Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 709:

Tiên sinh, đám ca cơ này đang làm náo loạn cả khúc sông Đông Dương. Có cần sai người đuổi họ đi không, để tránh quấy nhiễu sự thanh tịnh của các tiên sinh?

Là một chính nhân quân tử trứ danh của thư viện, Hứa Kính Tông tất nhiên không khỏi ngứa mắt trước cảnh oanh oanh yến yến này. Dù mỗi tháng vào kỳ hưu mộc, hắn đều ghé Yến Lai Lâu, nhưng chuyện liên quan đến nề nếp c��a thư viện thì không thể không đứng ra bày tỏ sự bất mãn.

Lý Cương nhíu mày nhìn những nữ tử kia một lúc, xua tay nói:

- Không cần đâu. Học sinh thư viện biết cách ứng phó với chuyện này mà. Ngươi cứ đuổi học sinh lớp dưới về học bài đi, còn học sinh lớp trên thì cứ để mặc chúng. Lão phu muốn xem thử nữ sắc có làm những đứa nhỏ này vứt bỏ lý tưởng của mình hay không.

Hứa Kính Tông định lên tiếng, nhưng lời của Lý Cương không tiện phản bác, đành lặng lẽ đi sắp xếp.

Nguyên Chương tiên sinh nhìn theo bóng lưng của hắn rồi nói:

- Hắn ở thư viện lâu như vậy, sao vẫn không thể hòa mình vào không khí chung. Trông có vẻ không tệ, nhưng hễ có chuyện là lại thể hiện sự nhỏ nhen. Vài ca cơ đã khiến hắn như gặp đại địch vậy. Nếu suy bụng ta ra bụng người, có lẽ ở phương diện này hắn cũng chẳng kiềm chế được mình là bao.

- Một thứ gạo nuôi ra trăm loại người mà. Chỉ cần hắn tận tâm làm việc là được. Hắn xử lý việc thường ngày rất tốt, phẩm hạnh cá nhân cũng không tồi. Còn về phần chút sở thích riêng tư, chúng ta không nên can thiệp quá nhiều.

Ngọc Sơn nhỏ giọng an ủi Nguyên Chương.

Nguyên Chương gật đầu, nhắm mắt lại. Buổi chiều ông phải lên lớp, giờ cần nghỉ ngơi một chút.

Các ca cơ đậu thuyền ở cổng thư viện, từ xa nhìn cánh cổng đen sậm, rúc rích trò chuyện không ngừng. Yểu Nương lên tiếng:

- Quý nhân xem, chậc chậc, đây chính là cánh cổng danh giá của thư viện đó. Nghe nói ai có thể bước qua cánh cổng lớn này đều là người tài giỏi xuất chúng. Thời gian trước có một nữ tử đã vượt qua cửa lớn thư viện, cuối cùng chuông vàng của thư viện rền vang, tất cả học sinh đứng ở cửa nghênh đón, các tiên sinh của thư viện cùng nhau chúc mừng. Hôm sau, nữ tử đó đã trở thành một trong các tiên sinh của thư viện, mà quý nhân biết đấy, đó lại là một nữ tử!

- Nữ tử mà cũng làm tiên sinh được à? Đó là nữ tử thế nào?

Cao Sơn Dương Tử bị lời Yểu Nương khơi dậy hứng thú:

- Là một Hồ nữ đến từ phương Tây. Nghe nói nàng am tường toán học, cách vật, thậm chí dùng một gáo nước có thể làm đầy một cái thùng, chẳng biết đã dùng pháp lực gì nữa!

- Chẳng phải thư viện không cho người ngoại quốc vào sao? Sao lại có Hồ nữ? Chuyến này ta đến đây phải nhờ bao nhiêu người che chở, chẳng lẽ đường đường là vương nữ lại không bằng một ả Hồ nữ sao?

