(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 75:
Còn chưa dùng bữa xong thì nội thị đã đến báo, nương nương truyền Thái tử và Lam Điền hầu đến điện Cam Lộ diện kiến.
Chẳng rõ có việc gì, song điện Cam Lộ lại là thư phòng của Hoàng thượng. Gặp mặt ở đó chẳng phải là đối mặt với đôi vợ chồng quyền lực nhất trong lịch sử sao? Chẳng lẽ lại liên quan đến vị quan lục phẩm sáng nay? Ta đâu phải đại thần trong triều, ta chỉ là một kẻ tiểu nhân lừa bổng lộc kiếm sống. Có chuyện gì ngài cứ tìm Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối ấy, Phòng mưu Đỗ kế vang danh như vậy ngài không tìm, tìm ta làm gì chứ?
Vân Diệp lòng thầm rủa, chân không dám chậm bước chút nào.
Lý Thừa Càn cười mờ ám đi trước dẫn đường, hắn thích nhìn vẻ luống cuống của Vân Diệp trước mặt phụ mẫu.
Trong điện Cam Lộ cũng đặt một chiếc giường ấm lớn, trên chiếu trúc trải một lớp chăn dày, lại thêm hai lớp thảm nhung, ai ngồi lên cũng sẽ lún sâu nửa mông. Trước mặt Lý Nhị là một chiếc bàn vuông vắn rộng chừng một mét vuông, bên trên bày biện năm sáu món ăn.
Vân Diệp thấy rất quen mắt: một món thịt kho tàu, một món măng tre mộc nhĩ xào thịt, một bát khấu nhục, lại thêm một món chân giò ninh... Nhưng món gà ăn mày đâu mất rồi? Chết rồi, đây chẳng phải năm món trong số sáu món mình dày công chế biến hôm qua sao? Chẳng phải đã dặn Linh Đang đưa cho Lý An Lan rồi sao? Sao lại xuất hiện trên bàn của Lý Nhị thế này?
– Có phải là hơi quen không?
Lý Nhị múc một chén canh, chậm rãi đưa vào miệng thưởng thức. Vị đậu nành trong món canh móng giò thuần khiết, tinh hoa của móng giò hoàn toàn thấm đẫm trong đó. Cắn một miếng, mềm mại ngậy béo. Ông ấy ra tay chuẩn thật.
– Tiểu thần hôm qua vô tình thất lễ với Công chúa, trở về nhà hối hận vô cùng, chẳng biết phải bồi tội ra sao. Trong nhà bốn vách trống trơn, chỉ có chút tài nấu nướng còn dùng được, liền làm mấy món ăn này dâng Công chúa An Lan, mong có thể làm dịu bớt cơn giận của Công chúa, cũng như vơi bớt nỗi áy náy trong lòng thần.
– Khá đấy, những lời này rất có trình độ, quả không hổ là đệ tử của cao nhân. Cái tội danh vô duyên vô cớ tặng thức ăn của ngươi coi như đã thoát, còn chuyện này ngươi giải thích thế nào đây?
Lý Nhị từ trên giường lấy một đĩnh bạc, ném tới chỗ Vân Diệp, năm lượng cả thảy. Bên trên khắc rõ ràng chữ của Vân phủ.
Trường Tôn Hoàng hậu ngồi bên cạnh, thản nhiên gắp thức ăn cho Lý Nhị, căn bản coi Vân Diệp như không tồn tại. Bà gắp một miếng thịt xào măng cho vào bát Lý Nhị rồi nói:
– Bệ hạ thử món này đi, r���t là được. Mùa đông thế này mà y kiếm được măng tươi thật phí công.
Đồ ăn cướp! Đó là thức ăn ta tặng con gái ông đấy! Tên thái giám không trym kia cũng thật đáng thương, thưởng cho mấy lượng mà cũng bị vợ chồng các người cướp mất. Thức ăn ngon như thế, sao lại phạm vương pháp? Đây còn là chỗ nói lý lẽ nữa không? Chợt nghĩ lại, nơi này không phải đời sau, lời của Lý Nhị Bệ hạ mới là vương pháp, hiện giờ đúng là không có chỗ nói lý. Chuyện hối lộ thái giám để dò hỏi Lý An Lan, mình phải giải thích thôi.
– Hôm nay chưa tới canh bốn, thần đã thức dậy, chỉ sợ Công chúa trách tội. Gặp được nội thị dẫn đường liền dò hỏi vài câu về sở thích của Công chúa An Lan, cốt là để lấy lòng. Không ngờ Bệ hạ nhìn xa trông rộng, chút tâm tư nhỏ nhen của tiểu thần không qua được mắt Bệ hạ, mong Bệ hạ thứ tội.
– Phụ hoàng, Lam Điền hầu hôm qua vô ý mạo phạm An Lan tỷ tỷ, trong lòng hối hận không thôi. Hài nhi trong cung cũng đã nghe y nói muốn bồi tội, việc dò hỏi sở thích của tỷ tỷ từ nội thị cũng là có thật. Mong Phụ hoàng niệm tình y có lòng thành mà tha cho y một lần.
Hai vị địa chủ lớn nhất triều Đường không thèm nhìn hai huynh đệ đang đứng dưới đất, nàng một miếng, chàng một miếng, ăn hết sức vừa miệng, vừa ăn còn bình phẩm tài nghệ của Vân Diệp. Lý Nhị có vẻ rất hợp ý với món thịt lợn, liên tục cho từng miếng lớn vào miệng nhai, gật gù không ngớt.
