(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 766:
Rút từng tấc đốc đao gỗ trên tường, không phát hiện ra cửa ngầm, Vân Diệp đột nhiên nhớ ra. Công Thâu Mộc mất tích một thời gian, không ai biết ông ta đi đâu, con ông ta là Công Thâu Giáp còn từng tới thư viện đòi người. Lão già đó mất tích nửa tháng mới về, nhưng bất kể ai hỏi cũng kín như bưng. Chẳng lẽ lão già đó cũng bị đưa tới cái nhà ma này?
Ngày mai, y định tìm cái thang để kiểm tra kỹ lưỡng cái nóc nhà cao tít kia. Vân Diệp đã có ý định rồi, liền bắt đầu quấn tơ quanh phòng, treo một cái chuông nhỏ bên gối. Y nuốt một viên thuốc màu trắng, sau đó rải ít bột nấm vào bên bồn lửa. Chỉ cần lửa tắt, hơi ẩm không bốc hơi nữa, bột nấm sẽ bị hong khô. Nếu có thứ gì đi qua làm nhiễu động không khí, gió sẽ cuốn nó lên. Vân Diệp bỏ rất ít, lại uống cả thuốc giải, nhưng không dám mạo hiểm. Chưa bắt được ma đã tự khiến mình phát điên cả ngày.
Nếu có ma thật, nuôi nó trong mê lâm cũng không tệ. Theo suy nghĩ hiện tại của y, nếu cứ thêm vào như thế này thì chẳng ai có thể tiến vào mê lâm nữa, kể cả bản thân y.
Tấm đệm ẩm mốc, ngày mai nhất định phải hơ lửa cho khô ráo. Ngủ kiểu này khác nào tự chịu khổ hình. Cố ép mình ngủ, đó là một bản lĩnh mà Vân Diệp đã học được ở rừng rậm Nam Chiếu. Không thể làm mình kiệt sức, ngủ rất quan trọng. Còn hai tháng nữa, ai biết còn chuyện gì sẽ xảy ra.
Khi Vân Diệp chìm vào giấc ngủ, rất nhiều chuyện đã xảy ra. Ví như có một con ma đầu to đi đi lại lại ở cửa sổ, một chiếc lưỡi đỏ lừ từ trên trời thè xuống, suýt chút nữa đã chạm vào Vân Diệp. Đằng xa có những cô gái ca hát, còn có tiếng khóc gào vô cảm của trẻ con. Tiếc là Vân Diệp đã trùm chăn ngủ say như chết.
Tuyết lớn đã dừng, mây đen cũng biến mất. Bầu trời được tuyết gột rửa, hiện lên như tấm vải đen điểm xuyết vô vàn minh châu. Trước giường của Vân Diệp có ánh trăng lành lạnh, có một sợi dây lưng màu đen uốn éo trên mặt đất, trông như một vật sống, đáng sợ hơn cả rắn.
Diễn trò một mình lâu thì ai mà chẳng chán. Sợi dây lưng kia múa đã mệt, liền cuộn tròn ở chân giường không động đậy nữa. Xa xa có tiếng gà gáy, sợi dây lưng như muốn bỏ chạy, nhưng bị sợi tơ của Vân Diệp chặn lại. Dường như nó không biết đi đường vòng, cứ đụng phải sợi tơ rồi dừng bước. Đến khi gà gáy ba lần, nó rũ xuống, như mất đi sức sống, trở lại thành một sợi dây lưng bình thường.
Mặt trời chiếu vào cửa sổ, có người gõ cửa. Vân Diệp mở cửa phòng, thấy Đoàn Hồng đứng bên ngoài. Vân Diệp vung nắm ��ấm vào mũi hắn, không ngờ hắn lại ngã nhào. Chuyện này Vân Diệp đã làm vô số lần nhưng chưa bao giờ thành công, vậy mà lần này Vân Diệp thậm chí nghe rõ tiếng xương mũi hắn rạn vỡ. Dù là cao thủ thì mũi cũng là chỗ mềm yếu, ăn một đấm cũng phải sụm xuống.
