(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 741:
Phụ hoàng, rốt cuộc thì bài phú Tứ Hải này nói về điều gì vậy?
Lý Thái đưa bài văn cho Lý Nhị. Lý Nhị cầm lấy, trầm ngâm gật đầu, rồi thở dài nói:
– Đây quả là một nhân tài, một nhân tố tốt để bổ nhiệm vào Bí thư giám. Các bài học vấn của học sinh châu phủ đệ trình lần này cũng tiến bộ hơn nhiều.
– Đây mà cũng gọi là học vấn ư?
Lý Thái ngạc nhiên h���i phụ thân, giọng điệu tự nhiên hơn hẳn so với Lý Thừa Càn.
– Đúng là học vấn chứ sao! Con thử xem các bài văn của thư viện đi, liệu có mấy ai có thể vượt qua người này về câu cú? Thanh Tước à, e rằng ngay cả con cũng khó sánh bằng. Triều đình chiếu lệnh, công văn, ý chỉ đều cần dùng văn bản để thông cáo thiên hạ, những người như vậy rất hữu dụng. Tuy không thể làm chính ấn quan, nhưng làm phụ tá thì cũng không tệ. Bài khảo này cứ để riêng ra đã, phụ hoàng cần phải cẩn thận so sánh kỹ càng, để xem rốt cuộc hai hệ thống giáo dục cái nào hơn, cái nào kém.
Khi Trưởng Tôn sai cung nữ mang cơm canh đến, trời cũng đã lên đèn. Các bài văn mới chỉ xem được một ít, nhưng mỗi khi xem bài văn của học sinh thư viện, Lý Nhị liền biết ngay nên cho người này đến đâu để tôi luyện.
– Người này phải đến Hồng Lư tự. Bài Luận về Quan hệ quả thật khiến trẫm mở rộng tầm mắt, trên đời lại tồn tại những thủ đoạn âm hiểm hại người đến vậy sao? Muối bên trong bột chì? Trời đất! Thư viện lại có thể đào tạo ra người như thế này ư? Sát nhân vô hình, mười một sát lệnh? Đây là quân pháp, sao có thể dùng để ràng buộc châu phủ? Mang học vấn Đại Đường của ta truyền bá khắp các bang quốc xung quanh, khiến chúng nảy sinh hảo cảm với Đại Đường. Cứ như vậy, chỉ chưa đầy trăm năm sau, các bang quốc ấy sẽ dần trở thành dân Đại Đường? Quá tuyệt diệu! Chỉ là, vì sao nhiệm vụ đến bang quốc này nhất định phải do sĩ tử châu phủ hoàn thành? Chẳng lẽ Toán học không được sao? Vật lý không được sao? Hay Tứ thư ngũ kinh cũng không được? Thật độc địa! Sao có thể hạ độc thủ với cả đồng liêu của mình như thế?
Thanh Tước, người này nhất định là đệ tử đắc ý của Vân Diệp.
– Không sai, phụ hoàng. Nhìn văn phong thì biết ngay là do Vương Huyền Sách viết. Vân Diệp dành cho hắn kỳ vọng rất cao, mà người này vẫn luôn muốn đến Thổ Phồn, cho rằng người ở đó ngốc nghếch, dễ lừa. Thường ngày, khi nói chuyện với người khác, hắn vẫn luôn miệng nói công lao lớn nhất của mình sẽ đến từ Thổ Phồn. Hắn đúng là một tên bại hoại của thư viện.
Ăn uống no nê xong, Thẩm Công Hải cùng ba vị huynh đệ thả bộ dưới ánh chiều tà đến Yến Lai lâu. Bữa cơm vừa rồi thật sự quá sảng khoái, món đặc biệt Thái thủ trảo dương nhục của Túy Tiên lâu quả thật không tệ, béo mà không ngấy, nạc mà không dai, hơn nữa còn không hề có mùi hôi nào. Nghe nói, đầu bếp nhà này học nghệ từ Vân gia.
– Vẫn chưa thực sự ngon. Có một lần, tiểu đệ may mắn được cùng Ngụy vương điện hạ, Hi Bạc Đế Á tiên sinh và Vân hầu đọc sách ở đồ thư quán. Gia nhân của Vân hầu có mang đến một tô thịt dê, tiểu đệ được ở lại dùng bữa. Hương vị bát thịt dê đó thật sự khiến ta khó quên. Chỉ là lần đó, trước khi ăn, Vân hầu có lấy từ trong nồi ra một đoạn gỗ tùng, không biết để làm gì. Vì vậy, khi chủ quán này chuẩn bị thịt mà không làm công đoạn đó, ta liền biết bọn họ chỉ học được vẻ bề ngoài, chứ chưa học được tinh túy. Sau này nếu muốn ăn thịt dê ngon thì phải tới Vân phủ mới được.
