Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 755:

Phó Dịch vốn là người nói là làm, nắm được nguyên do, ông ta không chần chừ, liền sai nô bộc chuẩn bị xe trâu, cót két thẳng tiến đến Vân gia trang.

Lão Phó chẳng phải lần đầu ghé thăm Vân gia trang. Mỗi khi rảnh rỗi, xin giấy mượn sách đến thư viện đọc cả ngày đã trở thành thói quen của ông ta vào những ngày nghỉ. Trưa đến, ông ăn bữa cơm đạm bạc nhưng tươm tất, cùng với chút rượu gạo mang từ nhà, đủ để ông ngây ngất suốt một hồi. Ông không thích bơi thuyền, cũng chẳng thiết lên núi, chỉ mê mẩn việc tới trang xóm trò chuyện với các lão nông, lắng nghe họ kể cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn. Nếu có vài ba lão nông thích khoác lác thì càng khiến ông ta thích thú, vì qua đó, ông có thể dò la được tình hình thực tế của Vân gia trang.

Hôm nay không có thời gian rảnh làm những việc yêu thích, Lão Phó không khỏi có chút tiếc nuối. Ông cầm bái thiếp đến gõ cửa Vân gia, một lát sau đã thấy một người trẻ tuổi ra tiếp đón với lễ nghi chu đáo và thái độ khiêm nhường. Bên cửa, một nông phụ đang sắp xếp lại gánh quả, chắn lối đi nhưng người trẻ tuổi không hề giục giã, kiên nhẫn đợi nông phụ dọn xong mới mời Lão Phó vào. Lão Phó chẳng lấy làm bất kính, mà còn thấy rõ phong phạm của một gia tộc lớn, đó là một mỹ đức mà ngay cả bậc sĩ đại phu cũng phải ngợi khen: kiêu hãnh nhưng không coi thường người khác.

– Tiên sinh tới Vân gia trang không chỉ một lần. Lần nào chúng tôi cũng có ý mời tiên sinh vào phủ, nhưng thấy tiên sinh trò chuyện vui vẻ với dân làng nên không dám quấy rầy. Nay tiên sinh đích thân ghé thăm, quả là vinh hạnh lớn cho Vân gia.

Lão Phó cười: – Vân gia vốn là gia đình thế phiệt, việc ghé thăm không hề dễ dàng. Người ta có câu cú mèo vào nhà chẳng phải điềm lành, mà lão phu lại là con cú mèo nổi danh ở Trường An. Có thể bớt được chút xui xẻo nào cho thiên hạ thì lão phu sẵn lòng. Hôm nay lão phu đến đây đúng là có chuyện cần bàn, mong Vân hầu thứ lỗi.

Hai người trò chuyện rôm rả, đi về phía đại sảnh. Dọc đường, ngắm nhìn cách bố trí trong Vân gia, Phó Dịch không ngừng cảm thán. Vân gia mang đến cho người ta một cảm giác nhẹ nhàng, yên bình. Gia đinh vừa múc nước vừa ca hát, nha hoàn đi lại làm việc bận rộn nhưng vẫn cười nói như chuông ngân. Lão quản gia đá vào mông gia đinh, người bị đá vẫn cười toe toét. Nữ quản sự dậm chân cầu xin thiếu gia trên cây leo xuống. Hai con chó nằm dài phơi nắng, chẳng thèm để ý tới ai, lười biếng ngáp dài. Một con chiến mã hùng tráng thò đầu vào cửa sổ ngó nghiêng, chắc là có thị nữ đang thay y phục, liền xấu hổ đẩy đầu nó ra, kèm theo tiếng mắng tức giận.

Thế n��y mới là khí vị nhân gian nên có. Phó Dịch nhìn thanh y nam tử phía trước, đột nhiên nghĩ, lẽ nào thần tiên trông như thế này?

Phó Dịch lấy ra một cành hồng hạnh đưa cho Vân Diệp. Vân Diệp nhận lấy, cười khổ: – Quả nhiên không thể qua mắt được cao nhân. Phật môn đã nhọc công giăng bẫy bà tổ mẫu, khiến Vân gia không thể lên tiếng, nhưng Đại Đường nhân tài đông đúc, muốn dùng những thủ đoạn vặt vãnh để che mắt người đời thì quả là điều không tưởng. Những thủ pháp ấy dù có thần kỳ đến mấy, trong mắt bậc trí giả cũng chẳng đáng là gì.

Phó Dịch nghe xong càng thêm hài lòng. Sự thẳng thắn của Vân gia càng khiến ông ta thêm kính trọng, bèn cười nói: – Lão phu chỉ ngứa mắt vì bọn chúng lừa gạt người đời. Vân hầu mới là cao nhân thực sự, hẳn cũng hiểu cái nguy hại của Phật môn. Lão phu sở dĩ luôn đối đầu với Phật môn không phải vì tư thù mà vì đại nghĩa chung.

– Phật môn không coi trọng nghĩa quân thần phụ tử, bất trung với vua, bất hiếu với cha mẹ. Ăn không ngồi rồi, không sản xuất, cắt tóc né tránh lao dịch. Đó là tội thứ nhất.

– Bóc lột bách tính, truyền bá yêu thư tà pháp, dọa nạt những kẻ ngu phu ngu phụ, lừa gạt tiền tài. Bách tính ít học, không hiểu căn nguyên, dễ dàng tin vào lời dối trá của chúng. Chúng cứ vin vào tội lỗi quá khứ, hứa hẹn hạnh phúc viển vông trong tương lai, khiến con người u mê. Đó là tội thứ hai.

