Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 724:

Sống cùng các vị tiên sinh đã lâu, ta ngộ ra một điều: con người không thể cứ thế mà đi hết một con đường. Bởi lẽ, nếu đi tới tận cùng, con đường ấy sẽ chẳng còn biến đổi gì nữa. Thực ra, mỗi con đường đều ẩn chứa vô vàn đổi thay, và khi chúng ta sống trên đó, ta được chiêm ngưỡng đủ mọi phong cảnh, gặp gỡ đủ hạng người. Biến hóa luôn là điều tốt, dù không phải lúc nào cũng theo ý muốn, nhưng có còn hơn không. Hãy cùng xem Trương Lượng biến chuyển ra sao, tốt hay xấu đây?

Thấy Vân Diệp nói thú vị, Vô Thiệt khẽ cựa mình, lẩm bẩm: – Lão già này thật sự hối hận vì đã đọc quá ít sách. Cả đám người ở đây ai nấy đều trông như thánh nhân, chỉ mình lão đây giống một tên đồ tể.

Đưa mắt tiễn Vô Thiệt trở về phòng nghỉ, Vân Diệp cũng dìu hai vị phu nhân đi ngủ. Tân Nguyệt bị những lời của Vô Thiệt làm cho hoảng sợ, hình dung về Trương Lượng ăn thịt người quá đỗi kinh hoàng, nàng phải ôm chặt trượng phu mới có thể chợp mắt.

Sáng sớm hôm sau, Vân Diệp dậy rất sớm. Vụ án đã kết thúc, hắn cần báo cho hoàng đế một tiếng, tiện thể nói với ông ta rằng hai nhà Vân Trương không cần đánh nhau nữa, bệ hạ đừng phí công chờ xem xiếc khỉ.

Hạ Thiên Thương vẫn như mọi khi, đang thưởng thức bữa sáng tại Vân gia. Ông rất thích món trứng luộc lòng đào. Ông ghé miệng hút nhẹ một cái, lòng trứng mềm mại liền trôi tuột vào. Nhìn thấy hắn hút đến quả trứng thứ sáu, Vân Diệp không chịu nổi nữa, lau miệng nói: – Một ngày ăn ba quả trứng là đủ, ăn nhiều nữa cũng chẳng có tác dụng gì đâu.

– Còn có kiểu nói này sao? Có điều, hôm qua hạ quan nhìn thi thể, rồi lại nhìn người ta nướng thịt người ăn, sức khỏe hao hụt, phải ăn thêm vài quả trứng bồi bổ chứ.

– Tình hình đêm qua thế nào? Nếu Trương Lượng đã báo được mối đại thù thì chúng ta cùng tiến cung bẩm tấu bệ hạ, nói rằng mọi việc đã hoàn tất. Ta về thư viện dạy học, còn ngươi đến Hình bộ báo danh, ai đi đường nấy, mọi sự vẹn toàn.

– Hạ quan không cần kể chuyện đêm qua đâu, Hầu gia đã rõ rồi còn gì. Đừng nói với hạ quan là ngài không phái cao thủ đi theo dõi nhé. Đêm qua, khi Trương Lượng chém giết, đằng xa không biết có bao nhiêu cao thủ ẩn mình trong bóng tối, chỉ đứng nhìn ông ta chiến đấu đến kiệt sức, xem náo nhiệt chứ tuyệt nhiên không ra tay giúp đỡ. Hầu gia nói xem, trong đám huân quý các vị, có ai là người tốt không?

– Đừng có vơ đũa cả nắm thế chứ. Vẫn có người tốt đấy thôi, ví dụ như nhà ta này. Đêm qua phu nhân ta nghe chuyện ăn thịt người mà sợ hãi, khiến ta phải dỗ dành suốt cả đêm, đúng là một gia đình lương thiện hiếm có.

– Một nữ tử nhút nhát mà dám vác đao đâm người ta thì đúng là hiếm có thật. Thôi được rồi, chúng ta đi thôi. Cho hạ quan xin một giỏ bánh nhé, lão mẫu hôm trước còn hỏi sao dạo này không thấy bánh ngon nữa.

