(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 717:
Mắt Uyên Cái Tô Văn khẽ co lại, hắn nhảy vọt lên thuyền, quay đầu lại nhìn Cao Sơn Dương Tử, nói:
– Ba năm, hãy cho ta ba năm, ta nhất định sẽ dùng nghi lễ long trọng nhất để cưới nàng, bởi vì nàng xứng đáng.
Cao Sơn Dương Tử tháo khăn che mặt, nói:
– Hãy nhìn cho rõ gương mặt này, đây là hoàng hậu của ngươi. Dù ngươi có bao nhiêu nữ nhân, chỉ có chủ nhân của gương mặt này mới có thể là hoàng hậu của ngươi. Ta về nước sẽ dốc toàn lực thuyết phục phụ hoàng giúp ngươi. Toàn bộ tư binh của ta, ta cũng sẽ giao cho ngươi. Uyên Cái Tô Văn, đừng làm ta thất vọng.
Thuyền đã đi xa, mang theo một vị đế vương tương lai. Trong rừng cây cách đó không xa, Vân Diệp đứng lặng lẽ dõi theo Uyên Cái Tô Văn. Bên cạnh y, Vinh Hoa khóc không ngừng, nước mắt tuôn như mưa. Dù không nghe rõ hai người kia nói gì, Vân Diệp vẫn vỗ nhẹ vai Vinh Hoa an ủi, đoạn cười nói:
– Nàng sẽ trở thành tân hoàng hậu của Cao Ly, nhất định là như thế...
Ráng chiều Ly Sơn, một trong tám cảnh đẹp của Trường An, từ lâu đã là danh thắng nổi tiếng vùng Quan Trung. Mỗi khi mặt trời dần ngả về tây, ánh hoàng hôn rải khắp lầu đài, đình các, xuyên qua vách đá u tịch, luồn lách giữa tùng bách xanh tươi, bao phủ mọi vật như Phật quang giáng thế, tạo nên một cảnh sắc đẹp không sao tả xiết.
Kim tử quan lộc đại phu, Vân quốc công, Tương châu đô đốc Trương Lượng sở hữu một điền trang tại đây. Năm xưa, dù bị tra tấn dã man, ông vẫn kiên quyết không phản bội Tần vương Lý Nhị, lập nên công lớn. Nhờ đó, ông được ban cho một trang viên rộng ba trăm mẫu đất tại nơi đẹp nhất vùng Quan Trung, nơi lão mẫu, thê nhi của ông đang sinh sống.
Tuy nhiên, hai năm trước, một cuộc tranh chấp với Vân gia đã khiến Trương gia tổn thương nguyên khí nghiêm trọng. Đại trạch trong thành không còn giữ được vẻ vinh quang như xưa. Nhiều người từng theo họ nay kẻ tòng quân, kẻ phân tán khắp nơi. Hiện tại, Trương Lượng lại đang ở Tương Châu xa xôi, nên dĩ nhiên trong nhà không còn cái vẻ ngạo mạn như trước nữa. Nếu không có chuyện gì cần kíp, đám phụ nữ và trẻ nhỏ nhà Trương còn chẳng dám bước chân vào Trường An.
Hoàng hôn nhuộm đỏ rừng tùng. Khi ánh sáng cuối cùng lặng lẽ biến mất, khắp nơi chỉ còn những rặng núi sẫm màu đổ bóng, nhìn xuống ánh đèn leo lét từ trang viên họ Trương.
Tối nay, Trương Phúc uống đôi chút rượu, ngà ngà say, cẩn thận khóa từng cánh cửa. Cuối cùng, ông đến Phật đường. Mấy ngày qua, lão phu nhân tâm thần bất an, giấc ngủ chẳng yên, cả nhà chưa ngủ thì bà cũng chưa chợp mắt.
Đẩy cửa vào Phật đường, ông thấy lão phu nhân vẫn đang cầu nguyện. Trương Phúc không dám quấy rầy, liền đặt chùm chìa khóa lên bàn, khẽ khom người chuẩn bị lui ra ngoài.
– A Phúc, tất cả các viện đã khóa kỹ cả rồi chứ?
– Bẩm lão phu nhân, lão nô đã khóa tất cả các viện, không sót một nơi nào. Trời đã tối rồi, lão phu nhân nên nghỉ ngơi sớm đi ạ.
