(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 740:
Lão Hải, hôm nay chúng ta cùng đến Túy Phong lâu đánh chén một bữa no say. Đợi đến tối, chúng ta sẽ ghé Yến Lai lâu phong nguyệt một phen. Hôm nay ta bao hết, phải mau tiêu số tiền cha ta cấp cho để vào thư viện, nếu không để lâu sợ mốc mất.
Chu Tung đắc ý vuốt túi trước ngực, lớn tiếng nói.
- Không thành vấn đề, ta đây là quỷ nghèo, có chỗ ăn chỗ chơi làm sao thiếu mặt ta đ��ợc. Hôm qua khi ta ra cửa, nương tử có cho ta một quan tiền, dặn rằng đến Yến Lai lâu thì không được keo kiệt, lúc thưởng cho các cô nương không thể bủn xỉn. Số tiền này ta sẽ giữ lại để thưởng, thế nên khoản ăn chơi hôm nay đành trông cả vào ngươi vậy.
- Nương tử của ngươi lại cho phép ngươi đến thanh lâu ư?
Mắt ba người trố hết cả ra.
- Ha ha ha.
Nguyên Gia cười ha hả, móc quạt ra phất phất vài cái rồi nói:
- Nương tử ta nói, người có học vấn mà đến thanh lâu thì đó là thi phú phong lưu. Trước đây nàng rất thích xem cảnh các văn nhân mặc khách đối đáp cùng những cô nương tài hoa nhất lầu, cho rằng đó là cảnh tượng đẹp nhất trong cuộc sống. Phu quân ta văn chương phi phàm, ngay cả ở thư viện cũng được coi là một tài tử, vậy sao lại không thể đi? Chỉ tiếc là gia cảnh thanh bần, nếu không đã có thể thường xuyên đến thanh lâu hơn rồi.
Chu Tung thở dài nói:
- Con mẹ nó, cha ta vừa báo cho ta một mối hôn sự. Vóc người nàng cũng thường thường thôi, nhưng nhà thì lại rất giàu có, nghe nói việc làm ăn còn lớn gấp mấy lần nhà ta. Sau này e là muốn ra ngoài phong lưu cũng khó khăn rồi.
Diêu Tứ vỗ vai Chu Tung đồng tình:
- Cưới được một bà vợ xuất thân tiểu môn tiểu hộ thì tuyệt vời. Lão tử chỉ cần trừng mắt một cái là nàng lập tức ngoan ngoãn im lặng. Cho nên sau này ta cưới vợ sẽ chọn nữ tử nông hộ thì tốt nhất. Mấy năm nay ta cũng gặp không ít tiểu thư nhà giàu rồi, điều kiện cầu hôn nào cũng bắt lão tử phải ở rể. Cái nhục nhã như vậy chúng ta làm sao chịu nổi?
Thẩm Công Hải mặt xụ xuống, nói:
- Nói làm chi nữa, ta thà cả đời không thành thân còn hơn. Người con gái ta phải cưới thì ta mới chỉ nghe nói tới chứ chưa gặp mặt. Mỗi lần nghe mẹ ta kể về tính khí tiểu thư của nàng mà ta đã run rẩy cả người rồi. Sau này cuộc sống thoải mái của ta e là sẽ chấm dứt. Thôi kệ đi, hôm nay có rượu thì hôm nay cứ say, dù sao cũng là ngày mừng thăng quan tiến chức, phải vui vẻ hết mình mới được.
Dứt lời, hắn phân phó tôi tớ một câu, cỗ xe ngựa tức thời tăng tốc, lao như bay về hướng tây.
Cùng lúc đó, các học sinh của Vân Diệp cũng đang ăn mừng. Bốn năm khổ công đèn sách cuối cùng hôm nay cũng viên mãn. Dù không được nhập sĩ cũng chẳng hề gì, họ vẫn sẽ có cơ hội đền đáp gia quốc. Người xuất thân từ thư viện khi ra ngoài không ai là không có chỗ dùng, kẻ kém nhất cũng có thể vào phủ làm tiên sinh.
