Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 769:

Nhìn kẻ đó bị chim ưng đưa đi, Vân Diệp chui từ trong hang ra, đầu bù tóc rối ngồi thẫn thờ trên đống đổ nát. Chẳng lẽ đây chính là đối thủ tương lai của mình? Đau đầu thật, còn tám cái xác nữa, ai biết ngày nào chúng sẽ được đưa tới trước mặt mình đây.

Nhan lão nói đám người này biết bay, hóa ra là bay như thế. Có chim ưng thế này, muốn hành sự mà hoàn toàn không ai hay biết thì chẳng phải dễ dàng gì, thế nào cũng để lại sơ hở.

Bên ngoài lạnh quá, Vân Diệp đành chui vào hang. Ngoài kia đen kịt, chẳng may lại có một kẻ khác mò tới, mình chết thế này thật oan uổng. Trong hang, có người chạm vào chân, Vân Diệp vốn định đá một cái nhưng lại kịp thu chân về, nghe thấy giọng Lưu Tiến Bảo:

- Hầu gia, là tiểu nhân đây. Người không sao chứ?

Sao cái chó gì chứ, lạnh chết tiệt nửa người rồi! Kiểu đối đầu trực diện thế này hoàn toàn không phải sở trường của mình. Vân Diệp thở dài. Mình đánh lén, giở trò hiểm ác còn được, nhưng gặp phải cao thủ thì hy vọng sống quá mong manh. Nếu không phải đã giăng tơ khắp phòng, hôm nay không chết cũng khốn khổ. Đối phương chưa bao giờ thực sự muốn lấy mạng mình, đoán chừng là nhờ Bạch Ngọc Kinh cứu mạng.

Năm xưa, chỉ một câu nói bâng quơ mà nay lại thành lá bùa cứu mạng cuối cùng. Mạng người ở Đại Đường chẳng đáng giá bao nhiêu, bất kể là thường dân hay quý tộc, thậm chí vương tộc cũng chẳng được an toàn. Đây đích thị là một bãi săn người. Ôi Hoa Tư chi quốc, một đám người tự cho mình là thần thánh!

Khổng Tước Minh Vương trước khi chết mở to mắt muốn nhìn thấy thần phạt, nhưng chẳng có bất cứ điều gì xuất hiện, bụi trên trần nhà cũng chẳng rơi xuống dù chỉ một hạt. Từ vạn dặm xa xôi đến Trường An tham gia đánh cuộc, rồi lặng lẽ biến thành tro. Đó là yêu cầu của hắn, muốn quay lại vòng tay của đất mẹ.

Căn phòng sập rồi, lệnh cấm túc vì yếu tố bất khả kháng nên bị hủy bỏ. Vân Diệp được tha về nhà để tiếp tục cấm túc. Trước khi rời thành, nhìn Trường An bao phủ trong tuyết trắng, một chút bi thương dâng lên trong lòng. Hắn vỗ vào tường thành lạnh băng, muốn giải phóng hết thảy những cảm xúc tiêu cực.

Mình hình như đã thay đổi rồi. Lúc đầu không cam tâm làm những chuyện vô sỉ, về sau lại bất kể việc gì cũng dùng thủ đoạn. Cứ thế này, chẳng mấy chốc sẽ trở thành lão gian tặc khét tiếng, bị vạn thế nguyền rủa mất thôi.

Trước kia, tâm tư thiếu niên đơn thuần, luôn hướng tới điều tốt đẹp. Trong đầu tràn đầy mơ ước về tương lai, cứ thế lao đầu về phía trước là được, dẫu có vỡ đầu cũng chẳng muộn để điều chỉnh phương hướng. Giờ thì mình hỏng rồi. Sống lại lần nữa, phải tránh chuyện đập đầu vào tường, nhưng kết quả lại sống như một tên quái vật. Có cao nhân nói, bất kể ai sống lại đều sẽ thành thánh nhân, Vân Diệp thì không thành thánh nhân, mà đang chạy ầm ầm trên con đường trở thành gian tặc.

Bách tính trong thành Trường An không hề hay biết đêm qua y đã đối đầu với kẻ địch hung tàn nhất. Họ chỉ biết hiện giờ y đang giở trò lạ lùng trên con đường rời thành – cái thói xấu của kẻ có tiền. Bách tính cả ngày bận tối mắt tối mũi, ai có thời gian mà ngẫm nghĩ gì chứ. Vân Diệp vừa đếm gạch trên tường thành, đồng thời chửi rủa tên gõ chuông thiếu trách nhiệm hôm qua. Hắn ta gõ một trăm lẻ tám hồi chuông mà thiếu mất một cái, khiến lão tử phải đợi tới nửa đêm!

