Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 739:

Văn Hải thở dài nói: – Hoa Tư quốc có nguồn gốc từ thiên “Hoàng Đế” trong sách “Liệt Tử”. Hoàng Đế ban ngày nằm mộng, chu du đến Hoa Tư quốc... Nước này không có người cai trị, mọi việc cứ vận hành tự nhiên; dân chúng không biết ham muốn thứ gì, sống thuận theo tự nhiên; không biết vui buồn, không sợ cái chết, không ai chết yểu, chỉ sống theo bản năng, không yêu không ghét...

Sau nửa canh giờ, Vân Diệp cuối cùng cũng hiểu Hoa Tư quốc là gì. Đơn giản, đó là một biến thể của chốn Đào Nguyên, nơi những văn nhân rỗi việc tưởng tượng ra, rồi mượn danh Hoàng Đế để kể lại. Chỉ cần một câu có thể giải thích xong vấn đề, vậy mà Văn Hải tiên sinh cứ thao thao bất tuyệt suốt một canh giờ.

Vân Diệp không muốn biết "thập thần thái nhất" là cái quái gì nữa; nếu phải ngồi thêm một canh giờ nữa nghe lão già lải nhải giảng giải thì thà tự sát cho xong, chắc hẳn chỉ là một vị thần linh bịa đặt ra mà thôi. Theo suy luận của y, Vân Diệp đại khái biết Nhan Chi Suy nửa đời nghiên cứu điều gì, còn nửa đời lão đầu tử thì nghiên cứu về việc thay đổi chế độ xã hội mà thôi.

Quyển sách này chính là do lão đầu tử tự viết, mở đầu đã đề cao Hoa Tư quốc của Hoàng Đế, xem ra lão đầu tử rất tâm đắc với tư tưởng vô vi. Thế nhưng điều này thật vô lý, lão đầu tử à, sao khi còn sống ông không nói? Lịch sử đã chứng minh rằng “cơm tập thể” không thể tồn tại, bởi kết quả cuối cùng là tất cả mọi người đều chết đói.

Không cần phải nói, lão đầu tử chắc chắn còn có những phân tích về [Đào Hoa Nguyên Ký]. Vân Diệp cầm sách lên tìm mấy chữ này, quả nhiên thấy xuất hiện cụm từ “chốn Đào Nguyên” (Đào Hoa Nguyên). Qua những dòng chữ này, có thể thấy lão đầu tử phiền muộn với vương triều phong kiến đến mức nào.

Vân Diệp cũng cảm thấy phiền, thế nhưng y biết rõ ràng rằng, hiện tại đang là thời kỳ đỉnh cao của chế độ phong kiến tập quyền. Lý Nhị hùng tài đại lược, đã thống nhất thiên hạ, dùng thủ đoạn mạnh để chế ngự kẻ yếu. Chỉ cần nhìn lực lượng quân trú ở Trường An thì rõ: sáu thành quân tinh nhuệ vây quanh Trường An, chỉ cần xuất hiện phản loạn, lập tức sẽ có đại quân kéo đến đàn áp, kẻ nào tạo phản kẻ đó chết.

Không cần ghi chú lại sách của lão đầu tử làm gì, biết tư tưởng của lão là đủ rồi, chỉ cần nhớ kỹ mấy câu trong bức thư lão gửi là được. Lúc Lý Cương hỏi đến, y cứ nói mấy câu qua loa lấy lệ cho xong.

– Tiểu tử, ta biết ngươi không có hứng thú đọc hết sách này, nhưng tâm tư của lão phu, chắc ngươi cũng hiểu. Chẳng qua, lão phu vẫn muốn nói cho ngươi một việc, đó chính là Hoa Tư quốc thực sự có tồn tại. Năm Đại Nghiệp thứ năm, lão phu gặp một người, kiến thức khác hẳn chúng ta, nói những lời rất kỳ lạ, cứ như đến từ Hoa Tư vậy. Lão phu khoản đãi y một ngày, nhưng ngày hôm sau y đã bặt vô âm tín.

Ngươi cũng rất kỳ lạ, thế nhưng lão phu cuối cùng cũng xác định được, ngươi vẫn là dòng dõi người Hán của ta. Đôi mắt màu vàng của ngươi chứng tỏ trong huyết mạch của ngươi cũng có dòng máu người Hồ, đây là kết quả của sự pha trộn giữa người Hồ và người Hán, chẳng có gì lạ. Ngày nay, đại bộ phận người Đại Đường đều như vậy. Đáng ngờ nhất là ân sư của ngươi. Lão phu rất nghi ngờ lão đến từ Hoa Tư quốc, chứ không phải là Bạch Ngọc Kinh hư ảo nào đó.