Cưỡi Vượng Tài đến cổng thành, Vân Diệp giật mình. Hai bên cổng thành treo hàng dài đầu người, liếc qua đã thấy không dưới ba trăm cái. Người đi qua ai cũng bịt mũi, mùi máu tanh nồng làm người ta buồn nôn.

Những cái đầu trọc lóc thì bị cắm trên cọc, hoặc tùy tiện dùng móc xuyên qua tai, treo lủng lẳng trên cột như đầu lợn, đu đưa theo gió trông đến rợn người.

– Chỉ vỏn vẹn ba trăm mười một cái đầu, giờ thì tất cả đều đã treo lên đó rồi. Hầu gia cũng thấy đấy, chẳng những hung thủ bị giết sạch, mà cả hòa thượng chùa Thiên Phúc cũng gặp họa lây. Trương Lượng lên cơn say máu, gán cho các hòa thượng tội danh bao che rồi giết sạch không chừa một ai. Nếu không phải hạ quan có lệnh bài của bệ hạ, nói không chừng lão già đó cũng bị giết luôn rồi. Hiện tại, ông ta đang dẫn số nhân mã còn lại truy đuổi vận hạ, xem ra là muốn tiêu diệt luôn cả Uyên Cái Tô Văn.

– Ông ta không đuổi kịp đâu. Dù có đuổi kịp mà ra khỏi biên giới Đại Đường thì thiệt hại còn lớn hơn nữa. Đó không phải chuyện chúng ta nên nghĩ, người ta là quốc công, đầu đủ to, làm việc còn cần hai ta dạy sao? Chỉ là số đầu người này treo nửa ngày đã thối rồi, ngươi nhìn đám ruồi kia kìa, ai mà dám vào thành nữa?

Hạ Thiên Thương cẩn thận lấy áo ngoài trùm lên hộp thức ăn: – Chỉ treo tới tối nay thôi, mai là không thấy nữa. Ruồi bọ thế này dễ gây ra ôn dịch lắm. Hầu gia vào cung đi, hạ quan về nhà. Bánh mới làm mới ngon, gia mẫu đợi lâu rồi.

Nói xong chẳng đợi Vân Diệp nói gì đã vỗ ngựa chạy đi như gió.

Vân Diệp chẳng phải lần đầu thấy hắn hành xử thần bí. Thấy hắn chạy rồi, hắn cũng chẳng còn hứng thú ở lại xem đầu người. Hắn bịt mũi đi nhanh qua cổng thành, đến thẳng cổng Chu Tước.

Lý Nhị lúc này chưa muốn tiếp kiến Vân Diệp. Người đang bận bàn bạc công việc với các các đại thần. Rất nhiều đại thần đang đứng đợi bên ngoài cung Vạn Dân, chờ được triệu kiến. Điều lạ là có cả Cao Sơn Dương Tử ở đó. Nhìn thấy người phụ nữ này, Vân Diệp lại sôi máu. Nàng ta đã ra tay giết chết mấy người của chính mình để trải đường cho những học sinh nước Oa khác, chiêu này quả thực vừa chuẩn vừa độc. Giờ đây Quốc Tử Giám đã bắt đầu mở cửa đón nhận học sinh nước Oa, không thể không nói đó là công lao to lớn của Cao Sơn Dương Tử.

Cao Sơn Dương Tử đang khiêm nhường trò chuyện với Sầm Văn Bổn. Thấy Vân Diệp liếc nhìn mình với vẻ nửa cười nửa không, nàng cố kìm nén sự khó chịu, cáo lỗi với Sầm Văn Bổn rồi chậm rãi tiến tới hành lễ: – Đã lâu không gặp Vân hầu. Hôm nay được gặp lại, phong thái ngài vẫn như xưa khiến tiểu nữ vô cùng vui mừng.

– Nếu như các ngươi bớt giết người ở Trường An, tinh thần ta còn sảng khoái hơn, nói không chừng còn tới xem cô ca múa.

Cao Sơn Dương Tử mặt đại biến, đang muốn phân bua, thì Sầm Văn Bổn nói hộ: – Vân hầu là trọng thần trong triều mà ăn nói bừa bãi, không để lại chút thể diện nào cho quốc gia hay sao?