Đoàn Hồng mặc kệ dòng máu đang chảy ròng ròng, kinh ngạc hỏi Vân Diệp:
“Đêm qua Hầu gia ngủ không có chuyện gì lạ xảy ra à?”
“Ai nói không có? Ta tự nấu một nồi cơm Điêu Hồ, hầm mấy con cá, ăn liền cả bữa tối lẫn bữa khuya. Đường đường là Hầu gia mà lại phải tự nấu cơm, tự rửa bát, thế còn chưa đủ kỳ lạ sao? Tỉnh dậy thấy kẻ thù, đấm vỡ mũi hắn. Con người sống trên đời, niềm khoái lạc cũng chỉ đến thế. Sống được như vậy, ai mà chẳng thích!”
Đoàn Hồng lúc này mới sực nhớ ra cái mũi của mình, bốc một nắm tuyết nhét vào mũi. Hắn dùng tay bóp một cái, chiếc mũi lại thẳng trở lại. Vân Diệp không khỏi thầm thán phục.
Đoàn Hồng đi vào phòng kiểm tra kỹ một lượt. Gian phòng không lớn đúng là chẳng có gì khác lạ. Hắn cho tay vào chăn của Vân Diệp, cảm nhận hơi ấm còn sót lại, xác nhận Vân Diệp đã thực sự ngủ trong căn phòng này.
“Đoàn Hồng, hôm nay ngươi mang cho ta ít phẩm màu. Ta chuẩn bị khi rảnh rỗi sẽ vẽ vài bức tranh. Chỉ đọc mỗi Lễ Ký, ta thấy mình sắp hóa thành thằng ngốc rồi. Thứ này đúng là thuốc độc của lòng người, chưa bị ma giết đã bị Lễ Ký đầu độc chết mất thôi. Kiếm thêm chút tạp sách cũng được. Nếu ngươi có xuân cung sách, kiếm cho ta trăm cuốn để giải sầu...”
Đoàn Hồng á khẩu. Hắn tuy ít học nhưng cũng biết Lễ Ký là gì, đó là thánh kinh của Nho gia. Đám lão phu tử mà nghe thấy mấy lời báng bổ của Vân Diệp, chắc chắn sẽ liều mạng già để bóp chết y.
Mũi Đoàn Hồng không chảy máu nữa, chẳng biết hắn đã dùng cách gì hay ho. Dù vẫn phải không ngừng bóp mũi, nhưng nhìn bề ngoài thì không còn thương tích nào nữa.
“Nô tài tất nhiên sẽ làm theo lời Hầu gia sai bảo. Nhưng đồ ăn thức uống, mong Hầu gia thông cảm, ngài chỉ có bánh khô, đây là khẩu phần hôm nay của ngài.”
Đoàn Hồng lấy trong lòng ra hai cái bánh khô đưa cho Vân Diệp.
Vân Diệp nhận lấy, cầm hai chiếc bánh khô đập vào nhau kêu bồm bộp, rồi thở dài:
“Về nói với nương nương, không cần phải làm như vậy. Chẳng khác gì việc Lưu Bị bện giày cỏ cho Gia Cát Lượng. Ta ngày càng tò mò về chuyện này rồi, thế nào cũng tìm ra đáp án.”
“Vân hầu, ngài nghe này, bên trong đó thực sự rất nguy hiểm.”
Đoàn Hồng nhìn cỏ lau bên bờ Khúc Giang, khẽ nói một câu.
Hôm qua đục một cái lỗ nhỏ để bắt cá, bị gió lạnh thổi cả đêm đã đóng băng cứng ngắc rồi. Vân Diệp lấy đao ra, tiếp tục phá băng. Phá được một lỗ, y phát hiện cá phía dưới hình như cũng đã bị đóng băng, bơi rất chậm. Hai con ở đáy nước nông thì nằm yên không nhúc nhích.