Kỳ khảo thí đã xong, nói không chừng các huynh đệ sau này sẽ kẻ nam ng��ời bắc, sơn thủy cách xa, chẳng biết còn cơ hội tái ngộ nữa hay không. Chi bằng hôm nay cứ vui chơi hết mình, để sau này khỏi phải hối tiếc.
Một học sinh lớn tuổi hơn, có vẻ ổn trọng hơn, tiến đến trước những người đang chờ, chắp tay nói:
- Chư vị đã phải khó công chờ đợi, vãn sinh trong lòng cũng bất an. Song hôm nay là ngày chúc mừng bạn học, nên đã để chư vị phải chờ đón chậm trễ. Trước khi Bệ hạ lên tiếng, chúng ta không dám tự ý chủ trương điều gì. Kính xin chư vị quay về. Mười ngày nữa, thư viện sẽ chính thức cấp bằng tốt nghiệp cho chúng ta. Đến lúc đó, hoan nghênh chư vị đến thư viện. Nếu chúng ta không được Bệ hạ chiêu dùng, nhất định sẽ dành cho chư vị một câu trả lời thỏa đáng.
- Triệu công tử khách khí quá, khách khí quá. Bỉ nhân chính là đại chưởng quỹ của Đông Phúc hào. Nếu Triệu công tử muốn mở tiệc cùng bằng hữu, Đông Phúc lâu nhất định sẽ dọn dẹp sạch sẽ để chờ đón Triệu công tử...
- Triệu công tử, tại hạ là chủ nhân hầm mỏ Dĩnh Xuyên. Gia nghiệp tổ truyền của ta nay chỉ còn thiếu một người tài như công tử. Nếu công tử không chê, tại hạ nhất định sẽ đối đãi công tử như một thượng khách...
- Lão phu thấy Triệu công tử tuổi trẻ hào phóng, tài hoa phong lưu. Trong nhà lão phu lại có tiểu nữ vừa đến tuổi cập kê. Triệu công tử chỉ cần ghé qua nhà lão phu một lần, nhất định sẽ có một mối nhân duyên tốt đẹp...
Lý Cương, Nguyên Chương và Ngọc Sơn từ cửa cung đi ra, thấy cảnh tượng bên ngoài náo nhiệt thì cười không ngậm được miệng. Đệ tử do mình dạy dỗ nay trở thành nhân tài được người người tranh đoạt, sao có thể không vui mừng cơ chứ?
- Nếu Bệ hạ còn do dự, e rằng toàn bộ nhân tài sẽ bị những người này tranh mất, đến lúc đó có hối hận cũng đã muộn rồi. Ngươi xem kìa, nhà kia vì để tranh người mà mang theo cả xe tiền, dễ chừng phải đến 500 quan tiền chứ chẳng chơi.
- Tiền bạc thì thấm vào đâu. Ngươi không thấy nhà kia còn lôi cả tiểu nữ tử ra sao, dung mạo cũng thuộc hàng tuyệt sắc đấy chứ.
Lý Cương nghe hai vị lão hữu trêu đùa chỉ chắp tay sau lưng, cười ha hả nhìn đám đệ tử thư viện đang chạy ngang chạy dọc để tránh đám thương nhân vây quanh.
Đỗ Như Hối mặt sa sầm lại nhìn cảnh tượng hò hét loạn xạ, cảm thấy vô cùng bất mãn. Những nhân tài này còn không đủ để chia cho lục bộ, sao có thể đến lượt những kẻ đê tiện kia tranh giành? Ông phân phó thủ vệ đang hớn hở xem náo nhiệt lập tức đi đuổi sạch những kẻ ầm ĩ kia, không để sót một ai.