Yểu Nương không hề biết thư viện có cấm người ngoại quốc hay không, mà mụ cũng chẳng quan tâm chuyện đó làm gì. Mụ chỉ biết ở đó có Hi Mạt Đế Á, rồi kỳ quái nhìn Cao Sơn Dương Tử:

- Hồ nữ đó vốn cũng khiêu vũ ở Yến Lai Lâu. Kết quả là nàng gặp được Vân hầu, và Vân hầu đã phát hiện ra nữ tử đó là một vị thánh nữ phương Tây. Quý nhân không biết chứ cảnh tượng khi đó kinh lắm. Bệ hạ cũng đích thân đến, không ngờ Hi Mạt Đế Á lại tình cờ gặp bệ hạ. Cuối cùng, nàng đã phá giải cửa lớn thư viện, dựa vào bản lĩnh thực sự mà bước vào thư viện. Một nữ tử như thế ai mà không phục? Yến Lai Lâu của chúng ta đúng là toàn sinh ra nhân tài!

Nói tới đó, mụ che miệng cười khúc khích.

Cao Sơn Dương Tử sao lại không biết Yểu Nương xem thường mình. Nếu chẳng phải nàng có tiền, mụ đã chẳng nịnh bợ như thế. Cùng là người ngoại quốc, nói tới Hi Mạt Đế Á thì đầy vẻ kiêu ngạo, còn nói tới mình thì...

- Yểu Nương, sao hôm nay lại đem các tỷ muội tới sông Đông Dương thế?

Một giọng nữ trong veo truyền tới. Yểu Nương lập tức hưng phấn chạy ra đầu thuyền, ra sức vẫy khăn hoa:

- Hi Mạt Đế Á tiên sinh, ở đây! Ở đây ạ!

Cao Sơn Dương Tử quay đầu lại mới phát hiện một nữ tử mặc thanh bào của thư viện đang đứng trên bè trúc. Mái tóc hạt dẻ dợn sóng, đôi mắt xanh thẳm, làn da trắng hồng khỏe khoắn. Nụ cười tươi tắn rạng rỡ như ánh mặt trời, dáng người cao mà không thô, diễm lệ quyến rũ vô song nhưng không hề mang vẻ dâm mị, đúng là một mỹ nhân hiếm thấy trên đời.

Đằng sau nàng còn có mấy học sinh đang cầm thứ gì đó kỳ quái cho vào trong nước.

Hi Mạt Đế Á nhảy lên đại thuyền của Yến Lai Lâu, thân thiết ôm chầm lấy Yểu Nương. Nụ cười của Yểu Nương càng tươi rói. Các ca cơ khác cũng ùa tới, đều được Hi Mạt Đế Á ôm từng người. Con thuyền trở nên nhộn nhịp hẳn lên, các ca cơ đua nhau mang hoa quả bánh trái tới đặt bên cạnh Hi Mạt Đế Á. Nàng cứ thế thích trái ôm phải ấp, mặc kệ đám học sinh đang u oán trên bè.

- Mọi người đang làm gì thế, Hi Mạt Đế Á? Các học sinh đang cầm thứ gì lạ thế kia?

Một tiểu ca cơ mặt hình trái xoan nép vào lòng Hi Mạt Đế Á hỏi:

- Đó là phao, tổng cộng có ba cái. Ta đang đo xem mỗi đơn vị thời gian có bao nhiêu nước chảy qua, để ghi chép lại. Như vậy có thể tính được một năm có bao nhiêu nước chảy vào Quan Trung, điều này rất quan trọng với hoa màu.

- Oa, như vậy tính được trong sông có bao nhiêu nước à?

Nhìn dáng vẻ ngây thơ của tiểu cô nương, Hi Mạt Đế Á cười lớn, chu môi hôn lên má nàng, khiến tiểu cô nương thẹn thùng chui vào lòng Yểu Nương.

Yểu Nương đẩy tiểu cô nương ra:

- Lão nương ta làm gì có sữa cho ngươi bú! Đều là nữ nhân cả, thơm một cái thì có mất miếng thịt nào đâu chứ.

