Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 768:

Thịt chó sôi ba lượt, thần tiên đứng chẳng vững. Thịt thỏ nếu sôi vài lượt thì nát bét trong nồi, chẳng còn ăn nổi nữa. Vân Diệp mở cửa phòng đợi khách vào, nhưng chờ mãi mà chẳng thấy ai, không khỏi tức giận. Đã nói là mời khách rồi, vậy mà cái tên vương bát đản đó ngay cả ăn uống cũng chẳng tích cực chút nào.

– Ngươi không ăn phải không? Vậy ta ăn một mình.

Vân Diệp vừa nói vừa nhìn lên nóc phòng trống, vớt từ trong nồi ra một miếng thịt cho vào miệng. Dù có lẽ bị bỏng, hắn vẫn kéo bình rượu tới tu một ngụm.

– Ngươi xem, trong rượu, đồ ăn đều không có độc. Yên tâm đi, ta dầu gì cũng là hầu gia, chút tín nghĩa vẫn có. Ngươi mới là kẻ đáng nghi.

Chùi mép, Vân Diệp gác một chân lên ghế, nói với không khí:

– Chà, biết sao được. Cẩn thận vẫn hơn. Những kẻ tin ngươi là chính nhân quân tử thì hoặc đã chết không toàn thây, hoặc đang ngồi cắn móng tay mà chửi rủa ngươi trong bóng tối. Ta không định theo vết xe đổ của bọn chúng.

Một giọng nói nghe có phần yếu ớt vang lên từ nóc nhà.

– Tài nấu ăn của ta thì ngươi biết rồi. Hôm nay vừa vặn có con thỏ béo, xào xong từ từ đem ninh, hương vị đủ đầy, ngươi không ăn thì tiếc quá.

– Ai nói ta không ăn? Cơm ngươi làm ta đã ăn hai lần rồi, đúng là không tệ. Có điều ta vẫn thích thịt kho tàu ở thư viện hơn, thứ nấu trong nồi lớn mới ngon. Cho ta ít thịt mỡ, cả canh nữa.

Theo giọng nói là một chiếc bát bạc được buộc dây thừng thả từ xà nhà xuống.

Vân Diệp chẳng lấy làm ngạc nhiên, múc đầy một bát thịt, rưới canh lên. Khi thấy bát thịt được kéo lên nhanh chóng và có tiếng người húp canh, hắn như nhớ ra điều gì đó, bèn hỏi:

– Ngươi đã loại bỏ mãng thảo ra rồi chứ?

– Nói thừa. Thứ đó làm thuốc thì còn tạm, chứ làm gia vị thì e ngươi chưa chết đủ nhanh. Ta vốn định dùng thứ này hại người, ai ngờ bị ngươi ra tay trước.

– Trong cái thói đời loạn lạc này, muốn sống yên ổn cũng vô cùng gian nan. Chỉ cần không cẩn thận một chút là có thể chết thảm hơn cả lợn. Ví như cái tên không nghe lời kia, định nấp trong cỏ ám sát ngươi, kết quả lại bị nướng thành heo quay. Nói thật, ngươi thực sự moi được tin tức gì từ hắn sao? Nếu có thể thì ngươi phát tài rồi đấy. Địa vị của tên đó không hề thấp, biết rất nhiều chuyện mật. Hoàng đế nhất định sẽ trọng thưởng cho ngươi.

Vân Diệp tiếp tục múc canh vào bát bạc. Nghe hắn nói thế, hắn lấy làm lạ:

– Ngươi không lo à? Các ngươi chẳng phải cùng một phe sao? Không sợ bị tiết lộ bí mật sao?

– Sợ chứ, nhưng người đang nằm trong tay ngươi, ta còn biết làm sao được nữa. À phải, ta vẫn tò mò, ngươi đã đưa tên còn lại đi đâu? Ta không thấy ngươi mang hắn ra khỏi đây.

