Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 759:

Ngươi nói cái này à?

Vân Diệp lấy từ dưới bàn ra một cái đĩa đồng, đặt lên bàn. Tên hắc y nhân bị trói như bánh tét lập tức cựa quậy, muốn nhích lại gần.

Điều khiến ta thắc mắc là, khi thứ này còn nằm trong tay Khổng Tước Minh Vương, các ngươi chẳng dám động vào. Sao đến khi về tay ta, các ngươi lại dám kéo đến cướp ngay trong đêm? Phải chăng vì ta dễ bắt nạt hơn hắn ư?

Vân Diệp lật đi lật lại cái đĩa đồng săm soi.

– Vân hầu, vật này chẳng có giá trị gì với ngài, nhưng với bọn ta, nó lại là thứ trân quý nhất trên đời. Chúng ta từ sa mạc xa xôi tới Trường An là để giữ cho thánh hỏa vĩnh viễn không tắt. Nếu không có đĩa tế tự, chúng ta sẽ là cô hồn dã quỷ, thánh hỏa dù có rực rỡ đến mấy cũng chỉ là ngọn lửa vô tri, thiếu đi nơi gửi gắm linh hồn. Chúng ta sẽ mãi mò mẫm trong bóng tối. Xin ngài, hãy trả lại cho chúng ta. Chúng ta nguyện dùng bất cứ giá nào.

Tên trưởng lão râu tóc bạc phơ nài nỉ, Vân Diệp nhìn bằng ánh mắt lạnh lùng:

– Trả lời ta, vì sao các ngươi không dám cướp từ tay Khổng Tước Minh Vương?

– Bọn ta không thể cướp. Hắn là sứ giả đưa đĩa đồng tới cho bọn ta. Nếu cướp từ tay hắn, mầm thánh hỏa sẽ lụi tàn. Chỉ người thân cận với Thần Thái Dương nhất mới có thể rước thánh hỏa. Thánh hỏa tuyệt đối không dung thứ cho sự xúc phạm.

Vân Diệp không thèm bận tâm đến những lời thần bí đó, nói thẳng toẹt ra bản chất vấn đề:

– Ta hiểu rồi. Các ngư��i sợ kẻ đứng sau Khổng Tước Minh Vương nên không dám đắc tội với hắn. Còn hôm nay, các ngươi lại dám đến bắt nạt ta. Lẽ nào lại thế? Ta sẽ cho các ngươi biết hậu quả khi dám bắt nạt ta.

Vân Diệp nói xong, đặt đĩa đồng lên bàn, rút đoản đao. Trong tiếng thét kinh hoàng của tên hắc y nhân, hắn chém cái đĩa đồng làm đôi.

– Ngươi sẽ xuống địa ngục! Ngươi sẽ xuống địa ngục!

Trưởng lão hai mắt vô thần, lẩm bẩm:

– Thần Quang Minh, con thấy gì thế này? Thần Quang Minh, con thấy gì thế này? Thần Quang Minh, con thấy gì thế này?...

Giọng lão ngày càng nhỏ dần rồi đầu lão gục hẳn sang một bên. Lưu Tiến Bảo sờ cổ nói:

– Hầu gia, lão chết rồi.

Những tên còn lại không được Vân Diệp xử lý mà giao cho Hạ Thiên Thương, người đã có mặt từ sáng tinh mơ. Bảy tên đó, bất kể sống chết, đều bị hắn nhét gọn vào bao, chẳng khác gì món hàng. Chiếc xe tù nhỏ bằng thép đã chật ních. Vân gia không thể để mình từ thế chủ động, đúng đắn lại trở thành người sai trái.

Từ việc Hạ Thiên Thương không coi chúng là con người, đã đủ hiểu số phận của những kẻ còn lại cũng khó lòng sống sót. Loại người nửa đêm đột nhập vào nhà công hầu, nếu không phải trộm cũng là cướp. Lý Nhị tuyệt đối không cho phép thảm kịch nhà Trương Lượng xảy ra thêm lần nữa, bởi giết cả nhà là đặc quyền của thiên tử, kẻ nào dám xâm phạm quyền đó thì cái chết là điều chắc chắn.

– Vân hầu, xin ngài giao cả đĩa Quang Minh cho ta đi. Ta biết ngài sẽ không chém nó đâu, chỉ để dọa dẫm bọn chúng mà thôi. Giao cho ta, để quan gia xử lý, như vậy có lợi cho Vân gia hơn.

