(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 744:
– Bệ hạ không cần phải khó xử, Bệ hạ chỉ cần hỏi các học sinh muốn làm gì là được, phải không ạ? Thích xây cầu thì Bệ hạ cứ cho đi xây cầu; thích công việc đồng áng thì phái đến Ti Nông tự; đứa nào thích lông bông chạy đây chạy đó thì đuổi nó ra vùng đất xa xôi; còn ai muốn lập nghiệp thì Bệ hạ cứ cấp cho một vùng đất chó ăn đá gà ăn sỏi. Chỉ c���n quan sát một thời gian chẳng phải sẽ rõ ràng thôi sao? Vân Diệp cũng không mong học sinh thư viện được đặt ở vị trí quá cao, dù sao tuổi chúng còn nhỏ. Dù đã học được tri thức ở thư viện, nhưng việc đối nhân xử thế cần phải ra đời lăn lộn mới có được. Chúng còn lâu mới là đối thủ của đám lão hồ ly nơi triều đình. Nếu quá kiệt xuất sẽ trở thành mục tiêu công kích. Nếu có đến hai vạn học sinh tốt nghiệp rồi thì Vân Diệp chẳng phải lo lắng, nhưng hiện tại mới chỉ có hai trăm, nên khiêm nhường một chút thì hơn.
– Ngươi không thấy uất ức cho chúng sao? Lý Nhị nghe vậy lại thấy không đành lòng.
– Không ạ. Đám học sinh nếu đã tự nhận mình là người của thực tế, vậy cứ để chúng làm quan, bất kể chức lớn hay nhỏ, chỉ cần là quan thì chúng sẽ không có ý kiến. Nếu không làm được huyện lệnh thì làm lý trưởng; còn ở Công bộ, Lễ bộ cũng vậy, chỉ cần một chức chủ sự là đủ khiến chúng vui rồi, không cần phải làm huyện thừa hay chủ bạ. Thế nên Bệ hạ không cần phải khó xử. Còn chuyện thăng tiến sau này thì dễ thôi: ai giỏi thì lên, ai kém thì xuống. Cứ dựa vào công tích mà khảo xét để đề bạt, không cần phải xét xem chúng có xuất thân từ thư viện hay không.
Không biết lời của Vân Diệp khiến cơn giận của Lý Nhị nguôi ngoai, hay là thuốc có hiệu quả, chẳng bao lâu sau ông đã tựa vào gối ngủ khò khò. Trường Tôn thị sắp xếp mọi việc xong xuôi, liền dẫn Vân Diệp rời khỏi tẩm cung.
Trường Tôn thị không về điện Lưỡng Nghi của mình mà đi tới một viện tử. Chưa bước qua cửa, Vân Diệp đã nghe thấy tiếng máy dệt sầm sập quen thuộc. Vừa mở cửa, hắn liền sững sờ trước cảnh tượng trước mắt.
Hơn trăm cung nữ, đủ già trẻ, đang miệt mài dệt vải. Hơn trăm máy dệt xếp thành hàng ngay ngắn, tạo nên một khung cảnh tráng lệ. Lại có các hoạn quan mặc y phục vải thô, ôm những tấm vải dệt xong đặt vào căn nhà bên cạnh.
Một tiểu cô nương xinh đẹp vận váy màu phấn hồng đang ngồi sau bàn, chăm chú ghi chép. Vân Diệp nhìn thấy Cao Dương thì lập tức hiểu ra, bèn nói nhỏ với Trường Tôn thị: – Nương nương thiên vị quá rồi, Lan Lăng chỉ được bán kẹo, còn Cao Dương thì vừa ra tay đã bán tơ dạ, thật quá đáng!
Trường Tôn thị không hề phật lòng, trái lại còn hỏi: – Ngươi nghĩ tơ dạ bán được tiền sao?
– Đương nhiên là kiếm bộn rồi, Nương nương không thấy mắt vi thần đã đỏ hoe cả lên rồi sao? Đây rõ ràng là mượn danh nghĩa hoàng gia để cướp tiền chứ không phải kiếm tiền. Vi thần muốn góp cổ phần, Nương nương thấy thế nào?