Vân Diệp ngồi trên ghế cười đến không thở nổi. Nhan lão đầu à, Bạch Ngọc Kinh có thể là giả, vậy Hoa Tư quốc của lão chẳng lẽ nhất định phải là thật sao?

Hậu thế dân số tăng lên nhiều, người người chen chúc, sao không ai phát hiện ra Đào Hoa Nguyên? Hoa Tư quốc của lão dựa vào điều gì mà có thể bảo tồn sự thần bí suốt mấy nghìn năm? Nếu như họ không tiếp xúc với người ngoài, nói không chừng sẽ có một con đường phát triển khác. Nếu số lượng người đông thì không thể ẩn mình được; ngược lại, nếu số lượng người ít, chỉ kết hôn cận huyết sẽ khiến bộ tộc này trở nên ngu si, rồi biến mất vào bụi mờ lịch sử.

Gần đây thần tiên xuất hiện rất nhiều, nhà nào cũng có một hai vị thần tiên, chẳng lẽ Nhan Chi Suy cũng có ý định như vậy sao? Những suy nghĩ của lão đầu tử mới chỉ là suy đoán. Vân Diệp quyết định loại bỏ mọi suy đoán về Hoa Tư quốc, bởi lịch sử Trung Hoa rất đỗi lâu đời, có nhiều phần chúng ta không thể nào biết chi tiết; vì vậy suy đoán nhiều vô kể, không cách nào chứng minh tính đúng đắn của nó, cho nên cứ bỏ qua là được.

Lão nhân gia đã khổ cực viết thư, Vân Diệp phải đọc một lượt mới phải phép. Một tháng trôi qua, Vân Diệp không làm chuyện gì khác, chỉ chuyên tâm đọc trứ tác của Nhan lão đầu, không cần hiểu thấu đáo, chỉ cần xem hết là được rồi.

Một tháng rất nhanh trôi qua. Hai trăm mười một học sinh phải theo Lý Cương và Nguyên Chương tiên sinh đến Vạn Dân cung tiếp nhận khảo hạch của hoàng gia. Lý Nhị vẫn như cũ, tách biệt đệ tử thư viện và học sinh bình thường. Năm nay, chức tiến sĩ chỉ có mười sáu danh ngạch, bằng với năm ngoái, thế nhưng có một danh ngạch được chuẩn bị riêng cho học sinh thư viện. Vì chuyện này, Vân Diệp đã đi tìm hoàng đế tranh luận, lại bị hoàng đế thô bạo sai thái giám đuổi y khỏi hoàng cung, đẩy ra Chu Tước đại nhai, còn bị uy hiếp rằng nếu như còn lằng nhằng thì cứ đến Tông Nhân Phủ mà hỏi. “Tông Nhân Phủ thì có liên quan cái quái gì chứ?” Vân Diệp nhảy dựng lên chửi bới, hoàng đế thì y không dám chửi, nhưng Đoạn Hồng thì y chửi không tiếc lời. Đoạn Hồng trời sinh hiền lành, nghe Vân Diệp mắng đến khô cả họng vẫn cười nói:

– Vân hầu, bệ hạ mệnh chúng ta ném ngài ra Chu Tước đại nhai, nô tài chợt phát hiện, nơi ngài đang đứng vẫn chưa phải là Chu Tước đại nhai, cho nên cần mang ngài đi quẳng một lần n���a.

Vân Diệp nhanh chân bỏ chạy, người này cũng không phải kẻ thích đùa giỡn, đã nói ném là ném thật. Lưu Tiến Bảo tìm cho Vân Diệp một cái ghế, sai người dựng một cái lều, còn mượn từ nhà dân một cái bàn, châm một bình trà, mời Hầu gia ngồi chờ dưới lều.

Các châu phủ khác đưa đến hơn ba trăm sĩ tử, tất cả đều được sắp xếp khảo thí ở Lễ Bộ. Cũng giống như thư viện, bài thi đều được dán tên, sau đó thư lại sao chép lại một lần, rồi mới đưa đến cho ba vị Phòng Huyền Linh, Vương Khuê, Tiêu Vũ chủ trì phê duyệt, cùng với Lỗ Dĩnh Đạt và mười một người khác hỗ trợ.

