Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 760:

– Mà gian tặc do ta bắt, đĩa đồng do ta chém làm đôi phải không?

Lông tóc Hạ Thiên Thương dựng đứng lên, tay đặt chuôi kiếm, tựa hồ muốn ra tay:

– Ai biết, chuyện ở Vân gia coi như đã kết thúc, phần tiếp theo là do ngươi tự mà nối tiếp. Những gì ngươi vừa nói chỉ là một khả năng, đương nhiên còn vô vàn khả năng khác, ví như hắc y nhân và Khổng Tước Minh Vương đại chiến ba trăm hiệp, ôi chà, không xong, hắc y nhân không cẩn thận chém đứt đĩa đồng rồi… Hoặc giả Đạo gia, Phật môn vô sỉ xen vào, hoặc là một kẻ thù nào đó của ngươi gây ra chẳng hạn…

Vân Diệp nhún vai:

– Tóm lại là xem gan ngươi lớn tới đâu. Ngươi muốn có người trợ giúp, mà lại là tử sĩ, đây là cơ hội tốt. Muốn thăng quan phát tài thì phải nắm chắc cơ hội này.

– Đĩa là do ngươi chém!

Hạ Thiên Thương rống lên:

– Đúng! Là do ta chém, ta thừa nhận đó. Vấn đề là ai tin? Chiếc đĩa đồng ngàn năm đó giá trị không hề nhỏ, huống hồ nó có thể đổi được vô số tiền tài mỹ nữ, ai lại đi hủy nó chứ.

Vân Diệp giả vờ nghiêm túc nói:

– Tất cả mọi người nói: “Vân Diệp chém nó ư? Không thể nào, y là cái tên tham tài háo sắc như mạng sống, tuyệt đối không làm chuyện đó đâu. Dứt khoát là do Hạ Thiên Thương cố ý đánh lạc hướng mọi người. Chuyện này tám phần là do hắn gây ra, nhằm đạt được mục đích đen tối. Mà mục đích gì ư? Thành đông có một con chó bị hiếp đến chết, chẳng lẽ…”

– Câm mồm! Ngay từ lúc ta đặt chân đến nhà ngươi là ngươi đã có ý định hãm hại ta rồi.

Hạ Thiên Thương không kìm được căm phẫn:

– Ngươi mới nên câm mồm! Ta đang cho ngươi công lao đấy. Ngươi bao năm cần mẫn canh gác Trường An, nhiều lần ta đi tảo triều thấy ngươi mệt mỏi vật vờ trên phố. Có mấy lần trời giá rét, nước mũi ròng ròng, con mẹ nó còn cười với ta. Ngươi công chính, nghiêm túc, đường hoàng là đức tính tốt, nên ngươi mới có mật lệnh của bệ hạ, thăm dò tin tức bệ hạ muốn xác thực, tức là ngươi có vị trí trong lòng bệ hạ. Nhưng nhìn ngươi xem, vì sao vẫn cứ là quan bát phẩm?

– Bệ hạ chỉ dùng người có tài năng là đủ. Dù bệ hạ chú ý tới ngươi, nhưng ngươi không có công trạng và thủ đoạn tương xứng, bệ hạ sẽ không phong quan tiến chức cho ngươi đâu. Cũng bởi đức tính này mà ngươi mới có thể xưng huynh gọi đệ với ta. Khắp Trường An đều biết bánh của Vân gia ngon, vậy mà vì sao chỉ có ngươi thoải mái vừa ăn vừa mang về? Đó là nhờ vào tính cách của ngươi.