Vân Diệp gật đầu, bảo Lưu Tiến Bảo đưa cho hắn hai nửa đĩa đồng. Hạ Thiên Thương kinh hoàng nhảy dựng lên:

– Ngài hủy đĩa Quang Minh thật à?

– Hủy cái gì mà hủy! Ngươi cứ tìm thợ đồng mà hàn lại là xong, làm gì mà ầm ĩ lên thế?

Vân Diệp ngoáy lỗ tai, bình thản đáp lời:

– Hàn lại? Vật này chỉ cần rơi xuống đất đã bị coi là ô uế, ngài chém nó làm đôi mà lại bảo là không hủy? Còn nữa, ngài bảo tìm thợ đồng hàn lại? Ngài coi nó là cái đĩa ăn cơm nhà mình chắc? Thôi thôi, hạ quan sẽ phái bộ khoái tới nhà ngài canh phòng vậy. Đêm qua có bảy tên, đêm nay nhất định sẽ có bảy mươi tên. Vân gia muốn được yên ổn từ nay về sau chỉ có thể là mơ giữa ban ngày!

Hạ Thiên Thương hoàn toàn không thể hiểu nổi. Xưa nay Vân Diệp làm việc cẩn trọng, kín kẽ, vì sao lần này lại hành động bất cẩn, không chừa đường lui như vậy? Giờ thì đám tế ti của Bái Hỏa giáo có muốn bỏ qua cũng không được nữa rồi.

– Có phải ta làm vỡ chén đĩa đâu, người của Bái Hỏa giáo thì liên quan gì đến ta mà tới tìm?

Hạ Thiên Thương ngớ ra:

– Chính ngài vừa nói đĩa là do ngài chém, hai tên hắc y nhân cũng nói thế. Nhân chứng vật chứng đầy đủ, ngài chối thế nào?

– Ta là hầu gia, để làm quan lớn đến mức này, ta dựa vào cái gì? Dựa vào tài ăn nói bừa bãi, không biết ngượng mồm đấy! Vừa rồi ta nói với ngươi là ta chém, đó là chuyện vừa rồi. Còn bây giờ, ta nói không phải ta chém, thì đó là chuyện bây giờ. Tình thế lúc này đã khác lúc trước. Miễn là có lợi cho Vân gia, nói không chừng nửa canh giờ nữa, ta lại sẵn sàng thừa nhận chính ta là kẻ đã chém. Ngươi sở dĩ không thể thăng tiến lên chức quan cao hơn là vì ngươi không học được cái tinh túy của việc có thể xoay chuyển lời nói của mình bất cứ lúc nào. Rảnh thì học hỏi đi. Trước hết, hãy học cách coi như ngươi chưa từng nghe ta nói ta đã chém cái đĩa đó vậy.

Toàn thân Hạ Thiên Thương run rẩy, chỉ tay về phía Vân Diệp:

– Đại trượng phu lời nói đáng giá nghìn vàng, sao có thể tráo trở lật lọng như vậy? Ngươi làm thế là vô sỉ, đó không phải là bản lĩnh!

Vân Diệp ngồi trên ghế bất động như tượng, gạt lá trà trong chén, bằng một giọng hết sức nghiêm túc nói:

– Lần trước tới nhà ta ngươi mắng Phòng Huyền Linh thế nào, còn nhớ không?

– Đương nhiên nhớ. Ta nói ông ta là lão tặc vô sỉ, chỉ giỏi khoa môi múa mép. Giờ ta vẫn nói thế, có sao đâu?

– Trước đó ngươi đánh giá cách xử lý tranh chấp ở thảo nguyên của Đỗ Như Hối, ngươi nói thế nào nhỉ?

– Hừm, ông ta không hỏi rõ đúng sai, chỉ thấy bộ tộc nào mạnh thì nghiêng về phe đó, cho là có lý. Hoàn toàn chẳng màng đến sống chết của những bộ lạc nhỏ bé. Là một lão tặc gian xảo khiến thảo nguyên chìm trong biển máu! Trước mặt ông ta, ta cũng dám nói như vậy đấy!