Bài thi của thư viện do hoàng đế bệ hạ đích thân phê duyệt. Còn Trưởng Tôn Vô Kỵ, Đỗ Như Hối, Đường Kiệm thì hỗ trợ. Lần thi này chính là để Lý Nhị kiểm tra lại thành quả của nền giáo dục.

Vân Diệp ngồi trên Chu Tước đại nhai, lòng như lửa đốt, đứng ngồi không yên. Đề toán học do y và Hi Bạc Đế Á ra, thế nhưng về các loại đề mục Ngũ Kinh Chính Nghĩa, y lại chẳng biết gì cả. Những người ra đề là Lý Cương, Nguyên Chương, Ngọc Sơn tiên sinh không cho Vân Diệp biết lấy một chữ nào, đồng thời còn khinh bỉ không thôi việc Vân Diệp đã cho học sinh khoanh vùng giới hạn phạm vi đề thi. Vì chuyện này mà Lý Cương đã mắng Vân Diệp ròng rã suốt hai canh giờ.

“Phong thái quân tử ư? Ta có thứ này sao?” Vân Diệp rít gào trong lòng. Những đệ tử này đều do y dạy dỗ mấy năm nay, khác với bọn Trưởng Tôn Xung, Mạnh Bất Đồng, Uất Trì Đại Ngốc, Đoạn Mãnh. Nhóm học sinh lần này cũng được coi là chính quy nhất, trước nhóm này đã có một nhóm khác đi vào các bộ môn của Đại Đường, tất cả đều thông qua huân quý đề cử. Nhưng lần này khác, đám huân quý không còn quyền lợi này nữa; đám học sinh muốn nhập sĩ, nhất định phải qua khảo thí một lần, qua khảo nghiệm của hoàng đế.

Vương Huyền Sách, Thôi Chấn, Hầu Kiệt, Nguyên Gia, Thẩm Công Hải đều là những người nổi bật trong lứa học viên kỳ này. Vân Diệp hy vọng nhất là Vương Huyền Sách và Hầu Kiệt, một người to gan lớn mật, một người mưu lược sâu xa. Thôi Chấn là đệ tử của môn phiệt, sau khi vào thư viện có thể tuân thủ nghiêm ngặt quy củ thư viện, là người cực kỳ thông minh, chỉ có điều không hòa hợp với các đệ tử thư viện khác.

Vật vã nửa ngày, cuối cùng Vân Diệp cũng thấy Vương Huyền Sách thảnh thơi đi ra khỏi Chu Tước môn. Vừa thấy Vân Diệp ngồi trước lều, hắn đã lật đật chạy tới, sau khi hớp cạn một ngụm trà liền nói:

– Tiên sinh vì sao lại nôn nóng bất an như vậy? Theo học sinh thấy, đề mục lần này chỉ có toán học là còn khó một chút, vật lý có chút rắc rối, còn hình học và dược vật học thì khá đau đầu, các đề mục khác đều chỉ ở mức trung bình. Bệ hạ đích thân ra sách luận, yêu cầu chúng ta bình luận về địch nhân của Đại Đường, chuyện này có đáng gì đâu, học sinh chỉ cần thời gian một nén hương là đã làm xong. Xung quanh Đại Đường, đáng được gọi là địch nhân liệu có mấy nước? Với quân đội Đại Đường ta, bình định bọn chúng dễ như trở bàn tay, chỉ có Thổ Phồn hơi khó khăn một chút, Nam Chiếu có chút trắc trở, còn lại không đáng để bàn luận.

– Phét lác! Cao Ly chính là khúc xương khó gặm nhất.

Vân Diệp vẫn phiền não như vậy.

– Chinh phạt Cao Ly khó càng thêm khó vì mùa đông rất dài, chiến sự còn chưa kịp triển khai hoàn toàn thì đã phải chuẩn bị đối phó với ngày đông giá rét. Nếu như không phải vì vậy, thì từ tiền triều, Cao Ly đã bị đại quân nghiền ra bã rồi. Học sinh lại có cái nhìn khác về Thổ Phồn. Bọn họ cũng giống chúng ta, cũng là gần đây mới thống nhất đất nước. Nghe các thương nhân nói, đó cũng là một quốc gia cực kỳ lớn, với các võ sĩ dũng mãnh thiện chiến. Điều đáng ghét chính là bọn họ khi xuống bình nguyên thì khí lực sẽ tăng nhiều, còn chúng ta lên cao nguyên thì chiến lực lại giảm mạnh. Chúng ta đánh Thổ Phồn thì một đường leo dốc, bọn họ lại mượn địa thế hiểm trở của núi sông để dễ dàng tẩu thoát. Cho nên học sinh coi Thổ Phồn là mối uy hiếp lớn nhất.

