(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 725:
Lý Thái đang nằm trên thảm điện Lưỡng Nghi, buồn chán ăn nho. Cái tên này càng ngày càng chẳng còn biết phép tắc thần tử là gì nữa. Sau khi lập đại chí hướng, trước mặt hoàng đế và hoàng hậu, hắn bày ra vẻ trẻ con, cái vẻ vô lại ấy lại được hoàng đế khen ngợi: "Con ta có hiếu nghĩa của bậc cổ nhân." Chuyện này còn được Nhan gia ghi chép lại, vì thế Lý Nhị đã thưởng Nhan gia năm mươi sấp lụa. Kết quả Nhan gia trả về, Nhan Chi Thôi bèn lên tiếng: nếu đã nhận lụa thì ông sẽ bỏ đi câu nói kia. Lý Nhị bèn thở dài mà rằng: "Nhan gia quả đúng là thầy của vạn thế!"
Đến gần mới nhận ra đệ đệ ba tuổi Lý Trì của hắn đang ôm chân mình, cố đặt hai chân ca ca lên nhau. Khó khăn lắm cậu bé mới làm được thì Lý Thái lại đặt chân xuống. Sau đó Lý Trì lại tiếp tục, cứ thế lặp đi lặp lại mấy lần, mặt Lý Trì đã đỏ bừng, trông đáng yêu hết sức.
Trường Tôn thị nằm nghiêng trên giường xem sách, không rõ là sách gì, có lẽ là không thích cuốn sách này nên cứ nhíu mày mãi. Thấy Vân Diệp bước vào, bà mỉm cười nói:
– Không tệ, biết ngay là ngươi có cách mà. Giải quyết mọi việc một cách nho nhã thế này chẳng phải tốt hơn sao? Chuyện đánh giết sau này cứ ít dùng đi thôi. Mỗi lần như thế, lòng bản cung lại như dao cắt. Đều là con dân Đại Đường, vì chuyện riêng mà thây chất đầy đồng thì không tốt chút nào.
– Mẫu hậu, lần này cũng chết không ít người. Nhi thần sáng nay vào thành thấy cả hàng đầu người, tanh tưởi kinh khủng, như đầu lợn treo ở chợ tây vậy.
Trường Tôn thị thở dài, đặt sách xuống nói với Vân Diệp:
– Thanh Tước nói cũng phải. Mấy năm qua, chẳng biết có phải vì tuổi đã cao dần hay không mà thật sự không còn thích cảnh chém giết không ngừng nữa. Có điều, đó là chức trách của các thần tử các ngươi, phụ nhân vốn không nên can thiệp vào chính sự. Bản cung luôn mong thiên hạ thái bình, hưng vượng phát đạt, bách tính an cư lạc nghiệp. Được vậy thì là tổ tông đã phù hộ rồi. Cảnh máu me bớt được chút nào hay chút đó.
– Nương nương, vi thần tới để giao công văn. Thảm án diệt môn nhà Trương Lượng đã kết thúc, việc của thần phải được giao lại. Sắp tới là thí nghiệm của Thanh Tước, đây là chuyện lớn của thư viện, không thể chậm trễ. Thần còn phải đến Binh bộ lấy ấn tín về, Bệ hạ chưa lên tiếng, thần có đến đòi thì người ta cũng không trả.
Trường Tôn thị hình như còn có lời muốn nói, nhưng bị Vân Diệp chặn lại nên chẳng còn hứng thú cảm khái nữa, bèn lấy công văn trên bàn đưa cho y.
Nhìn thấy con dấu của Lý Nhị, Vân Diệp cười hì hì chuẩn bị lui ra. Có lẽ vì Trường Tôn thị mấy năm qua đã tham dự chính vụ của Lý Nhị quá nhiều nên giờ bất giác lo lắng việc quốc sự. Lý Nhị luôn có sự cảnh giác rất cao trong phương diện quyền lực, nhìn gương Lý Thừa Càn là đủ thấy. Ông ta không để bất cứ ai chia sẻ quyền lực của mình. Trường Tôn thị làm như vậy trong thời gian ngắn thì không sao, nhưng lâu dài thì khó nói trước.