Viên gạch thứ chín, hàng thứ bảy vẽ một cái mặt quỷ, trông giống như đứa trẻ nghịch ngợm tùy tiện vẽ lên. Đây là manh mối duy nhất Lý Nhị có thể nói với mình. Tên thị vệ phản bội chỉ khai ra được chừng ấy: hễ nhìn thấy đầu quỷ xuất hiện là phải nghe lệnh kẻ đó, bảo làm gì là làm nấy, không được lề mề hay trốn tránh.

Nói ra thì đúng là câu nói nhảm, nhưng để khiến một người bất chấp tông tộc gia thất, nhìn con mình bị người ta giết ngay trước mắt mà vẫn không đổi sắc mặt thì cần nghị lực lớn đến nhường nào? Kẻ này tuyệt đối là hạng người tâm trí kiên định. Khi Vân Diệp nhìn thấy nụ cười tàn nhẫn trong ánh mắt của hắn, liền hiểu ra một điều: chúng đã điên cả rồi.

Vở kịch giả mạo giết cả nhà hắn ta không cần diễn nữa. Hắn rất hưởng thụ loại thống khổ đó, thậm chí người thẩm vấn hắn cũng chỉ bị hắn trêu chọc. Có điều, loại người này cũng có khuyết điểm, đó là không thể để người khác xúc phạm lý tưởng của mình.

Những lời nói ác độc phun ra từ miệng Vân Diệp khiến hắn phát cuồng hết lần này đến lần khác. Hắn thực sự nghiến nát răng. Trước kia Vân Diệp cho rằng đó chỉ là một từ hình dung, không ngờ lại được chứng kiến tận mắt. Nếu không phải lưỡi hắn đã bị Đoàn Hồng dùng ngân châm gập lại, hẳn hắn đã vui vẻ dùng răng cắn đứt lưỡi mình rồi nuốt xuống.

Vân Diệp không tính để người khác, kể cả hoàng gia, biết tới bột nấm. Thà không điều tra ra còn hơn là để lộ bí mật. Lý Nhị nhất định biết rất nhiều chuyện, chỉ nhìn ánh mắt thất hồn lạc phách của ông ta, Vân Diệp đã biết người đó thê thảm đến mức nào sau khi bị ám toán. Trường Tôn thị đỡ ông ta. Vân Diệp chính mắt nhìn Lý Nhị viết thêm ba đạo ý chỉ gửi tới đại quân của Hầu Quân Tập, đến cả bí thư thừa cũng không dám đọc câu chữ trên chiếu thư.

Lý Nhị mặt tím tái, tự mình soạn ý chỉ, cho vào ống da trâu, đóng xi, rồi đưa từng đạo tới biên quân. Hầu Quân Tập nhất định sẽ thích lắm, vì Vân Diệp biết rằng, việc chín họ Chiêu Vũ từ phồn vinh thịnh vượng trong một đêm hóa thành mây khói trong lịch sử chắc chắn có liên quan tới những chiếu thư này.

Người của chín họ Chiêu Vũ hình như chưa bao giờ quên mối thù. Cuối cùng có một kẻ suýt nữa thành công, đó chính là An Lộc Sơn khét tiếng. Đầu tiên là cắn răng nhịn nhục, cuối cùng trở giáo đâm một đòn chí mạng. Đáng thương cho Đường Minh Hoàng phải thắt cổ chính lão bà của mình để cổ vũ lòng quân, sau đó khốn đốn bỏ chạy. Nếu như Lý Nhị biết đoạn lịch sử này, liệu ông ta có nương tay chút nào không? Đáp án là không. Ông ta chỉ càng lệnh Lão Hầu làm quyết liệt hơn, cuối cùng chín họ Chiêu Vũ biến thành một truyền thuyết xa xôi.

Vân Diệp tìm được ba cái đầu quỷ, một cái khá cổ xưa. Bên cạnh có khắc câu: "Diễm nương, ta đợi hương sắc của nàng ở Đông Ly Cư". Hỏi quan coi thành, ông ta vắt óc suy nghĩ mới nhớ ra, Tiền Tùy có một gian khách sạn như thế, nằm ở chợ tây. Năm nay ông ta đã năm mươi tuổi. Cha ông ta chính là quan coi thành, ông nội ông ta cũng thế, nên ông ta mong con trai mình cũng sẽ thành một quan coi thành giỏi.

