(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 758:
Khổng Tước Minh Vương bị trói khỏa thân, dang tay dang chân trên một tấm ván lớn. Tay hắn đã trở lại nguyên trạng, không còn rỉ máu, nhưng cảm giác ngứa ngáy hành hạ đến mức hắn muốn phát điên. Dù cố gắng tập trung tinh thần thế nào cũng vô ích, hắn đành lấy đầu đập rầm rầm lên ván, mong cơn đau có thể xoa dịu phần nào nỗi ngứa ngáy khủng khiếp ấy.
Vân Diệp đeo chiếc mõm lợn đặc chế, đặt một cây nấm vào bát rồi nghiền nát. Y làm việc hết sức cẩn thận. Thiên Ma Cơ cũng đeo mõm lợn, mỗi khi Vân Diệp dùng chày thuốc giã mười cái, nàng lại cho thêm một ít tinh thể màu lam nhạt. Có vẻ như họ đã hợp tác không chỉ một lần, cả hai phối hợp cực kỳ thuần thục.
Nấm được nghiền thành bột mịn. Vân Diệp dùng thìa nhỏ múc một ít, đặt trước mắt xem xét rồi đưa tới trước mặt Thiên Ma Cơ. Thấy nàng gật đầu, y liền đặt thìa sát mũi Khổng Tước Minh Vương. Hắn lúc này đã rơi vào điên cuồng, hơi thở gấp gáp. Mũi hắn hít một cái, toàn bộ số bột nấm liền đi thẳng vào mũi.
Hắn đột nhiên phát hiện cảm giác ngứa ngáy trên người rút đi như thủy triều. Lúc này, hắn mới chú ý tới Vân Diệp và Thiên Ma Cơ, nhanh chóng đánh giá tình cảnh của mình rồi khàn giọng hỏi:
- Ngươi muốn hỏi cái gì thì hỏi đi, ta sẽ nói hết. Ta biết mình không sống được nữa, chỉ mong có chút yên lành trước khi chết.
- Ngươi tới Trường An làm gì?
- Hoằng dương Phật pháp, truyền Đại Thừa Phật kinh tới Đông Thổ Đại Đường, đó là chức trách của ta, cũng là tín ngưỡng của ta.
- Đại ca ngươi chết rồi, ngươi không định báo thù à?
- Người Trung Nguyên các ngươi nói người chết như đèn tắt, vứt bỏ lớp vỏ bên ngoài, vô hỉ vô bi. Bản thân tự gánh chịu quả báo do nhân mình đã gây ra, không cần báo thù.
- Các ngươi còn có bao nhiêu người? Ý ta là, tổng cộng đã có bao nhiêu người tới đây?
- Đường tới Đông Thổ dài dằng dặc, chỉ có bốn người chúng ta. Muốn khai tông lập phái, sao mà khó khăn đến thế? Thiện tai, thiện tai.
Thiên Ma Cơ đột nhiên ra hiệu về phía cửa. Vân Diệp rất nghe lời, đi ra và đóng cửa địa lao lại, đích thân canh gác. Miệng y không ngừng đọc Chính Khí ca để cổ vũ bản thân, còn chiếc mõm lợn thì có đánh chết cũng không chịu bỏ xuống.
Rất lâu sau đó, Thiên Ma Cơ mồ hôi đầm đìa bước ra khỏi địa lao. Chiếc mõm lợn của nàng đã rơi ra, nàng há miệng thở dốc một hồi lâu rồi mới đưa cho Vân Diệp một tờ giấy và quay về viện tử của mình.
Tối hôm đó, Lưu Tiến Bảo vác một bao tải lớn đến tửu phường. Y tự tay cho bao tải vào miệng lò, Lão Giang liền rưới một vò rượu mạnh vào, rồi mở cửa thông gió. Ngọn lửa màu quất hồng nhanh chóng bao trùm bao tải. Lưu Tiến Bảo đợi một canh giờ, rồi cầm xẻng cào tro. Khi xác nhận không còn sót lại thứ gì, y mới trở về Vân gia và gật đầu với Vân Diệp đang đọc sách trong thư phòng.
