(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 703:
"Nếu là nam nhân, hãy trả Vinh Hoa lại cho ta, chúng ta thống khoái quyết một trận sinh tử!" Mất hết kiên nhẫn để đối đáp với Vân Diệp, Uyên Cái Tô Văn nghiêm mặt nói thẳng.
"Không phải tiểu đệ không trả, mà Vinh Hoa đã kết duyên cùng người khác, hiện giờ bụng đã lớn, khoảng nửa năm nữa sẽ lâm bồn. Dù có trả lại thì huynh cũng chẳng nhận đâu."
"Ngươi lăng nhục nữ nhân như vậy, ta phải giết ngươi!" Uyên Cái Tô Văn mặt xanh mét, mười ngón tay co quắp, toan xông tới bóp chết Vân Diệp. Nhưng giữa hai người bỗng xuất hiện một hoạn quan, chẳng thấy hoạn quan kia có động tác gì mà Uyên Cái Tô Văn đã bị hất văng đi, quỳ rạp trên mặt đất, thở hổn hển nhìn Vân Diệp.
"Trước cổng Chu Tước không được huyên náo. Là sứ giả mà lại chẳng có chút lễ nghi nào sao?" Đoàn Hồng sầm mặt quát.
"Vân hầu, không biết lễ vật ngài tặng bệ hạ đang ở đâu? Cứ giao cho nô tài là được."
Lưu Tiến Bảo lái xe ngựa cười hăng hắc, mở cửa xe, kéo sợi xích sắt trong tay. Một người mặc giáp cao lớn xuất hiện, toàn thân bao phủ giáp đen, mặt đeo mặt nạ quỷ dữ tợn. Tay trái y biến thành một cây cung lớn với các khớp tay đầy mũi nhọn; ngay cả trên trán cũng có một chiếc sừng sắt lóe hàn quang. Sau lưng y đeo ống tên đặc chế, chứa những mũi tên màu đen. Mỗi bước đi đều khiến mặt đất như rung chuyển.
Mọi người đều hít sâu một hơi. Nếu không phải người này bị xích trói, ai nấy đều chỉ muốn tránh xa hắn, bởi hắn ta đúng là một hung thú.
"Hắc Xỉ huynh!"
Uyên Cái Tô Văn rống lên bi thương, muốn lao tới nhưng bị thị vệ cửa cung ngăn lại. Hắc Xỉ Trường bị nhét hạch đào vào miệng nên không thể nói, chỉ có thể vùng vẫy hòng thoát khỏi xích sắt. Nhưng Lưu Tiến Bảo đã trói rất chặt, dù cố gắng thế nào y cũng không thoát được. Trong lúc kích động, y phát ra tiếng gào qua khe hở trên mặt nạ. Chiếc mặt nạ được Công Thâu Mộc cải tạo có tác dụng phóng đại âm thanh, nên tiếng gào thét ấy lập tức biến thành tiếng gầm gừ của dã thú, khiến không ít người bất giác lùi bước.
"Vân hầu, đây là lễ vật ngài tặng bệ hạ ư? Tốt lắm, nhưng trông có vẻ chẳng thuần phục chút nào." Đoàn Hồng không hề sợ hãi mà còn lộ rõ vẻ phấn khích.
"Kẻ này đã giết vô số tướng sĩ Đại Đường, ngay cả ta cũng suýt chết bởi mũi tên sắt của hắn, nếu không phải gia tướng của ta liều mạng cứu, thì ngươi chỉ có thể tới mộ ta mà dâng hương thôi. Mãnh tướng như vậy, sao có thể dễ dàng thuần phục? Ta làm đủ mọi cách cũng chẳng khiến hắn khuất phục. Vậy nên, nếu bệ hạ có thể sử dụng hắn, đó sẽ là nhờ tài của ngươi, chứ không phải của ta."
Đoàn Hồng thích thú xoa tay, đi vòng quanh Hắc Xỉ Trường. Hắn thích nhất những hán tử dữ dằn, bởi như thế hắn có thể thử nghiệm các loại dụng cụ tra tấn không ngừng đổi mới của mình.
