Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 727:

Hi Mạt Đế Á nghe giải thích xong thì cực kỳ khâm phục kiến thức uyên bác của Vân Diệp, thề sau này hễ thấy lý luận của tiên hiền cổ đại thì sẽ ủng hộ vô điều kiện.

– Đúng rồi, sau này nói chuyện với người ta cứ mở lời bằng câu “Tử viết”, kiểu gì hoàng đế cũng phải lắng nghe. Nếu không sẽ bị coi là đại bất kính với tiên triết, đánh đâu thắng đó luôn!

– Tử viết: “Phi lễ vật thị.”

Hi Mạt Đế Á đột nhiên viện dẫn Khổng Tử, rồi quay sang mách Tân Nguyệt: “Vừa rồi y nhìn trộm ngực ta.”

Tân Nguyệt lập tức nổi giận, nhéo Vân Diệp một cái thật đau. Quả nhiên, chiêu viện dẫn Khổng Tử này đánh đâu thắng đó.

Học được chiêu "nói tiếng người" đó, Hi Mạt Đế Á liền chạy đến khoe khoang với đám người Lý Cương ở gian lán. Hôm nay thư viện có một gian lán cực lớn, trừ gian lán hoàng gia ra thì gian lán của thư viện là lớn nhất.

Vân Diệp vừa bực mình vừa buồn cười, xoa xoa bên hông, lười nhác tựa vào ghế nhìn Lý Thái đang khoa chân múa tay, tranh biện về khí học với mấy lão già đến từ Thái Sơn. Càng có nhiều người đến tranh luận, Lý Thái càng hưng phấn, nói đến văng bọt nhưng vẫn giữ được phong độ ưu nhã của lễ nghi hoàng gia. Thấy vậy, Lý Nhị không ngừng cười lớn, liên tục khoe con với hoàng tộc. Thậm chí, mấy lão già đi đến đều xưng Lý Thái là sư phụ, còn đích thân đỡ ghế, pha nước dâng lên.

Trường Tôn thị cũng không ngừng mỉm cười. Đại nhi tử là Thái tử, trung hậu ôn hòa, khắp triều không ai dị nghị về chuyện kế thừa của hắn. Nhị nhi tử thì bụng đầy kinh luân, nay đang tranh biện cùng quần nho, nhất định lần này sẽ xác lập địa vị vững chắc trong đám sĩ tử. Một con nắm quyền cai trị, một con dẫn dắt tư tưởng. Trong các đời hoàng hậu, ai có thể sánh được với nàng đây?

Tình cảm phu thê hài hòa, các nhi tử huynh đệ lại nhường nhịn, tôn trọng lẫn nhau. Trong khi hoàng hậu của những triều đại khác, dù có nhi tử xuất sắc đến mấy, cũng thường xuyên đánh nhau vỡ đầu vì tranh giành hoàng vị, thì nhị nhi tử tài hoa xuất chúng của nàng lại chẳng chút hứng thú gì với hoàng quyền. Mười sáu châu đất phong ném hết cho đại ca quản lý thay. Buồn cười ở chỗ trượng phu nàng lấy đất phong của Thanh Tước giao cho Thừa Càn với ý thăm dò, ai ngờ Thừa Càn lại nhận luôn, làm mọi việc đâu ra đó, không hề giả dối, còn quản lý như đất phong của chính mình, chẳng gài gắm phe cánh nào vào đó. Đến nỗi Thanh Tước cũng phải thừa nhận, đại ca quản lý đất phong tốt hơn mình nhiều.

– Lê Trượng tiên sinh, tiên sinh ở Thái Sơn nghiên cứu học vấn đã đạt đến đỉnh cao của khí học, học sinh khâm phục vô cùng. Nay thư viện Ngọc Sơn đã đứng đầu các thư viện thiên hạ, đương nhiên học sinh chỉ nói về quy mô, chứ về học vấn thì vẫn còn cả một chặng đường dài phải đi. Học sinh khẩn mong tiên sinh nán lại Ngọc Sơn chốc lát, để đám học sinh được thỏa mãn khát khao học vấn, mong tiên sinh thành toàn.

Lý Thái vừa rồi không nói lại được lão già kia, coi như đã thua, nhưng lòng si mê học vấn lại trỗi dậy. Khó lắm mới gặp được một người có học vấn uyên bác hơn mình, không moi móc cho cạn kiệt thì sao cam lòng?

Lý Nhị cười càng tươi, chẳng hề buồn bực vì Lý Thái biện luận thua vị khách từ Thái Sơn. Một chàng trai mười tám tuổi có thể tranh luận với bậc học giả uyên thâm cả canh giờ đã là hiếm có lắm rồi, nếu thắng mới thật là không hợp lý. Điều tuyệt vời nhất là thái độ của nhi tử: thua là lập tức bái sư, điều này càng làm người ta động lòng hơn cả chiến thắng. Vừa mới định vờ vịt mắng con vài câu thì Lý Cương đã cười lớn nói:

– Lê Trượng, Lộng Mai, Văn Hải, Khoa Dương, mấy lão già các ngươi thấy đệ tử của lão phu thế nào? Nếu không phải các ngươi vô sỉ dùng chiến thuật xa luân chiến thì chẳng làm khó được nó đâu!

Một lời mạnh miệng không biết thẹn như vậy lại do Lý Cương, một người đức cao vọng trọng, nói ra ư? Điều này hoàn toàn kh��c hẳn với bản tính xưa nay của ông ta, Vân Diệp lo rằng mấy lão già ở Thái Sơn sẽ nổi khùng.

