Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 756:

Những loài hoa này vốn dĩ không nở cùng một mùa, thế mà nay lại đồng loạt khoe sắc. Trên cây vẫn còn vô số nụ chúm chím chưa nở. Hái một đóa đào cho vào miệng, cái vị đăng đắng man mát quen thuộc của ngày thơ bé, cảm giác ấy ăn sâu vào tiềm thức, khiến Phó Dịch chợt bàng hoàng nhận ra mình không hề nằm mơ.

– Sao có thể thế được? – Phó Dịch hoang mang hỏi.

– Tiên sinh chớ để vẻ ngoài mê hoặc. Vạn vật thế gian đều có quy luật để truy tìm, chỉ cần nắm rõ quy luật sinh trưởng của thực vật là có thể tạo nên cảnh tượng trước mắt này.

– Vậy nên mới có câu thơ: “Tửu mạn cao lâu nhất bách gia, Cung tiền dương liễu tự tiền hoa. Nội viên phân đắc ôn thang thủy, Nhị nguyệt trung tuần dĩ tiến qua.” Tạm dịch: Lầu cao trăm người cùng dự tiệc, Hoa nở đầy dương liễu thắm tươi. Nước nóng ngầm nguồn tắm sướng hơi, Trung tuần tháng hai dưa đã sẵn.

Phó Dịch vắt óc suy nghĩ cũng không tài nào nhớ ra bài thơ này của ai, có điều Vân Diệp được mọi người công nhận là bậc đại gia thi phú, chắc hẳn đây là tác phẩm ngẫu hứng của y.

Vân Diệp thực ra cũng chẳng biết bài thơ này xuất xứ từ đâu, nhưng nhìn vẻ ngơ ngác của Phó Dịch, y biết mình đã lỡ đọc một bài thơ vượt thời đại. Y tiếp tục nói: – Kỹ thuật dùng nước nóng để làm dưa chín sớm có từ thời Tần Hán, nhưng quy mô rất nhỏ. Khi pha lê xuất hiện, chúng ta mới thực sự có nhà kính. Trong điều kiện như vậy, dưa trồng ra cũng chẳng khác gì dưa trồng tự nhiên bên ngoài.

Phó Dịch thấy đầu óc mình mơ hồ, không dám đi sâu vào chủ đề đó nữa. Ông hỏi: – Vân hầu, lão phu chỉ muốn hỏi làm sao có thể khiến hoa đào nở vào lúc này, sớm hơn bên ngoài đến tận tám tháng?

– Đơn giản thôi. Chỉ cần đặt cây giống trong hầm băng, đợi gió thu nổi lên thì đưa vào nhà kính để kích thích sinh trưởng. Một khi độ ấm thích hợp là nó sẽ trổ bông, chẳng có gì thần kỳ cả. Vân gia đang nghiên cứu một loại hương liệu cần hoa đào, nên mới trồng nhiều như vậy…

Phó Dịch thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần mọi thứ nằm trong phạm vi hiểu biết là ông đã mãn nguyện. Dạo quanh nhà kính một vòng, Vân Diệp mời ông ngồi xuống một chiếc bàn đá, tự tay hái một quả dưa trên giàn, rửa sạch rồi lấy thanh đao của Úy Trì Cung bổ ra, mời Phó Dịch dùng. Phó Dịch chẳng chút khách khí, vừa ăn vừa thưởng thức.

Hai năm qua, dưa hấu đã tràn ngập Trường An. Mỗi khi đến mùa thu hoạch, không ít nông dân lại đánh xe trâu chở dưa đến Trường An. Hầu hết đều do các nông hộ ở huyện Lam Điền trồng. Vào thời điểm này, nha môn huyện Lam Điền tạm gác chuyện thu thuế, phái nha dịch, bộ khoái đi theo các đoàn xe dưa vào thành để phối hợp tiêu thụ. Nếu dưa không bán được, cả năm đó người dân chỉ còn cách ăn khoai tây qua ngày.

