(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 723:
Trương Lương nheo mắt nhìn tấm bản đồ một hồi lâu, tay chỉ vào Thiên Phúc tự rồi nói: – Hạ Thiên Thương nói có lý, nếu ta giấu người cũng sẽ lựa chọn ở đây. Tiến có thể công, lùi có thể thủ, nếu thời cơ không tốt, có thể trốn vào núi, đúng là nơi lý tưởng. – Ông chinh chiến bao năm, tài bày binh bố trận của ông thì ta không cần phải nói. Chỉ cần bắt sống vài tên, với thủ đoạn của ông sẽ hỏi ra thôi. Tôi kiến nghị ông chuẩn bị sẵn những người biết tiếng Oa và Cao Ly, chắc chắn sẽ cần dùng đến.
Trương Lương nhắm mắt trầm tư, bộ râu tóc đã bạc trắng sau một đêm. Ông ngồi trên ghế trông đầy uy thế, có lẽ đang tính toán cách tiêu diệt kẻ thù. Nhìn những gân xanh nổi lên trên cổ ông, đủ biết lửa giận trong lòng lớn đến mức nào.
Theo lời dặn của Vân Diệp, quản gia mang đến ba bát cơm lớn, bên trên rưới đẫm nước thịt, những miếng thịt kho được chất đầy, đúng là khẩu phần chiến đấu tốt nhất.
Trương Lương cầm bát cơm lên, hít hà một hơi rồi nói: – Sớm được nghe món ăn Vân gia thiên hạ vô song, không ngờ lão phu lại được thưởng thức trong hoàn cảnh này. Vân hầu, tấm lòng này, Trương Lương xin khắc ghi và sẽ báo đáp sau.
Đoạn, ông đưa bát cơm cho nhi tử, lớn tiếng nói: – Ăn, ăn cho no! Chúng ta đi báo thù cho mẹ các ngươi! Người Trương gia chưa chết hết! Ăn cơm xong, đợi Hạ Thiên Thương về, chúng ta sẽ đi báo thù!
Ba người nhà họ Trương ăn ngấu nghiến như hổ đói, đủ thấy m���y ngày qua họ chẳng ăn uống tử tế gì. Vân Diệp lấy ấm trà rót nước cho họ, rồi trở về chỗ ngồi của mình.
Cha con nhà họ Trương theo Hạ Thiên Thương rời đi. Trương Lương còn quay lại trịnh trọng thi lễ với Vân Diệp, khiến sống mũi y cay cay. Không phải y thương xót cho Trương Lương, mà nhận ra thời đại này quá đỗi hiểm ác, chỉ một chút sơ sẩy là hủy gia diệt tộc. Hôm qua còn là một gia đình vui vẻ, bình yên, chớp mắt đã thành đống hoang tàn. Ai ai cũng muốn leo lên cao để tránh vận mệnh bi thảm, không ngờ càng lên cao lại càng phát hiện ra nơi đó nguy hiểm hơn.
Hổ chỉ có thể làm bạn với sư tử, hoặc trở thành người thân của cá sấu, thành đồng hành của chim ưng, kết thành một vòng tròn nhìn có vẻ kiên cố. Mọi người cùng ăn thịt, như thế mới có thể cùng đi săn dê, bắt trâu. Nếu không cẩn thận dẫm nát trứng cá sấu, cuộc sống về sau sẽ đầy rẫy nguy cơ; qua ao nhỏ phải cẩn thận vật giống khúc gỗ kia mai phục. Khiến cá sấu đi hận một con hổ khác là chuyện nên làm.
Trương Lương từ chối sự giúp đỡ của quan phủ và Hoàng đ��. Tướng môn có sự tôn nghiêm của riêng mình, nếu không thể lấy máu kẻ thù bôi lên mặt, vậy thì phải lấy máu của chính mình. Ông mượn từ Tần gia năm mươi phi trảo, từ Trình gia năm mươi thanh đao, từ Vân gia năm mươi cây nỏ, cùng nhi tử và thân binh tiến vào rừng săn bắn.
