(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 742:
Mụ tú bà này vốn làm kỹ nữ vài chục năm không biết xấu hổ, rồi lại làm tú bà thêm vài chục năm nữa, đã ép biết bao nữ tử nhà lành phải làm kỹ nữ, có thể nói là trời ghét quỷ chê. Thế nhưng luật pháp Đại Đường lại không trị tội nàng ta, đây là vì sao? Cũng bởi vì dù nàng làm cái nghề thiếu đạo đức, nhưng lại không phạm pháp. Từ khi Quản Trọng lập ra nữ lữ đến nay, bọn họ đã được phép buôn bán hợp pháp. Nói thẳng ra thì hơi khó nghe, nhưng một phần không nhỏ ngân khố Đại Đường cũng có đóng góp của hạng người như các nàng.
Chúng ta có thể phỉ nhổ, có thể khinh bỉ người phụ nữ này, nhưng lại không có quyền tước đoạt kế sinh nhai của nàng. Hoàng quyền quy về bệ hạ, chính là để quản lý muôn dân trăm họ của Đại Đường. Nếu đã có học giả uyên thâm, có lực sĩ vô song, có nông dân an phận thủ thường, thì lẽ tự nhiên cũng phải có ác phụ như Yểu nương. Dù tốt hay xấu, tất cả đều là con dân của bệ hạ. Người tốt sẽ được bệ hạ tưởng thưởng, ngược lại người xấu sẽ bị trừng trị thích đáng.
Trong nhà chúng ta nếu có đứa con phá gia chi tử, lão phụ thân sẽ than thở. Thế nhưng dù ta tạo nghiệp gì, dù ông ấy có than vãn hay thậm chí đánh cho một trận, rồi cuối cùng chẳng phải vẫn cho ăn cơm đó sao? Bệ hạ đối với bách tính cũng giống như vậy thôi. Nói không chừng lúc này bệ hạ xem hồ sơ tội phạm, có lẽ cũng đang than thở ấy chứ.
Thẩm Công Hải hài hước nói, đặc biệt là khi nhắc đến những lúc hoàng đế bệ hạ phiền não, gương mặt ông ấy đều ánh lên nụ cười. Hoàng đế bệ hạ rất ít khi phạt nặng bách tính, mấy năm trước thậm chí còn tha bổng rất nhiều tử tù, cho nên mọi người đều cho rằng Thẩm Công Hải nói có lý.
Một lão hán đứng ra nhổ một bãi nước miếng về phía Yểu nương, rồi nói với hai Bách Kỵ ti:
– Hai vị quan gia, bệ hạ nhân hậu thiện lương, chúng ta đừng để ác bà nương này làm ô uế danh tiếng bệ hạ. Mụ ta khác nào phân chó, đạp lên mụ cũng bẩn cả chân, bỏ đi cũng là phải, tội gì dính bẩn.
– Đúng vậy, phải như thế! Chúng ta đều là người lương thiện, kết giao với loại người dơ bẩn như vậy thì không hợp chút nào.
Một gã công tử bột, mặt hoa da phấn chen miệng vào, hình như hắn quên mất chính mình vừa đi từ Yến Lai lâu ra. Chẳng lẽ hạng người ban ngày ban mặt cũng tìm kỹ nữ như hắn lại trở thành người tốt lúc nào không hay?
Người của Bách Kỵ ti thấy mọi người đều nhổ nước miếng về phía Yểu nương rồi mới nói chuyện với mình, trong lòng nhất thời cũng thêm kiêu ngạo. Lão tử đây ngày nào cũng chạy đôn chạy đáo, biết bao đại sự đang chờ, vậy mà giờ lại phải tốn sức giám sát cái mụ tiện nhân này ư? Hiện tại mụ chỉ là một đống bã thịt, quả thực không đáng nhọc công. Ngay cả khi quan trên ra lệnh cũng chỉ nói bâng quơ, vì cái mụ này mà khiến mọi người ghét bỏ thì chẳng đáng chút nào.
Thẩm Công Hải vịn vai tráng hán nói:
– Hai vị cũng bề bộn công vụ, an nguy thành Trường An còn phải trông cậy vào các ngài. Nhìn thời gian, chắc cũng đã đến lúc. Không bằng chúng ta cùng đi uống một chén, cứ để mặc mụ tiện nhân này tự sinh tự diệt đi thôi.
Tráng hán nhìn chằm chằm Thẩm Công Hải, Nguyên Gia và Trư Tung, rồi gằn từng chữ:
– Chuyện hôm nay cứ như vậy, nếu như sau này Yểu nương lại làm chuyện ác gì, lúc đó ta sẽ tìm ngươi tính sổ.