Trồng lúa mì ở vùng đất khô cằn, chỉ cần trời không chiều lòng người một chút là mất trắng. Vùng đó vốn là nơi nghèo đói nổi tiếng của huyện Lam Điền. Dù trồng khoai tây nhưng sản lượng cũng chẳng đáng là bao. Huyện lệnh đã tham vấn các chuyên gia nông sự của thư viện. Kết quả là năm ngoái, nhờ trồng dưa hấu mà dân chúng không còn chịu đói nữa. Năm nay, dưa được trồng nhiều hơn, khiến giá dưa hấu rớt thảm, từ món ăn độc quyền của giới hào môn, nay đã trở thành thứ giải nhiệt bình dân.

– Ừm, bề ngoài thì tốt hơn dưa trong ruộng nhiều, nhưng hương vị lại kém xa.

Nghe Phó Dịch đánh giá, Vân Diệp đặt miếng dưa xuống và nói: – Đây chính là cái giá của việc đi ngược lại với tự nhiên. Vân gia đã tốn vô số tâm sức mà dưa trồng ra vẫn không ngon bằng dưa nông dân tùy ý trồng trên đất cằn. Chúng chỉ là thứ hàng lấy mã, dùng để trưng bày trong dịp lễ tết cho đẹp mắt thôi.

– Vân hầu là người trong giới thần tiên, làm việc gì cũng đều vì phúc lợi của vạn dân. Nay Phật giáo giả mạo đang hoành hành ở Trường An, Vân hầu định khoanh tay đứng nhìn ư?

Vân Diệp lại cười khổ: – Vân gia chỉ cần không cẩn thận một chút là sẽ trúng gian kế của người khác, bị ép phải ngậm miệng, không làm gì được. Vì thể diện gia tộc mà phải nuốt cục tức này vào bụng.

– Chuyện này có gì khó đâu. Vân hầu không cần hủy bỏ lời hứa, chỉ cần giúp lão phu một tay là được. Đến lúc ấy, lão phu sẽ ra tay, Vân gia cứ đứng ngoài cuộc mà xem, thế nào?

– Tất nhiên rồi, không biết tiên sinh cần Vân gia giúp như thế nào?

– Lão phu muốn thành Phật, Vân hầu có cách gì hay không?

– Chuyện này… Nếu muốn thành Phật thật sự thì Vân gia quả thực không giúp được gì rồi.

Pháp hội của chùa Tiến Phúc diễn ra cực kỳ thành công. Bức tượng Phật cao ba trượng sừng sững giữa trời, khiến người đứng dưới chân nó trở nên nhỏ bé nhường nào. Đôi mắt từ bi của Phật nhìn xuống thế gian, vừa thương xót, vừa trìu mến. Tín đồ dùng cành liễu nhúng nước, tắm rửa cho Phật. Vân Diệp nhìn thấy bao nhiêu người vất vả gánh nước để tắm Phật, lòng bực tức vô cùng.

Pháp Ngôn hòa thượng chắp tay niệm Phật hiệu, phấn chấn đón Vân hầu. Hôm nay là ngày cuối cùng của pháp hội, ngày mai tượng Phật sẽ được che màn, chờ đến khi đại hùng bảo điện được xây xong.

Luôn là “có Phật trước có chùa sau”. Bức tượng Phật Như Lai này đã linh thiêng hiển ứng, tất nhiên phải nhanh chóng lập đền thờ cúng, để hương hỏa nghi ngút, nhận cống hiến từ tám phương. Dù thế nào cũng không thể chậm trễ. Nhìn những người thợ đo đạc xung quanh, rất nhiều người là của Vân gia trang. Một thanh niên thuộc Công Thâu gia đang cầm ống mực cực lớn, kẻ vẽ khắp nơi. Hậu viện của chùa còn có xe ngựa ra vào không ngớt, bên trong là đủ các loại vật liệu xây dựng, ngay cả ngói lưu ly cũng có, cho thấy quy cách xây dựng chẳng kém gì cung điện.

