(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 757:
Thấy gia tướng định bắt hai người kia, Huyền Trang vội lên tiếng:
– Hai người này là nô bộc do quốc vương Già Lâu tặng cho bần tăng, không cùng một phe với hắn.
Gia tướng nghe vậy mới thôi.
– Hòa thượng, vừa rồi ngươi bị khống chế nên không thể nói rõ được, giờ có thể nói cho ta biết vì sao tên này theo ngươi tới Thiên Trúc rồi chứ?
– Có gì để nói đâu, khi đó hai ta bị Dạ Đà bắt, tính mạng như chỉ mành treo chuông. Bần tăng đành phải nhận lời đem đệ đệ của hắn tới Thiên Trúc mới giữ được mạng cho chúng ta. Kết quả, tên này thể hiện tài năng ở Thiên Trúc, trở thành Khổng Tước Minh Vương. Bấy lâu nay bần tăng vẫn đợi ngài, trong thư chẳng phải đã nói rõ cả rồi sao? Thế nào bây giờ ngài mới tới? Khiến việc phiên dịch kinh thư bị trì hoãn, toàn là bối diệp, nếu hư hỏng thì sẽ mất hết.
– Đạo Tín nói với ta ngươi gặp xui xẻo, nhưng không nguy hiểm tới tính mạng, nên ta quan sát mấy ngày. Dù sao cũng phải xác định thân phận của tên này mới được. Nếu hôm nay không nhìn thấy hình xăm của hắn thì ta không thể chắc chắn.
– Được rồi, ngài đi đi, sau này đừng tới gặp bần tăng nữa. Ngài tới gặp lần nào, phạn tâm của ta lại tổn hao nhiều lần đó, gặp không bằng chẳng gặp. Nay ngài đã dấn thân vào ma đạo, lại tìm thấy thú vui, cứ mặc ngài vậy.
Khổng Tước Minh Vương bị cho vào bao tải, được gia tướng khiêng ra ngoài. Rời khỏi thiền viện, họ mới phát hiện bên ngoài đông nghịt người. Phó Dịch ngồi sau bồn lửa, toàn thân phát ra kim quang, chỉ vào tượng Phật đà trong thiền viện mà nói:
– Ngươi là Phật, lão phu cũng là Phật! Ngươi tối mới phát sáng, lão phu sáng hay tối đều phát sáng! Đám hòa thượng kia, thấy Phật sao không bái!
Pháp Ngôn trừng mắt muốn rách ra, hận không thể bóp chết lão già kia. Nghe đám thiện nam tín nữ thì thầm, lòng y như dao cắt. Chùa Tiến Phúc đã chuẩn bị thời gian dài như thế, cuối cùng lại thất bại trong gang tấc. Trong tương lai rất dài, e rằng sẽ không còn hương khách tới nữa.
Vân Diệp không để ý tới chuyện nhỏ nhặt này. Sớm ngày làm rõ chuyện của Khổng Tước Minh Vương mới là quan trọng nhất. Y chợt nhận ra, kẻ địch của mình dường như không ngừng xuất hiện theo một quy luật. Nếu tất cả đều có liên quan tới nhau thì thật đáng sợ.
Còn về việc bóc trần trò lừa gạt của chùa Tiến Phúc, thì có một Phó Dịch là đủ. Huống hồ còn có Viên Thiên Cương đang vuốt râu đứng ngoài nhìn, lão ta đâu có bỏ qua cơ hội bắt gian tại trận này.
Nhìn Phó Dịch lại đắc ý ném một nắm tùng hương vào bồn lửa, đốm lửa bay tứ tung, thần quang dần biến mất trên người nhưng lại chiếu sáng vạn trượng. Hôm nay Pháp Ngôn muốn thoát thân yên lành e rằng là điều không thể rồi.
Xe ngựa của Vân gia lặng lẽ đi tới, bao tải được ném lên xe, hai gia tướng chui vào. Vân Diệp lên lưng Vượng Tài vỗ nhẹ một cái, Vượng Tài men theo đường lớn đi về phía cổng thành.
Tiểu Nguyên Bảo rất bận rộn, nhưng lại vô cùng vui sướng. Phòng khách đơn giản của nhà nàng chật kín các quan viên lục bào. Vốn còn lo không đủ trà, nhưng từ khi Trư Tông nhét cho nàng một túi, nàng liền không còn lo lắng nữa. Tuy không hiểu bọn họ nói gì, nhưng chỉ thấy bọn họ đập bàn thảo luận kịch liệt là biết nhất định rất quan trọng.
– Bác bỏ bản tấu của Đạo môn thì dễ thôi, nói cho quan trên biết là được. Nhưng các ngươi có nghĩ tới, đây là lần đầu tiên hai nhà Phật Đạo có người đứng ra chủ động nhận mình là con dân Đại Đường mà không phải là người của thần quốc xa xôi nào đó. Mười vạn tăng, mười vạn đạo sĩ, thêm vào vô số tín đồ, một khi dùng biện pháp cưỡng ép sẽ khiến xã hội chấn động. Vì chút bạc mà làm thế thì được không bằng mất.
Vương Huyền Sách đứng trên ghế không ngừng cổ động mọi người nghĩ cách khác để lợi dụng thời cơ ngàn năm khó gặp này, nhằm đưa tín ngưỡng của bách tính vào sự khống chế của quốc pháp. Quyền lợi cần tập trung cực độ, quốc gia như thế mới có thể dồn toàn lực làm việc, ví như mở rộng cương thổ Đại Đường tới tận chân trời.
