Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 767:

Viên thị vệ rất muốn khép miệng lại, nhưng toàn thân đã mất hết cảm giác. Thuốc tê do Tôn Tư Mạc chế ra đảm bảo chất lượng tuyệt đối; lão nói bốn canh giờ sẽ tự giải, ắt hẳn không sai lệch nửa khắc, Vân Diệp chưa bao giờ hoài nghi Lão Tôn.

Đợi thủ lĩnh thị vệ tới nơi, lửa đã lan tới bờ Khúc Giang, chẳng mấy chốc thì tắt hẳn. Vân Diệp nói với thủ lĩnh thị vệ: – K��� này tuyệt đối không được chết. Ngươi cũng đừng nghĩ giết người diệt khẩu hòng trốn tránh trách nhiệm. Tên này mà chết, ta đảm bảo toàn bộ già trẻ lớn bé nhà ngươi sẽ bị chém đầu, thậm chí là tru di cửu tộc. Nếu hôm nay ngươi giữ được mạng tên này, ta hứa sau này không ai truy cứu trách nhiệm của ngươi, cùng lắm là đày ra biên ải trấn thủ.

Thủ lĩnh thị vệ mồ hôi túa ra như tắm, chân tay rụng rời, quỳ sụp xuống đất, cầu khẩn Vân Diệp cứu mạng cả nhà mình. Từ khi bị phái tới Khúc Giang, hắn đã biết những điều quái lạ nơi đây, cũng biết bên trong ẩn chứa bí mật động trời. Hai năm qua, hắn sống trong sợ hãi nơm nớp lo âu; hai vị tiền nhiệm cả nhà bị thảm sát không rõ lý do. Giờ đây, thủ hạ của mình lại là gian tế, e rằng mình bị tru di cửu tộc cũng chẳng oan ức.

– Đứng dậy đi. Chúng ta đều là người trong quân, ta không muốn thấy binh sĩ gặp nạn. Sau khi chuyện này kết thúc, ta sẽ tâu với bệ hạ xin cho ngươi được điều đi biên ải xa xôi làm tham tướng. Mẹ kiếp, cứu được mạng nào hay mạng đó. Chúng ta đi về phía trước, xem người ta để lại lễ vật gì.

Thủ lĩnh thị vệ như trút được gánh nặng ngàn cân. Hắn không muốn làm cái chức vụ khốn khổ này thêm một ngày nào nữa. Chớ nói làm tham tướng ở biên ải, dù có làm một chức giáo úy nhỏ bé hắn cũng cam lòng.

Vân Diệp không nhổ tên ra, mũi tên cắm sâu trong thịt, chưa thể chết ngay. Thủ lĩnh thị vệ đích thân vác tên phản đồ, mỗi bước đều vô cùng cẩn trọng.

Đường không xa, chẳng mấy chốc đã đến. Vân Diệp nhìn thấy một thi thể với nụ cười bên Khúc Giang. Tuy bị lửa nướng, nhưng nụ cười hiện rõ trên khuôn mặt đã cháy đen. Hắn ta dù không muốn cười cũng chẳng được, bởi khóe miệng đã bị khoét rộng đến tận mang tai, tựa như có kẻ đã khắc một nụ cười quái dị lên khuôn mặt. Quần áo vẫn còn cháy âm ỉ, mùi cháy khét theo gió thoảng đến, hai tay giang rộng, ra vẻ nhiệt tình đón khách.

Trên ngực cắm một vật hình mũi dùi. Vân Diệp nhận ra vật đó, lập tức chửi bới om sòm: – Tiệt chủng cái đám Cửu họ Chiêu Vũ khốn kiếp! Dùng cái kiểu “cửu xác nghênh khách” ghê tởm này! Một l�� biến thái khốn nạn, không biết cách đón khách cho đàng hoàng chút sao? Rải cánh hoa, tìm mấy mỹ nữ, hoặc chí ít là vài đứa trẻ đứng bên đường vẫy tay cũng còn hơn cái thứ ma quỷ này!

Nhìn thi thể dùng để “nghênh khách”, Vân Diệp sai thị vệ lấy củi khô, tưới dầu, tuyệt đối không cho ai chạm vào thi thể.