– Đây là cơ hội cuối cùng của ngươi. Sự kiên nhẫn của bệ hạ c�� giới hạn, một người tốt mà không có bản lĩnh thì bệ hạ có quá nhiều rồi. Là bằng hữu, ta có trách nhiệm chỉ cho ngươi thấy những điều ngươi chưa nhìn ra. Vân gia xử lý chuyện này quá dễ dàng, chỉ cần tùy tiện ném thi thể ra nơi hoang vắng, chỉ cần tới chùa của Bái Hỏa giáo đòi tài vật và mỹ nữ, bọn chúng sẽ tự động nghi ngờ những nơi khác. Ta đảm bảo chuyện này sẽ chẳng gây bất kỳ phiền toái nào cho Vân gia đâu. Vì sao giao người cho ngươi? Đã hiểu chưa? Hiểu rồi thì mau xéo đi mà sắp xếp! Ta sẽ sai phó dịch mang bánh đến nhà ngươi.

Hạ Thiên Thương múc một gáo nước lạnh từ giếng lên, vùi đầu vào đó. Sắp chết ngạt mới ngẩng đầu lên, thở hổn hển. Đến khi bình tĩnh lại, hắn nhận chiếc khăn mà phó dịch đưa cho, lau khô tóc, rồi khom người thi lễ với Vân Diệp trước khi dẫn khâm phạm đi.

– Phu quân, chàng nghĩ hắn sẽ hãm hại ai?

Tân Nguyệt nhìn Hạ Thiên Thương đi xa, trầm ngâm hỏi:

– Hắn chẳng hãm hại ai cả, chỉ mang sự việc bẩm báo lên bệ hạ, xin bệ hạ định đoạt.

– Phu quân, đã là công lao rồi, sao lại đ��� người khác hưởng, nhất là lại cho người như hắn? Chàng biết hắn sẽ không hãm hại người khác mà, phí hoài một cơ hội tốt.

Vân Diệp quay đầu lại cười:

– Ta cứ ngỡ nàng là một người mềm lòng, ta làm thế sẽ khiến nàng phiền lòng. Không ngờ nàng cũng nghĩ là cơ hội tốt.

Tân Nguyệt kiêu hãnh khoác tay Vân Diệp, ngửa mặt lên nói:

– Phu quân làm anh hùng, thiếp thân là phu nhân anh hùng. Phu quân làm gian tặc, thiếp thân sẽ là bà nương của gian tặc. Phu quân giết người, thiếp thân giúp chàng đào hố. Dù có bị chặt đầu, thiếp thân cũng sẽ đi theo. Đến âm tào địa phủ, khi chúng ta bị phạt cũng có bạn đồng hành.

– Ha ha ha, tất nhiên là thế. Nàng là bà nương của ta, là người thân thiết nhất của ta, tất nhiên không để các nàng có kết cục xấu. Đợi khi chúng ta sống chán chê rồi, chúng ta sẽ giong thuyền đến chân trời, đến nơi Diêm Vương cũng chẳng thể tìm thấy mà chết, để sau này bọn chúng có muốn đào mộ quật xác cũng chẳng có gì mà đào.

Vân Diệp ôm vai Tân Nguyệt, hai phu thê tình tứ tựa vào nhau đi qua cổng. Hôm nay không còn định đi ra ngoài nữa.

Lý Nhị nhìn Hạ Thiên Thương đang quỳ một gối cách bàn. Trên bàn là chiếc đĩa đồng bị chém làm đôi. Lý Nhị trầm ngâm hồi lâu mới hỏi:

– Vân Diệp đã trao cho ngươi cơ hội, sao ngươi lại không nắm lấy?

Hạ Thiên Thương cười thảm:

– Bẩm bệ hạ, chuyện này nếu thần vận dụng tốt, rất nhiều vụ án không manh mối có thể phá được trong một đêm. Chẳng những giúp an lòng dân, mà còn giúp công trạng của hạ quan được tấu lên bệ hạ. Cuối cùng chỉ cần xử lý đám người ra tay kia là được, rất phù hợp với những lời Vân hầu đã nói: đơn giản, hiệu quả, nhanh gọn.

