(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 746:
Cao Dương ngồi phịch xuống đất, mắt đờ đẫn, toàn thân run rẩy, như nhìn thấy cảnh tượng quân thiết kỵ thảo nguyên tàn phá khắp nơi. Từng giọt nước mắt lớn từ đôi mắt đẹp trào ra, lăn dài trên gò má mịn màng.
"Trả hợp đồng cho ta, ngươi muốn gì ta cũng cho." Cao Dương nắm lấy áo Vân Diệp, cuối cùng phải lên tiếng nài nỉ:
"Cao Dương, ta đã nói rồi, ta đã có lý thì s��� làm tới cùng. Thiên hạ là của hoàng gia, ta chỉ là người dân. Chức trách của ta là kiếm thật nhiều tiền để Vân gia lớn mạnh, truyền đời nối nhau. Còn việc bảo vệ quốc gia, ta chỉ tận trách khi được lệnh, đó là trách nhiệm của hoàng gia. Khi đó, nếu bệ hạ phái ta ra biên quan tác chiến, ta nhất định vứt bỏ sinh tử để ứng chiến, nhưng hủy hợp đồng thì không thể."
Trường Tôn thị cố nhịn cười, làm ra vẻ lo lắng hiện rõ. Lý Khác cũng thở vắn than dài, tựa hồ phiền não trước diễn biến tiếp theo của sự việc này.
"Nếu ngươi không trả hợp đồng, ta sẽ uống thuốc độc tới nhà ngươi ăn cơm rồi mới chết, ta không tin phụ hoàng không truy cứu tội của ngươi." Cao Dương mặt đỏ bừng, lên tiếng hăm dọa. Trước tiên chưa tính cách này có hay không, nhưng dù sao thì nàng cũng đã nghĩ ra được.
"Không tệ, không tệ, là biện pháp tốt, nhưng trước khi muội hại ta, ta đã bán hợp đồng cho người khác, ví dụ như Lô công. Dù ta có bị hại, hợp đồng vẫn phải chấp hành, muội chết vô nghĩa. Đây là cách ngu xuẩn nhất, đem bản thân ra đánh đ��i, chưa chắc đạt được mục đích, mà bản thân thì chắc chắn phải chết. Bệ hạ, nương nương, còn cả ca ca thương yêu muội sẽ vô cùng thương tâm. Vì sơ suất của muội, khiến tất cả phải chịu tội. Hãm hại ta là bất nhân, khiến bệ hạ, nương nương thương tâm là bất hiếu, gây phiền phức cho quốc gia là bất trung. Tên ngốc Phòng Di Ái sẽ tìm ta báo thù cho muội, nhưng kết quả y không phải là đối thủ của ta, rồi bị ta giết chết, như vậy là bất nghĩa."
Cao Dương òa khóc:
"Ta... Ta... chỉ phạm sai lầm nhỏ, sao lại thành kẻ bất trung, bất hiếu, bất nghĩa, bất nhân... Ta không... Không nghĩ xa như thế, ta chỉ muốn mau chóng bán nhà đi, làm thế cũng sai à?"
Lý Khác ngồi xuống ôm Cao Dương khóc nức nở dưới đất: "Phạm sai lầm không có gì lớn lao, ai cũng có lúc sai lầm, chỉ cần không tái phạm là được. Sau này làm việc nên suy nghĩ nhiều hơn, làm liều chỉ khiến muội thiệt thòi. Chúng ta là hoàng gia tôn quý, sao có thể thua Vân Diệp, dù y có là người thông minh nhất thế gian cũng không thể để y lấn át được. Muội đứng lên, xem ca ca đối phó với y, khiến y ngoan ngoãn sửa hợp đồng mà chúng ta không phải trả một đồng nào."
Cao Dương luôn tin tưởng vào trí tuệ của Lý Thái và Lý Khác. Nghe Lý Khác nói có cách, nàng đứng phắt dậy, lau nước mắt, hung dữ nhìn Vân Diệp, như thể muốn lao tới cắn y một miếng thịt.
Vân Diệp vô cùng vênh váo phe phẩy hợp đồng. Mắt Cao Dương nhìn theo không chớp, xem bộ dạng nàng rất muốn lao tới cướp lấy nó. Lý Khác kéo muội tử sang bên, lấy quạt gấp ra, phe phẩy nói: "Vân huynh hôm nay đúng là được lý nên làm tới cùng, vậy tiểu đệ cũng xin nói xem cái lý đó có đúng không."
"Ha ha ha, Tiểu Khác, dù ngươi có lên tận trời nói thì ta cũng không thay đổi chủ ý. Ngươi chắc chắn chịu thiệt rồi, trừ khi ngươi có thể làm chữ trên giấy biến mất. Hiện thần phật bay khắp Trường An, ngươi có thể cầu khẩn vị thần linh nào đó giúp ngươi, chỉ là không biết có vị thần nào rảnh rỗi không."
"Vậy không cần. Đường luật nghiêm ngặt, có nó, cần gì phải đi cầu tới mấy cái tượng đất? Thư viện có cách ngôn: 'Cầu người không bằng cầu mình'. Huynh cho rằng hợp đồng không có sơ hở nào sao? Hợp đồng này do phu nhân huynh ký với Cao Dương, nên sơ hở tất nhiên là có. Nếu là huynh ký, ta đã trực tiếp trả tiền mua lại hợp đồng cho đỡ tốn thời gian, còn phu nhân huynh ký thì lại có thể làm được nhiều điều lắm."
Vân Diệp cười, bảo Lý Khác nói tiếp.