Hôm nay là ngày rằm, trăng sáng vằng vặc, tròn đầy. Vân Diệp nằm tựa trên bàn, ngước nhìn vầng trăng trên trời. Dù biết rõ trên đó không có Hằng Nga, không thỏ ngọc, càng không có cây quế, nhưng ánh mắt y vẫn thêm mơ màng, khẽ ngâm:
- Thiên thượng bạch ngọc kinh, cửu cung thập nhị thành, tiên nhân phủ ngã đính, kết phát thụ trường sanh.
Linh Đang lặng lẽ đi tới, lấy một bát cháo nhỏ và hai món rau xanh từ hộp thức ăn ra. Vân Diệp vốn thích những món này, không mấy hứng thú với canh nấm hạt sen hay những thứ tương tự. Nhìn trượng phu húp chừng hai thìa đã hết sạch bát cháo, Linh Đang liền đẩy đĩa rau nhỏ tới, bảo y nếm thử.
Vân Diệp chỉ ăn được hai miếng rồi đặt đũa xuống, tiếp tục tựa vào bàn ngắm trăng. Nghe tiếng Linh Đang nức nở, Vân Diệp kinh ngạc hỏi:
- Sao thế? Nàng không khỏe à? Hay Tân Nguyệt bắt nạt nàng?
Linh Đang nước mắt lã chã:
- Không, phu nhân rất tốt với thiếp. Chỉ là thiếp không tốt, khiến chàng phải phiền lòng.
- Không có chuyện đó đâu, Tiểu Linh Đang ngoan như thế, phu quân thương nàng còn chẳng kịp, sao có thể giận nàng chứ? Hôm nay x���y ra vài việc, tâm tình ta không tốt lắm. Nếu nàng không chê phòng này quá lạnh lẽo thì cùng ta ngắm trăng nhé. Mỗi năm cứ đến rằm tháng Tám, ta lại nổi giận vô cớ, khiến cả nhà chẳng ai có được một đêm Trung thu yên lành. Bây giờ chúng ta ngắm trăng, coi như bù đắp cho nàng một cái Trung thu khác.
- Trung thu có bánh Hồ.
- Vậy chúng ta đi ăn bánh Hồ! Hôm nay ta sẽ làm bánh cho mọi người. Nàng lấy khuôn bánh ra rửa sạch đi, ta đi lấy mỡ lợn để rán bột.
Nghe Vân Diệp nói thế, Linh Đang phấn khởi chạy đi, vui vẻ hơn hẳn ngày thường. Trong lòng không ngừng thầm nghĩ, các phu nhân đều đã ngủ rồi, đêm nay phu quân là của riêng mình nàng.
Bảo các đầu bếp lui xuống, Vân Diệp đặt bánh Hồ vào lò. Y cùng Linh Đang ôm chân ngồi ở cửa nhà bếp, đợi bánh nướng xong. Hai người vai kề vai, má kề má, chẳng nói một lời. Thi thoảng, họ chỉ trao nhau một ánh mắt rồi mỉm cười. Hạnh phúc nhỏ bé bao trùm, trời đất dường như chỉ còn lại hai người.
Bánh Hồ thời Đường thực sự khó mà nuốt nổi. Một cái bánh nướng to tướng, ở giữa chỉ thêm một chút đường. Nhà nào cầu kỳ hơn thì cho thêm vừng hoặc lạc. Cách làm đơn giản, hình dáng lại khó coi, nói tóm lại, Vân Diệp quả thật không có dũng khí để ăn.
Linh Đang ngây ngốc nhìn Vân Diệp cười. Chỉ cần Vân Diệp làm một cái mặt quỷ là nàng đã vui cả nửa ngày. Có tình thì uống nước cũng thấy no, lúc này còn ai để ý tới vầng trăng trên trời nữa.