– Vi thần đã đấu tranh tư tưởng một phen tại hầu phủ, suýt chút nữa thì đã đồng ý. Nhưng vi thần không thuyết phục được bản thân. Đám người này nửa đêm lẻn vào hầu phủ vốn đã là tử tội, bất kể thế nào cũng khó thoát khỏi một nhát đao, nhưng thần vẫn không làm được. Vân hầu nói có lý lẽ, thần là một người không thích hợp làm quan. Y và đệ tử của y mới chính là thần tử hợp cách mà bệ hạ cần, nên thần chỉ mang việc này bẩm báo lên, xin bệ hạ định đoạt.

Lý Nhị há miệng cười lớn:

– Vân Diệp nói quá lời rồi. Khắp triều toàn người quân tử thì tất nhiên là không tốt, nếu toàn là tiểu nhân cũng vô cùng đáng sợ. Xưa nay, âm dương đầy đủ mới có thể cân bằng. Tốt hay xấu, ở những góc độ khác nhau sẽ có cái nhìn khác nhau. Đừng nghe Vân Diệp đầu độc, cái miệng của y có thể làm người chết trong quan tài ngồi dậy. Y chỉ muốn ngươi bí mật nói chuyện này với trẫm mà thôi. Ngươi cứ tưởng y đang chỉ cho ngươi con đường thăng quan phát tài thật ư?

– Trẫm vẫn luôn muốn khảo nghiệm ngươi, có điều qua chuyện này, trẫm đã nhìn thấu hoàn toàn rồi, không cần khảo nghiệm nữa. Giờ ngươi hãy xuất cung đi, ngươi không được nói với bất kỳ ai, trẫm tự có lý lẽ của riêng mình.

Đợi Hạ Thiên Thương đi rồi, mặt Lý Nhị nổi đầy gân xanh chằng chịt, đấm mạnh lên bàn. Tiếng động vang lên không dứt. Đám cung nữ thái giám đang đứng sau cột đều quỳ cả xuống, đầu không dám ngẩng lên, khi nghe thấy giọng âm u của Hoàng đế:

– Quốc công của trẫm vừa mới b�� diệt môn, nay lại có kẻ ngang nhiên xông vào hầu phủ. Chúng muốn làm gì? Chúng coi trẫm như đã chết rồi ư?

Thái giám cung nữ đều biết Thiên tử nổi giận, đất trời nhất định biến sắc, sông suối chảy ngược. Nhưng ngày hôm sau rời giường phát hiện bên ngoài có tuyết nhỏ. Thiên tử tâm tình khoan khoái bước đi trong tuyết, không đội mũ, chỉ mặc mỗi thường phục đi lại, có vẻ rất vui. Thi thoảng, người đưa tay ra đón hoa tuyết, thật ra chẳng thể gọi là hoa tuyết được, chỉ có thể nói đó là bụi tuyết. Rơi vào lòng bàn tay ấm áp của Thiên tử liền tan thành những giọt nước nhỏ. Đến khi tay ướt đẫm, Thiên tử xoa lên má mình, cho đến khi đôi tay đỏ bừng mới thôi.

Nửa canh giờ sau, Hoàng hậu mới mang áo choàng đến, khoác lên cho Hoàng đế, trách yêu:

– Năm nào chàng cũng chơi trò này, thần thiếp chẳng thấy đợt tuyết đầu tiên này khác gì với những trận tuyết khác.

Nói rồi vươn tay ra đón một ít tuyết, đưa lên mặt Hoàng đế:

– Chỉ là bụi tuyết, còn chẳng có hình dạng hoàn chỉnh. Chán ngắt như vậy mà chàng cứ chơi mãi.

Lấy khăn tay ra lau sạch nước trên tóc Hoàng đế.

Không biết Long trảo của Hoàng đế đã bóp vào đâu mà Hoàng hậu thét lên, không ngừng đuổi đánh Hoàng đế. Trong màn mưa tuyết, hai Đế Hậu tung tăng chơi đùa vui vẻ.

Bản quyền văn bản này được bảo hộ bởi truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free