(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 761:
– Thừa Càn, cha mẹ ngươi lúc nào cũng làm mấy trò lãng mạn như vậy à?
– Ngươi biết gì đâu mà nói! Tình nghĩa phu thê sâu đậm thì mới thế chứ. Thực ra ta rất ngưỡng mộ cha mẹ mình, họ đã sống cùng nhau hai mươi mấy năm mà vẫn tình tứ đến thế. Còn ta và Tô thị, mới có vài năm đã chẳng còn mặn mà nhiều nữa. Hầu thị tuy thích trêu chọc, nhưng hễ ra khỏi cửa phòng là l���i giữ dáng vẻ của một thứ phi thái tử, kiêu ngạo đến mức mắt mọc trên đỉnh đầu.
– Cái đồ có mới nới cũ! Nhớ hồi trước ngươi bảo Trường Lạc giúp ngươi hẹn nàng ra ngoài xem kịch, ta còn cố ý nhường chỗ cho ngươi, ngươi nhân lúc xem kịch đã suýt làm càn với nàng. Giờ mà nói không muốn mặn mà nữa thì có quá muộn không?
Tâm tư của Lý Thừa Càn bị một câu nói của Vân Diệp kéo đi đâu đâu mất rồi. Hắn nhìn cha mẹ mình đang đùa nghịch dưới tuyết rồi quay sang nói với Vân Diệp:
– Buổi chiều chúng ta hãy tới, hôm nay dù có chuyện tày trời cũng chẳng quan trọng bằng niềm vui của phụ hoàng, mẫu hậu ta.
Vân Diệp cực kỳ tán đồng, thời gian trong cuộc đời mỗi người chẳng mấy khi có được những ngày vui vẻ như thế này, chẳng nên để những chuyện vụn vặt làm phiền. Hai người quay lại đông cung.
Tô thị như thường lệ không ra ngoài. Hầu thị lại ưỡn cái bụng bầu rõ to, đi đi lại lại trước mặt hai người đến ba lượt. Mới có ba tháng thôi mà bụng đã to như vậy rồi ư?
Lý Thừa Càn tức mình bước tới, kéo khỏi dưới vạt áo Hầu thị một cái gói dẹt, ném lên giường, mặt sa sầm nói:
– Vân Diệp biết nàng có thai từ lâu rồi, ta đã nói với y ngay lập tức, y cũng đã chuẩn bị xong lễ vật. Nếu còn chưa hài lòng thì nàng cứ tới kho nhà y mà chọn. Trời lạnh thế này mà nàng ngay cả một chén trà nóng cũng không mang ra mời.
Hầu thị hậm hực bỏ đi. Lý Thừa Càn cười khổ:
– Người đàn bà này đúng là điên rồi! Từ khi biết mình có thai cứ hỏi mãi vì sao bụng vẫn chưa to lên. Ta đã giải thích rằng thai nhi cần thời gian để lớn lên, thế là nàng nhét gối vào bụng. Đây đâu phải lần đầu, lần trước Thanh Tước tới nàng cũng làm y chang vậy.
Vân Diệp cười lớn:
– Có gì đâu mà lạ! Nàng ấy chỉ có thể khoe khoang trước mặt mấy huynh đệ chúng ta thôi mà. Hơn ba năm trời chưa hoài thai, giờ sắp được làm mẹ rồi, nếu là ta chắc cũng nhét gối vào bụng thôi.
Đợi Hầu thị bưng trà nước lên, Lý Thừa Càn nghiêm mặt nói:
– Những quan viên mới của triều đình dâng tấu tập thể, Phòng tướng, Đỗ tướng duyệt xong mang tới chỗ ta. Phòng tướng nói phương pháp trong tấu chương ngoan độc, từng chữ thấu xương, hiệu quả đến mức tát một cái thấy máu, quất một roi rách da, muốn ta xem xét kỹ lưỡng, không chừng sẽ có ích lớn.