Việc hoàng gia bán tơ dạ đã trở thành trò cười. Bán đắt thì lo triều thần phản đối, bán rẻ thì lo không thu hồi được vốn. Về sau, không biết kẻ nào đưa ra cái chủ ý thối nát, đó là bán với giá ở giữa. Mà biết lấy cái gì làm tham khảo không? Lại là vải bố! Một là không hề tuyên truyền, hai là không quảng bá, đám hạ nhân phủ công chúa ngu si đến mức lập luôn một cửa hiệu ở chợ Tây. Tơ dạ chất cao như núi trên quầy, đợi khách đến mua. Bày bán suốt hai tháng mà bách tính không hiểu họ đang bán cái gì, chỉ biết mỗi cái tên Thủy Nguyệt Hiên, còn lầm tưởng là quý nhân nào đó não bị rò nước nên xây biệt thự giữa chợ.
Suốt hai tháng không bán nổi hàng, chưởng quầy đã sắp treo cổ tự tử rồi. Thế rồi, một vị nữ sĩ xinh đẹp đang buồn chán đi dạo, vô tình nhìn thấy cửa hiệu này, liền trở thành ân nhân cứu mạng của chưởng quầy. Sau khi nhìn thấy tơ dạ và hỏi giá, mắt vị nữ sĩ kia liền trở nên long lanh, nàng nói sẽ mua hết, có bao nhiêu mua bấy nhiêu, dặn chưởng quầy đưa hàng tới Vân gia và trả bằng bạc ngay lập tức. Thậm chí còn lập hiệp ước với chưởng quầy đang mừng đến phát khóc rằng sẽ mua mười vạn thếp, nghe nói đó là sản lượng của phủ công chúa trong ba năm.
Nghe đâu phủ công chúa đã ăn mừng suốt ba ngày. Đúng là khách sộp chỉ cần một người là đủ, chứ nếu phủ công chúa mà đi bán hàng khắp nơi thì thật là mất mặt. Họ đã quyết đoán đóng cửa hiệu ở chợ Tây, chỉ cần hàng đủ một nghìn thếp là sẽ đưa ngay tới Vân phủ.
Quản sự phủ công chúa thì việc gì làm cũng không xong, nhưng trông coi tiền bạc lại là hảo thủ hàng đầu. Đích thân kiểm tra từng đĩnh bạc, đĩnh nào có mốc cũng không lấy, đĩnh nào cũng phải sáng bóng mới được chấp nhận. Khiến Tân Nguyệt phải không ngừng mang bạc trong nhà ra ngâm nước thuốc, đánh bóng đến mòn tay người ta mới chịu nhận.
Khi các thương nhân khác, ví dụ như Hà Thiệu, biết tin tơ dạ của phủ công chúa không bán được, cũng muốn tỏ ý chia sẻ nỗi lo với công chúa bằng cách mua một ít về. Hỏi ra mới biết trong vòng ba năm sẽ không có hàng, chưởng quầy liền hất hàm rõ cao, nói rằng không phải ai cũng có tư cách "vỗ mông công chúa" như Vân gia – một Truyền Mệnh Hầu. Hà Thiệu là cái thá gì, chưa bao giờ nghe thấy tên!
Hà Thiệu bèn mang hậu lễ tới bái kiến Cáo Mệnh phu nhân Tân Nguyệt, ngỏ ý muốn thay Vân gia vãn hồi chút tổn thất. Hắn nói hai nhà quan hệ sâu đậm, để Vân gia bớt lỗ, hắn muốn nhận một nửa hợp đồng.
Kết quả là, Hà Thiệu và cô tiểu thiếp người Châu Âu đã bị Lưu Tiến Bảo đuổi đi mà chẳng nói một lời. Hắn ta tưởng nhà ta cũng ngốc như đám người phủ công chúa, đem vàng bán với giá rau ư? Tên Hà Thiệu này thật sự quá vô sỉ!