Vân Diệp cười lớn, dùng gậy trúc xiên bốn năm con cá, sau đó lại đi lấy gạo để nấu. Đoàn Hồng theo sau không nói một lời. Làm cơm thôi mà, với Vân Diệp mà nói thì quá đỗi đơn giản. Cơm Điêu Hồ khiến người ta chỉ muốn ăn mãi, mùi cá làm người ta thèm thuồng chảy nước miếng. Gia vị luôn được Vân Diệp cho vào túi nhỏ mang trên người, chỉ dùng một chút thôi mà hương thơm đã ngào ngạt.
Đóng cửa lại, Vân Diệp và Đoàn Hồng ngồi đối diện nhau hai bên bàn. Chỉ thấy Vân Diệp dùng đũa gắp một con cá, tùy tiện ném lên bàn. Đoàn Hồng không hiểu y định làm gì, lãng phí món ăn ngon như vậy là không đúng.
Đoàn Hồng thấy mặt Vân Diệp khẩn trương, hắn cũng căng thẳng theo, ngây ra như kẻ ngốc nhìn Vân Diệp dùng đao tách đầu cá. Lưỡi đao tựa hồ gặp phải vật cản, Vân Diệp thở phào, bẻ gãy xương. Cuối cùng, trừ một cái cương châm mảnh như lông trâu ra thì không có gì bên trong cả.
“Để ta dùng cái ngân châm này đâm ngươi một cái.”
Vân Diệp quay sang nói với vẻ âm u:
Chẳng thấy Đoàn Hồng đứng dậy mà cả người lẫn ghế đã trượt đi hơn ba xích. Thằng ngốc nào cũng biết thứ bên trong xương cá chẳng phải điềm lành gì.
Vân Diệp lại lấy một con cá khác làm y như vậy, lần này lấy một cái ngân châm xanh lam. Hai cái ngân châm đặt trước mặt, Vân Diệp chống cằm, đầu lắc lư, cứ như thể làm thế mới có thể suy nghĩ thấu đáo.
Nếu như hôm qua có người muốn giết mình thì tám mươi tên Vân Diệp cũng đã chết queo rồi. Vì sao lại làm thế? Vì sao chứ? Nếu không muốn giết người thì cây cương châm này giải thích thế nào?
“Vân hầu, để nô tài mang hai cái cương châm này về. Mấy lão cung phụng trong hoàng cung sẽ biết đây là cái gì và ai dùng.”
Đoàn Hồng cẩn trọng nói với Vân Diệp. Nếu trước kia hắn coi Vân Diệp là người may mắn, thì đây là lần đầu tiên hắn dùng khẩu khí bình đẳng nói chuyện với người trẻ tuổi trước mắt.
“Không cần đâu, ta biết kẻ nào cho châm vào xương cá, chẳng qua không muốn nói ra mà thôi. Ta cảm giác độc ở hai cây châm này là một loại độc phối hợp. Ăn một con cá nói không chừng sẽ không sao, nhưng ăn hai con thì sẽ có chuyện. Ta dám đánh cược thứ độc kết hợp này không làm chết người. Ngươi mau mang về để các cung phụng thí nghiệm, xem xem là thứ gì. Nếu không chết người, ngươi hãy gõ chuông tối thiểu một cái. Nếu chết người, thì cứ gõ chuông như bình thường, để ta còn chuẩn bị.”
“Chuẩn bị cái gì?”
Đoàn Hồng thấy đầu óc mình không theo kịp.
“Chạy chứ còn gì nữa! Nếu độc không chết người, th�� đây là trò chơi đấu trí, chỉ cần đủ thông minh, có chơi tiếp cũng chẳng sao.”