Bốn lão già quả không hổ danh là thế ngoại cao nhân. Lão già tên Khoa Dương thản nhiên nói: – Lý Văn Kỳ, ba mươi năm trước ngươi không phải là đối thủ của lão phu. Thi phú, cổ ngôn, có thứ gì hơn được bọn ta? Bọn lão phu chuyên tâm khí học năm mươi năm, tránh đời không ra, mới để kẻ ngu xuẩn dương danh thiên hạ. Muốn khích tướng bọn lão phu thì đạo hạnh của ngươi còn chưa đủ đâu! Tên đệ tử này của ngươi không tệ, biết cách khác giải thích khí học, hóa vô hình thành hữu hình, ha ha ha. E là không phải ngươi dạy ra được, trình độ cỡ ngươi thế nào lão phu quá hiểu. Trước tiên vượt qua lão phu ở đạo thi phú đơn giản nhất đã rồi hẵng nói!

Nói xong nhắm mắt dưỡng thần. Xung quanh tức thì lặng ngắt như tờ. Một cuộc đối đầu đỉnh cao thế này, người thường không thể xen vào được, ngay cả Lý Thái cũng quỳ dưới đất, nhìn mà không thấy, nghe mà không hiểu, đành giả ngốc.

Hứng thú của Lý Nhị tức thì tăng lên mức tối cao. Tông sư đối chiến, ông ta chưa từng thấy bao giờ. Ông ta hứng thú nhìn vị học giả Thái Sơn kia, rồi lại nhìn Lý Cương đang ngồi trên xe lăn, đợi bọn họ quyết đấu dữ dội hơn.

Lý Cương cười ha hả, chỉ Khoa Dương nói: – Thời thế vô anh hùng khiến nhãi nhép thành danh. Năm xưa về đạo thi phú, lão phu đúng là kém một chút, có điều trong số đệ tử của lão phu cũng có một kẻ tinh thông đạo này. Thông qua nó, lão phu mới hiểu ra thi phú chẳng qua là tiểu đạo chẳng đáng nhắc tới, chỉ là trò ghép câu chữ. Ngươi thắng nó trước đã rồi tới tìm lão phu. Còn nếu thua, thì tới thư viện làm tiên sinh ba năm!

Lý Nhị như nghe thấy trái tim mình vỡ làm đôi, dựa lưng vào ghế, yếu ớt chỉ cung nữ đứng đằng sau day huyệt thái dương cho mình.

Những người có cảm giác tương tự Lý Nhị còn có Vương Khuê, Trường Tôn Vô Kỵ. Ai nấy đều ôm mặt thở dài. Bất kể vị học giả Thái Sơn kia tinh thông đạo này đến cỡ nào, muốn đấu thi từ với hạng biến thái như Vân Diệp thì cũng chắc chắn thua. Mấy bài thơ của Vân Diệp – ví dụ như “Lương Châu từ”, “Cổ nguyên thảo” – có bài nào là người thường làm được đâu mà nay đã được tôn sùng là kinh điển vô thượng! Vị học giả Thái Sơn dù có lợi hại tới đâu cũng chẳng có mấy bài thơ mà toàn thiên hạ đều biết đến. Hiện nay, nhận thức chung của người Trường An về thứ này là: đây chỉ là loại kỹ xảo, không liên quan tới học vấn. Vương Khuê lập tức đốt tập thơ mình định xuất bản. Nếu so cái khác, thư viện có lẽ thua chắc, nhưng nếu so thi phú, thì không ai đánh giá cao vị học giả Thái Sơn đâu.

– Lão phu thắng thì thế nào?

Lê Trượng liếc xéo Lý Cương, nhạo báng: – Thắng? Ngươi mà thắng nổi ư? Lão phu chưa từng nghĩ tới khả năng đó, cho nên không nói. Ngươi thua chắc rồi. Nói trước, thư viện hàng tháng phát lương bổng cho tiên sinh. Các ngươi dù sao cũng có chút học thức, nên sẽ có mười quan. Một ngày ba bữa miễn phí ở thư viện, chỗ ở là mỗi người một tòa tiểu lâu, phong cảnh tuyệt vời. Bảy ngày được nghỉ một ngày hưu mộc. Thư viện có xe trâu, xe ngựa cho dùng miễn phí. Muốn du ngoạn sông nước, thư viện có bè và thuyền nhỏ. Mỗi vị tiên sinh chỉ có thể mang theo bốn gia phó, đương nhiên đó chỉ là một quy định, có thể biến thông. Người thừa ra thì phải tự chịu. Sao, phúc lợi của thư viện không tệ chứ?

Lộng Mai lão ông giận quá hóa cười: – Không thành vấn đề, lão phu rất muốn được thấy tuyệt thế hảo văn của quý đệ tử, muốn xem thử nhân vật nào có thể khiến đám lão phu hổ thẹn về văn chương của mình. Lý Văn Kỳ, nếu như không làm lão phu kinh ngạc, trong sơn động của lão phu còn thiếu một nô phó quét dọn. Ngươi được đấy, tới làm ba năm nhé!

Lý Cương ngửa mặt cười vang, đẩy xe lăn tới trước mặt vị học giả Thái Sơn, vỗ tay thề thốt với bốn lão già kia, rồi đắc ý hướng về gian lán Vân gia gọi lớn: – Vân Diệp, ra đây!

Nghe rất giống đóng cửa lại rồi hô: "Thả chó!"

Bản văn được gọt giũa kỹ càng này thuộc về truyen.free, nơi độc quyền giữ gìn giá trị của nó.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free