Vân Diệp gật gù, ra vẻ dạy đời:

– Ngươi xem đó. Thực ra ngươi nói rất có lý, hai lão già đó quả đúng là những lão tặc vô sỉ, hèn hạ. Cái nhìn của chúng ta là nhất trí, nhưng cách hành động của chúng ta lại khác nhau. Ta đây đang cố gắng trở thành một tiểu tặc vô sỉ, nên ngươi mới thấy ta sống trong phú quý ngập tràn. Còn ngươi thì cứ mãi xa rời cái mục tiêu vĩ đại ấy, đến mức mẹ ngươi muốn ăn một miếng bánh cũng phải chạy sang nhà ta xin xỏ. Cả triều đình giờ toàn những lão tặc, sống ung dung tự tại, còn những kẻ chính nhân quân tử thì lại phải sống vất vả, khốn khó. Nói tóm lại, ta không có ý định làm một chính nhân quân tử. Nếu hai mươi năm sau ta được người đời gọi là lão tặc, thì coi như cuộc đời này không uổng phí!

Hạ Thiên Thương sợ hãi nhìn Vân Diệp. Hắn không dám tưởng tượng nếu một người như vậy trở thành một lão gian tặc lừng lẫy thiên hạ thì người khác còn đường nào mà sống? Chẳng lẽ đúng như lời hắn nói, người tốt trên đời này chẳng có chút hy vọng nào sao?

Đột nhiên nhớ lại hôm qua mình nằm trên nóc nhà nghe đám học sinh nói chuyện, khi ấy hắn toát mồ hôi hột. Giờ xem ra, đúng là có một mạch truyền thừa xuyên suốt. Nay trên triều đình toàn lão tặc, trung tặc, tiểu tặc. Tiền đồ của mình thật mịt mờ, thò tay ra còn chẳng thấy năm ngón.

Đám tiểu tặc đó, có học thức, có thủ đoạn, lại còn có dã tâm, quả thực sinh ra để làm quan, mà lại còn đông như kiến cỏ. Nhớ tới những lời khảng khái hào hùng của đám cống sinh từ các châu phủ, thật là nực cười. Khi ấy, hắn còn từng vui mừng vì triều đình sắp đón nhận một nhóm nhân tài mới. Giờ đây thực tế đã chứng minh, lý tưởng của đám cống sinh kia chưa kịp đâm chồi nảy lộc đã bị đám tiểu tặc này băm vằm, xé xác nuốt chửng không còn một mẩu.

– Ngài tráo trở như vậy là vì sao?

Hạ Thiên Thương quyết định không phí đầu óc vào việc này nữa, hỏi thẳng:

– Ta chỉ thấy có một đám ngốc có thể lợi dụng được. So với việc bị hộ vệ nhà ta bắn chết t��ng tên một, thà cứ để chúng phát huy nốt chút nhiệt huyết còn sót lại.

– Ngài định để bọn chúng phát huy thế nào? Nếu như muốn dùng bọn chúng thực hiện mưu đồ đen tối, ta kiên quyết không chấp nhận.

Hạ Thiên Thương nói cực kỳ cương quyết:

– Đám người đó từ sa mạc tới Đại Đường chẳng qua là để duy trì ngọn thánh hỏa của họ mãi mãi không tắt, thậm chí là muốn kiến lập một quốc gia thần quyền, chính trị và tôn giáo hợp nhất. Tôn giáo có sức mạnh to lớn trong việc quy tụ lòng người, cho nên khi ta nghe nói tới tầm quan trọng của cái đĩa đó, phản ứng đầu tiên là hủy nó.

– Đêm qua ngủ một giấc dậy liền thấy hối hận. Việc đề phòng đám người này dựng nên một vương triều ngầm trong lòng Đại Đường là trách nhiệm của ngươi, đâu phải của ta. Tại sao ta phải biến Vân gia thành cái bia nhắm của bọn chúng? Ngươi mới phải là kẻ bị nhắm đến chứ. Cho nên ta mới phủ nhận. Vừa rồi ta phái quản gia vào thành phao tin, nói rằng một đám gian tặc đã cướp một cái đĩa đồng thượng cổ từ Vân gia, lạ lùng ở chỗ, ngay cạnh cái đĩa là một viên ngọc vô giá mà bọn gian tặc ngu xuẩn lại không thèm lấy...

Bản dịch này được tạo và bảo vệ bản quyền bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free