(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 702:
Sự thật chứng minh Xứng Tâm quả đúng là một diễn viên giỏi, nhưng cũng là một kẻ ma lanh. Nghe Vân Diệp giao nhiệm vụ, hắn chẳng những không lo lắng mà còn tỏ ra thích thú, thao thức cả đêm tính toán từng chi tiết cho màn diễn xuất ngày mai. Hắn ta dường như sinh ra là để diễn.
- Đừng để lộ cái vẻ âm nhu của ngươi, ngày mai phải diễn cho ra dáng một kẻ gian xảo đầy khí phách, đừng để ai nhìn ra sơ hở. Bằng không, ta sẽ bắt ngươi đi nuôi lợn một tháng đấy!
Xứng Tâm vốn ưa sạch sẽ hơn Vân Diệp gấp bội. Vừa nghe nhắc đến hai chữ "nuôi lợn", hắn ta lập tức ôm miệng vọt vào rừng trúc, sau đó là tiếng nôn ọe kinh hoàng vang lên.
Trở về thư phòng, Vân Diệp bắt đầu viết tấu chương. Y cần phải trình bày sự thật với Lý Nhị trước khi bị mọi người chỉ trích, lên án. Phần còn lại, y phải trông cậy vào sự phối hợp của Lý Nhị, mà cũng chẳng lo ông ta không vui. Hoàng đế đang buồn chán thế này, chắc chắn sẽ rất thích thú khi được xem một vở kịch hay.
Trong lúc Vân Diệp đang bận viết tấu, Uyên Cái Tô Văn lại trò chuyện cùng Cao Sơn Dương Tử tại Hồng Lư tự. Hắn phải thừa nhận, toàn thân ả toát ra một mị lực vô hạn. Mỗi nụ cười, mỗi ánh mắt đều có phong vận khiến người ta say đắm. Mỗi khi ống tay áo phất lên, hương thơm ngào ngạt lan tỏa, đó không phải mùi son phấn, mà là mùi da thịt. Sự thay đổi rõ rệt của ả khiến Uyên Cái Tô Văn không khỏi kinh ngạc.
- Dương Tử điện hạ, bao ngày không gặp, phong vận của điện hạ càng thêm mặn mà hơn xưa, thật đáng mừng.
Cao Sơn Dương Tử cười chua chát: - Dù ta có thay đổi thế nào đi nữa, ở Đại Đường này cũng chẳng còn ai coi ta là vương nữ nữa rồi. Bọn họ đều cho rằng ta chỉ là một ca kỹ chuyên nhảy múa diễm tình, thể diện quốc gia đã bị ta làm mất sạch.
- Vì sao? Điện hạ tới Đường quốc là để thiết lập chế độ phái Đường sứ, lấy tài nguyên của quốc gia này bồi đắp cho đất nước mình, vậy mà cớ sao lại rơi vào cảnh ngộ này?
Cao Sơn Dương Tử im lặng, nàng mở hộp gấm, sau đó lấy ra một quyển trục. Trên đó vẽ một nam tử áo xanh đang ngồi sau bàn, thưởng thức Thiên ma vũ, miệng nhếch lên nụ cười trào phúng. Cao Sơn Dương Tử nhẹ nhàng vuốt ve bức hình, chỉ vào nam tử áo xanh rồi nói: - Người này thường xuyên xuất hiện trong giấc mơ của ta, lần nào cũng dùng những phương thức hạ lưu, vô sỉ nhất để lăng nhục ta, khiến ta sống không bằng chết. Hôm qua lại mơ thấy y, y ngậm một miếng thịt mà cười với ta, giờ nghĩ lại, ngực ta đau nhói khôn cùng. Ngươi có muốn nhìn vết thương của ta không?
Uyên Cái Tô Văn nhìn chăm chú vào bức tranh vẽ, như không hề nghe thấy lời Cao Sơn Dương Tử nói, hắn lẩm bẩm một mình: - Nói thế tức là điện hạ đã thua dưới tay người này phải không? Ta không cảm thấy kinh ngạc chút nào, y là một ác ma, mang tới ác mộng chính là sở trường của y. Hai chúng ta đều không đủ kh�� năng để đối đầu với y ở Trường An, nếu liên thủ, may ra còn có thể.