Theo Pháp Ngôn vào nơi sâu nhất của chùa, Vân Diệp thấy Huyền Trang mặc tăng bào xanh nhạt, ngồi trên bồ đoàn gật đầu với mình. Sau lưng là hai người hình thù quái đản: Khổng Tước Minh Vương giống một con khỉ đội mũ, ngồi trên tảng đá đầy hoa, chân hắn còn đầy lông lá.

– Vân hầu chớ lấy làm lạ. Hắn vốn là khổ hạnh tăng, lấy trời làm màn, đất làm giường, trăng sao là trang sức cho ngôi nhà của hắn. Hắn không cần mở cửa cũng ôm trọn núi sông vào lòng. Uống ngụm nước là vì chúng sinh, ăn miếng cơm là vì để duy trì sự sống mà tu hành. Đại tự tại như vậy, bần tăng vô cùng hâm mộ.

Trong mắt Huyền Trang chỉ có nụ cười ấm áp, không có phiền não hay bi khổ. Ngồi đó, y còn giống Phật hơn cả tượng Phật.

Vân Diệp đến giờ vẫn cho rằng, chuyến lữ hành xa xôi ấy đối với Huyền Trang mà nói chính là một loại tu hành, hiệu quả còn hơn cả số kinh Phật y mang về. Kỳ thực, y chỉ cần đến Thiên Trúc là đã hoàn thành công cuộc tu hành của mình. Việc mang kinh về chính là thất bại lớn nhất của chuyến tu hành đường xa này.

– Đại hòa thượng, tu hành thì tu hành, mang theo những thứ vớ vẩn làm gì, còn mang về cả ba thứ đáng ghét này. Ngươi thấy tín ngưỡng Trung Nguyên vẫn chưa đủ loạn sao?

Huyền Trang vẫn mỉm cười: – Ngài không phải ta, sao biết niềm vui của ta? Trong mắt ngài là thứ vớ vẩn, với ta lại là diệu âm vô thượng. Những thứ ngài cho là đáng ghét đều là cao tăng đại đức trong mắt ta.

– Nghe nói ngài đã rơi vào hồng trần, linh căn đã mất hết, ngày ngày vì thê tử, gia nhân mà bôn ba, tạo vô số sát nghiệp. Bần tăng nhìn thấy toàn thân ngài bị nghiệt duyên ràng buộc, chẳng bằng vứt bỏ tất cả, theo bần tăng vào núi tu hành, vượt qua Hồng Liên Hà, đến bến bờ mơ ước một chuyến.

Vân Diệp phẩy tay: – Khỏi lừa ta! Suốt ngày tụng kinh niệm Phật cùng ngươi, sao sánh bằng vui vầy cá nước với thê tử? Rau xanh đậu hũ làm sao sánh được với cá thịt ta ưa thích? Hồng Liên Hà? Ở đâu? Chỉ cần ngươi chỉ ra được là ta có thể vượt qua. Nếu không chỉ ra được, ngươi chính là nói dối. Nghe nói Phật môn mà nói dối là sẽ bị cắt lưỡi đày xuống địa ngục đấy!

– Vân hầu, ngài là người có linh căn nhất trong số những người bần tăng từng gặp. Lục thức tiên thiên của ngài đã khai mở, làm việc gì cũng làm ít mà hưởng nhiều. Vứt bỏ được sự yên bình, tự tại vô hạn, mà lại ham hố chút hoan lạc tầm thường của hồng trần, thật không có cái dại nào bằng.

– Huyền Trang, ngươi tuổi trẻ mà tóc đã bạc thì hiểu quái gì về thú vui chốn hồng trần? Hay là ta dẫn ngươi tới Yến Lai Lâu một chuyến, cho ngươi nếm thử tư vị hương mềm ngọc ấm, sau đó chúng ta nói tiếp về thế giới cực lạc của Phật môn nhé?