“Còn nếu là độc chết người, tức là người ta không phải muốn chơi đùa. Ta mà không chạy thì chẳng lẽ đợi đao chém vào cổ à? Đi mau!”
“Hầu gia còn chưa nói rốt cuộc là kẻ nào đặt độc châm. Bao năm qua cuối cùng cũng có chút đột phá, ngài mà chết là lại thành một vụ án bí ẩn.”
Đoàn Hồng nhỏ giọng nói với Vân Diệp, kết quả là bị Vân Diệp đá một phát ra khỏi cửa.
Vân Diệp cầm xương cá định đổ ra ngoài cửa, kết quả không cẩn thận làm đổ xuống cạnh ngưỡng cửa. Y lấy châm dẫm mấy cái, xương cá chìm vào tuyết. Trở lại phòng, y ngồi trước cửa sổ tiếp tục xem Lễ Ký.
Không biết có phải y hoa mắt không, một sợi dây lưng màu đỏ sậm ở chân giường đột nhiên nhúc nhích. Vân Diệp đeo mõm lợn, găng tay da hươu rồi nhặt sợi dây lưng lên xem. Ai ngờ, nó lại nảy lung tung. Vân Diệp cười cực vui, nắm lấy một đầu sợi dây lưng, đặt lên bàn mặc cho sợi dây chạy loạn khắp bàn. Mỗi lần nó sắp rơi xuống bàn, Vân Diệp lại kéo về, chơi không biết chán là gì.
Cuối cùng rồi cũng chán, y liền lật sợi đai lưng lại. Hai con chuột rất nhỏ bị khâu lên sợi dây lưng. Da bọn chúng được dùng chỉ cực mảnh khâu vào nhau, từ hai cá thể riêng lẻ biến thành một. Tài nghệ này cực kỳ cao siêu. Trên người chuột không có mấy máu, khi chuột cố gắng thoát thân, tám cái chân chẳng thể nào nhất trí, nên chúng cứ lúc trái lúc phải. Nếu không nhìn thấy con chuột, người ta sẽ nghĩ rằng đây là một sợi dây lưng biết khiêu vũ.
Quạ lại đến rồi, kêu quạ quạ khiến y bực mình. Vân Diệp không hiểu tiếng động vật, nên chẳng hiểu chúng nói gì. Nhưng y biết một điều, chỗ nào có quạ là chỗ đó có thịt thối.
Y gọi thị vệ tuần tra tới, cùng y đi về phía nhiều quạ nhất. Chưa tới gần, đám quạ đã kêu toáng lên, vỗ cánh làm động tác chuẩn bị công kích.
Vân Diệp chẳng bận tâm, thị vệ càng không sợ chút uy hiếp này. Họ lấy đao phạt cỏ, tìm kiếm xung quanh. Mãi đến khi Vân Diệp tới chỗ sâu nhất trong bãi cỏ mới phát hiện ra một bãi loạn thạch. Năm xưa Khúc Giang rộng hơn bây giờ rất nhiều, về sau Tiền Tùy tu sửa chỉ để lại một phần nhỏ. Đây chỉ là một phần của Khúc Giang xưa, với những tảng đá lởm chởm, hình thù kỳ lạ. Vân Diệp còn có ý muốn mang về hoa viên bày chơi.
Một con đường nhỏ quanh co kéo dài. Vân Diệp kéo thị vệ ra chắn phía trước, thong thả đi theo con đường, cố gắng co mình sau lưng th��� vệ, vờ không nhìn thấy ánh mắt âm u của hắn, thi thoảng mới thò đầu ra quan sát. Sự cẩn thận của Vân Diệp đã lây sang bốn tên thị vệ, khiến một tên nổi điên lên, lấy đá ném lũ quạ. Thấy chúng im lặng rồi, hắn mới cảm thấy thoải mái hơn một chút.
