(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 754:
Trư Tông nhổ phì một cái: – Không phải thê lương mà là thất đức. Biết tay họ run rẩy như vậy mà vẫn để họ dùng đũa gắp thanh đậu, ta có thể hình dung ra cảnh tượng đó thảm hại đến mức nào.
– Nói bậy! Thanh đậu tốt cho sức khỏe người già, lại mềm, cho vào miệng là tan, rất thích hợp với những người già không còn răng. Đường quan khen ta mấy lần, nói rằng đồ ăn không thay đổi nhưng lại được nâng lên một tầm cao mới. Chỉ là ăn thanh đậu hơi tốn công, bèn hỏi ta có cách nào không?
– Ngươi làm thế nào để họ đồng ý dùng bàn?
– Đâu dễ. Ta phải để các lão tiên sinh dần hình thành thói quen tham khảo ý kiến ta về những chuyện nhỏ nhặt. Ta cung cấp thìa bạc và dĩa bạc, đường quan không nỡ để tiểu bối tốt bụng như ta chịu thiệt, bèn bù đắp cho ta năm mươi lượng bạc. Đương nhiên, chuyện trong thìa dĩa bạc của ta có pha thiếc thì không nói với họ.
– Vô sỉ! Ngươi tham ô của công, sau này đừng nói ngươi quen ta.
– Người xuất thân từ thư viện lại kém cỏi đến mức đi tham ô của công à? Đường quan thưởng ta là vì lòng thành, không phải vì thìa bạc dĩa bạc. Vả lại, ta có nói là làm bằng bạc đâu, bạc pha thêm thiếc không đủ độ cứng, ngươi nghĩ đường quan không biết à? Năm mươi lượng bạc kia thực ra là để thăm dò ta, xem ta có bị cám dỗ hay không. Làm sao ta lại trúng kế được? Năm mươi lượng bạc kia chớp mắt đã được ta dùng để tìm thợ Vân gia thay hết cửa sổ trên cao thành pha lê.
– Sao lại thay ở nơi cao mà không thay ở phía dưới? Tính ra cũng chẳng tốn mấy đồng.
Vương Huyền Sách lắc đầu: – Nói ngươi đầu người não heo mà ngươi còn không tin. Nếu đổi hết rồi thì phòng công giải còn bí mật gì nữa? Quan trên có tính hay đi khắp nơi dò xét. Ta là người lười biếng, thích nhàn rỗi, nếu bị bắt gặp nhiều lần thì đánh giá sẽ không tốt. Vả lại, ta định chỉ thay một tấm ở chỗ có nắng chiều chiếu vào là đủ, những nơi khác thì cứ để mặt trời lướt qua đỉnh đầu.
Trư Tông bất mãn chuyện Vương Huyền Sách luôn nói mình đầu người não heo, nhưng thấy hắn làm việc cổ quái, không kìm lòng được mà hỏi: – Vì sao?
Câu này hỏi trúng chỗ ngứa, Vương Huyền Sách đắc ý nói: – Vì thay bàn, chỉ cần ngồi vào bàn là mọi người đều được tắm nắng rồi.
– Thì ra mấy ngày trước ngươi vác thang trèo lên trèo xuống là để tính toán góc độ mặt trời chiếu vào? Chẳng may đường quan không đồng ý thay bàn, vậy chỉ mình ngươi tắm nắng giữa mùa đông, những lão già khác run rẩy trong góc tường âm u như chuột à?
– Không thể nào. Tất cả mọi người đều biết vị trí có thể tắm nắng tốt nhất. Ta tất nhiên không hưởng thụ một mình, mà sẽ nhường chỗ cho người cao tuổi nhất, sức khỏe kém nhất. Như vậy, dù người khác không hài lòng cũng chẳng thể nói được gì.
– Chuyện phòng công giải thì ngươi biết đó, họa không phải ở chỗ ít mà ở chỗ chia không đều. Người lớn tuổi nói gần đây mình đau lưng nhức xương là do tắm nắng quá ít. Người từng lên chiến trường nói vết thương bị hàn khí làm tái phát, cần phải tắm nắng nhiều hơn. Thường ngày bọn họ đều là bằng hữu rượu thịt, nên không tiện nói thẳng. Mấy ngày sau, vị cao niên nhiều bệnh tật kia muốn nhường chỗ, nhưng đáp lại ông ta không lườm thì nguýt. Cuối cùng, ta vô ý nói một câu: "Nếu ngồi cao lên thì mọi người đều được tắm nắng rồi".
– Kết quả đúng như dự liệu. Lập tức có người kiến thức rộng rãi nói trong phường tiện nghi có loại bàn ghế cao, mua về là được, nghe đâu không tốn mấy đồng. Vị duy nhất được ngồi chỗ nắng chiếu tới kia quãng thời gian qua sống không bằng chết, đồng liêu bỗng nhiên xa lánh. Đó không phải là dấu hiệu tốt, nên ông ta xung phong đi tìm đường quan, khẩn cầu cho mọi người đổi sang dùng bàn, nếu không ông ta chỉ còn đường chết mà thôi.
– Sau đó ngươi có bàn ngồi?
Trư Tông giật mình nhìn hắn: – Ngươi vì một cái ghế ngồi mà cô lập đồng liêu, cố ý khơi lên mâu thuẫn của họ, thậm chí không ngại khiến phòng công giải chia năm xẻ bảy?
Vương Huyền Sách thản nhiên: – Vì đạt được mục đích, dù phải phát động chiến tranh ta cũng không ngại. Ta đã nương tay với họ rồi đấy.