Liếc mắt nhìn xung quanh, Hi Mạt Đế Á đột nhiên thấy Cao Sơn Dương Tử ngồi một mình. Mắt nàng sáng lên, cười hì hì đi tới, cầm tay nàng đặt lên mũi ngửi:

- Thơm quá đi!

Hình như chưa đã, nàng liền kéo Cao Sơn Dương Tử vào lòng.

Hi Mạt Đế Á rất thích những tiểu cô nương mềm mại yểu điệu. Các ca cơ khác thì diêm dúa lòe loẹt đang quyến rũ học sinh thư viện, chỉ có tiểu ca cơ này rụt rè rúc vào một chỗ, mắt đảo quanh như nai con hoảng sợ. Ai nhìn cũng thấy thương, huống hồ tiểu cô nương này lại thơm tho, ôm rất dễ chịu.

Cao Sơn Dương Tử vất vả rút đầu khỏi bộ ngực cao ngất của Hi Mạt Đế Á, giọng êm êm nói:

- Muội rất muốn vào thư viện xem, nghe người ta nói bên trong có rất nhiều thứ thần kỳ.

- Thư viện có gì hay mà xem chứ, toàn lũ nam nhân thối hoắc! Tỷ tỷ đưa muội đi tắm suối nước nóng nhé, nước ở đó ấm áp, tắm xong dễ chịu lắm. Muội không muốn xinh đẹp hơn sao?

Cao Sơn Dương Tử kiên quyết lắc đầu. Hơi thở phả vào tai Hi Mạt Đế Á ngứa ngứa. Tiểu cô nương đã thích xem thư viện đến vậy, thì đi xem cũng được thôi. Mỹ nhân thế này, ai mà nỡ từ chối cho được chứ.

Đám học sinh chỉ đành trơ mắt nhìn Hi Mạt Đế Á tiên sinh mang ca cơ xinh đẹp nhất đi. Nhìn theo bóng lưng, một người thanh sam phơ phất phong lưu tiêu sái, một người váy mềm yểu điệu đáng yêu, đúng là một đôi tương xứng. Kẻ không biết thì hâm mộ, người biết thì chỉ đấm ngực đau đớn khôn tả.

Nguyên Gia cũng nhìn theo, nhưng hắn tất nhiên không thuộc số những người đó. Vừa mới chống bè được nửa canh giờ, hắn đã có thu nhập năm mươi đồng. Giờ hắn phải thay lại bộ thanh sam để chiều về thư viện học. Mỗi sáng, hắn đều tới sông Đông Dương chống bè. Chiếc bè là của Hoàng Thử, chỉ cần mượn là được, và với loại chuyện này, Hoàng Thử chưa bao giờ hẹp hòi.

- Ngươi đường đường là học sinh thư viện, không nên hạ thấp mình như thế.

Một giọng nói quen thuộc truyền tới. Nguyên Gia quay đầu lại, nhận ra Tiểu Nguyên Bảo, nắm tay nàng mừng rỡ hỏi:

- Sao hôm nay muội lại tới đây? Yểu Nương sao lại cho muội tới thư viện?

Tiểu Nguyên Bảo giận dỗi gạt tay hắn ra, nức nở nói:

- Ta kiếm tiền ở Yến Lai Lâu đã đủ rồi! Ngươi không học cho tốt, vì sao lại làm chuyện hạ tiện này? Ta còn chưa đủ hạ tiện sao, mà ngươi nhất định phải biến mình thành như thế? Ngươi khác với người ta, cầu học đâu có dễ, vì sao không chịu tiến thủ? Vì vài đồng tiền mà đi chèo thuyền cho người ta, vừa rồi thấy ngươi nhận tiền của người ta, ta chỉ muốn nhảy xuống sông tự tử!

Truyen.free là đơn vị nắm giữ bản quyền nội dung này, xin quý độc giả trân trọng và đồng hành cùng chúng tôi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free