Tên thị vệ đi đầu trẹo chân. Vân Diệp thấy xương của hắn lộ ra khỏi lòng bàn chân, chẳng biết trẹo kiểu gì nhưng trông rất nghiêm trọng. Vì thế, Vân Diệp băng bó đơn giản cho hắn, rồi đặt hắn nằm bên đường, tiếp tục tiến lên. Một kẻ thông minh, nhưng lại tự làm bản thân bị thương vào lúc này, y thật chẳng hiểu hắn nghĩ cái gì.
Không còn lẽ trời nào nữa. Bị một cái gai táo đâm vào cánh tay một cái mà hắn sùi bọt mép, tứ chi co giật, cuối cùng thất khiếu chảy máu, giật giật vài cái rồi nằm im. Đây là thứ độc dược gì, chưa bao giờ nghe nói tới. Ngay cả Khiên Cơ dược trong truyền thuyết cũng không khủng khiếp như thế này. Y từng hỏi Trường Tôn thị xin thứ này, kết quả còn bị đánh cho một trận.
Kỳ thực sức sống của con người cực kỳ khủng khiếp, chẳng có thứ thu��c độc nào có thể lấy mạng người nhanh như vậy. Thời này, độc dược được sử dụng đều là độc tố của sinh vật hay thực vật. Thời đại dùng độc tổng hợp còn chưa tới. Nhịp tim và mạch của thị vệ này không còn nữa, Vân Diệp xác định hắn chết thật rồi.
Vân Diệp không định đi theo vết xe đổ của hắn. Y nhất định phải đeo mõm lợn, lót một tấm gỗ vào đế giày, thêm cả găng tay da hươu. Khi y võ trang xong, thấy hai tên thị vệ còn lại mặt vàng ệch, toàn thân run rẩy, vẻ van nài trong mắt họ không thể rõ ràng hơn nữa.
Cũng chẳng cố xông vào đó làm gì. Lấy cái gì mà đánh cược cái mạng nhỏ của mình chứ? Vân Diệp rất muốn quay đầu lại, nhưng thấy tên thị vệ trẹo chân đằng xa đã bị treo cổ rồi, Vân Diệp không còn dám quay đầu lại nữa.
Phía trước mặt trời chiếu rực rỡ, cứ như hy vọng đang ở phía trước. Huống hồ trên tảng đá còn ghi "Nguy hiểm, quay lại", nhìn thế nào cũng thấy thật chu đáo. Tên hung thủ này thật tốt quá đi!
Gió bắc thổi vù vù, tuyết cứ chui vào cổ, rất khó chịu. Ấy vậy mà chẳng ai thấy lạnh. Hai tên thị vệ lưng đẫm mồ hôi, Vân Diệp lột y phục của tên thị vệ đã chết, châm lửa rồi ném vào đám cỏ. Bất kể là thứ độc gì, sau khi bị lửa tịnh hóa sẽ chẳng còn độc nữa. Lửa lớn sẽ gọi các thị vệ khác tới. Cỏ cháy rất nhanh, phía trước là biển lửa, Vân Diệp dẫm lên tro tiến lên, như đi tản bộ.
Lúc này, Vân Diệp đi trước, hai tên thị vệ rúm ró theo sau.
Vân Diệp tránh xa tảng đá có chữ. Chỉ có hạng ngu xuẩn như Bàng Quyên mới cầm đuốc soi xem rốt cuộc kẻ địch định nói gì với mình. Quạ đã bay mất rồi, trong bãi cỏ có một bóng người, chạy theo quạ. Hắn không chạy nhanh bằng quạ. Nỏ trong tay Vân Diệp đã mạnh, độc dược bôi lên lại vô cùng thất đức, nên tên áo xám chỉ chạy được hai bước là lưng đã trúng ba mũi tên. Một phát ba mũi, đó là do Công Thâu Mộc thiết kế riêng để bù đắp cho tài thiện xạ của Vân Diệp.