- Vinh Hoa còn nằm trong tay y, ngươi có thể làm được gì chứ? Ta biết ngươi đã khóc lóc trên triều đường, nhưng việc đó có ích gì đâu? Y là kẻ chiến thắng, và theo ta biết ở Đường quốc, kẻ chiến thắng không có tội.
- Gần như ở tất cả các quốc gia, kẻ chiến thắng đều không có tội. Nhưng xúc phạm vương quyền thì có tội. Ta đã đọc sử sách quốc gia này, những kẻ xúc phạm vương quyền đều không có kết cục tốt. Vinh Hoa là vương phi, việc nàng bị khinh nhờn thì chỉ có thể là do hoàng đế làm. Vân Diệp không xứng!
Cao Sơn Dương Tử chậm rãi cuốn quyển trục lại, cất vào hộp, rồi nói: - Ta vẫn chưa đạt được mục đích, nhưng sự nhẫn nhục vẫn có những thu hoạch nhất định. Những kẻ có ý chí kiên định, không bị mê hoặc thì chỉ là số ít. Trong thời gian qua, việc ta giao lưu với các quyền quý đã giúp cho Đường sứ được học tập ở Đường quốc. Đương nhiên, Ngọc Sơn thư viện nằm trong tay Vân Diệp, y không cho học giả nước ta vào. Ngươi có cách nào không?
- Địa vị của Vân Diệp ở quốc gia này rất đặc biệt. Y có thân phận vừa là huân quý vừa là gia thần của hoàng đế, lại có sức ảnh hưởng lớn đến hoàng hậu và thái tử. Nguyện vọng của điện hạ sẽ không thành đâu. Nếu y đồng ý, thì tính mạng của những Đường sứ đó rất đáng lo. Ta dám bảo đảm bọn họ không thể sống sót mà mang học thức về nước Oa.
- Chúng ta phải đánh bại y, giết chết y thì mới đạt được mục đích riêng của mỗi người. Mười vạn oan hồn của Cao Ly đang muốn kéo y xuống địa ngục. Khi y chết, điện hạ ôm đầu lâu của y mới có thể ngủ ngon, mới thoát khỏi ác mộng triền miên.
Cao Sơn Dương Tử mỉm cười: - Chuyện ta cướp hoàng kim của nước ngươi, hẳn ngươi đã biết rõ?
- So với tôn nghiêm quốc gia, mười vạn lượng hoàng kim có đáng là gì! Sau chuyện này, ta sẽ đòi điện hạ phải có một lời giải thích. Còn hiện tại, việc liên thủ đối phó với Vân Diệp mới là điều chúng ta nên làm.
- Ta là nữ nhân, ngoài thân thể này ra thì chẳng còn gì cả. Ngươi có muốn không?
- Vân Diệp có thể phớt lờ mỹ sắc của điện hạ, ta cũng có thể. Điện hạ cứ cho ta mượn võ sĩ là được, nếu có thể cho ta mượn luôn cả đội hoạn quan bên người điện hạ, ta sẽ cảm kích vô cùng.
- Ngươi muốn làm gì? Giết y ư? Đây là Trường An, một khi bại lộ, chúng ta sẽ chết không có đất chôn thân. Ta hận Vân Diệp, nhưng chưa đến mức muốn cùng chết chùm. Ta tin rằng ngươi cũng không có ý định như vậy. Hãy nói tính toán của ngươi đi, lý do không thuyết phục thì không được đâu. Ví dụ như Bạch Ngọc Kinh thì rất đáng giá, chìa khóa đang nằm trong tay Vân Diệp. Nếu vì thứ này, tất cả thủ hạ của ta sẽ do ngươi điều khiển, thậm chí ta cũng đích thân ra tay.
Uyên Cái Tô Văn nhìn lên trần nhà một lúc rồi gật đầu. Nhiệm vụ quan trọng nhất của chuyến đi này là lấy ngọc bài, vốn định âm thầm hoàn thành. Không ngờ Cao Sơn Dương Tử cũng biết, hơn nữa còn phơi bày tất cả, ép hắn vào thế bí.