– Vân Diệp, sao ngươi bây giờ cũng giống người khác, kính nhi viễn chi với bản cung rồi?
Giọng Trường Tôn thị có chút bi thương. Xem ra bản thân bà cũng đã nhận ra điều gì đó rồi. Tốt, vẫn là Trường Tôn thị tinh minh như vậy, không thay đổi gì.
– Nương nương, thần bận về thư viện chuẩn bị thí nghiệm. Gần đây khí sắc nương nương không được tốt. Hay là nương nương đến thư viện ở vài ngày? Thanh Tước và thần gần đây đều đang ở thư viện. Nương nương hãy mang theo Tiểu Trì, Tấn Dương, Kim Thành đi cùng. Tần Lĩnh mùa thu đỏ rực, đẹp vô cùng. Nhìn xa trên núi cao tuyết trắng phau phau, nhìn gần vách núi tùng đào mơn mởn. Pha trà tìm vui bên thác nước, chẳng phải tuyệt vời sao? Một là để tĩnh dưỡng, hai là vi thần muốn mời Tôn tiên sinh điều dưỡng sức khỏe cho nương nương, đúng là nhất cử lưỡng tiện. Đợi gió thu lớn lên hãy về cung cũng không muộn.
Lời của Vân Diệp lập tức được Lý Thái hưởng ứng nhiệt liệt. Lần trước Hoàng hậu đến thư viện đã là chuyện của bốn năm trước rồi, nay tới chắc chắn sẽ càng thích hơn. Hắn ôm Lý Trì mà nói:
– Mẫu hậu tới đó xem nhi thần bày kế lừa tiền các trưởng bối thế nào. Có Mẫu hậu ở đây, hài nhi nhất định sẽ lừa được nhiều tiền hơn. Mẫu hậu rảnh rỗi thì xếp thẻ gỗ, là loại phản ứng dây chuyền mà lần trước hài nhi đã nói đó, thú vị lắm đấy.
Trường Tôn thị thấy Vân Diệp và Lý Thái đều muốn mình tới thư viện, nhưng hoàng cung còn cả đống việc phải làm, định từ chối thì thấy vẻ cấp bách trong mắt Vân Diệp. Nghĩ một lúc bà thấy buồn cười. Trí tuệ như bà, sao lại không đoán ra được tâm tư của Vân Diệp chứ? Vừa thấy buồn cười lại vừa tràn ngập niềm vui, bèn nói:
– Cũng tốt, tới thư viện giải khuây vậy. Tiểu Trì, Tấn Dương, Kim Thành cứ giao hết cho Bệ hạ là được. Bản cung sẽ thả lỏng để thoải mái vài ngày.
Vân Diệp hoàn toàn yên tâm rồi. Trường Tôn thị để các con lại cho Hoàng đế, ý là muốn nói với Vân Diệp rằng: đừng lo chuyện bao đồng.
Người Trường An chẳng mấy chốc đã quên đi thảm án nhà Trương Lượng. Dù là đám thư sinh thích tán dóc nhất cũng chẳng buồn nhắc tới một trăm bốn mươi tư mạng người kia nữa. Thế giới này vốn là vậy, những chuyện không liên quan đến mình thì thường bị lãng quên rất nhanh.
Nhưng Trương Lượng không quên. Ông từ bỏ hết thảy mọi quan chức, cùng hai đứa con chôn mình trong trang viên, đóng cửa không ra ngoài. Ông ta không đuổi kịp Uyên Cái Tô Văn. Khi đến được Trác quận thì hắn đã lên thuyền ra biển mất rồi.
Trương Lượng bèn đi tìm Hoàng đế nói chuyện. Chẳng biết họ đã nói những gì mà sau đó Trương Lượng về nhà và hoàn toàn biến mất khỏi sinh hoạt chính trị của Đại Đường. Trình Xử Mặc nói Trương Lượng bế môn chuyên tâm vào việc sinh con rồi. Trương gia, bất kể cảnh ngộ thảm đến đâu, vẫn phải có người kế thừa. Hình như đúng là như thế thật. Khuê nữ của các tiểu môn hộ được Trương gia cưới liền một hơi sáu nàng, chẳng mời khách khứa, lặng lẽ hoàn thành nghi thức. Khi việc sinh con trở thành nguyên nhân duy nhất để cưới vợ thì Vân Diệp biết Trương gia đang đợi ngày Đông Sơn tái khởi.