"Vân huynh, hai ngày qua ta tìm kiếm những ví dụ nhiều năm qua ở Trường An liên quan tới phương diện hợp đồng, cuối cùng trời cao không phụ người có lòng, ta tìm được một ví dụ, nói cho Vân huynh nghe nhé."
Vân Diệp hơi hoài nghi. Những vụ án ở huyện Trường An có thể được dùng làm tham khảo, chỉ cần có tiền lệ trước, hai cấp tư pháp đều không phủ nhận, về sau có vụ án tương tự sẽ phán theo đó. Trường Tôn thị nghe thấy Lý Khác khẳng định như vậy, đặt chén trà xuống nghe xem Lý Khác biện giải thế nào.
"Phường Sùng Ninh có một lão bà bà, trong nhà chỉ có bà ta và đứa con trai ngốc nương tựa vào nhau. Dù con trai ngốc nghếch, nhưng theo Đường luật vẫn là chủ nhà. Một hôm, nhà hắn hết gạo, đứa con trai ngốc vô tình tìm được mảnh ngọc bội trong nhà, bèn quyết định bán cho một tên thương nhân để mua gạo ăn qua cơn đói kém."
"Hắn gặp phải tên thương nhân xấu. Ngọc bội từ thời chiến quốc mà chỉ mua với giá ba trăm đồng. Để cho chắc, tên thương nhân còn ký văn tự mua bán tự nguyện với tên ngốc. Đợi khi tên ngốc về nhà kể chuyện bán ngọc với mẫu thân, lão bà bà thất kinh, sao có thể bán đồ gia truyền với giá ba trăm đồng, ít nhất phải trăm quan mới đúng."
"Nhưng ngọc bội bị đứa con trai ngốc bán rồi, muốn tìm thương nhân chuộc lại với giá ban đầu. Nhưng tên thương nhân không chịu, còn lấy văn thư và người bảo chứng ra đối chất, nói rằng khi đó mình đã nói rõ ràng, không hề lừa gạt."
"Lão bà bà mang hi vọng cuối cùng đi cáo quan. Quan viên khó xử, văn thư trong tay thương nhân là thật, không hề cưỡng ép tên ngốc, mà tên ngốc lại là người chủ không đủ năng lực. Dù thế nào, tên thương nhân cũng không sai, nhưng phán quyết như vậy về mặt pháp luật thì không có vấn đề gì, song về mặt tình thì không sao chấp nhận được."
Vân Diệp bật cười, Trường Tôn thị nhíu mày, Cao Dương ỉu xìu. Luật pháp không cho phép thách thức, trừ khi quan viên làm trái pháp luật, nếu không lão bà bà thua chắc.
Lý Khác đủng đỉnh kể tiếp:
"Quan viên tuyên bố lui triều, về hậu đường suy nghĩ đối sách. Lật hết luật pháp cũng không có chỗ dựa, xem cả Lễ Kinh, Điển Chương cũng không có, đành quyết định dựa vào luật pháp hiện hành để giải quyết sự việc, nghĩa là để thương nhân được lợi. Phán quyết xong, ông khuyên bảo thương nhân, xem liệu có thể bù đắp cho lão bà bà một chút gì không."
"Ai ngờ vô tình tìm được lời huấn thị của phụ hoàng ta vào năm Trinh Quan thứ ba, nói rằng, thân là con dân Đại Đường, không được ức hiếp kẻ yếu, không sợ kẻ mạnh, không lừa kẻ vô tri, phải thủ hiếu biết lễ, kính pháp tôn lễ, hòa thuận với mọi người, đối với kẻ địch không sợ chết, đối với người thân phải nhún nhường."
Vân Diệp sờ mũi cười khổ:
"Cái khác chẳng biết có hữu dụng không, nhưng cái điều 'không lừa kẻ vô tri' đã được tên huyện quan đáng chết kia vận dụng rồi."
Trường Tôn thị cười vui vẻ. Cao Dương không hiểu vì sao mẫu hậu lại vui mừng, nhưng nàng biết chuyện của mình đã có cơ hội xoay chuyển.
Lý Khác đắc ý phe phẩy quạt:
"Không sai, lời phụ hoàng ta nói là luật phải theo, như thể đó đã thành quy tắc bất di bất dịch. Lệnh tuy không nghiêm bằng luật, nhưng đối phó với một tên gian thương thì đủ rồi."
"Quá đáng, ngươi nói 'gian thương' rồi nhìn ta làm gì? Ngươi cho rằng đã nắm phần thắng rồi à?"
Lý Khác lấy quạt che miệng cười đểu:
"Vừa rồi ta hỏi Cao Dương, muội ấy không biết chi phí thành phẩm, không biết giá trị thị trường. Huynh lợi dụng sự vô tri của Cao Dương để kiếm tiền là vi phạm chính lệnh của phụ hoàng ta. Không tuân mệnh lệnh của phụ hoàng ta thì không phải là con dân Đại Đường. Huynh có tin ta sẽ dẫn huynh đệ Thập Lục Vệ đi xét nhà huynh không?"
Cao Dương vui sướng ôm lấy Lý Khác nhảy cẫng lên, vươn tay ra nói với Vân Diệp: "Trả hợp đồng cho ta, nếu không ta sẽ tới xét nhà của ngươi!"
Trường Tôn thị vui vẻ uống hết chén trà. Bà phát hiện, ác nhân tự có ác nhân trị.
"Mừng quá sớm đ���y, ví dụ này chỉ dùng được với lão bà bà và đứa con trai ngốc, không dùng với Cao Dương. Ngươi đã lấy huấn lệnh của bệ hạ ra dùng thì đừng trách ta phản kích!"
Bản chuyển ngữ này là tài sản của truyen.free, mọi hành vi sao chép và phát tán đều bị nghiêm cấm.