Ngoài chợ, bắt đầu xuất hiện rất nhiều áo choàng cao cấp cùng đủ loại thảm đẹp mê người. Tuy nhiên, ở chợ Tây thì không có, chỉ chợ Đông mới bán một ít, mà giá cả thì khỏi phải nói. Người nghèo chỉ có thể đứng ngoài cửa nuốt nước bọt mà chửi bới, còn các đại gia có tiền, đặc biệt là những thiếu gia hào phóng, nếu không có chiếc áo choàng in hoa làm từ tơ dạ thì không còn mặt mũi nào ra khỏi cửa. Mặc áo choàng lụa còn b��� người ta mắng là đàn bà.
– Kiếm tiền ư? Ngươi có biết tiền công của các cung nữ là do Bản hậu chi trả không? Có biết lông cừu để thành sản phẩm phải trải qua bao nhiêu công đoạn không? Ngươi có biết Bệ hạ định giá thấp là muốn bách tính có thể mua được không? Ngươi có biết tính toán của Bệ hạ đã bị kẻ xấu xa phá hỏng, biến tơ dạ thành vũ khí mưu lợi cho ả ta không? Bản hậu tới cửa hiệu ở chợ Đông xem giá, chỉ muốn đốt trụi nó đi, vậy mà ngươi còn có mặt mũi đòi xen vào phường dệt ư?
Trường Tôn thị có lý do chính đáng để nổi giận. Ai mà chẳng phát điên khi thấy thứ tốt mình vất vả làm ra lại để kẻ khác hưởng lợi lớn như vậy? Việc Trường Tôn thị không tìm đến tận nhà gây sự với Tân Nguyệt đã là cố giữ thể diện lắm rồi.
– Nương nương, cửa hiệu của phủ công chúa đã mở mấy tháng, tơ dạ chất đống ở đó mà có ai thèm hỏi tới đâu. Phu nhân của thần lo thể diện hoàng gia bị tổn hại, nên đã chẳng thèm thương lượng giá cả mà mua hết số hàng đó. Đó là vì phu nhân đã gánh vác gánh nặng của hoàng gia lên vai. Phu nhân có phẩm hạnh tuyệt vời đến thế, vậy mà Nương nương không ban thưởng, không nâng phẩm cấp cho nàng, lại còn nói nàng xấu xa, đến cả thần cũng không chịu nổi điều này! Hợp đồng giấy trắng mực đen, có cả con dấu của Cao Dương công chúa, là do ai tự tay in? Thần mỗi lần nhìn vào là lại thấy khoan khoái tột độ.
Bầu ngực cao ngất của Trường Tôn thị phập phồng, nàng khẽ cắn môi dưới. Người phụ nữ đã ngoài ba mươi, gần bốn mươi, con cái đã cả chục mà vẫn có phong tình chết người đến vậy. Nếu Tân Nguyệt mà cũng như thế này thì chắc mình chết sớm mất.
Trường Tôn thị thấy Vân Diệp cười hì hì, biết rằng mình có nổi giận với tên lưu manh như Vân Diệp thì cũng chẳng có sức uy hiếp gì. Hắn không còn là thằng nhóc mười mấy tuổi mà mỗi lần mình nhướng mày lên là đã giơ tay đầu hàng nữa. Hoàng gia cao quý đường đường là thế, nay lại thành ra lao lực cho Vân gia, Trường Tôn thị cao ngạo làm sao chịu nổi? Nàng nói từng chữ một: – Sửa số trên hợp đồng, sửa thành một vạn thếp đi. Đó là Bản hậu đã nhượng bộ rồi.
– Được thôi ạ, mua bán thì phải thế. Có bán thì mới có mua. Nếu Nương nương muốn lấy lại chín vạn thếp trong ba năm tới ư? Dễ thôi! Cứ gấp ba lần giá gốc, Nương nương trả lại số bạc Vân gia đã đặt trước, cộng thêm một vạn bốn nghìn quan nữa là được. Chúng ta sẽ vui vẻ sửa lại hợp đồng, Nương nương thấy thế nào ạ? Úi!… Người đâu! Người đâu! Nương nương chóng mặt, mau đỡ Nương nương ngồi xuống!
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm trí tuệ của truyen.free, mong quý độc giả ủng hộ bản gốc.