- Cũng được. Chúng ta đều muốn có được bí mật về Bạch Ngọc Kinh, nhưng nếu dựa vào sức từng người thì không thể đạt được mục đích. Hai bên liên thủ thì khả năng thành công sẽ cao hơn. Vậy cứ quyết định như thế đi. Bạch Ngọc Kinh không phải là châu báu, nó là một nơi thần bí. Ta nghĩ thêm một người vào cũng chẳng hề gì.
Ước hẹn xong, Uyên Cái Tô Văn đứng dậy cáo từ. Hắn chẳng thèm nhìn những động tác quyến rũ của Cao Sơn Dương Tử dù chỉ một cái, khiến ả tức tối nghiến răng ken két.
Trời vừa hửng sáng, Vân Diệp đã có mặt tại cổng Chu Tước. Sau lưng y là hai cỗ xe ngựa: một cỗ mang rào sắt, cực kỳ nặng nề, cỗ còn lại là xe ngọc bích, với ngựa kéo trắng muốt.
Tổ hợp kỳ lạ này ngay lập tức thu hút sự chú ý của mọi người. Lý Hiếu Cung tiến tới, lấy triều vật gõ vào song sắt, hỏi: - Tiểu tử, cái gì đây?
- Lý bá bá, bên trong là một vị xạ điêu thủ, vốn dĩ kỹ nghệ không tinh thông. Tiểu tử bắt được hắn trên chiến trường, đã chặt một tay của hắn và thay bằng phát minh mới nhất của thư viện. Thế là bắn phát nào chuẩn xác phát đó, cung năm thạch bắn liền năm mươi phát vẫn còn thừa sức.
- Thật sao?
Lý Hiếu Cung càng thêm hứng thú, muốn vén rèm lên xem nhưng Vân Diệp ngăn lại: - Đây là quà đại thọ vãn bối tặng bệ hạ. Bây giờ xem thì không ổn, lát nữa tới cung mà xem cũng chưa muộn.
Lý Hiếu Cung gật gù, rồi chỉ vào cỗ xe còn lại: - Trong đó là vương phi Cao Ly sao? Tiểu tử ngươi chưa đem nàng vào phòng rồi đấy chứ?
- Vãn bối chẳng hứng thú lắm với cô ta. Nhưng tiếc là cô ta lại thích phó nhân nhà vãn bối, hết cách rồi.
- Vương phi Cao Ly lại thích phó nhân của nhà ngươi ư?
Lý Hiếu Cung nuốt nước bọt, khó khăn hỏi: - Đúng vậy, có gì lạ đâu?
Uy nghi của hoàng thất là một điều rất lạ. Huân quý đại thần mạo phạm thì là tội lớn, nhưng bách tính phổ thông, thậm chí là phó nhân, mạo phạm thì chẳng đáng là gì. Giống như một viên minh châu đã vùi trong bùn thì đâu còn là minh châu nữa. Điều các đại thần quan tâm là liệu Vân Diệp có thu nhận người phụ nữ này không. Nếu nàng ta đã tự đọa lạc, thì không còn liên quan gì đến uy danh hoàng gia nữa.
Uyên Cái Tô Văn đã tới, mặc quan phục Cao Ly, đầu đội mũ cao, tay cũng cầm triều vật. Khí độ đường bệ, đúng là phong thái của một danh sĩ.
Từ xa, Vân Diệp đã gọi lớn: - Tô Văn huynh, lâu ngày không gặp, huynh vẫn khỏe đấy chứ?
- Vân hầu, lần trước từ biệt, không ngờ đã nửa năm trôi qua. Ta mãi mãi không quên ân điển Vân hầu đã ban cho. Vừa xử lý xong những chuyện vụn vặt, ta liền ngày đêm lên đường, là để sớm ngày gặp Vân hầu, thỏa mãn lòng mong mỏi.
- Chà, nếu đã vậy thì ta phải nói. Hôm đó sao Tô Văn huynh không chào một tiếng đã đi? Biển mùa xuân lạnh lẽo, khiến tiểu đệ phải lo lắng cho Tô Văn huynh bấy lâu nay. Nay tới Trường An, huynh lại không ghé hàn xá của tiểu đệ, thế là huynh sai rồi đó.
Xin vui lòng tôn trọng thành quả biên tập của truyen.free khi thưởng thức nội dung này.