Tất cả mọi người tránh xa. Thi thể bốc cháy ngùn ngụt. Chẳng mấy chốc, một mũi tên bật ra, rồi tiếng lò xo vang lên, vô số mũi châm nhỏ từ trong ngọn lửa bắn vút ra. Có lúc ngọn lửa thậm chí còn biến thành màu lam. Vân Diệp cũng chẳng rõ trong thi thể ấy đã được cài đặt bao nhiêu cơ quan tinh vi.

Trên đường về, Vân Diệp sai thị vệ bắn hạ một con thỏ béo làm bữa tối cho mình. Cả ngày y chỉ ăn hai cái bánh Trường Tôn thị đưa. Không hiểu một người phụ nữ nấu canh hạt sen đến mức xuất thần nhập hóa như thế lại vì sao lấy bột sống mà nướng bánh. Ít nhất cũng phải dùng nước sôi làm chín bột, bánh làm gì có chuyện cứ ném cục bột vào lửa là thành? Nhìn dấu răng trên cái bánh, Vân Diệp cất vào lòng, định bụng sẽ nướng cùng thỏ.

Tiếng chuông báo canh tối điểm đúng một trăm lẻ bảy hồi. Ngoại trừ loại người nhàn rỗi như Vân Diệp, có ai rảnh rỗi mà đi đếm? Vân Diệp trở về phòng tiếp tục cuộc sống thường nhật, hai tháng qua quả thực chẳng dễ dàng gì.

Khi làm cơm, y không lấy tuyết trắng dễ dàng có sẵn, mà tốn công ra tận Khúc Giang xách về một thùng nước. Thường ngày y căm ghét nước Khúc Giang, nhưng giờ đây chẳng còn bận tâm nữa. So với tính mạng của mình, bẩn một chút thì đã sao?

Vân Diệp hơ ấm bàn tay, tiếp tục nướng thịt thỏ. Thịt thỏ rất nặng mùi, phải dùng nguyên liệu để át đi. Y cho thêm một ít mãng thảo vào. Thứ mãng thảo này đời sau bị bọn thương nhân tham lam bán nhầm thành hồi hương. Nếu ăn phải, nhẹ thì buồn nôn, khát nước, tiêu chảy, đau đầu, ảo giác, nóng nảy, tim đập thất thường, tứ chi tê dại; nặng thì bất tỉnh nhân sự.

Hai thứ này rất giống nhau, nhưng với người khảnh ăn như Vân Diệp, việc phân biệt không hề khó. Túi hồi hương chỉ có bảy tám cây, xem ra người ta không muốn Vân Diệp ngủ một giấc ngon lành.

– H���u gia, vừa rồi có thị vệ bị mũi lao găm trên tường, chúng ta có nên tìm hung thủ không ạ?

Thủ lĩnh thị vệ đứng ngoài cửa sổ hỏi Vân Diệp. Hắn vô cùng khâm phục bản lĩnh của Vân Diệp, tên phản đồ được hắn dìu vào viện tử, chớp mắt đã biến mất.

– Lui đi, đây không phải trò mà các ngươi có thể nhúng tay vào. Tối nay ta có khách, kiếm cho ta một vò rượu ngon. Nhớ dặn chủ quán, rượu này ta dùng để đãi khách, bằng không, vò rượu sẽ có độc đấy. Mẹ kiếp, Trường An này còn thứ gì để người ta có thể yên tâm ăn uống nữa không chứ?

Thủ lĩnh thị vệ tò mò lắm, nhưng là người thông minh, hắn không hỏi gì hết. Hắn tới tiện nghi phường mua rượu, khẳng định rõ ràng rượu là để Vân Hầu gia đãi khách. Dưới ánh mắt hoài nghi của hắn, tiểu nhị run run bê ra một vò rượu vẫn còn nguyên dấu niêm phong. Trước khi đi, hắn còn nhìn chưởng quầy và tiểu nhị, ghi nhớ kỹ mấy khuôn mặt này. Nếu rượu có độc, hắn sẽ tóm hết bọn chúng vào ngục tra tấn.

– Vân Diệp sắp mời khách, Quan Âm tỷ, liệu y có gặp được vị khách đó không?

– Nhị ca, biểu hiện của Vân Diệp hôm qua chưa làm chàng hài lòng à? Thiếp vẫn luôn cảm thấy y có khí chất trầm ổn như núi. Đêm qua nguy cơ trùng trùng mà y vẫn có thể kê cao gối ngủ ngon, sáng ra mặt vẫn không đổi sắc. Ngay cả Công Thâu Mộc cũng không có được khí độ ấy.