Thẩm Công Hải vừa xỉa răng vừa đắc ý khoe khoang.
Trư Tung cười lớn nói:
– Cơm canh Vân phủ quả là đệ nh��t thiên hạ. Năm đó, tiểu đệ bởi vì cứu được trẻ nhỏ rớt xuống nước nên được thư viện ban cho một quan tiền. Có thể thỉnh Nguyên Chương tiên sinh đề lời tựa, cũng có thể thỉnh Ngọc Sơn tiên sinh đề bạt, thậm chí còn có thể thỉnh Ly Thạch tiên sinh vẽ tranh, Triệu Diên Lăng tiên sinh pha trà. Tiểu đệ vì thế không biết chọn cái nào. Nhưng tiểu đệ nghĩ, gia phụ vì tiểu đệ mà mấy năm nay làm lụng vất vả, chưa được hưởng thụ thứ gì ngon miệng, lòng tiểu đệ không đành. Nên tiểu đệ đã dùng một quan tiền ấy để thỉnh Vân hầu làm bốn món lạnh, bốn món nóng, một chén canh cho gia phụ thưởng thức. Ai ngờ gia phụ, gia mẫu ăn một chốc đã hết sạch, tiểu đệ ngồi một bên, đành phải ăn hai bát cơm trắng. Sau khi ăn xong, gia phụ nói: "Đây là tuyệt phẩm mỹ vị nhân gian, giờ có chết ngay tại chỗ cũng không còn gì hối tiếc!" Ha ha, các huynh ai có được vinh quang như tiểu đệ đây? Nên nhớ rằng, năm đó Ngụy vương điện hạ liều sống liều chết đạt được vị trí đệ nhất thư viện, được mời Hoàng hậu nương nương dùng bữa, thì so với tiểu đệ cũng chỉ hơn bốn đĩa rau mà thôi. Ha ha ha.
– Trư Tung, đúng ra lúc đó ngươi phải thỉnh Nguyên Chương tiên sinh đề lời tựa, Ngọc Sơn tiên sinh đề bạt, hoặc Ly Thạch tiên sinh vẽ một bức họa về tổ tông mới đúng. Đấy mới là chuyện vinh quang. Chứ ăn xong là hết, thật quá đáng tiếc.
– Đáng tiếc cái gì. Ta cho rằng Trư Tung làm đúng, làm rạng rỡ tổ tông là việc chúng ta cần phải làm. Có thể thỉnh Vân hầu xuống bếp nấu ăn, ta nghĩ đó là lựa chọn hàng đầu. Nếu là ta, ta cũng sẽ chọn một bữa như vậy.
Nghe Nguyên Gia nói xong, Thẩm Công Hải ngửa cổ lên trời cười dài:
– Hôm nay chúng ta tự do tự tại, đừng nói chuyện cũ, chúng ta cần phải nhìn về phía trước. Hôm nay cuồng hoan ở Yến Lai lâu, mười năm sau huynh đệ chúng ta tái tụ Yến Lai lâu, để xem rốt cuộc ai sẽ là anh hùng.
Bốn thanh niên mặc y phục thư viện đứng ở cửa thanh lâu nói những lời hào tình tráng chí, thu hút ánh mắt mọi người. Một người hiểu chuyện giận dữ nói:
– Trong thanh lâu này, luận hảo hán thì chỉ có một loại: ai dám cùng lão nương đại chiến một trận?
Thẩm Công Hải nhìn vị có vóc người to mập kia khẽ thở dài, rồi dẫn đầu bước vào lầu, cũng không còn nhắc đến hai chữ anh hùng nữa. Vào trong lầu rồi, nhưng lại không thấy bóng dáng Yểu nương lẫn Huyền Diệu, ai nấy không khỏi có chút thất vọng.
Đang định cất tiếng gọi, chợt thấy một hồng y nữ tử vừa cười vừa bước tới, khăn tay vung vẩy. Nàng cười rạng rỡ hơn Yểu nương rất nhiều, nhưng lại thua Yểu nương ở sự thoải mái mà nàng mang lại cho người đối diện. Thẩm Công Hải cau mày hỏi:
– Yểu nương đi đâu rồi? Chẳng lẽ đã hoàn lương xuất giá?