Ông ta dùng những ghi chép gia tộc để tính toán thời gian, cuối cùng khẳng định: thời gian tồn tại của Đông Ly Cư là khoảng năm Đại Nghiệp, khi đó Dương Quảng mới giết chết ca ca của mình.

Đầu quỷ rất đẹp, mọc ba cái sừng, con mắt cũng mang vẻ quyến rũ. Nhất định là do một nữ quỷ vẽ, địa vị cao hơn tên phản đồ đã thành thịt băm kia. Hình vẽ mà tên đó nhận chỉ có một cái sừng nhỏ. Chỉ một cái sừng mà đã khó đối phó như thế, Vân Diệp thấy tương lai của mình thật tăm tối.

Vân Diệp về nhà trong mưa tuyết, được thê thiếp hoan nghênh nhiệt tình. Khỏi phải nói, chuyện phu quân bắt ma đã lan truyền khắp giới huân quý. Có điều, mọi người chẳng ngạc nhiên, bởi đệ tử thần tiên mà không có chút thủ đoạn đó thì thật khiến người ta thất vọng.

Việc huân quý biết được tin tức thì chẳng khác nào bách tính cũng biết. Gia đinh nhà nào đó nghe được tin từ biểu ca của mã phu nhà nào đó về việc Vân hầu đại chiến ác quỷ trong vườn hoang. Cuối cùng, tin tức ấy truyền tụng trong dân gian, có hàng đống người làm chứng, biến thành sự thật trăm phần trăm. Thật là kỳ lạ, người vốn không muốn thành thần nhất trong mắt người Trường An lại trở thành Tam Nhãn Thần Quân. Nghe nói ở những vùng hẻo lánh xa xôi, đã có tượng Vân Diệp nhe nanh múa vuốt.

Viên Thiên Cương vô cùng hối hận. Ông ta cho rằng mình cũng biết bắt ma, hơn nữa đó còn là sở trường của mình. Những thủ đoạn mưu sinh do tổ sư truyền lại là sự đảm bảo tuyệt đối. Vân Diệp chẳng qua chỉ là một tên nghiệp dư, ông ta sẽ còn làm tốt hơn nhiều. Sau khi trao đổi với Vân Diệp, Viên Thiên Cương dâng tấu xin hoàng thượng rằng sau này có chuyện tương tự thì giao cho mình làm, còn về Vân hầu, cứ để y dạy học là đủ rồi.

Vân Diệp giơ cao cả hai tay... à, giơ cả năm chi mà đồng ý luôn. Tốt nhất là cái tên đáng chết kia đừng xuất hiện trước mặt mình, mà hãy xuất hiện trước cửa nhà Viên Thiên Cương thì hơn.

Hoàng đế hung dữ trừng mắt nhìn Vân Diệp. Những người biết nội tình như Lý Tịnh, Trình Giảo Kim thì thầm thương hại Viên Thiên Cương. Hoàng đế chuẩn tấu. Đó là cách làm xưa nay của ông ta: với người dũng cảm nhận trách nhiệm, ông ta chưa bao giờ đả kích. Làm Viên Thiên Cương mất mặt trước tất cả mọi người sẽ làm tổn thương tấm lòng thần tử.

- Sau này đừng có tùy tiện gài bẫy người khác. Ngươi biết đây là chuyện chết người. Có một số chuyện trẫm sẽ không bao giờ nói với ngươi, nhưng trẫm nói rõ ràng cho ngươi biết: một khi ngươi phát hiện tung tích những kẻ này, có thể ra tay sát hại. Bất kể thương vong thế nào, bất kể phải trả giá ra sao, chỉ cần diệt sạch bọn chúng, trẫm sẵn sàng chịu mọi cái giá.

Lý Nhị nói những lời này khi đi tản bộ với Vân Diệp trong hoa viên. Ông nắm tay lại, đấm vào thân cây tùng. Tuyết rơi xuống xối xả, hoàng đế không hề tránh, Vân Diệp đành rụt cổ để tuyết đổ xuống đầu mình.

- Kỳ thực thần rất muốn nói rằng bệ hạ không phải là vương tử xui xẻo đầu tiên đâu. Khoảng năm Đại Nghiệp cũng có một cái đầu quỷ.

Gần đây sát khí của Lý Nhị cực mạnh. Rất nhiều thần tử chỉ phạm lỗi nhẹ liền bị trừng phạt nặng. Nghe Đoàn Hồng nói trong cung đã có ba tên hoạn quan chết rồi, một trong số đó chỉ vì làm đổ bát canh mà thôi. Cởi bỏ tâm kết của Lý Nhị là nhiệm vụ của Vân Diệp. Trường Tôn thị tới Vân gia trang chỉ để bảo Vân Diệp đi tảo triều, bởi bà nghĩ, nhìn thấy người khác cũng rơi vào hố lửa như mình, nói không chừng hoàng đế sẽ vui lên một chút.