Bên trong hoàng cung, trước mặt Lý Nhị đang chất chồng từng đống khảo quyển. Lý Thừa Càn thì đang đánh số thứ tự cho từng quyển. Lý Nhị không muốn những khảo quyển này qua tay bất cứ ai khác, ngay cả hoàng hậu cũng không.
Lý Thái bĩu môi nhìn qua đống khảo quyển, cầm lấy một quyển liếc qua phần toán học, rồi xem kỹ phần kinh nghĩa, sau đó lại đọc sách luận, xong thì vứt sang một bên, bất mãn nói:
- Toán học thì sai, vật lý thực nghiệm thì nói bậy, kinh nghĩa thì hàm hồ. Sách luận ngoại trừ có chút kiến thức về địch quốc, thì phần "làm dân giàu" coi như tạm được. Người này ở thư viện không vừa lòng sao?
Lý Nhị hồ nghi cầm lấy khảo quyển Lý Thái vừa vứt xuống. Toán học thì hắn không hiểu, thế nhưng kinh nghĩa thì hắn rất quen thuộc. Học sinh này tuy kinh nghĩa không phải quá xuất sắc, nhưng cũng thuộc hàng khá. Một thiên [Cường địch phú] gần như đã nói hết hiện trạng mười bảy nước xung quanh, thể hiện kiến giải rất sâu sắc. Thiên [Phú dân] (làm dân giàu) lại lấy Hoài Nam đạo của Dương Châu làm ví dụ, từ đó nói lên tầm quan trọng của thủy lợi, sau đó nhấn mạnh về muối biển, đồng thời cũng nêu kiến giải của mình về [Diêm thiết lệnh] (luật muối sắt) của quốc gia, quả thật không tệ. Hắn nhìn nhi tử rồi chợt hiểu ra, Lý Thái đây là đang tự so sánh với chính bản thân mình, cảm thấy coi thường học đệ.
- Thanh Tước, con chỉ cần phê chú phần toán học là được rồi, những thứ khác cứ để đấy. Thừa Càn, con phải nhớ kỹ thế nào là nhân tài, chỉ cần là người có một chỗ tốt có thể dùng là được. Hoàng gia chúng ta giỏi phát hiện và trọng dụng nhân tài, đó là thiên chức của chúng ta. Cổ nhân nói rất hay, trước có Bá Nhạc, sau đó mới có thiên lý mã.
Những người này đều là thành quả giáo dục suốt bốn năm qua của thư viện. Con hãy xem thử xem, nhãn giới bọn họ rộng lớn, tâm tư hùng hồn, có thể nói là những nhân tuyển hàng đầu hiện nay. Khuyết điểm của họ không thể che lấp được ưu điểm. Chủ nhân khảo quyển mà Thanh Tước vừa vứt xuống có thể là một huyện lệnh tốt. Con muốn có nhân tài hoàn mỹ sao? Thế gian này làm gì có người như vậy.
Điều quan trọng nhất của một Đế vương là nhãn giới và tấm lòng, phải có tầm nhìn xa trông rộng và lòng dạ khoáng đạt. Chính sự đã có tể tướng giúp con xử lý, chiến sự cũng có dũng tướng thay con ra trận. Con chỉ cần đặt người vào vị trí thích hợp là được.
Lý Thừa Càn khom người thụ giáo. Lý Thái tò mò tìm quyển khảo của học sinh châu phủ để lật xem. Văn chương quả nhiên rực rỡ gấm hoa, từ ngữ cầu kỳ, từng chữ ngay ngắn, câu nào câu nấy có xuất xứ rõ ràng, đọc lên trôi chảy thuận miệng, vần bằng trắc thật là êm tai. Chỉ là hắn muốn nói điều gì? Chỗ nào cũng là ngôn ngữ của hiền nhân, vậy tư tưởng của hắn ở đâu? Bản dịch này được thực hi���n bởi truyen.free, mọi hành vi sao chép vui lòng ghi rõ nguồn.