Vân Diệp quay đầu sang nói với ông ta: – Ngươi không biết gì hết còn nói càn nói xiên cái gì? Được người ta cứu một lần là cho rằng bọn chúng đều là người tốt à? Rồi sẽ có một ngày ngươi phải hổ thẹn không yên được dưới suối vàng. Ta là Truyền quốc hầu, ngươi là tên quan tứ phẩm, có tư cách gì dạy ta lễ nghi?

Sầm Văn Bổn sa sầm nét mặt quát: – Vân hầu có thái độ thù địch với người Oa đến thế, chẳng lẽ vụ thích khách mưu sát mấy ngày trước tại phủ ngài có liên quan gì đến chuyện này sao?

Thế này là sắp sửa trở mặt hoàn toàn rồi. Đối với kẻ chẳng bao giờ biết nhìn trước ngó sau, cứ cậy tính tình cương trực mà xông thẳng tới như Sầm Văn Bổn, Vân Diệp thực sự chẳng còn gì để nói. Tuy nhiên, khi ông ta kéo mình vào vụ thích khách, ngọn lửa giận trong lòng hắn lập tức bùng lên dữ dội.

– Hỗn xược! Đạo lý tôn ti trật tự trên dưới đâu hết rồi? Mấy ngày trước ngươi còn tung tin đồn ta giết cả nhà Vân quốc công, vậy mà giờ thủ cấp của hung thủ đã treo lên đầu thành rồi. Nghe nói ngươi còn dâng vạn ngôn thư lên bệ hạ, một mực xác định ta là quốc tặc. Nay chân tướng đã phơi bày cho thiên hạ, lẽ nào ngươi không thấy hổ thẹn với đồng liêu mình vì đã vu cáo sao? Lại còn tiếp tục nói càn nói xiên! Ai cũng nói Sầm Văn Bổn cương trực, vậy nói cho ta biết, sự cương trực của ngươi đâu rồi? Giờ lại quay ra cắn xé ta à? Nếu như ta lại phá thêm một vụ án nữa, tìm được chứng cứ, thì Sầm Văn Bổn ngươi sẽ tự xử thế nào? Tự sát tại chỗ à? Thôi đi, loại sâu mọt hồ đồ như ngươi cứ sống hết đời là được, đừng có nhảy ra làm mất mặt Đại Đường nữa!

Đỗ Như Hối không thể nghe tiếp được nữa. Sầm Văn Bổn bị Vân Diệp mắng cho á khẩu, tất cả mọi người đều đã chứng kiến. Với tư cách là người đứng đầu quan văn, ông ta phải ra mặt để giữ thể diện cho giới sĩ đại phu.

– Cao Sơn Dương Tử, từ nay về sau ta sẽ theo dõi cô sát sao. Người Oa ở Đại Đường tốt nhất đừng có mà chạm vào dù chỉ là một cọng lông ngựa cái, nếu không ta sẽ gán cho tội làm bại hoại phong hóa mà xử trí. Trước kia là do ta nhất thời sơ suất nên cô mới thành công. Thủ hạ Uyên Cái Tô Văn đã nhận hết tội về mình, bằng không cô đã bị Vân quốc công ăn sống nuốt tươi rồi. Tự lo lấy thân đi!

Vân Diệp trông thấy thị nữ thân cận của Trường Tôn thị từ trong đại điện đi ra, liền biết mình đã bị hoàng đế sai đến chỗ hoàng hậu rồi. Thật mất mặt! Cứ coi mình như trẻ con suốt ngày, hắn cũng chẳng rảnh mà tán phét với đám người đó nữa. Thế là hắn đi theo cung nữ, tiến thẳng tới điện Lưỡng Nghi vừa được sửa sang xong, bỏ lại đằng sau một đám quan viên đang trố mắt kinh ngạc, Sầm Văn Bổn mặt tím tái, còn Cao Sơn Dương Tử thì khôn khéo khóc rống lên.

Mọi bản dịch từ truyen.free đều là công sức không ngừng nghỉ của đội ngũ, kính mong quý bạn đọc trân trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free