– Mấy ngày qua, ta cứ cảm thấy lòng bồn chồn không yên, cứ như sắp có chuyện gì đó xảy ra. Lượng Nhi của ta từ nơi biên hoang được điều đến Tương Châu, đang dốc hết sức mình để làm việc. Trong nhà tuyệt đối không thể có bất kỳ sai sót nào, nếu không sẽ làm loạn tâm trí nó. Việc giành lại thánh quyến là điều Lượng Nhi luôn mong mỏi, vào thời điểm mấu chốt này càng không thể để xảy ra chuyện. Ngày mai ngươi hãy truyền lời của ta, tất cả người trong Trương gia không được rời khỏi nhà dù nửa bước.
Trương Phúc nghe vậy mà lòng buồn bã khôn nguôi. Ngày trước, khi lão gia còn ở Trường An, Trương gia hiển hách biết bao, quan cao hiển quý tấp nập đến cửa bái phỏng không ngớt. Ai có thể ngờ giờ đây con cháu Trương gia lại không dám tùy tiện bước chân ra khỏi cửa? Kể từ khi Vân Diệp chiến thắng trở về từ Liêu Đông, Trương gia ngày càng khó sống. Những huân quý ngày xưa hay qua lại, nay đều tránh Trương gia như tránh ôn dịch. Nghe nói hôn sự của Tam thiếu gia vốn đã thương lượng đâu vào đấy, chỉ còn thiếu mỗi văn thư, vậy mà giờ người ta không hề nhắc tới nữa. Lão phu nhân đã đích thân đến nhà đối phương hai lần để nói chuyện hôn sự, nhưng cả hai lần đều bị chủ nhà lấy cớ có bệnh mà từ chối gặp mặt.
Chỉ đến lúc đó, lão phu nhân mới nhận ra rằng con trai mình không chỉ đắc tội với riêng Vân Diệp, mà còn đắc tội với hầu hết các huân quý khác.
Trương Phúc đốt đèn lồng, đưa lão phu nhân về hậu viện. Ông đứng nhìn nha hoàn đỡ bà vào phòng, rồi mới quay đi, chuẩn bị về chỗ hạ nhân nghỉ ngơi.
Mặc dù cảnh sắc dưới chân Ly Sơn đẹp là thế, nhưng muỗi lại quá nhiều, kéo theo cả bầy dơi bay lượn đầy trời, khiến người ta ghét bỏ. Giờ đây, dơi có mặt khắp nơi, qua ánh sáng lờ mờ còn có thể thấy rõ những khuôn mặt xấu xí của chúng.
Đi qua nhị môn, Trương Phúc kiểm tra khóa một lần nữa, thấy cửa khóa chặt mới yên tâm. Đột nhiên, ông cảm thấy có người ở phía sau. Khi ông vừa quay đầu lại, một ánh đao sáng loáng đã chém thẳng xuống.
Máu từ cổ họng ông ồng ộc tuôn ra. Khi ngã xuống đất, ông kinh hoàng nhìn thấy vô số hắc y nhân, giống như những con dơi khổng lồ, vượt tường bao vây đánh vào nội viện. Bức tường cao lớn căn bản không thể ngăn nổi chúng.
Đám người này vô cùng kinh nghiệm, hành động thần tốc, bước chân không hề phát ra tiếng động. Cứ hai người một phòng, chúng dùng đoản đao nạy then cửa. Không đợi tiếng thét kinh hoàng kịp vang lên, chúng đã vung đao. Chỉ nghe thấy tiếng đao chém vào thịt, rồi sau đó, mọi thứ lại chìm vào im lặng.
Trương Cử Đạo, lão Tam nhà Trương Lượng, vốn là một dũng tướng sa trường. Hai tên hắc y nhân vừa xông vào phòng, định giơ đao lên thì đã bị hắn ném chăn gối thẳng vào mặt. Đợi khi chúng gạt bỏ chăn gối ra, thì đã nghe thấy tiếng gầm lớn. Giá treo áo từ trên cao bổ thẳng xuống đầu, óc phọt ra ngoài.
Trương Cử Đạo nhặt lấy hai thanh trường đao của bọn hắc y nhân, rống lớn một tiếng rồi lao ra khỏi phòng. Nhìn thấy rất nhiều hắc y nhân đang ùn ùn kéo tới, lại thấy trong nhà không có bất kỳ động tĩnh nào, hắn liền biết rằng lành ít dữ nhiều. Hắn cầm chặt trường đao, xông thẳng vào đám hắc y nhân. Công phu rèn giũa trên chiến trường lập tức phát huy, hắn đánh đâu thắng đó, trường đao đi qua đâu là máu thịt tung tóe tới đó.