Vẻ mặt Huyền Trang không chút biến hóa. Vân Diệp nói ra những lời gần như mang tính xúc phạm mà y vẫn chẳng hề chớp mắt, chỉ thương xót nhìn Vân Diệp, như thể nhìn thấy một người có thể thưởng thức món ăn tuyệt mỹ lại cam tâm đi ăn phân chó vậy.

– Phật môn hay nói tới độ hóa, quy y. Nếu bần tăng có thể độ hóa Vân hầu ở kỹ viện thì cái vỏ ngoài này dù bị vấy bẩn cũng đâu có sao. Kỹ viện là nơi bi khổ nhất nhân gian, Phật Tổ từ bi. Chẳng bằng ngày mai chúng ta cùng đến Yến Lai Lâu.

Vân Diệp cứng họng. Cái tên này đã coi tất cả mọi người, tất cả mọi nơi đều như nhau. Kỹ viện không khác gì thiền phòng, kỹ nữ không khác gì Vân Diệp. Nghĩ đến đó, Vân Diệp có chút tức giận, bèn lớn tiếng nói:

– Trước kia ta nhìn thấy một ảo ảnh. Trong ảo ảnh đó có một cao tăng, định cứu vớt một ác nhân trải qua chín đời, một ăn mày trải qua chín đời, một kỹ nữ trải qua chín đ���i. Dù tìm đủ mọi cách cũng không thành công, vì linh hồn của họ đã bị một ma vương hùng mạnh bắt giữ. Cao tăng tìm đến ma vương đó để đòi lại linh hồn, ma vương nói một câu mà ta thấy rất có lý.

Huyền Trang cười hỏi: – Không biết ma vương nói gì mà Vân hầu không quên được ảo ảnh đó?

Vân Diệp nói từng chữ một: – Ma vương nói: “Bảo Thích Ca Mâu Ni đến đây nói chuyện với ta!” Ma vương đó giết trăm vạn người đã thành Đại Ma Vương rồi. Ta giết người ở Liêu Đông cũng không ít hơn mười vạn, đủ làm Tiểu Ma Vương rồi. Huyền Trang, bảo Phật Đà đến đây nói chuyện quy y với ta!

– Nhất sa nhất thế giới, thế giới nhiều như vô số hạt cát. Phật Đà của Cửu Thiên Thập Địa đếm không xuể. Ta là Phật Đà, Phật Đà là ta, ngài cũng là Phật Đà, hắn cũng là Phật Đà, sâu bọ cũng là Phật Đà. Phật Đà không nơi nào không có. Vân hầu là người có đại trí tuệ, vì sao lại vướng mắc vào bề ngoài của Phật Đà?

– Bỏ đi, không làm phiền ngươi nữa. Mai ta bắt một con rùa Phật Đà về nuôi, để nó dần dần độ hóa ta. Tám trăm năm sau, thế nào cũng có một vị Phật Đà! Nếu rùa Phật Đà không được, ta sẽ đổi sang Phật Đà khác, chỉ cần không phải là Phật Đà của thế gian bên ngoài là được. Nghe nói hôm nay có một vị Phật Đà toàn thân tỏa kim quang đến phá đám, ngươi nên cẩn thận ứng phó.

Huyền Trang cười lớn, chỉ vào Vân Diệp và nói: – Nghịch ngợm!

Rồi y lấy từ trong áo ra một cuốn sách đưa cho Vân Diệp, tiếp tục nói: – Nhân xưa kết quả nay. Đây là Tây Vực Ký mà bần tăng đã ghi chép về ngũ thập lục quốc trên đường trở về. Kết nhân duyên này với ngài, bần tăng sớm ngày tu thành chính quả.