– Không sợ điều cấm, xúc phạm luật pháp, thân bị phạt vẫn cứ lễ Phật trong ngục, miệng tụng kinh Phật mong được miễn tội. Xử phạt, ban phúc đều do quân chủ quyết định, thế nhưng giáo đồ Phật lại nói phú quý là do Phật ban, ấy là cướp đoạt quyền hành của quân chủ. Đó là tội thứ ba.

– Tội ác ghê gớm nhất của Phật giáo, trong bốn tội, chính là "kẻ cần vương ít, kẻ mong an lạc nhiều". Vì thế, cho nó vào nhà thì phá nhà, cho nó vào nước thì mất nước. Chúng ta ngày đêm kiệt tâm tận lực mới gầy dựng được chút dấu hiệu thịnh thế, sao có thể để nó bị hủy hoại trong tay kẻ gian?

– Tiên sinh nói rất đúng. Thời Tam Hoàng Ngũ Đế không có Phật giáo, vua là minh quân, quốc thái dân an. Hán Minh Đế lập chùa, cho phép truyền bá đạo này. Trước thời Tây Tấn, có lệnh nghiêm cấm người dân xuống tóc. Sau thời Vạn Lịch, lệnh cấm lơi lỏng, người người thờ Phật, quân chủ ngu muội, thần tử gian nịnh. Gương Lương Vũ Đế chính là lời răn truyền đời.

Nói chuyện với bậc quân tử thâm nho như Phó Dịch khiến Vân Diệp vất vả vô cùng, bởi một chút là phải trích dẫn điển tích. Mới chỉ nói sơ qua lai lịch Phật môn mà đã khiến y vã mồ hôi.

Phó Dịch cười lớn, nắm tay Vân Diệp nói: – Vân hầu quả nhiên có kiến giải sâu sắc. Xưa kia một mình Bao Tự mê hoặc U Vương mà khiến vong quốc. Nay có đến mười vạn tăng lữ, khắc tượng Phật, mê hoặc thiên hạ, ắt phải cấm chỉ. Lệnh cho tăng ni kết làm phu phụ, sinh con đẻ cái. Chỉ cần mười năm, ắt có thể phú quốc đủ binh, bốn bể tránh được cái họa tăng ni xâm chiếm, bách tính cũng sẽ hiểu phúc lộc từ đâu ra.

Lời cực đoan của Phó Dịch làm Vân Diệp há hốc mồm. Đem toàn bộ tăng ni gả cho lừa ngốc? Ý tưởng điên rồ này không biết có được các hòa thượng hoan nghênh không, nói không chừng còn được hưởng ứng nữa.

– Lời tiên sinh có lý, nhưng việc đổ lỗi chuyện Chu U Vương mất nước cho Bao Tự thì không ổn. Thiết nghĩ Chu U Vương mất nước là do bản thân ông ta gây nghiệt, chẳng liên quan gì đến Bao Tự. Một nữ tử yếu đuối có tài cán gì m�� khiến đế quốc lâu đời tan rã được? Nếu gả Bao Tự cho bệ hạ hiện giờ của chúng ta, cùng lắm cũng chỉ làm sủng phi trong hậu cung, được ban thưởng nhiều hơn mà thôi. Còn muốn ảnh hưởng tới triều chính ư, e rằng vừa mở miệng ra đã bị Hoàng hậu nương nương treo lên cành cây đông nam tắm nắng rồi.

– Cho nên mới nói, triều đại thay thế, thiên hạ hưng vong, là trách nhiệm của đế vương cũng như đám thất phu như chúng ta. Đổ lỗi cho một nữ tử yếu đuối, đó đâu phải là hành vi của đấng trượng phu.

Phó Dịch chắp tay nói: – Xin thụ giáo. Mấy năm qua lão hủ đọc sách ở thư viện cũng có chút tâm đắc. Thư viện chú trọng "thiên hạ hưng vong, thất phu hữu trách", quả là một tư tưởng có chí khí. Lại còn nói phụ nữ bị cưỡng bức lăng nhục là do nam nhi vô dụng, khiến lòng lão phu cũng bùi ngùi. Phá bỏ bế tắc, với khí phách "ta vì thiên hạ", mới có thể có tấm lòng dung nạp trăm sông. Thực sự đáng nể phục.

Lúc nói chuyện, hai người đi bộ tới căn phòng pha lê do Vân gia đặc chế. Nhìn cả gian phòng cực lớn lấp lánh như thủy tinh cung, Phó Dịch kinh ngạc đến mức suýt ngất xỉu.

– Phó tiên sinh đừng ngạc nhiên. Căn phòng này không chỉ Vân gia có, mà Trình gia, Trường Tôn gia, và cả thư viện đều có. Hoàng cung còn có cái lớn hơn, chẳng đáng mấy đồng đâu. Cả căn phòng này chỉ tốn hai nghìn quan. Vân gia vì làm thí nghiệm nên mới xây lớn hơn một chút.

Thấy Phó Dịch kinh ngạc tột độ, Vân Diệp phải giải thích để tránh ông ta cho rằng Vân gia đang vượt quá lễ pháp. Quả thực, người nghèo làm sao hiểu được tâm tư của kẻ giàu như mình.

Đợi Lão Phó trấn tĩnh lại, gia đinh mở cửa mời gia chủ và khách vào. Thủ tục khá phiền phức, phải thay giày, thay áo. Phó Dịch ngơ ngác để mặc người ta sắp đặt. Đến khi bước vào trong, nhìn cảnh tượng trong phòng mà ông ngỡ như đang ở Khúc Giang vào tháng ba xuân ấm, với hoa đào đỏ, hạnh hoa phấn hồng, hoa lê trắng muốt. Càng ngạc nhiên hơn nữa là có hai cây mẫu đơn đang nở rộ, muôn hoa khoe sắc.

Độc giả có thể tìm đọc bản dịch chất lượng cao này tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free