Khi trời tối, Vân Diệp đứng trong hoa viên, nhìn về phía rặng Tần Lĩnh. Dù chẳng thấy rõ gì, nhưng mắt y rực lửa, bên tai vẳng lên toàn tiếng chém giết, tiếng gào thét, tiếng vũ khí va chạm vào nhau.
Trăng đêm nay có hình vòng cung tuyệt đẹp, nằm rất gần mặt đất. Chẳng biết vì sao lại có mưa sao băng, bảy tám ngôi sao mang theo cái đuôi dài bay xẹt qua đầu Vân Diệp.
Có vẻ rất nhiều người đã chết. Nếu thực sự mỗi người là một ngôi sao, sao băng lúc này ắt hẳn phải như mưa rào. Lão Trình nói, bất kể Trương Lương tài giỏi đến đâu, cộng thêm cả những hung thủ kia, trận chiến này ít nhất cũng phải có không dưới bốn trăm người chết. Quân tốt và thích khách khác nhau ở chỗ, nếu bày trận đối địch, mười quân tốt có thể giết cả trăm tên thích khách, nhưng nếu không có quân trận phối hợp, mười tên thích khách dễ dàng giết cả trăm quân tốt mà thậm chí còn chẳng chết tên nào.
Trương Lương chọn sai thời gian, chọn sai địa điểm; vì báo thù cho người thân, ông chỉ có thể dựa vào vũ khí vượt trội hơn đối thủ. Ông sợ đêm dài lắm mộng. Vân Diệp hiểu rằng sự việc không nằm trong tầm kiểm soát của mình. Hoàng đế vì lợi ích nào đó mà có thể thả cho thích khách đi, nên ông muốn đích thân xé nát thích khách.
Lý An Lan dựa vào lòng Vân Diệp, Tân Nguyệt tựa vào lưng y. Ba người cùng ngắm sao, cảm thấy vừa thoải mái, vừa nặng trĩu.
– Phu quân, chàng nói xem vì sao gần đây mọi chuyện lại loạn như thế? Khâm Thiên Giáo nói có yêu tinh xâm nhập tử vi, lại có sao lớn rơi xuống Bắc Cực, khắp nơi náo loạn, có đại họa giáng xuống. Kết quả là Trương gia bị giết cả nhà, Sầm Văn Bổn suýt chết. Trình phu nhân vốn định mua một mảnh đất, tiền đã đặt cọc rồi, giờ không dám nhắc tới nữa. Khuê nữ Hoa gia vốn đã định ngày xuất giá, nhà ta cũng nhận được thiếp rồi, vậy mà hôm nay lại sai quản gia tới cáo tội, nói ngày tháng không cát lợi, phải lùi lại hai tháng mới tính. Giờ lòng người hoảng loạn cả!
Vân Diệp thích nghe Tân Nguyệt nói chuyện luyên thuyên. Y rút tay từ trong vạt áo Lý An Lan ra, chỉ phía rặng Tần Lĩnh nói: – Mọi chuyện rồi sẽ yên bình trở lại thôi. Qua đêm nay, mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn. Bất kể Trương Lương báo thù ra sao, nhà họ Trương cũng đã đến hồi kết rồi. Ngôi sao cuối cùng sẽ rơi xuống Tần Lĩnh, Trương gia ngoại trừ tước vị ra thì đã mất hết mọi thứ.
Tân Nguyệt bĩu môi: – Hình như hôm nay chàng có vẻ đa cảm quá. Trương gia chẳng phải nhân lúc chàng vắng nhà đã ức hiếp Na Mộ Nhật sao? Hai nhà vốn có thù lớn như thế, chàng lại còn tiếc nuối cho ông ta. Thiếp thấy, loại người như vậy chết sạch đi là hơn.
– Ta chẳng quan tâm Trương Lương sống chết thế nào. Ta bị cái chết của gia quyến ông ta làm cho sợ hãi. Con người bây giờ chẳng còn giới hạn gì nữa, bất kể kế sách gì cũng dám dùng, vì thống khoái nhất thời mà sinh tử tồn vong của quốc gia cũng chẳng bận tâm. Ta rất muốn biết Uyên Cái Tô Văn sẽ có tâm trạng gì khi biết âm mưu của mình đã bại lộ.