Hồng y nữ tử cười nói:
– Yểu nương gặp nạn, bị quan gia đòi đi rồi. Ngài có thấy người ngồi thẫn thờ ở góc tường bên kia đường không? Nếu không phải quan gia thấy nàng đáng thương, có lẽ nàng đã bị sung quân rồi.
Khuôn mặt tươi cười của Nguyên Gia biến mất, cau mày hỏi:
– Ngươi có biết nàng phạm vào án nào không?
– Ôi, công tử. Yểu nương chỉ là một bà lão, chẳng lẽ ngài là ân khách của nàng sao? Công tử xem, cô nương trong viện này, ai chẳng yểu đi��u thanh tao? Vì sao phải hỏi về một tội phụ?
Nguyên Gia nghe xong thì biết có hỏi thêm cũng vô ích, liền đi thẳng ra khỏi Yến Lai lâu, đến mái hiên đối diện. Chỉ thấy Yểu nương cả người bẩn thỉu, toàn thân run rẩy quấn trong một tấm chăn, ánh mắt nhìn Nguyên Gia chỉ toàn vẻ hoảng sợ. Không đợi Nguyên Gia hỏi, nàng đã không ngừng dập đầu, run giọng nói:
– Nguyên công tử, lão bà tử có mắt như mù, đòi nguyên bảo (đĩnh vàng hoặc bạc) mới tiếp khách, sỉ nhục nãi nãi quan gia, ngài tha cho lão bà tử đi.
Thẩm Công Hải chán ghét che mũi nói:
– Nguyên Gia, thôi đi. Tẩu phu nhân năm đó gặp nạn, cũng là do thời thế bức bách. Yến Lai lâu là nơi như thế nào, thời điểm tẩu phu nhân bán mình cũng đã rõ ràng, không thể trách Yểu nương được. Chúng ta không nên tính toán với một bà lão bần cùng như vậy, thật mất thân phận.
Nguyên Gia lắc đầu nói:
– Mối oán đã dứt, thế nhưng ân tình thì chưa trả. Đại trượng phu không thẹn với trời, ân oán phân minh. Khi nàng đắc ý, ta tự nhiên sẽ không để ý tới nàng, nhưng hôm nay nàng gặp nạn, nếu không giúp một tay là trái với sư huấn.
Trư Tung gật đầu, lấy từ trong ngực ra hai nén bạc đặt trước mặt Yểu nương, rồi kéo Nguyên Gia đi vào. Với người như Yểu nương, báo đáp ân tình chỉ cần tặng bạc là đủ.
Nguyên Gia thấy Yểu nương ôm chặt bạc không buông thì cũng yên lòng. Dù sao, hai mươi quan tiền ấy cũng đủ để Yểu nương buôn bán tự kiếm sống. Các món điểm tâm nhỏ của Yến Lai lâu vốn cũng từ tay Yểu nương mà ra, mở một tiệm nhỏ chắc chắn không thành vấn đề.
Nào ngờ, từ bên đường đột nhiên xông ra hai đại hán, giật tiền từ tay Yểu nương, rồi quát nạt, đẩy Yểu nương ngã lăn đùng ra đất. Chúng đang định bỏ đi thì Nguyên Gia nhất thời giận dữ, lao lên chặn bọn tráng hán lại nói:
– Sao có thể đối xử vô sỉ như thế? Bạc là do bằng hữu ta tặng cho Yểu nương, ngươi sao có thể đoạt lấy?
Đại hán chẳng hề sợ hãi, một người trong số đó chắp tay nói:
– Vị công tử này, nhìn ngài cũng là một sĩ tử, việc này hay là ngài đừng quản thì hơn. Chúng ta làm việc ắt có đạo lý riêng của chúng ta. Bà nương này làm ác su���t đời, đáng bị báo ứng như thế, chúng ta chính là thay trời hành đạo. Ngoài việc xin đồ ăn để sống, thì bà nương này đừng mong có tiền bạc.
Thẩm Công Hải liếc mắt nhìn thấy yêu bài mà tên tráng hán vô ý để lộ ra thì trong lòng liền phát lạnh, vội kéo Nguyên Gia ra, thì thầm vào tai hắn:
– Bách Kỵ ti.
Nguyên Gia tò mò quan sát tên tráng hán một chút, rồi chắp tay nói:
– Mọi chuyện đều có thể nói rõ ràng. Tiểu tử xin hỏi, Yểu nương đã phạm vào điều nào trong Đại Đường luật sơ? Tiểu tử cũng thuộc làu luật pháp, vì sao chưa bao giờ nghe thấy có hình phạt nghiêm khắc như vậy? Chẳng lẽ ngươi đang dùng tư hình sao?