– Đường xá không dễ đi, đành phải dùng đường hầm. Còn chuyện tra tấn, bức cung thì trong hoàng cung có nhiều cao thủ lắm rồi. Một số cơ mật ta không biết thì hơn, biết nhiều quá, hoàng đế lại chặt đầu ta mất.

– Ngươi tự đào sao? À, phải rồi, sao ta lại quên mất Hoàng Thử, con chuột đáng ghét đó, đã làm hỏng đại sự của ta. Vụ đánh cược lần này, xem ra hoàng đế của các ngươi thắng rồi.

– Nhan lão khi còn sống từng tặng ta một cuốn sách, trong đó có nhắc tới các ngươi. Ban đầu ta tưởng ông cụ già rồi sinh ảo giác, ai ngờ chỉ vài tháng sau ta đã phải đối đầu với ngươi. Hoa Tư chi quốc chẳng lẽ tồn tại thật sao? Kể ta nghe xem. Ngươi nói cho ta chuyện này, ta sẽ kể cho ngươi biết ngọc bài Bạch Ngọc Kinh đang ở đâu. Tuyệt đối không lừa ngươi, ta có tận ba cái, thật đấy.

Bát bạc lại được thả từ trên xà nhà xuống. – Rót cho ta bát rượu, đầy vào. Ai mà tin ngươi thì có mà gặp họa. Ta rất muốn biết về Bạch Ngọc Kinh, nhưng từ sau khi Điền Tương Tử bị ngươi hại chết, ta đã cố kiềm chế, không dám nghĩ tới nó nữa. Một khi nổi lòng tham, sẽ bị ngươi đưa tới nơi hoang tuyệt mà nạp mạng, không chừng ta còn chẳng kịp ra tay.

– Vả lại, ngươi giấu ngọc bài trong Mê Lâm, để thiên hạ đều biết, khiến những kẻ muốn trộm đều mò tới, không ngừng trở thành tiêu bản cho Tôn Tư Mạc. Bản thân ngươi thì an toàn ở nhà ngủ khì. Ta cứ thắc mắc mãi, họ toàn là những người thông minh, sao lại dễ dàng mắc bẫy của ngươi đến vậy?

Vân Diệp ăn hết miếng thịt, nhổ xương ra, chùi tay hỏi:

– Nói thật đi, ngươi đã phái người tới chưa?

– Ta không kiềm chế được, đã phái một cao thủ đi theo người Cao Ly. Đợi độc vật trong Mê Lâm ăn no rồi mới vào. Kết quả, hắn bị nhện trên cây cắn một phát, phải tự chặt tay mình để thoát về. Ài, nói cho cùng thì công phu dưỡng khí của ta vẫn chưa đủ. Sau khi tên thủ hạ đó trở về, ta đã học cách làm tiêu bản từ thư viện, để trong phòng làm vật kỷ niệm, nhắc nhở bản thân tuyệt đối không thể phạm sai lầm như thế nữa.

Vân Diệp gật gù:

– Con người ta luôn không ngừng tổng kết kinh nghiệm từ thất bại. Chúc mừng ngươi lại có thêm một lần tổng kết nữa. Đúng rồi, nghe ý ngươi thì lần đánh cuộc này ta thắng, vậy nếu đã thắng rồi thì phần thưởng của ta đâu? Ngươi ăn thịt thỏ, uống rượu của ta miễn phí mà chẳng để lại chút kỷ niệm gì sao?

– Phần thưởng đánh cuộc với hoàng đế đương nhiên phải do hoàng đế ban. Ngươi đã có "cửu xác đón khách" mà còn chưa hài lòng sao? Đây là lễ tiết vô thượng, phàm nhân thế gian nào có được hưởng thụ đâu.

– Ta bực ở chỗ này đây. "Cửu xác đón khách" mà ta chỉ thấy có một thi thể. Tám cái khác khi nào ngươi mới đưa tới? Khi nào đưa tới thì nhớ đánh tiếng một cái, ta sẽ tự ra nhận. Trong nhà ta có nhiều nữ nhi, đừng dọa chúng.