Trư Tông lắc đầu: – Con mẹ nó, ngươi là thằng điên.
– Ta không điên, chưa bao giờ điên. Ngược lại, đầu óc ta tỉnh táo vô cùng. Đại Đường hiện đang ở trong cuộc biến đổi lớn nhất trong lịch sử. Chúng ta phải lập nên một thịnh thế chưa từng có, hơn nữa còn phải để nó kéo dài mãi mãi, vậy nên phải điên cuồng. Ngươi xem sách đi, có ai ghi tên chói lọi trong sử sách mà không phải là kẻ điên? Quán Quân Hầu, Ban Siêu đều thế.
– Hắc hắc, Trư Tông, không điên thì không sống nổi. Nếu ngươi không có gan thì cứ làm quan châu phủ hưởng phúc, suốt ngày thay thiên tử chăn con dân, về nhà cùng lão bà dung tục mà sinh con, sống cả đời giống như một ngày.
– Ta thì khác. Ta muốn nhìn ngọn núi cao nhất, muốn bắn hạ con hùng ưng kiêu ngạo nhất, muốn chiến đấu với sói hoang nơi hoang dã. Nếu chưa chết, ta sẽ dựa vào hoành đao trong tay để xử lý tất cả uy hiếp cho Đại Đường. Những kẻ lòng dạ khó lường, cam tâm làm ưng khuyển cho chúng, ta nhất định sẽ khiến chúng phải thấy nỗi sợ hãi đến từ địa ngục.
Nhìn hàm răng trắng lóa của Vương Huyền Sách, Trư Tông co chân chạy. Tên này hết thuốc chữa rồi, biết đâu chừng mình cũng bị lây bệnh điên. Thư viện dạy: quân tử không đứng dưới tường sắp đổ. Tên này không phải là tường sắp đổ mà là núi lửa sắp phun, thế nào cũng thiêu mình thành tro. Nhìn bộ dạng của hắn, xem chừng sự bình an của Trường An đã biến hắn thành kẻ điên rồi.
– Ngày mai trong buổi tụ họp, ta sẽ trình bày quan điểm của mình. Nếu không thuyết phục được các ngươi, ta sẽ làm một mình.
Giọng Vương Huyền Sách truyền thật xa: Phó Dịch nhìn hồng hạnh trong bình hoa, ngắt một bông, lấy từ trong ngực ra một gói giấy, đặt cạnh những cánh hoa đào khô héo, rồi ngẩng đầu nhìn Viên Thiên Cương: – Ông muốn lợi dụng ta? Nên biết ta chẳng có thiện cảm gì với Đạo môn. Có điều thấy các ngươi dâng tấu yêu cầu nạp thuế, lão phu mới không thèm chấp. Dù sao các ngươi cũng biết tiến thoái. Đám tăng nhân thì điên rồi, một cái tượng đất dám cuồng vọng tự xưng thần phật, nực cười, nực cười.
– Thái sử thừa tinh thông tính thiên văn lịch pháp, tất nhiên biết lựa chọn ra sao. Bần đạo chỉ không đành lòng nhìn người đời bị che mắt, muốn vạch trần hành vi của chúng, chết cũng không hối hận.
Viên Thiên Cương nói hết sức đường hoàng khí phách. Phó Dịch cười nhạt: – Quả nhiên chỉ có kẻ địch là hiểu mình nhất. Ta biết ông lo cái gì, thần tiên của Đạo môn cũng không ngừng giáng thế đó sao, khác gì với việc làm của Phật môn? Có điều thôi bỏ đi, lần này vạch trần bọn chúng, dù lão phu bị ông lợi dụng cũng được. Nói cho ta biết, hồng hạnh từ đâu ra? Ai có tài nghịch thiên này?
Viên Thiên Cương không nói, lấy ra một hối phiếu năm trăm quan đẩy tới trước mặt Phó Dịch. Thấy Lão Phó râu tóc dựng ngược, sắp nổi giận, y vội nói: – Số tiền này không phải cho ông. Đồ của Vân gia chưa bao giờ rẻ, thứ ông cần đều có ở Vân gia. Lão Phó ông cả đời thanh bần, dù thấy gương, hoa đào, hương liệu cũng chỉ trơ mắt nhìn. Số tiền này là để ông mua, đừng lầm tưởng đây là cho riêng ông. Nếu chúng ta được lợi, bách tính được lợi, bỏ tiền là điều nên làm.
– Hiểu rồi, cũng chỉ có Vân hầu mới có loại bản lĩnh này. Có lẽ người ta thực sự là đệ tử của thần tiên. Khoai tây, ngọc mễ, miến đều tạo phúc bách tính, đem thủ đoạn của tiên gia dùng để cứu tế chúng sinh, nên mới có chút dáng vẻ thần tiên đó thôi. Tôn Tư Mạc cả đời hành thiện, tuy không có thần tích, lão phu cũng tôn xưng một tiếng Tôn thần tiên.
– Thói đời này là thế: càng là thần tiên thật thì càng sợ người ta biết, ra sức che giấu thân thế, sợ khác biệt với người. Càng là thứ giả tạo lại càng muốn toàn thiên hạ biết, sợ bách tính coi mình là người phàm. Không phải là ta khinh bỉ các ngươi, nhưng suốt ngày lừa gạt tiền tài thực sự là hay ho lắm à?
Lời lão Phó làm Viên Thiên Cương mặt mũi tím tái. Nếu chẳng phải vì đả kích Phật môn, y đã chẳng nhẫn nhịn như thế.
Phiên bản tiếng Việt này được thực hiện và bảo hộ bởi truyen.free.