Lửa quét qua người tên áo xám, hắn phát ra mấy tiếng vô nghĩa rồi tắt lịm. Hai tên thị vệ hoan hô, muốn chạy tới nhưng Vân Diệp ngăn lại, vẫn kiên nhẫn đi theo đám lửa.
Y phục của tên áo xám bắt lửa, Vân Diệp lấy cành cây quất mấy cái để dập tắt. Tóc tai bị thiêu sạch rồi, nhưng hắn vẫn chưa chết hẳn, toàn thân co giật, mạch vẫn còn. Miệng hắn toàn tro, Vân Diệp cậy miệng hắn ra, phát hiện niêm mạc trên cổ họng đã biến thành màu trắng. Đây là bỏng hô hấp, Vân Diệp biết rõ thuật ngữ chuyên môn này.
Thị vệ muốn chặt đầu của hắn, chỉ nhìn một cái là biết ngay cung cách chiến trường. Với kẻ địch trọng thương không còn tác dụng gì, phải xử trí như thế. Mỗi cái đầu là một phần quân công, không thể lãng phí.
“Chúng ta cần tình báo, tên này rất quan trọng, không thể giết được.”
“Nhưng Hầu gia, miệng tên chó má này đã bị đốt cháy rồi, dù tỉnh lại cũng chẳng hỏi được gì. Chúng ta đang ở hiểm địa, mang theo hắn là gánh nặng, chẳng bằng đem theo cái đầu cho tiện.”
Vân Diệp bỏ mõm lợn xuống, nói:
“Ai bảo ngươi rằng một kẻ không nói được thì không thể tiết lộ bí mật? Không có miệng thì còn tay, không còn tay thì còn chân. Không biết viết cũng chẳng sao, ta có một người bạn, ta không hiểu hắn nói gì, nhưng lại hiểu những bức tranh hắn vẽ. Đã là người thì sẽ biết vẽ, và hiểu được tranh vẽ cũng không phải là điều khó.”
Vân Diệp đứng trong đám cháy đợi các thị vệ khác tới gần. Chẳng bao lâu sau, có tiếng người truyền tới. Thủ lĩnh thị vệ đi đầu men theo đường nhỏ chạy tới. Khi hắn nhìn thấy bộ hạ bị treo lủng lẳng trên cành cây, lập tức dừng lại, đợi các bộ hạ khác tới đủ rồi mới tiếp tục tiến lên.
Thấy dọc đường không một ai bị thương, Vân Diệp càng thêm nghi ngờ, buồn bã nhìn tên thị vệ lắm mồm bên cạnh:
“Vì sao ngay cả huynh đệ của mình cũng không tha.”
Tên thị vệ đó lập tức vung đao chém Vân Diệp, nhưng tiếng nỏ vang lên, hắn gục ngay xuống đất. Vai trái hắn có ba mũi tên cắm sâu vào da thịt, hắn không cam tâm cựa mình muốn bò dậy.
Vân Diệp ngồi xuống hỏi nhỏ:
“Biết vì sao ngươi bại lộ không?”
Tên thị vệ đờ đẫn lắc đầu. Hắn tự nhủ mình ra tay luôn nhanh gọn, chưa bao giờ thất thủ. Hắn chắc chắn Vân Diệp không nhìn thấy mình hạ độc đồng bạn, vì độc dược là viên nến sáp, muốn tan ra trong dạ dày cần ba canh giờ. Khi đó, hắn và đồng bạn ở ngoài, Vân Diệp đang ngủ thì không thể nào biết được.
Hắn rất muốn biết, nhưng Vân Diệp lại lảng đi, cười gian nói:
“Ta mặc kệ ngươi giết huynh đệ của mình ra sao, ta chỉ cần ngươi không có thời gian tự sát. Nói chuyện với ngươi là để thuốc tê có tác dụng. Kẻ kia không thể nói gì được nữa rồi, nhưng ngươi thì có thể.” _Toàn bộ nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác mà không ghi nguồn._