– Ha ha ha, Huyền Trang, nhân quả này của ngươi kết hơi bị lớn đấy! Sở dĩ ta cần Tây Vực Ký là để Đại Đường tiến quân thuận lợi hơn. Hiện tại quân ta ở biên thùy đang sẵn sàng chiến đấu. Một khi có Tây Vực Ký của ngươi, mấy chục vạn thiết kỵ sẽ tung hoành khắp Tây Vực. Đến khi đó, thành quách khắp nơi sẽ bốc khói, tiếng khóc than dậy đất, đầu người chất đống…

– Cho nên Huyền Trang này, ta cảm giác rằng tương lai hai chúng ta cùng đến địa ngục là rất cao. Ta về bài binh bố trận trước. Ngươi cứ ở đây tụng kinh cho tốt. Đợi tương lai chúng ta đến địa ngục gặp nhau, nếu thấy hoàn cảnh không tốt, hẳn là chúng ta sẽ thảo luận chuyện buông đao thành Phật nhé.

Huyền Trang niệm một câu Phật hiệu, chẳng nổi giận mà ngược lại còn mỉm cười: – Năm xưa Địa Tạng Vương Bồ Tát lập lời thề: “Địa ngục chưa trống thì thề không thành Phật”. Lời thề này được nói ra ba lần, khiến thiên địa chấn động ba lần. Không sao cả, là tội nghiệp của bần tăng thì bần tăng phải chịu. Thế nào rồi cũng sẽ thành chính quả trước Địa Tạng Vương, âu cũng là chuyện tốt.

Có lẽ cao tăng là như thế, ý chí đã được rèn luyện đến mức đao thương bất nhập, thủy hỏa bất xâm rồi. Cho dù bên ngoài truyền đến tiếng huyên náo cực lớn, y cũng chẳng mảy may động lòng.

Vân Diệp chỉ tay ra ngoài, nói: – Ngươi nghe đi, bên ngoài đang náo loạn ầm ĩ rồi! Nhất định là có người đang phá hoại pháp hội của ngươi đấy. Ngươi không đi ngăn cản một chút ư? Với thân phận của ngươi, e rằng không ai dám lỗ mãng đâu.

Huyền Trang đứng dậy, thong thả đi về thiền phòng. Vừa đi vừa nói: – Giả thì không thể là thật, thật thì không thể là giả. Người chết sẽ sống lại. Năm xưa chúng ta cũng gặp cảnh ngộ này nên thấy nhiều cũng chẳng còn lạ nữa. Tự mình gieo nhân thì tự mình gặt quả, bất kể là quả bồ đề hay quả đắng thì cũng phải tự mình nếm trải. Tà ma ngoại đạo mê hoặc lòng người, bần tăng cũng không hay biết. Pháp Tướng Duy Thức Tông không có giáo nghĩa nói dối thay cho người khác.

Thấy Huyền Trang đã vào phòng, Vân Diệp hỏi Khổng Tước Minh Vương: – Mùi vị Phật Tổ ra sao? Ăn sống có khó nuốt không?

Khổ tăng Thiên Trúc lao tới như bóng ma, tóm lấy tay Vân Diệp định bẻ gãy. Nhưng y chợt đau nhói, dù bị thương vẫn đẩy mạnh Vân Diệp ra. Hắn nhìn hai tay mình đã chi chít những lỗ nhỏ, máu tươi không ngừng chảy ra. Quỷ dị nhất là trừ lúc đầu hơi đau ra thì hiện giờ hai tay đã không còn cảm giác nữa, hoàn toàn mất tri giác. Hắn kinh hãi nhìn Vân Diệp.

Lưu Tiến Bảo đã có chuẩn bị trước. Khi Vân Diệp vừa bị đẩy bật ra, hắn đã ôm lấy hầu gia của mình, lăn một vòng trên mặt đất để tiêu trừ lực đạo, rồi mới đỡ hầu gia đứng dậy.

Vân Diệp phủi bụi trên người, vén ống tay áo thùng thình, cởi hộ oản ra. Trên hộ oản chi chít cương châm màu lam quỷ dị.

Khổ tăng Thiên Trúc tiến thêm một bước định dùng võ, nhưng y chợt phát hiện xung quanh mình toàn là hộ vệ Vân gia, mỗi người cầm một chiếc nỏ. Chỉ cần hắn dám cử động, từ ánh mắt không mấy thiện cảm của Vân Diệp, hắn biết mình sẽ chẳng khá hơn con nhím là bao.