– Ta xem rồi, giật mình đến nỗi không thể ngồi yên. Ai cũng biết Đạo môn lần này cứ ngỡ đã chịu nhún nhường, nào ngờ lại nhìn ra trong đó nhiều điều khuất tất đến thế. Tấu chương của Đạo môn gần như khắp nơi là bẫy rập, chỉ một điều lệ xin nhập thuế đã chiếm hết lợi ích của triều đình. Việc dùng tiền bù lao dịch nghe có vẻ hấp dẫn, nhưng chuyện tốt như vậy thì tại sao chỗ nào cũng ẩn chứa những mũi dao nhọn? Sau này, liệu đạo sĩ theo quân có thể lập được quân công không? Bởi lẽ, đó không thể tính là lao dịch, mà chỉ có thể coi là trưng dụng. Hai khái niệm này quá khác biệt, hậu quả một trời một vực, làm sao bọn chúng có thể nghĩ ra được những điều như thế?
Vân Diệp cầm tấu chương xem lướt qua, sau đó ném sang một bên, mặt mày nhăn nhó nói:
– Nền giáo dục ở thư viện còn chưa đâu vào đâu, đám khốn kiếp này bị người ta lợi dụng mà không biết, còn tự đắc tưởng mình giỏi lắm, mà cũng bày đặt viết tấu chương.
Lý Thừa Càn ngỡ ngàng:
– Lần này nếu không nhờ bọn họ, triều đình sẽ chịu thiệt hại lớn, thể diện cũng khó giữ, sao ngươi lại đánh giá bọn họ như thế?
– Thừa Càn, ngươi thực sự cho rằng lão hồ ly Phòng Huyền Linh không nhìn ra thâm ý trong đó ư? Ngươi thực sự cho rằng Đỗ Như Hối không phát giác ra? Mấy lão già cổ hủ như Vương Khuê không nhận ra thì còn có thể thông cảm được, hai lão hồ ly này mà không nhìn thấu thì trời đất khó dung. Ngươi nghĩ "Phòng mưu Đỗ đoạn" chỉ là lời nói đùa ư? E rằng trên triều đường không chỉ có hai người họ nhìn ra, mà phải tới bốn năm chục người khác nữa.
– Bệ hạ lãnh đạo toàn những nhân tài đã trải qua bao sóng gió, biến cố. Những kẻ trên triều đường, béo bở đến nỗi tưởng chừng chỉ muốn đá cho lăn đi, nhưng ngươi thử lật xem lý lịch của bọn họ thì sẽ rõ, ai không phải là tinh anh? Một hai người bị che mắt thì còn có thể hiểu được, nhưng chẳng lẽ mấy trăm người đều bị che mắt sao?
– Ngay cả ta đây cũng tự hỏi mình không có bản lĩnh đó, nên mấy năm qua luôn tuân theo quy củ. Nghĩ mà xem, đã mười ngày rồi, đủ để đám lão già đó đọc đi đọc lại từng chữ đến ba lần. Toàn những kẻ lão luyện, lọc lõi, chẳng lẽ không nhìn rõ?
Lý Thừa Càn thấy cũng có lý, ngờ vực hỏi:
– Vậy sao trên triều đình toàn là lời tán dương?
– Đều đang đợi, đợi kẻ ngốc xuất hiện. Đắc tội với Đạo môn thì có lợi lộc gì chứ? Ngươi không tin thì cứ cất tấu chương này đi, đợi đến khi Bệ hạ tuyên bố, nhất định sẽ có rất nhiều người nhảy ra ngăn cản. Dù sao giả ngốc là một chuyện, nhưng ngốc thật lại là chuyện khác. Nếu như không có đám người ngốc nghếch từ thư viện nhảy ra, thì sớm muộn gì đám Phòng Đỗ cũng sẽ vạch trần trò hề của Đạo môn, đồng thời vạch ra những thủ đoạn đối phó tàn nhẫn.
– Thừa Càn, ngươi ngàn vạn lần đừng quên, đám lão hồ ly đó đều khởi nghiệp bằng nghề tạo phản. Những người có thể hỗ trợ Lý gia giành được thiên hạ trong loạn thế thì làm sao có thể đơn giản được? Mười tám lộ phản vương nay ở đâu? Đậu Kiến Đức hào hùng, Lý Mật âm độc, Tiêu Tiễn hùng cứ bốn bể, Vương Thế Sung giàu có, cha con họ Tiết hùng mạnh, đều là những nhân kiệt trăm người có một, hào kiệt trong các hào kiệt. Cuối cùng kết cục của họ ra sao thì cả hai chúng ta đều biết rõ. Đến bây giờ ngươi còn dám xem thường những nhân vật dưới trướng phụ hoàng ngươi sao?