Ánh mắt cầu khẩn của Hắc Xỉ Trường khiến Uyên Cái Tô Văn đau xót như đứt từng khúc ruột. Cả hai có giao tình sinh tử với nhau, nay y chỉ có thể trơ mắt nhìn Đoàn Hồng cười quái dị dắt Hắc Xỉ Trường vào hoàng cung.
Uyên Cái Tô Văn vận hết sức, hất hai thị vệ ngăn cản mình ra, toan giữ lấy Hắc Xỉ Trường. Nhưng hai hoạn quan đi cùng Đoàn Hồng đã vặn tay hắn, rồi thuận tay ném một cái, liền vứt hắn ra xa, rơi bịch xuống đất.
Một bàn tay nữ nhân vươn ra, chật vật đỡ Uyên Cái Tô Văn dậy. Hai cánh tay của hắn đã trật khớp, hai tên hoạn quan đáng sợ kia trong nháy mắt đã tháo khớp tay hắn. Nhìn khuôn mặt mỹ lệ của Vinh Hoa, Uyên Cái Tô Văn xúc động nghẹn ngào, muốn đưa tay vuốt ve khuôn mặt nàng, nhưng cánh tay mềm nhũn chẳng còn chút sức lực nào.
Vinh Hoa lấy khăn tay ra, cẩn thận lau bụi trên mặt hắn, rồi điều chỉnh lại chiếc mũ đã lệch sang một bên, buộc một nút thắt đẹp cho sợi dây mũ. Nàng chật vật cúi xuống phủi bụi cho hắn. Thấy Uyên Cái Tô Văn nhìn chằm chằm vào bụng mình, nàng rất tự nhiên cầm tay hắn đặt lên bụng, nói nhỏ: "Đây là con của muội."
Uyên Cái Tô Văn định lên tiếng hỏi thì thấy một nam tử tuấn tú vô song tiến tới, dịu dàng đỡ Vinh Hoa, lau bụi trên tay nàng, cười nói: "Nàng lúc nào cũng lương thiện như thế, không nỡ thấy người khác chịu khổ sở. Sau này cẩn thận một chút, đám người này đánh đấm qua lại, nhỡ đâu ảnh hưởng đến con thì không hay chút nào."
Uyên Cái Tô Văn cuồng nộ quát:
"Ngươi là ai?"
Xứng Tâm nhìn hắn với vẻ đầy thương hại: "Ta là trượng phu của Vinh Hoa, ta tên Xứng Tâm. Ngươi là Uyên Cái Tô Văn phải không? Ta thường nghe Vinh Hoa nhắc tới ngươi, trước kia vì sao ngươi không đưa nàng đi cùng? Ta hiểu tâm tư của nàng, nàng thà cùng ngươi chết chìm giữa biển khơi còn hơn bị bỏ lại một mình. Nếu ngươi đã bỏ nàng thì giờ hãy quên nàng đi được không? Nàng ấy chẳng dễ gì mới có được cuộc sống bình yên, đừng vì sự xuất hiện của ngươi mà phá hỏng hạnh phúc hiếm hoi của nàng được không?"
Uyên Cái Tô Văn bị câu nói này khiến hắn nghẹn họng. Lại nhìn Vinh Hoa nước mắt chảy dài, lòng hắn như dao cắt. Đúng vậy, Vinh Hoa trông không hề giống bị ngược đãi, tay nàng vẫn mềm mại, toàn thân từ trên xuống dưới chẳng có lấy một dấu vết nào cho thấy nàng phải chịu khổ cực. Bản thân hắn không thể không thừa nhận, Xứng Tâm là một mỹ nam tử, khí chất vốn luôn kiêu ngạo của mình so với người ta chẳng là gì.