– Ta ghét nhất kẻ nào dám tóm tay ta. Ta chỉ muốn thử xem ngươi có biết tiếng Trung Nguyên hay không. Không ngờ ngươi biết, vậy thì tốt rồi. Dạ Đà đã chết, Điền Tương Tử cũng đã chết. Ngươi từ vạn dặm xa xôi đến Trung Nguyên vì chuyện gì? Ngươi là đệ đệ của Dạ Đà ư? Nhìn hình xăm trên đùi ngươi là biết. Không ngờ ngươi không bị sâu trên núi tuyết ăn thịt. Nói cho ta biết, ngươi đến Trung Nguyên làm gì?

– Sao ngươi biết? – Khổng Tước Minh Vương rống lên.

– Hòa thượng nói cho ta đấy: "Người chết sẽ sống lại". Dạ Đà không sống lại được, ta thấy đầu hắn rồi. Nếu là bộ hạ sống lại thì cũng không có ý nghĩa lớn. Vậy chỉ có tên đệ đệ của Dạ Đà bị sâu cắn đầu sống lại thôi. Ngươi không phát hiện hòa thượng đã nói nhảm với ta rất lâu rồi ư?

Khổng Tước Minh Vương nhìn đôi tay mình đã sưng to lên rất nhiều, bình tĩnh lại, thong thả đáp: – Ta chẳng có ý gì cả. Ta chỉ muốn đến Thiên Trúc một chuyến, hưởng chút hào quang của thần tăng, kiếm chút danh tiếng để nắm giữ Khang quốc. Lần này đến Trung Nguyên là muốn xem phong cảnh nơi đây.

Vân Diệp nhìn Khổng Tước Minh Vương một cách kỳ quái. Y nhẩm đếm, đếm đến tám mươi mà hắn vẫn đứng vững vàng, khiến y không sao hiểu nổi.

– Vân hầu, Thiên Trúc có một môn công pháp, dịch ra là Yoga. Người này chính là cao thủ của môn đó, có thể khống chế mọi cơ năng của thân thể. Ngài quên Dạ Đà dùng vòng sắt treo mình lên như thế nào rồi sao?

Huyền Trang mở cửa sổ ra, vẫn giữ bộ dạng từ bi đó, nhưng ý tứ trong lời nói lại chẳng có chút từ bi nào. Vân Diệp hạ lệnh, hai gia tướng xông lên. Bọn họ vừa giao thủ, Vân Diệp mới phát hiện lòng bàn tay của Khổng Tước Minh Vương không ngừng có máu tươi chảy ra. Hắn ta đang cố gắng ép thuốc tê ra ngoài.

Lưới cá chắc chắn là thứ trang bị đặc biệt của Vân gia khi bắt người. Các gia tướng vận dụng thứ này vô cùng thuần thục. Hai người vung tay, tấm lưới lớn phủ xuống. Bất kể Khổng Tước Minh Vương vùng vẫy thế nào cũng không thoát, vì trên lưới có móc ngược, đâm sâu vào thịt, không tài nào gỡ ra nhanh được. Lưu Tiến Bảo vung đao, đánh vào gáy hắn. Hắn giật vài cái rồi không nhúc nhích nữa.

Gia tướng nhận lấy sợi tơ của Vân Diệp, trói chặt tên này, siết đến khi sợi tơ lún sâu vào thịt mới thôi. Đối phó với cao thủ, nếu trói không chắc thì không xong. Những kẻ bị Vân gia bắt, chẳng ai là dễ đối phó cả.

Kẻ nào gạ gẫm mình quy y là y cho một cước vào mặt, cần gì lý luận nữa.

Bản chuyển ngữ này là tài sản trí tuệ của truyen.free, xin chân thành cảm ơn quý độc giả đã tôn trọng bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free