Trong đầu Lý Thừa Càn không ngừng hiện lên những câu chuyện về các đại thần trên triều, hắn giật mình nhìn Vân Diệp nói:
– E rằng đúng thế thật, Phòng Huyền Linh lần này coi ta như kẻ ngốc, không muốn dính líu nhân quả với Đạo môn. Ta nhất định không làm kẻ ngốc để họ đắc ý.
– Nói bậy bạ gì thế! Người khác có thể không làm kẻ ngốc, nhưng ngươi thì không thể không làm kẻ ngốc được. Giang sơn là của phụ hoàng ngươi, tương lai không xa sẽ là của ngươi, ngươi không làm kẻ ác thì ai sẽ làm đây? Phòng Huyền Linh không hề làm sai, ngươi mới chính là nhân tuyển tốt nhất cho vai kẻ ngốc đó. Đám ngớ ngẩn kia đã tạo cho ngươi cơ hội này, ngươi phải làm thật tốt để phụ hoàng ngươi yên lòng.
Nói xong xuôi, giờ việc có gặp Hoàng đế hay không cũng chẳng còn quan trọng nữa. Vân gia còn một đống chuyện đang chờ giải quyết. Bộ khoái huyện Trường An đã phát hiện ra một chiếc thuyền nhỏ, trên thuyền chỉ có thi thể mà không có một bóng người sống. Trong đó, một lão nhân tay vẫn nắm chặt nửa chi��c đĩa đồng. Thi thể đã đông cứng, bộ khoái phải bẻ gãy ngón tay ông ta mới lấy được nửa chiếc đĩa đồng.
Thanh Thủy Phổ vốn là một bến phà ở ngoại ô Trường An, bốn bề thông thoáng, không có gì che chắn. Gió lạnh từ sông thổi tới mang theo hơi băng giá. Nếu như không phải những thương nhân tranh thủ lúc sông Vị Thủy chưa đóng băng để chuẩn bị đi xa đã phát hiện ra, nói không chừng chiếc thuyền này đã trôi dạt xuôi dòng, lật úp giữa lòng sông mất rồi.
Đại trưởng lão râu tóc bạc phơ, khuôn mặt nhăn nheo hằn lên nỗi bi ai. Có điều, nỗi bi ai ấy không phải dành cho người chết, mà là dành cho chiếc đĩa đồng.
Vừa cầm nửa chiếc đĩa đồng trong tay, ông ta đã biết ngay đây là đồ thật. Ông ta muốn tìm hung thủ, nhưng lại không thể lý giải nổi vì sao thủ hạ của mình lại ăn vận dạ hành, với đôi tay đầy vết nám run rẩy như lá cây trong gió.
Hung thủ chính là Vân gia. Khi mọi người đang phẫn nộ tột độ, chuẩn bị biến Vân gia thành tử địa, thì một quản sự của Vân gia bỗng xuất hiện, cùng với một hộ vệ, cầm theo hỏa diễm lệnh của vị trưởng lão đã tử vong, yêu cầu được trả ba nghìn lượng hoàng kim.
– Ngươi có biết vì sao ta phải trả vàng cho Vân Hầu không?
Đại trưởng lão cố kìm chế phẫn nộ hỏi:
– Trưởng lão, tiểu nhân không biết ạ. Hầu gia chỉ đưa cho tiểu nhân tấm lệnh bài này, bảo tiểu nhân giao cho ngài, rồi mang vàng về. Ngoài ra thì tiểu nhân không biết gì khác. À phải rồi, Hầu gia còn nói, xử nữ thì xin miễn, Vân gia là nhà lương thiện, không lấy nữ nhân.
Toàn bộ nội dung bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, kính mong quý độc giả không sao chép hay đăng tải lại dưới mọi hình thức.