Tráng hán cười lớn, nói:
– Ngươi sở dĩ có thể lớn tiếng trước mặt ta chính là vì ngươi đang mặc bào phục của Ngọc Sơn thư viện. Hôm nay đã đội mũ, tức là đã tốt nghiệp, vừa mới tham gia đại khảo, chỉ chờ hoàng bảng ban xuống là sẽ có lục bào khoác vào thân, tiền đồ rộng lớn. Muốn đi thanh lâu cứ đi, muốn tìm thú vui cứ tìm, còn bà nương này, tốt nhất là đừng quản.
Thẩm Công Hải muốn kéo Nguyên Gia đi, Trư Tung và Diêu Tứ cũng có ý này. Bách Kỵ ti trong lòng người Đại Đường chẳng khác nào ác quỷ. Yểu nương sở dĩ ra nông nỗi này, nhất định là đã đắc tội với hoàng gia, có thể bảo toàn tính mạng đã là may mắn lắm rồi. Nguyên Gia chọc vào bọn họ thì chẳng có điều hay ho gì.
– Khổng nói xả thân, Mạnh nói thủ nghĩa, thư viện không dạy ta làm rùa đen rút đầu. Nếu như Yểu nương phạm pháp, ắt sẽ có quốc pháp đường đường chính chính xử trí, hình phạt cũng phải dựa theo điều luật mà trị tội mới đúng. Mờ ám đẩy một người vào hoàn cảnh thế này, còn gì là đạo lý? Vân tiên sinh từng nói, hình phạt nghiêm khắc nhất trong nhân sinh không gì khác hơn là cướp mất phương tiện mưu sinh của họ. Các ngươi cưỡng ép một người kiếm ăn bằng sức mình trở thành ăn mày, chẳng lẽ không coi luật pháp Đại Đường của ta ra gì sao? Bách Kỵ ti? Dù là trước mặt bệ hạ, Nguyên Gia ta cũng phải hỏi một câu: Đại Đường từ khi nào có điều luật cấm người khác tự làm tự ăn?
Tráng hán dẫn đầu bị Nguyên Gia nói cho á khẩu, không trả lời được, thế nhưng trong mắt lại lóe lên hung quang, dường như chỉ cần Nguyên Gia cương quyết không nhượng bộ là hắn sẽ động thủ. Nguyên Gia lại nói với đại hán:
– Ta mặc kệ mệnh lệnh này là do ai ra cho ngươi, ngươi nghe cho rõ: ta quyết định mời Yểu nương làm trù nương nhà ta. Giữa thanh thiên bạch nhật, ta không tin ngươi có thể làm khó dễ ta. Mười ngày sau, bệ hạ sẽ đích thân ban bằng tốt nghiệp cho ta, đến lúc đó, ta sẽ tự mình hỏi bệ hạ xem luật Đại Đường có phải vừa sửa đổi hay không.
Ánh mắt Thẩm Công Hải bỗng nhiên lộ ra vẻ mừng như điên, bước ra phía trước, nói:
– Vừa rồi ta cũng suy nghĩ kỹ lại Đường luật một lần, quả thật không hề có điều này. Nguyên Gia huynh xướng nghĩa cử, phân rõ phải trái, tiểu đệ kính phục vô cùng. Việc trọng đại thế này sao có thể thiếu Thẩm Công Hải ta chứ?
Hắn đem chuyện nói lớn một lượt, để những người đang đứng xem náo nhiệt xung quanh nghe rõ.
Yểu nương cảm kích rơi nước mắt, các cô nương trong Yến Lai lâu cũng nước mắt lã chã rơi, nhìn y phục phong lưu của Thẩm Công Hải với ánh mắt ngưỡng mộ. Còn những lời nghĩa tình của Nguyên Gia vừa rồi thì tự động biến thành vật lót đường.
Tráng hán chỉ vào Thẩm Công Hải nói:
– Mong rằng khi vào đại lao Bách Kỵ ti, các ngươi vẫn còn giữ được cốt khí này.
Nói xong, hắn liền lấy xích trói Thẩm Công Hải. Nguyên Gia thấy thế càng thêm tức giận, quát lớn:
– Toàn bộ sự việc đều do ta gây ra, ngươi muốn bắt thì cứ bắt ta, bắt bằng hữu ta làm gì? Ta thật muốn xem đại lao Bách Kỵ ti có còn tuân thủ luật pháp Đại Đường hay không.