Thấy không khí dịu đi đôi chút, Vân Diệp liền đánh bạo giới thiệu đặc điểm từng món ăn một. Trường Tôn Hoàng hậu lắng nghe rất kỹ, thi thoảng còn hỏi vài câu. Vân Diệp và Lý Thừa Càn nhìn nhau cười thầm, xem ra hôm nay có thể qua ải rồi.
– Ngươi và sư phụ tình như cha con, vì sao lại đem di cốt hóa thành tro, rải vào sông lớn, ngay cả chỗ cho hậu nhân bái tế cũng không còn?
Lý Nhị cơm no rượu say, súc miệng bằng một ngụm trà rồi hỏi:
– Cát bụi về với cát bụi, tới từ đâu thì trở về nơi đó. Sư phụ nói nếu đã trần trụi mà tới, nhất định phải trần trụi mà đi. Thần đã trưởng thành, chút quyến luyến cuối cùng của sư phụ ở nhân gian đã không còn. Tiểu thần tuân theo di ch��c của người, đưa người về với trời đất, hình ảnh lưu lại trong tim.
Ta đã chuẩn bị câu trả lời từ lâu rồi, biết kiểu gì ông cũng sẽ hỏi mà.
– Đây đúng là hành động của cao nhân, đi là đi dứt khoát, không để lại bất cứ thứ gì. Hôm nay ngươi hãy thành thực nói cho trẫm biết, Bạch Ngọc Kinh là thế nào, liệu có tạo thành uy hiếp với Đại Đường của trẫm không? Nay ngươi đã là một thành viên của Đại Đường, vinh cùng vinh, nhục cùng nhục, ngươi hãy thận trọng mà đáp.
Lý Nhị lần đầu tiên nói chuyện đứng trên cùng lập trường với Vân Diệp:
– Bệ hạ hoàn toàn có thể cho rằng Bạch Ngọc Kinh là thứ giống như Đông Hải Long Cung hay Lăng Tiêu Bảo Điện trên chín tầng mây. Theo như suy đoán của tiểu thần, Bạch Ngọc Kinh là một loại cảnh giới tinh thần, chứ không phải một nơi tồn tại thực sự. Từng có người bay lên trên chín tầng trời, ngoài mây trắng ra thì chẳng thấy thần tiên nào bay đi bay lại. Thiên Trì của Tây Vương Mẫu ở ngay trên núi Côn Lôn, tốn vài năm là tới được. Trên đó trừ băng tuyết ra, chỉ có một cái hồ l��n, lạnh chết người, thở cũng không được. Thần không tin có thứ gì có thể sống quanh năm trong hoàn cảnh đó, cái gì mà hoa bốn mùa không tàn, ngay cả một cọng cỏ cũng chẳng có. Nhớ lại, thần hối hận vì đã tới đó.
Vân Diệp cười thầm trong bụng. Ta đã đến ba cái Thiên Trì rồi: Hỏa Sơn Hồ ở Đông Bắc, Thiên Trì của Thiên Sơn, thêm vào Thiên Trì của Tây Tạng. Nói thực lòng, nếu bỏ đi các công trình du lịch, thì đúng là cái chỗ man hoang chết tiệt. Leo núi đến mức chân mất hết tri giác, chạy lên xem chỉ thấy hồ nước màu lam, một cái lỗ lớn.
Xuống núi rồi mà còn mạnh miệng dựa theo tưởng tượng về mỹ cảnh trong lòng mà bốc phét với người khác, mình chịu thiệt thòi để không cho người khác được sướng hơn. Một đám huynh đệ bị mình lừa đi, lúc quay về thiếu chút nữa đã bóp chết mình. Rồi đến khi người khác hỏi đến thu hoạch chuyến du lịch thì lại làm ra vẻ mê say hình dung lại, khiến mình phải hận ngôn ngữ của bản thân quá thiếu thốn.
Cả nhà ba người Lý Nhị hiện giờ có vẻ mặt rất giống với mình khi lên bảng mà không trả lời được câu hỏi: hoang mang, hai con mắt vô tri mở to đến ngớ ngẩn.
– Con người có thể bay lên trời ư? Ngươi đã từng đến Thiên Trì của Tây Vương Mẫu thật sao?
Tuyệt cú mèo! Vân Diệp thấy mình đúng là một chuyên gia đánh trống lảng, thoáng cái đã biến vấn đề từ hướng đi của sư phụ thành vấn đề khoa học phổ thông: con người có thể bay được không? Hắn hắng giọng vài tiếng, làm ra dáng vẻ của một hướng dẫn viên trong viện bảo tàng, khiến ba người nhà Lý Nhị phải sinh lòng kính trọng:
– Bệ hạ đã thấy đèn Khổng Minh chưa?
– Đó là vật để cầu phúc, đương nhiên là trẫm thấy rồi. Chúng ta đang nói chuyện con người bay lên trời, đừng có dẫn chuyện lung tung.
Lý Nhị mặt hơi cau lại:
– Bệ hạ, người kia chính là ngồi đèn Khổng Minh bay lên trời.
– Nói bậy! Đèn Khổng Minh nhà ai có thể đưa người bay lên trời được chứ?
Lý Nhị 'bộp' một tiếng, nhảy vọt từ trên giường xuống, đôi mắt hung ác nhìn xoáy vào Vân Diệp. Nếu như không có một lời giải thích hợp lý, hôm nay Vân Diệp sẽ chết còn thảm hại hơn lợn.
– Bệ hạ chớ giận, hãy nghe tiểu thần nói hết đã. Ngài thấy đèn Khổng Minh cao hai xích có thể đem nến hoặc mồi lửa lên trời phải không?
Bản biên tập này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện trở nên sống động.