– Lần trước ngươi muốn tới Thổ Phồn để tìm hiểu một phen, lúc đó ta không đồng ý. Bây giờ ngươi còn giữ được dũng khí như ngày đó không?

– Ha ha ha, tiên sinh. Vương Huyền Sách từ nhỏ gan lớn, có câu “biết người biết ta, trăm trận trăm thắng”. Học sinh nếu đã cho rằng Thổ Phồn là đại họa tâm phúc trong tương lai của triều ta, thì việc được đến cao nguyên một lần chính là tâm nguyện suốt đời của học sinh.

Nói chuyện với Vương Huyền Sách một lúc, tâm trạng Vân Diệp cũng bình ổn lại. Lúc này, học sinh thư viện cũng bắt đầu lục tục từ hoàng cung đi ra, đến bên Vân Diệp, nói chuyện trên trời dưới biển rất náo nhiệt.

Học sinh thư viện ít nhất ai cũng học được một bản lĩnh, đó là giữ tâm bình tĩnh. Cho dù trong lòng lo lắng cho tiền đồ của bản thân, thế nhưng biểu hiện ra bên ngoài đều là vẻ thản nhiên.

– Tiên sinh có điều không biết đó là, những người được châu phủ đề cử không những phải trả lời bài thi của họ, mà còn phải trả lời bài thi của chúng ta. Theo gia phụ nói, đây là bệ hạ lo lắng những cử tử này sẽ làm loạn. Hôm nay bọn họ cũng thử sức với bài thi của chúng ta, rồi mới biết thế nào là dễ, thế nào là khó.

Bọn họ chỉ thi hai bài tạp văn, lại thêm châm, minh, luận, biểu các loại văn thơ, còn có một bài phú. Đệ tử không rõ bọn họ học mấy thứ này thì tương lai sẽ làm quan thế nào? Làm sao thay thiên tử dạy dân?

Ở mỗi châu huyện, công vụ đều rất phức tạp. Không chỉ phải am hiểu việc nông, hiểu công thương, mà còn phải hiểu rõ luật pháp Đại Đường, biết cách ứng đối thiên tai. Quan trọng nhất là làm sao để bách tính trong địa phận mình quản lý mau chóng giàu có lên, chứ không phải cứ ngồi trên công đường khua môi múa mép là có thể làm tốt. Gia phụ nói ngay cả bản thân gia phụ cũng phải mày mò thử nghiệm đến bảy, tám năm mới rõ được cách làm quan tốt như thế nào. Việc nhọc nhằn này, những kẻ đó sao có thể đảm nhiệm được? Mười sáu danh ngạch tiến sĩ chính là đại diện cho mười sáu vị quan địa phương. Thương thay bách tính của mười sáu châu huyện lại gặp phải khổ nạn.

Vân Diệp nhìn tiểu tử đang có vẻ hả hê, tức giận trừng mắt nhìn rồi nói:

– Ngươi thì biết cái quái gì? Đấy là vì bệ hạ muốn dẹp bỏ sự ức chế trong lòng các học sinh khác. Vì sao các năm trước đây chỉ phong chức một hai chục tiến sĩ? Chính là để tránh những chuyện như vậy nên mới chiêu mộ ít một chút, hầu hết đều là do quan viên tiến cử. Thế nhưng tiến cử từ quan viên cũng có khuyết điểm, đó chính là người được tiến cử đều là đệ tử của các phú gia, còn đệ tử bình dân tiểu hộ rất khó có cơ hội xuất đầu lộ diện. Thế cho nên, một thời gian dài vào những năm cuối triều Hán, m���i xuất hiện những chuyện hoang đường như cử tú tài không biết sách, cử hiếu liêm không biết hiếu thuận.