– Năm lần cá cược, chỉ cần chúng ta thắng thêm một lần nữa, chân tướng sẽ phơi bày ra thiên hạ. Nhan lão tiên sinh đã thắng một cuộc bằng tinh thần vô úy, Hồng Phất Nữ liều mình một phen bằng sự kiên cường, Công Thâu Mộc thua ở thuật cơ quan, mất hết lòng tin vào bản thân, Lệ tiên sinh thua ở độc thuật, đền bằng tính mạng của mình. Có lẽ lần này Vân Diệp sẽ dùng trí tuệ để giành chiến thắng, thiếp rất tự tin.

Lý Nhị ngửa mặt cười dài, tiếng cười ẩn chứa sự bất cam tột độ: – Trẫm mới là chủ thiên hạ, dựa vào đâu mà một kẻ thất phu dám trêu ngươi? Không băm vằm hắn thành vạn mảnh, làm sao trẫm nuốt trôi được mối hận này đây?

– Chàng là phi long ngự trên trời cao, đám người kia chỉ là lũ ruồi muỗi quấy nhiễu. Chàng có sức mạnh vạn quân cũng chẳng làm gì được chúng. Nếu là hai quân giao tranh, chàng đã dẫm nát chúng rồi. Nhưng bọn chúng hành sự bí ẩn, nhiều năm điều tra vẫn bặt vô âm tín. Chúng ẩn mình trong vạn dân, chàng sợ ném chuột vỡ đồ, không thể trừ tận gốc.

– Trẫm hiểu, trẫm hiểu. Cả đời trẫm sắp đặt người khác vào các cuộc đánh cược, không ngờ trẫm lại rơi vào vụ đánh cược lớn nhất. Cái tư vị này khiến trẫm ăn không ngon, ngủ không yên.

Lý Nhị nói giọng kìm nén: – Chẳng phải hôm nay Vân Diệp đã cho chàng manh mối rồi sao? Cửu họ Chiêu Vũ, Cửu xác nghênh khách! Chẳng lẽ như vậy vẫn chưa đủ để chàng hả giận? Chàng chỉ vì phẫn nộ mà bị che mờ mắt, hãy phái Bách Kỵ Ty điều tra theo manh mối này, nhất định sẽ có kết quả!

– Trẫm không đợi được nữa, truyền chỉ! Lệnh Hầu Quân Tập phát binh chinh phạt Cửu họ Chiêu Vũ! Một quốc gia nhỏ bé như hạt đậu mà dám bày trò huyền bí, trẫm muốn chúng không còn một ngọn cỏ nào trên đất.

– Bệ hạ xin hãy cân nhắc!

Trường Tôn thị quỳ xuống khuyên. – Không cần cân nhắc nữa, hoàng hậu hãy lui ra!

Trường Tôn thị đành lui ra sau màn.

Mệnh lệnh Lý Nhị truyền đi, lập tức từ các góc cung điện, hơn mười hoạn quan xuất hiện, còn có hai quan viên. Bọn họ không nói lời nào, người thì cầm ngọc tỷ, người cầm lệnh tiễn, người giữ ấn tín. Có hoạn quan đưa bút tới, mực cũng đã được mài sẵn.

– Dám hỏi bệ hạ, Hầu đại tướng quân sẽ nhậm chức vụ gì ạ?

– Thông Sơn đạo hành quân tổng quản.

Hoạn quan múa bút như bay, một chiếu thư thảo phạt Cửu họ Chiêu Vũ được soạn ra. Dâng lên cho Lý Nhị xem, Lý Nhị vung bút viết thêm lý do vào, khâm mệnh Hầu Quân Tập thảo phạt bất thần.

Sau đó, một đội quân sĩ toàn thân thiết giáp mang theo ấn tín tiến về phía tây.

Khi Đỗ Như Hối, Phòng Huyền Linh, Lý Tịnh đến cung Vạn Dân, chỉ còn thấy bụi mù cuồn cuộn bay xa, họ đưa mắt nhìn nhau.

Toàn bộ nội dung này thuộc bản quyền của TruyenTV, vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free