Vân Diệp chỉ thử một miếng bánh trung thu hoa quả là đã nhíu mày, chua ngọt lẫn lộn, chẳng ra thể loại gì. Còn Linh Đang, cứ ăn một miếng lại kêu lên một tiếng: "Đây là lê này! Đây là nho khô này! Đây là hồng này!" Ăn được ba miếng, Vân Diệp liền không cho nàng ăn nữa, dặn dò rằng thứ này ăn nhiều buổi tối sẽ khó tiêu hóa. Nhưng Linh Đang vẫn như vậy, ăn không biết chán.
Một tiếng chuông nhỏ trong bếp vang lên. Vân Diệp lập tức chắn trước mặt Linh Đang, lấy bộ y phục của phó dịch trên giá mặc vào, rồi bảo Linh Đang nấp ở phía sau, không được ra ngoài. Y đứng ở cửa sổ nhìn ra.
Ba bóng người nhanh nhẹn nhảy xuống sân từ trên tường, không hề phát ra tiếng động nào. Hai con chó vừa ��ịnh sủa thì đã ngã lăn ra đất. Mắt Vân Diệp lóe lên sát khí, y tháo chiếc chuông trong bếp xuống, búng khẽ vào sợi dây bốn lần, rồi trở lại cửa sổ nhìn về phía thư phòng của mình, nơi đó đèn vẫn sáng.
Ba bóng đen men theo chân tường di chuyển rất nhanh, mục tiêu cực kỳ chính xác, đó chính là thư phòng của Vân Diệp. Vân Diệp đợi một lúc, quả nhiên lại có thêm hai bóng đen nhảy vào, đứng dựa lưng vào tường, dường như để tiếp ứng cho ba kẻ phía trước. Vân Diệp lại búng sợi dây, liền nghe tiếng nỏ bắn ra. Một tên hắc y nhân bị nỏ bắn bay văng vào tường, máu tươi phun xối xả.
Tên hắc y nhân còn lại sợ mất vía, vừa nhảy lên tường thì một mũi nỏ đã xuyên qua lưng hắn, thi thể hắn rơi khỏi Vân gia. Chưa tới một chén trà sau, Lưu Tiến Bảo đến nhà bếp, thấy Vân Diệp và Tam phu nhân ở đó, y không nói gì thêm. Linh Đang biết trong nhà xảy ra chuyện, ngoan ngoãn theo hộ vệ về hậu trạch, còn không quên mang cả bánh trung thu của mình theo.
- Hầu gia, tổng cộng có bảy tên. Ngoài tường có hai tên nữa bị Giang Thú bắt rồi, ba tên vào thư phòng thì một tên đã chết, còn lại hai. Chó chỉ bị hôn mê, còn các hộ vệ không sao cả.
- Tốt. Lệnh cho họ tiếp tục kiên thủ, chúng ta đi xem bọn chúng là kẻ nào.
Khăn che mặt bị kéo ra. Vân Diệp chẳng cần nhìn cái thứ hai cũng đã biết ngay đó là người của Bái Hỏa giáo, mặt y âm trầm:
- Vân gia và Bái Hỏa giáo không hề có chút dính líu nào, vì sao nửa đêm các ngươi lại lẻn vào nhà ta làm chuyện đạo phỉ? Giờ khác xưa rồi, các ngươi có chùa chiền ở phường Sùng Ninh, một cái chùa lớn như vậy, muốn vứt bỏ cũng không dễ dàng gì. Nguyên nhân gì khiến các ngươi phải bất chấp tất cả để đối đầu với bản hầu?
- Kể từ khi ngươi gặp Khổng Tước Minh Vương, hắn liền biến mất. Đĩa chuyển sinh của hắn đã rơi vào tay ngươi phải không? Hãy trả lại cho bọn ta, bọn ta sẵn sàng trả bất kỳ giá nào! Quang Minh vương sắp giáng lâm, trả lại đĩa chuyển sinh cho bọn ta, bọn ta sẵn sàng dùng tất cả tài phú và xử nữ để trao đổi với ngươi. Nếu không, tên ác linh nhà ngươi nhất định sẽ đón nhận sự thẩm phán của cầu phán xét, vĩnh viễn rơi vào địa ngục tăm tối!
Bản văn được biên tập trau chuốt này thuộc quyền sở hữu của truyen.free.