Nếu phụ thân làm quan, nhi tử cũng sẽ trở thành quan, như vậy chẳng hay chút nào, đối với Đại Đường không có chút lợi ích nào. Hiện tại các ngươi không cần lo lắng điểm ấy, dù phụ thân các ngươi làm quan thì các ngươi cũng không cần lo người khác nói các ngươi làm quan là dựa dẫm vào phụ thân. Trong thư viện chúng ta, nếu như các ngươi không nói thì không có ai biết cha các ngươi làm quan, mà dù có biết thì tên của phụ thân các ngươi trong thư viện cũng chẳng có ý nghĩa gì. Khi Hồng Thành xử phạt các ngươi có bao giờ vì cha các ngươi mà đánh thiếu đi vài cái?

Lời Vân Diệp nói khiến cả đám cười phá lên. Vân Diệp thấy học sinh ra cũng gần hết thì cười nói:

– Các ngươi có hợp cách hay không thì nhìn bệ hạ là đoán được rồi. Hiện tại các ngươi coi như đã rời khỏi Ngọc Sơn thư viện, đi làm việc của mình đi thôi, dù cho có đi thanh lâu cũng là việc của các ngươi. Từ hôm nay trở đi, quy củ thư viện sẽ không còn ràng buộc các ngươi nữa. Nhớ mười ngày sau đến thư viện lĩnh bằng tốt nghiệp. Hiện tại việc các ngươi cần phải làm là tìm con đường riêng, mở rộng quan hệ, bái phỏng bằng hữu. Đi đi thôi.

Vân Diệp nói hồi lâu nhưng phát hiện các học sinh đều không có động tĩnh gì thì cười nói:

– Các ngươi khổ nhiều năm như vậy rồi, giờ phóng túng một chút cũng chẳng sao. Đừng luyến tiếc thư viện nữa, đã đủ lông đủ cánh rồi, cũng đến lúc phải bay nhảy rồi, đừng chậm trễ nữa. Lẽ nào học sinh thư viện ngay cả chút quyết đoán cũng không có ư? Mau đi đi, các ngươi không biết những người muốn có các ngươi đang đỏ mắt đến thế nào sao?

Không biết từ bao giờ, trên Chu Tước đại nhai đã đứng đầy những người ăn mặc cao quý, đều mang một vẻ mặt mong mỏi nhìn những học sinh đi ra từ hoàng cung, trong đó chiếm số đông là thương nhân.

Vân Diệp lên xe ngựa, vừa mới thả mành xuống thì nghe học sinh bên ngoài nói lớn:

– Chúng đệ tử xin bái tạ ân giáo huấn của tiên sinh, đời này kiếp này không dám quên. Viện huấn của thư viện cũng không dám quên. Tiên sinh bảo trọng, đệ tử đi đây.

Vân Diệp nghe vậy, mắt nóng lên, nước mắt thiếu chút nữa đã rơi xuống. Lấy tay gõ gõ thành xe, Lưu Tiến Bảo liền hét lớn một tiếng, thúc ngựa chạy về hướng Ngọc Sơn.

Nhóm học sinh này đã thông qua khảo hạch của thư viện, cho nên mỗi người đều có đủ năng lực để tốt nghiệp. Hiện tại, giấy chứng nhận của thư viện có giá trị rất cao. Nếu như học sinh không thể nhập sĩ, thì sẽ có vô số thư viện, các gia thục (dạy học tại nhà) mời làm tiên sinh, cũng sẽ được các hiệu buôn mời làm đại chưởng quỹ, thậm chí còn được huân quý mời làm phụ tá. Từ ngày tốt nghiệp này, bọn họ cũng đã đứng trên đỉnh cao của xã hội.

Thẩm Công Hải nhìn mã xa của tiên sinh đi xa rồi thì huýt sáo một tiếng, lập tức một chiếc mã xa cực kỳ sang trọng nhanh chóng chạy đến. Không cần hắn nói, Nguyên Gia, Chu Tung, Diêu Tứ đã không chút khách khí nhảy tót lên mã xa, còn cố ý vén rèm xe lên để mọi người đều nhìn thấy. Mũ tốt nghiệp vẫn còn đội trên đầu, ba người lắc lư làm hai dây vung vẩy phía sau, trông rất ra dáng bậc bác học.

Thẩm Công Hải đội kim quan, phía trên còn có một viên hồng nhung cầu biểu thị thân phận công tử của hắn. Với ba người này, hắn cũng đành bó tay, đến thanh lâu có cần phải khoa trương đến mức này không, để tất cả mọi người đều biết?

Mọi quyền sở hữu trí tuệ đối với bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free