Nguyên Gia hỏi mượn được giấy bút từ lão bản ở cửa hàng bên đường, tiện tay viết một phần bảo thư đưa cho tráng hán cầm đầu nói:
– Vị đại ca này, đây là thư bảo chứng. Sau này nếu như Yểu nương phạm pháp, ngươi cứ tìm ta là được.
Bách Kỵ ti thấy Nguyên Gia hiểu biết như vậy thì tiếp nhận bảo thư nhìn qua một lượt, chắp tay một cái rồi rời đi.
Lúc này Yểu nương túm lấy tay áo Nguyên Gia chỉ vào thân mình đầy nước bọt của mình nói:
– Bạc.
Nàng còn chưa quên bạc của mình.
Trư Tung giận dữ nói:
– Thật là không biết sống chết.
Đối với một kẻ vừa được giúp đỡ đã đòi tiền ân nhân như vậy, cho dù người có tốt đến mấy cũng sẽ phát cáu. Đang định giơ chân lên đạp một cái, nhưng lại thấy nàng ngồi thụp xuống ôm đầu, dáng vẻ đáng thương thì buồn bực thu chân.
Nguyên Gia lấy một quan tiền của mình đặt vào tay Yểu nương nói:
– Ngươi tới khách điếm trước, tắm rửa thay y phục sạch sẽ. Ngày mai theo ta quay về Ngọc Sơn. Thành Trường An ngươi không thể ở được nữa.
Thẩm Công Hải thấy Yểu nương vào khách sạn thì mất hứng nói:
– Mẹ ôi, vì một tú bà mà hại ca ca ta toát hết mồ hôi hột. Diêu Tứ đâu, tên khốn này không chạy xa đâu.
Vừa mới nói xong Diêu Tứ đã hiện ra trước mặt hắn, cười lớn:
– Nếu như cả chuyện nhỏ này mà hai người còn thấy bất bình, thì còn xứng danh tài tử làm sao được? Ta đứng đợi ngay bên tường để vào Yến Lai lâu đây.
Trư Tung sớm đã bị một đống nữ nhân sặc sỡ vây quanh, đang vui đến quên cả trời đất. Cũng khó trách, có tiền, có nghĩa, thoạt nhìn lại có chút ngốc nghếch, ai mà không thích.
Trước khi tiến vào Yến Lai lâu, Thẩm Công Hải ôm quyền thi lễ một cái, sau đó mới sải bước vào Yến Lai lâu, quát to một tiếng:
– Mỹ nhân ở nơi nào, son phấn bình thường đừng có ra đây chướng mắt ca ca ta.
– Cô phụ, người xem hắn đó, biết rõ chúng ta ở đây mà còn dám vào thanh lâu. Khi về nhất định sẽ cho người chặt chân hắn.
Một tiểu nương tử mặc áo xanh đang làm nũng với một lão giả râu dài. Lão giả kia bất ngờ lại là Phòng Huyền Linh. Tiểu nương tử nhất quyết muốn lão Phòng giúp nàng hả giận.
– Tiểu Dung nhi đừng ồn ào. Có được một phu quân như vậy mới chính là phúc phần của con đấy. Con xem cách bọn chúng giải quyết mọi chuyện kìa, bốn người phối hợp chặt chẽ, linh hoạt ứng biến, chẳng tốn chút sức lực nào mà đã dễ dàng hóa giải một nguy cơ lớn. Điều đáng quý hơn nữa là mỗi người một vẻ: một người ý chí kiên định, một người cơ trí bách xuất, một người thuần phác phúc hậu, lại một người miệng lưỡi sắc bén. Nói họ đều là những tài tuấn kiệt xuất của Đại Đường cũng chẳng hề quá lời. Phu quân con đúng là cao thủ tùy cơ ứng biến, miệng lưỡi lanh lẹ, có thể nói trắng thành đen. Hắn biết rõ ta đang ở đây nên mới dám lớn mật nói thẳng như vậy, hắn luôn mưu tính kỹ càng rồi mới hành động, đặt mình vào chỗ an toàn trước, sau đó mới dám chống lại cường quyền. Dung nhi à, đó chính là vận khí của con đấy. Lấy được một trượng phu như thế, có thể bình an vui vẻ cả đời, còn gì mà không hài lòng nữa?
– Thế nhưng cô phụ, hắn vào thanh lâu.
Tiểu nương tử vẫn nài nỉ.