Nhớ tới lúc ở trên thuyền Vinh Hoa trần truồng cởi trói cho mình, hắn bất giác ôm chút hy vọng cuối cùng mà hỏi: "Nói cho ta biết đi, Vinh Hoa, nàng đã yêu người khác rồi, không còn yêu ta nữa. Ta muốn chính miệng nàng nói ra điều đó. Đừng sợ, đây là hoàng cung, Vân Diệp không dám làm gì nàng đâu, chỉ cần nàng nói ra, ta sẽ lập tức thỉnh cầu hoàng đế Đại Đường đưa nàng về nhà."
Vinh Hoa rất muốn cười lớn. Hoàng đế Đại Đường sẽ chẳng nghe hắn, mà chỉ mang nàng giao cho Cao Kiến Vũ. Nhìn thấy dáng vẻ khốn khổ của tình lang, nàng chỉ muốn bất chấp tất cả lao vào lòng hắn, như thế mới có thể làm vơi bớt nỗi tương tư.
Đứa bé trong bụng như cảm nhận được suy nghĩ của nàng mà đạp một cái. Cú đạp này khiến nàng bừng tỉnh ngay lập tức. Vân Diệp nói không sai, hiện giờ trong gia đình ba người của mình thì đứa bé này là quan trọng nhất. Cố kìm nén nỗi đau giằng xé trong tim, nàng lau khô nước mắt nói: "Hiện giờ muội sống rất hạnh phúc, không muốn nghĩ lại những ngày tháng lang bạt khổ sở nữa."
Nói xong câu này, nàng cố gắng kìm nén sự kích động muốn nhìn Uyên Cái Tô Văn, rồi để Xứng Tâm dìu về xe ngựa. Xứng Tâm kéo rèm, quay lại, đặt một chiếc trâm cài vào đầu gối Uyên Cái Tô Văn, nói nhỏ: "Ta không thể hiểu được tình cảm của hai người, nhưng ta rất yêu Vinh Hoa. Chiếc trâm này ngươi hãy tặng người khác đi, đôi khi, những người yêu nhau không nhất thiết phải ở bên nhau. Xin yên tâm, ta nhất định sẽ chăm sóc nàng thật tốt, dù xảy ra chuyện gì cũng không bao giờ bỏ mặc nàng. Trường An quá nguy hiểm với ngươi, hãy sớm rời đi. Ngươi mà có bề gì, nàng sẽ rất đau khổ."
Vinh Hoa đúng là đã tìm được một nam nhân cực tốt, dịu dàng, lễ độ. Chẳng phải nàng vẫn luôn thích những nam nhân như vậy sao? Nam nhân này đúng là có tư cách để khiến người ta yêu mến, đối diện với tình địch như mình mà chẳng hề lộ ra chút ác ý nào, thật có thể nói là một quân tử. Chẳng lẽ vì mình bỏ nàng chạy trốn, nên nàng vì yêu mà sinh hận, cuối cùng ngã vào lòng nam nhân này sao?
Nghĩ tới đó, Uyên Cái Tô Văn chống tay lên mặt đất, nghe rắc một tiếng, hắn nắn lại khớp tay. Tuy hắn đau tới toát mồ hôi lạnh, nhưng lòng lại cảm thấy thoải mái vô cùng. Hắn nhặt chiếc trâm lên, cất vào lòng, phủi bụi trên đầu gối, rồi lấy lại triều vật từ chỗ chính sứ của mình, đợi tảo triều đến.
Xứng Tâm khom người thi lễ với Uyên Cái Tô Văn một cái, sau đó ngồi lên càng xe ngựa, quay đầu ngựa. Chiếc xe đi dưới ánh mặt trời, rời xa cổng Chu Tước, hướng thẳng về phía ngoại thành. Tất cả mọi người đều im lặng. Cảnh tượng vừa rồi khiến không ai cảm thấy dễ chịu, nhưng không ai nói một lời nào. Phụ nữ vốn dễ thay đổi – đó là đáp án trong lòng tất cả mọi người lúc bấy giờ.
Mọi quyền lợi với bản dịch văn học này đều thuộc về truyen.free, trân trọng cảm ơn sự ủng hộ của độc giả.