Thẩm Công Hải vội vàng giật xiềng xích trong tay tên tráng hán, quàng lên cổ mình, chỉ vào Nguyên Gia nói:
– Đừng cản trở ta dương danh lập vạn. Mặc dù ngươi là chí hữu của ta, thế nhưng nếu ngăn cản ta thăng tiến, ta cũng sẽ không khách khí với ngươi. Bệ hạ hiện nay chính là minh quân muôn đời, ta sao có thể chết trong đại lao Bách Kỵ ti? Ta đây lời thẳng can gián, không hề có sai sót, cam đoan khi bệ hạ biết sẽ khen ngợi ta, rồi xử lý hai tên gia nô này. Chuyện tốt như vậy không phải của ta thì là của ai chứ?
Nguyên Gia tức giận phất tay áo. Trư Tung muốn tiến lên nhưng lại cứ do dự. Diêu Tứ thì đã lẻn vào trong đám người, rồi thò đầu ra xem, ra vẻ như mọi chuyện không liên quan gì đến mình. Trên mặt hắn hiện rõ vẻ không liên quan gì đến mình, trong khi bằng hữu thì đang khảng khái đấu tranh với cường quyền. Lúc ăn uống thì bằng hữu thân tình, khi xảy ra chuyện thì chạy nhanh không ai bằng. Rất nhiều người đang xem khinh bỉ nhìn hắn, thế nhưng Diêu Tứ vẫn bình thản, mặt không đổi sắc, tim không loạn nhịp như thường.
Tráng hán chỉ vào Diêu Tứ rồi nói với Thẩm Công Hải:
– Ngươi xem bằng hữu của ngươi, hắn sáng suốt đến nhường nào. Nếu như ngươi cũng học hắn, ta nhất định sẽ quên chuyện vừa rồi, giữa chúng ta chưa từng xảy ra chuyện gì, thế nào? Đây là cơ hội cuối cùng của các ngươi.
– Thối lắm! Nếu Diêu Tứ không chạy ra ngoài thì sao có thể giúp chúng ta thoát tội, sao có thể đem chuyện xấu xa của các ngươi nói cho cả thiên hạ biết? Lão tử chẳng qua chậm một bước, theo các ngươi vào đại lao thì có tính là cái khỉ gì. Hắc phòng của thư viện có phòng nào là ta chưa từng ở qua? Khổ sở nhất chính là phải ở ngoài bôn tẩu để cứu người, đừng có coi người thư viện ai cũng xấu xa như các ngươi.
Diêu Tứ chửi to một tiếng:
– Trư Tung ngươi đúng là tên Vương bát đản, ngậm cái miệng thối của ngươi lại, để lão tử còn chạy thoát.
Nói xong, hắn đã biến mất nhanh như chớp, không còn thấy bóng dáng.
Diêu Tứ chạy rồi, tên tráng hán nhất thời đờ người ra. Tuy Bách Kỵ ti thần thông quảng đại, nhưng luật pháp cũng nghiêm ngặt, chỉ cần có sai lầm là sẽ bỏ mạng. Thân là tay sai của Lý Nhị, khi ban thưởng thì rất hậu hĩnh, nhưng một khi phạt thì lại liên quan đến tính mạng. Thư viện với Bách Kỵ ti không xa lạ gì, đại thống lĩnh đời trước chính là nhờ thư viện mà tránh thoát được một kiếp nạn, phàm là người ở Bách Kỵ ti đều biết rõ chuyện này. Nếu như nói ở Đại Đường, có một nơi không hề cảm thấy Bách Kỵ ti thần bí, cũng không sợ hãi Bách Kỵ ti, thì đó nhất định là thư viện.
Thẩm Công Hải cảm giác xích sắt trên cổ mình khẽ run, liền biết sự tình đã thành công tám chín phần. Hắn ra vẻ lưu manh, như không có chuyện gì, gỡ xích sắt từ trên cổ xuống, đeo lại vào hông tên tráng hán, cười nói:
– Chúng ta mới tốt nghiệp từ thư viện, thân chưa có công lao, đang lúc điên đầu suy nghĩ xem có cách nào lập công được không. Nhưng công lao phi nghĩa thì chúng ta không làm, cũng không muốn làm. Cho nên ngươi yên tâm, chúng ta mỗi người một việc là được.
Mọi bản quyền của tác phẩm chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free.