Trường Tôn thị hiện tại suốt ngày ở cùng Lý Cương, Nguyên Chương, Ngọc Sơn. Sau này Công Thâu Mộc cũng tham dự, dạo đông dạo tây khắp nơi. Trừ thi thoảng đến chỗ Tôn tiên sinh một chuyến, còn lại thì thấy xe trâu của bọn họ nối đuôi nhau.
Có Vô Thiệt chiếu cố Trường Tôn thị, Vân Diệp rất yên tâm. Lý Thái cũng yên tâm. Hi Mạt Đế Á rất muốn tiếp cận Hoàng hậu nương nương để xem liệu có thể kiếm được tiền mua tinh kim bí ngân hay không. Người phụ nữ này đầu óc hỏng hẳn rồi! Thí nghiệm hỏng thì đổ cho vật liệu không tốt. Truyền nhiệt dùng bạc là được rồi, nhưng cứ nhất định dùng vàng; rõ ràng bạc tốt hơn, vậy mà vẫn dùng vàng. Cứ như thể giá trị càng cao càng tốt, thật đúng là không thể nói lý được.
Để đảm bảo thí nghiệm không có sai sót gì, Lý Thái lại đúc thêm hai bán cầu đồng, thí nghiệm mấy lần ở thư viện rồi mới nói cho Vân Diệp rằng tất cả đã chuẩn bị xong.
Ngày mùng 5 tháng 9, đông giáo trường người nườm nượp. Huân quý Trường An gần như kéo đến đông đủ. Người có vai vế tất nhiên có lều chuyên dụng, người không có thì phải đi khắp nơi tìm chỗ để nương nhờ. Thật không may, Vân gia thuộc loại không có vai vế. Trong cái ngày mà vương tước, công tước chạy rông như chó này, hầu tước chẳng bằng một cục phân.
Lão Ngưu chẳng hứng thú xem thí nghiệm khoa học. Ông ta chỉ thích những thứ mới mẻ. Chuyện kiếm mấy con ngựa kéo quả cầu như thế này bị cho là ăn no rửng mỡ. Hai tôn nhi đã về, vợ chồng già ở nhà chơi với cháu thì tốt hơn ra ngoài phơi nắng cả vạn lần.
Cho nên lều của ông ta thành của Vân gia. Đơn Ưng, Cẩu Tử trì hoãn hôn lễ mãi, cuối cùng cũng đã về. Nhà xây xong rồi, chỉ còn đợi cưới vợ thôi.
Cẩu Tử thích một điều là Hồng Quả Nhi không bám lấy hắn nữa. Trở về không nhìn thấy bóng dáng tròn tròn của Hồng Quả Nhi, Cẩu Tử thở phào nhẹ nhõm. Hôm nay quý tộc Trường An có mặt khắp nơi, Cẩu Tử bèn chuẩn bị xem xem có nàng nào thích hợp không. Đơn Ưng đuổi Cẩu Tử ra xa rồi, nói rằng dám phá hỏng chuyện tốt của hắn và Đại Nha thì sẽ ăn đủ đòn.
Nữ nhi của Lỗ vương gia có đôi mắt hoa đào, vừa đảo vừa chớp nhìn mình. Nhìn là biết chẳng phải là vợ hiền. Khuê nữ của Sở quốc công thì ngồi đâu là như pho tượng Bồ Tát, cưới về thì lão nương sẽ khốn khổ, có ma mới cưới loại người đó! Bên cạnh có một nữ tử vóc dáng thướt tha, đi đường như dương liễu trong gió, sao lại bước vào lều của hầu gia kia chứ? Con mẹ nó, hóa ra là Xứng Tâm!
Lại có một mỹ nữ khác đến, vóc người đầy đặn, mê hồn, đeo khăn che mặt màu đen, dẫn theo đám tiểu cô nương tới, thì có thể bỏ qua. Chỉ là, mỹ nữ đi phía sau đám tiểu cô nương ấy là ai đây?
Bản dịch tiếng Việt này được thực hiện và sở hữu bởi truyen.free.