– Mấy tên học trò từ thư viện ra ngoài ai cũng là loại ương bướng. Hôm nay hắn và bằng hữu tụ một chỗ, con đừng có nhắc chuyện hắn vào thanh lâu, không thì hắn sẽ mất hết thể diện với bạn bè trong thư viện đấy. Sau này hắn lo việc bên ngoài, con lo việc nội trợ là được. Con cũng đã thấy phu quân rồi, giờ chúng ta về nhà thôi, cô cô con chắc đang chờ đó.
– Hắn vào thanh lâu.
Tiểu nương tử hình như ngoài điều này thì không nói điều gì khác, thanh âm càng trở nên sắc nhọn.
Phòng Huyền Linh phân phó xa phu một tiếng, mang tiểu nương tử đang chực khóc lên xe ngựa về, trong đầu nghĩ lại một màn vừa rồi mà âm thầm thở dài. Các học sinh truyền thống của châu phủ muốn tranh tài với những kẻ tài giỏi đến mức yêu nghiệt này, e rằng thật sự không đủ sức. Trong các chức trách của tể tướng có việc đề cử nhân tài cho bệ hạ, phỏng chừng tên bốn người này sẽ được viết trên bình phong của bệ hạ rồi.
Trên bình phong của Vân Diệp hiện tại cũng đang viết rất nhiều tên, chỉ có điều toàn là người nhà trời. Trên cao nhất chính là Thái thượng lão quân, phía dưới là các vị thần tiên trong truyền thuyết, từ Bàn Cổ đến Nữ Oa, rồi đến Tam Hoàng Ngũ Đế, lại đến ba mươi sáu thiên cương, bảy mươi hai địa sát, còn có các vị thần linh dân gian tự nguyện cung phụng, viết đầy trên tấm bình phong.
M��t sau, Vân Diệp viết tên những vị Phật mà y biết. Đến khi viết đến A di đà Phật, y dừng lại một chút, bất ngờ ngồi hẳn xuống. Hiện tại, tín ngưỡng ở Đại Đường đang hỗn loạn chính vì các vị thần chưa được phân chia đẳng cấp rõ ràng, ai cũng cho rằng thần linh mình thờ phụng là lợi hại nhất, và cần phải được mọi người tôn thờ.
Một số người còn tự huyễn hoặc bản thân bằng cảm giác thần bí, cho rằng đó là lời gợi ý từ thần linh. Một người mà không ngừng tự thôi miên mình, rất dễ rơi vào trạng thái này. Điều đáng sợ hơn là loại cảm giác này có tính lây lan, trong một hoàn cảnh nhất định có thể dẫn đến hiện tượng ảo giác tập thể kinh hoàng.
Nếu một kẻ mê hoặc nổi tiếng lại xuất hiện lệch lạc, bị dục vọng đen tối trong lòng khống chế, thì xung đột tôn giáo sẽ bùng nổ.
Ai có thể biết Nguyên Thủy Thiên Tôn hay A di đà Phật ai lợi hại hơn ai? Trong thế giới tâm linh, mọi thứ được phóng đại không giới hạn. Rất nhiều việc chúng ta không làm được, thần phật lại làm được rất dễ dàng: hô phong hoán vũ, vãi đậu thành binh, dời non lấp biển. Đây chính là một nguyện vọng rất đỗi đơn sơ của thế nhân.
Kinh Phật đều là do Phật viết? Theo Vân Diệp biết, Huyền Trang bây giờ đang dùng cảm xúc của mình phiên dịch lại kinh Phật. Bên trong chắc chắn sẽ có nhiều chi tiết được thêm thắt một cách vô thức, vậy mà Duy thức pháp tướng tông lại cứ thế mà ra đời.
Tây Hoa đại pháp sư làm sao có thể biến từ một người tàn phế bị cắt lưỡi thành thần tiên nổi tiếng? Cái quá trình đó, tự y là người rõ nhất.
Y luôn muốn làm rõ chút chuyện, tại sao tôn giáo Trung Quốc chỉ có thể thịnh hành ở Trung Quốc mà không thể phổ biến ra khắp thế giới? Điều này thật không thích hợp. Vì sao bọn họ không có tính xâm thực mạnh như Thiên Chúa giáo và Hồi giáo?
Vân Diệp cho rằng đó là do hệ thống thần phật thiếu quy chuẩn, một hệ thống đầy rẫy sơ hở như vậy, bảo người thông minh làm sao mà tin tưởng được?
Vân Diệp không có ý định pha trộn các tôn giáo vào lẫn nhau, chỉ cần nhắc nhở các cao tăng ngày đêm tụng kinh, các bậc cao đạo rằng khi lâm vào tình huống nguy cấp, nhất định phải dùng phương pháp nhanh nhất để sửa chữa sai lầm của mình, bởi lẽ áp lực chính là động lực tốt nhất.
Tác phẩm này thuộc bản quyền truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.