Một hán tử đứng trên tường lạnh lùng quan sát hắn. Thấy Trương Cử Đạo đột phá vòng vây, chuẩn bị tiến tới thượng phòng, tên hán tử đó liền nhảy thẳng từ trên tường xuống, rút ra hai thanh đoản đao múa tròn rồi ném về phía Trương Cử Đạo.
Trương Cử Đạo chém trái đỡ phải, nhưng còn chưa kịp chạm tới hai thanh đao đầu tiên thì thanh đao thứ ba đã bay vút đến trước mắt. Hắn quyết đoán vứt bỏ trường đao, nằm rạp người xuống đất. Ba thanh đao bay sượt qua lưng hắn. Một tên hắc y nhân thừa cơ lao tới đâm. Trương Cử Đạo liền kéo một thi thể chắn đỡ, mũi đao xuyên qua thi thể, suýt chút nữa trúng vào yếu hầu hắn. Buông thi thể ra, hắn ôm lấy chân tên hắc y nhân kia vung lên, vừa vặn chặn được mũi đao của kẻ khác.
Bên tai Trương Cử Đạo vẫn văng vẳng tiếng gào thảm thiết của già trẻ trong nhà. Hắn như một con hổ điên, lao thẳng về phía tên hắc y nhân cầm đầu. Kẻ cầm đầu rút ra hai thanh đao, thuận tay chém một nhát khiến tên hắc y nhân mà Trương Cử Đạo đang giữ trong tay bị bổ đôi. Máu cùng nội tạng tuôn ra, đổ ập lên mặt hắn. Hắn còn chưa kịp lùi lại, thì lưng, sườn đã trúng đao. Đùi, bụng cũng không biết đã chịu bao nhiêu nhát đâm. Hắn gục xuống, toàn thân đầm đìa máu.
Nhìn vào đôi mắt sáng quắc của kẻ cầm đầu, Trương Cử Đạo khó nhọc hỏi:
– Vì sao...?
Tên hắc y nhân cầm đầu không đáp lời, lạnh lùng cắm một nhát đao vào ngực hắn.
Các loại tiếng động trong viện dần nhỏ lại, rồi hoàn toàn chìm vào tĩnh lặng. Tên thủ lĩnh lấy trong lòng ra một tấm sắt, nhét vào tay Trương Cử Đạo. Sau đó, hắn phất tay. Đám hắc y nhân liền lấy vải dầu bọc thi thể của những chiến hữu đã chết, kể cả kẻ bị bổ làm đôi. Chúng phá cửa viện, rời khỏi Trương gia, bước đi trên ánh trăng rồi biến mất vào bóng đêm vô biên.
Sầm Văn Bồn đang ở thư phòng, thẩm duyệt tấu chương để sáng mai dâng lên hoàng đế. Vốn dĩ ông chẳng cần phải thức khuya như thế, nhưng năm tên học tử nước Oa đang ở trong nhà lại quá đỗi hiếu học, không ngừng thỉnh giáo ông suốt hai canh giờ. Điều này khiến ông vừa đau khổ vừa vui sướng, bởi những học trò như thế quả thật hiếm có.
Sầm gia ở trong thành Trường An, phòng ốc không quá lớn. Thê nhi của ông đang ở tận Lạc Dương, nên trong nhà chỉ có mấy đệ tử, một lão phó và một trù nương. Năm học tử nước Oa tạm thời cũng đang trú ngụ ở đây, đợi khi nào tìm được chỗ ở thích hợp thì sẽ chuyển đi. Sầm Văn Bồn rất hài lòng với những học trò vừa chịu khó lại cần cù này.
Cửa bỗng bị gõ khe khẽ. Sầm Văn Bồn gọi vào, liền thấy học tử nước Oa tên Bát Bôi Chủng Ma bưng ấm trà bước vào. Hắn cung kính thi lễ, thay ấm trà nguội ngắt trên bàn, rồi lại khom người thi lễ, bưng ấm trà lạnh đi ra ngoài.
– Chủng Ma, về sau ngươi không cần làm những chuyện vặt này nữa. Đã có Lão Đỗ lo liệu rồi. Ngươi vượt biển đến đây cầu học không phải dễ dàng gì, hãy đặt hết tâm tư vào việc học hành. Tiên sinh ta chưa già đến mức không làm nổi những việc này đâu.
Chủng Ma quỳ xuống, khấu đầu nói:
– “Nhất nhật vi sư, chung thân vi phụ”. Vì bọn học sinh mà tiên sinh đến giờ vẫn chưa được nghỉ ngơi, đó là lỗi của bọn học sinh. Hầu hạ tiên sinh là điều mà chúng con nên làm.
Đoạn văn này thuộc về truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác khi chưa được cho phép.