– Ta cũng có muội muội. Nếu một ngày ngươi định tặng ta lễ vật thì đừng làm nó sợ. Nó nhát gan lắm, nếu bị dọa thế nào cũng gặp ác mộng. Mỗi lần gặp ác mộng thì phải dỗ mấy ngày nó mới yên, phiền lắm.

– Nếu ngươi lấy nó thì tốt nhất, nhưng e là nó sẽ không chịu làm thiếp của ngươi. Còn nếu ngươi chết, có kẻ địch nào cần đối phó không, ta có thể giúp ngươi.

– Hết rồi.

Vân Diệp nói xong câu này thì giương nỏ lên trời bắn tên, sau đó không thèm nhìn kết quả mà lăn ra khỏi cửa phòng. Hôm nay chỉ cần sống sót thoát khỏi đây là may mắn lắm rồi, muốn tiếp xúc với tên điên này thì đợi lần sau vậy.

Nào ngờ, một tảng đá lớn bỗng rơi sầm xuống, bịt kín cửa. Cả gian phòng như rung chuyển dữ dội. Vân Diệp dựa vào vách tường đứng dậy, trong phòng chỉ còn ánh lửa bột lập lòe.

– Ngươi bắn không trúng ta, giờ tới lượt ngươi chết.

Giọng nói không chút cảm xúc vang lên từ trong phòng. Vân Diệp lập tức bắn liền ba mũi tên về phía đó – đó là ba mũi tên cuối cùng trong chiếc nỏ của hắn.

Nghe ba tiếng "phập, phập, phập" là biết mũi tên đã bắn hụt. Một bóng người cao gầy xuất hiện bên chậu lửa, dường như biết Vân Diệp không còn đường thoát nữa, chuẩn bị đốt nến để trêu đùa y một chút. Hắn cười đắc ý, phẩy tay, nhưng chợt phát hiện hai ngón tay đã lìa khỏi bàn tay mình. Người hắn cấp tốc ngả về sau, trên lưng lại xuất hiện một vệt máu. Hắn đại kinh thất sắc, vung đoản mâu múa khắp bốn phía, tựa như đang chạm phải rất nhiều bức tường mềm.

Vân Diệp thừa cơ lao ra ngoài cửa sổ, đồng thời rải toàn bộ bột nấm trong túi ra. Sau đó, hắn cắm đầu vào chum hứng nước mưa.

Hắn lên dây nỏ, lắp tên, trong lòng mới thấy yên tâm hơn. Trong phòng im phăng phắc. Khi Vân Diệp định ngồi yên trong chum cho đến khi trời sáng thì nóc nhà đổ sầm xuống, tức thì bụi mù mịt bay lên. Vân Diệp phải chui vào cái hang chật hẹp, giương tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.

Căn phòng sập xuống. Khi bụi tan đi, ánh trăng lại chiếu rọi. Vân Diệp phát hiện tên kia đang bay lượn trên trời, hơn nữa còn đảo vòng vòng, dường như đang tìm kiếm mình. Hắn dụi mắt hai lần mới nhận ra trên người tên đó có buộc dây thừng. Rụt đầu vào trong hang, lúc này Vân Diệp cảm thấy mình chẳng khác gì một con chuột trên thảo nguyên, đang đề phòng chim ưng công kích.

Chim ưng to quá! Lại còn có tận hai con. Chúng dùng móng quắp chặt sợi dây thừng, treo tên kia lơ lửng giữa không trung mà bay lượn. Đôi cánh cực lớn của chúng quạt tung tro bụi. Mai phải hỏi Lý Cương xem đây là loại ưng gì mà to lớn đến vậy? Kiếm ở đâu ra được? Vân Diệp cũng muốn có một con.

Bản quyền tác phẩm này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free