Lý An Lan cười nũng nịu nói: – Đừng lo cho người Cao Ly. Thiếp sắp về Lĩnh Nam rồi, chàng nghĩ về thiếp nhiều hơn đi. Về rồi thiếp phải làm sao, tiền đồ của Dung Nhi dựa cả vào chàng mưu tính. Cả ba thổ nhân điên khùng kia thiếp cũng thuận đường đưa về cho chàng rồi. Mới một tháng mà chàng đã phải đến nha môn nhận người ba lần rồi, cho chưởng quầy người ta ba đồng mà muốn lấy một đôi vòng bạch ngọc. Chưởng quầy bảo chưa đủ tiền thì trả thêm hai quả nhỏ, ôi ôi, thiếp cười chết mất!
– Ha ha ha, Thọ Dương, họ mới là người sống thực sự, đơn giản, đơn thuần mà tự tại. Khi cần ăn thì ăn, khi nên chơi thì chơi. Ta cũng muốn sống như thế, nếu chẳng phải có các nàng kéo giữ lại phía sau, nói không chừng ta đã mang theo Vượng Tài chạy khắp thế giới rồi.
Tân Nguyệt đấm vai y: – Thôi đi ạ, chàng cứ ngoan ngoãn ở nhà cùng Vượng Tài, để thiếp hầu hạ chàng hưởng phúc. Năm xưa chàng đã cùng sư phụ lên núi xuống biển chưa đủ hay sao? Giờ về rồi, ở nhà hưởng phúc chẳng bao lâu, chàng đã định bỏ lại bọn thiếp mà đi chơi lung tung à? Không được đâu!
Ba phu thê trò chuyện, cười đùa, thời gian trôi qua rất nhanh. Bất tri bất giác đã đến canh ba. Vô Thiệt đột nhiên xuất hiện trên bức tường. Bên cạnh đó, Lưu Tiến Bảo đã chuẩn bị sẵn thang. Thấy Vô Thiệt về, Lưu Tiến Bảo vội giúp lão nhân gia xuống tường. Lão già này giờ kênh kiệu lắm, rõ ràng là có thể tự mình nhảy xuống, nhưng lại kiên quyết không chịu làm thế trước mặt người khác.
Ba phu thê vội vàng tới đón. Thấy ông cầm ấm trà tu cạn, lại bảo Lưu Tiến Bảo rót đầy nước, rồi mới kể: – Thảm khốc, quá đỗi thảm khốc. Bắt sống được năm tên, còn lại đều bị chặt đầu phân thây. Ban đầu, Trương Lương thẩm vấn mấy tên đó, chúng vẫn còn cầm cự được, nhưng khi Trương Lương xẻo thịt trên người chúng, lấy xiên nướng thịt nửa sống nửa chín rồi ngồi ăn ngay trước mặt. Nướng đến tên thứ hai, tên thứ ba đã khai hết. Chúng nói không biết chủ mưu là ai, chỉ nói tham dự vụ đồ sát một gia đình đại hộ. Trương Lương lúc đó trông như ác quỷ, lão phu nhìn mà còn phải rùng mình sợ hãi. Ba tên hung thủ còn lại, đoán chừng ông ta định đưa tới mộ gia quyến để tế vong hồn.
– Hầu gia không biết đấy chứ, cái ngôi chùa đó do người Tân La xây dựng. Trương Lương giết sạch hòa thượng trong chùa, một lão hòa thượng nói rằng Đại Tạng Vương Bồ Tát sẽ không tha cho hắn.
– Người của Trương Lương cũng tử thương thảm trọng. Nếu không có nỏ cứng, hừm, nói không chừng còn tử thương thảm trọng hơn nữa. Hầu gia cho hắn mượn nỏ làm gì vậy? Nếu cả hai bên chết sạch có phải là xong rồi không? Sao còn để lại cho mình? Lão phu thấy khả năng hai bên hòa giải không lớn đâu.
Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.