– Không có người thì dù ngươi đánh chiếm cả mặt trăng cũng vô nghĩa. Đại quân không thể giết sạch mọi người. Sau khi đại quân đi qua, những nơi đó vẫn toàn Hồ tử, chẳng bao lâu lại trỗi dậy, chúng ta phải làm sao? Lại giết tiếp à? Vương Huyền Sách, ngươi giết thống khoái rồi, nhưng thù hận ngày càng sâu. Chẳng lẽ sau này không cần làm gì khác, chỉ vác đao đi giết sạch Hồ tử, giết cả nam nữ già trẻ à? Con mẹ nó, chúng ta là người, không phải đồ tể!
– Vương Huyền Sách, uổng cho ngươi dám vỗ ngực tự xưng tài trí. Tiên sinh đã cho chúng ta thấy thế giới lớn thế nào. Ngươi diệt xong Thổ Phồn, Cao Ly, Tây Vực thì sao? Lúc đó, liền kề Đại Đường sẽ là Ba Tư, Ai Cập hay La Mã? Ngươi định giết tiếp à? Vậy cần chó gì tới ngươi, cần gì thư viện, một tên thô kệch vung đao múa kiếm còn hơn ngươi trăm lần.
– Công Hải nói đúng lắm. Chính sách ràng buộc của triều đình không sai. Ta nghe nói triều đình đã có biện pháp khống chế thảo nguyên rồi, đó là dùng lông cừu ràng buộc, hai bên dựa vào nhau sinh tồn...
– Lạc đề, lạc đề, lạc đề nghiêm trọng rồi! Chúng ta đang nói tới Đạo môn, sao lại kéo sang thảo nguyên rồi? Vương Huyền Sách, cảnh cáo ngươi một lần, không được đổi khái niệm, nếu không ta sẽ tước một cơ hội phát ngôn của ngươi.
– Thực ra ta thấy Vương Huyền Sách nói có lý. Hiện giờ thần Phật khắp Trường An, Bệ hạ không ngó ngàng gì tới, nhưng nói là phóng túng cũng không phải. Nghiên cứu thủ đoạn của Bệ hạ, luôn là mưu tính trước rồi mới hành động sau, sư tử bắt thỏ, nhất kích tất sát. Đạo môn và hoàng gia có duyên phận sâu sắc, làm thế không nhất thiết là vì muốn che mắt triều đình. Bọn họ tự để lộ sơ hở, nếu triều đình nắm lấy, làm Đạo môn không thể chống trả, nói không chừng sẽ thành cái cớ để các đạo sĩ cấp cao của Đạo môn giải thích với các đạo sĩ khác. Nói cho cùng, bảo bọn họ kh��ng sợ thần uy của Bệ hạ là giả.
– Cuối cùng cũng có người tỉnh táo xuất hiện. Lão tử chẳng qua chỉ thuận miệng nói chí hướng của mình đã bị các ngươi ném đá tới tấp. Ta có nói để Đạo môn hưởng lợi đâu? Chính sách là của ai? Chẳng phải triều đình định đoạt à? Đạo môn bỏ lương thực trồng thứ khác chẳng phải vì giá lương thực thấp, trồng thứ khác sẽ có lợi hơn. Làm tổn hại lợi ích nông dân để giá lương thực duy trì ở mức thấp, đó là sự bất công lớn nhất với những nông dân bán mặt cho đất bán lưng cho trời.
– Nay thương thuế triều ta cực thấp, thương nhân, hào môn đại hộ kiếm lời lớn, để nông hộ chiếm chín phần nhân khẩu Đại Đường gánh thù lao thấp nhất, chịu thuế cao nhất. Chế độ tô dung chỉ đánh vào nông phu, không liên quan đến thương nhân, đây là công bằng à? Đạo môn làm thế là vì bọn chúng thấy có thể trục lợi, nên mới ngang nhiên nói ra chủ trương của mình, dùng tiền đổi quyền lợi. Bọn chúng dựa vào cái gì? Vì Lão Tử mang họ Lý à?
– Câm mồm, chúng ta đang thảo luận quốc sách, không phải theo ngươi tạo phản. Đạo môn chưa xử lý xong, mai đầu chúng ta đã bị treo lên cổng thành...
Lý Nhị ngồi sau bàn, nương theo ánh nắng chiều tà, đọc từng trang ghi chép một. Đọc tới câu "Vì Lão Tử họ Lý à?" thì bật cười. Đám khốn kiếp này đều cần rèn luyện, gọt giũa đi những góc cạnh sẽ thành nhân tài. Nói sai không sao, làm sai không sao, Trẫm có thời gian, có thể thong thả đợi các ngươi trưởng thành.
Lý Thuần Phong tuy thông tuệ, nhưng muốn giở trò khôn vặt trước mặt đám người tinh quái này thì vẫn chưa đủ trình. Có điều, tiểu tử Nguyên Gia nói đúng, đây là sơ hở mà Đạo môn cố ý bày ra cho Trẫm, muốn hoàn toàn thoát khỏi vòng xoáy thuế vụ, đúng là cần khí phách lớn. Nhưng loại khí phách này mà gặp phải Trẫm thì chỉ có thể trách ngươi ngu xuẩn mà thôi.
Cả đời Trẫm chú trọng nhất là ở thế chủ động. Chỉ cần ngươi không có chủ động, dù dùng bao nhiêu thủ đoạn cũng không thoát khỏi cái chết. Trẫm sẽ tiễu trừ kẻ cuối cùng của các ngươi, rồi lặng lẽ chờ những phiền toái khác tự tìm đến.
Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, xin vui lòng tôn trọng công sức biên tập.