- Năm Đại Nghiệp?

Lý Nhị mắt mở rất to, con ngươi lại co vào:

- Sao ngươi biết một hình vẽ có từ bao giờ?

- Đơn giản lắm. Bên cạnh có chữ do người khác khắc, niên đại không chênh lệch là bao. Vận may của thần rất tốt, vì câu "Diễm nương, ta đợi nàng ở Đông Ly Cư" được khắc ngay bên cạnh đầu quỷ. Thần đã hỏi rất nhiều người già, Đông Ly Cư được khai nghiệp vào năm Đại Nghiệp, rồi chỉ tồn tại khoảng hai năm thì tan tành. Cho nên thần xác định cái đầu quỷ đó có từ năm Đại Nghiệp. Thần đã phái gia tướng tới các cổ thành như Lạc Dương, Tấn Dương tìm kiếm, thần dám khẳng định sẽ có thu hoạch.

- Không đủ. Bách Kỵ Ti cũng cần bồ câu truyền thư. Nếu không, ngươi cứ bỏ chức Thủy sư Lĩnh Nam đi, làm thống lĩnh Bách Kỵ Ti đi. Trẫm thấy ngươi rất có tài năng ở phương diện này.

Có ma mới làm cái chức vị nguy hiểm đó: - Không được! Thần là người thích thể diện, làm chức chủ quản Bách Kỵ Ti sẽ bị người ta cười nhạo, sau này còn mặt mũi nào mà làm người nữa.

- Hử, làm gia thần của trẫm thì mất mặt lắm à? Thế có thể diện hơn là bị Hoàng hậu quản lý không?

- Khác nhau chứ ạ! Hoàng hậu nương nương là thầy của vi thần. Học sinh bị thầy quản thúc là chuyện thiên kinh địa nghĩa, không ai nói được gì. Nhưng một khi làm gia thần của bệ hạ, thì hoàn toàn thành chó...

Nói tới đó biết lỡ lời, không đợi Lý Nhị kịp phản ứng đã nói luôn: - Là thành chân rồng, sử sách không ghi lại! Muội tử của thần không gả được cho nhà tốt. Cái chức Thống lĩnh Thủy sư Lĩnh Nam đã là quá tốt rồi, thần không đổi đâu!

Lý Nhị liên tục hít sâu mấy hơi liền, mắt nhắm chặt, tay run run chỉ ra cửa: - Vân Diệp, xuất cung đi! Có một hoàng đế thanh danh không tốt như Dương Quảng trong cùng tình cảnh thì trẫm cũng thấy thoải mái hơn rồi. Thời gian tới đừng để trẫm nhìn thấy mặt ngươi. Cái câu ngươi suýt nói ra đó, trẫm đã phải tốn rất nhiều sức lực mới kiềm chế được. Mau rời cung, truy tìm đầu quỷ đi, báo cáo của Bách Kỵ Ti sẽ có một bản cho ngươi.

Vân Diệp không có chút do dự nào, co cẳng chạy đi ngay. Khi đi qua điện, hắn cướp một chùm nho trong đĩa của cung nữ, ôm vào lòng, thấy Hoàng hậu cũng không dừng lại. Đoàn Hồng từ xa đuổi theo, chẳng biết là đòi lại nho hay có lời muốn nói. Hoàng hậu hết nhìn hoàng đế chắp tay đứng dưới gốc cây tùng, lại nhìn Vân Diệp hoảng hốt bỏ chạy. Trong chớp mắt, tâm tình bà thoải mái hơn nhiều.

Về đến nhà, không bị cấm túc, nhưng Vân Diệp cũng tự cấm túc, không ra ngoài nữa.

- Phu quân à, hôm nay thiếp nhận lời Trình phu nhân cùng Thanh Hà tới chỗ Huyền Trang đại sư để nghe kinh. Thọ Dương cũng đi. Đây là một vinh dự cực lớn, nghe nói Huyền Trang đại sư nể uy danh của phu quân nên mới đồng ý. Nếu như có thể mời đại sư tới nhà làm pháp sự thì hay nhất.

Tân Nguyệt phục vụ ba cha con ăn cơm, cũng chẳng quan tâm họ có nghe không, cứ thế nói liên tục không ngơi nghỉ. Vân Bảo Bảo và Lý Dung ăn uống không kén chọn, hai đứa dùng thìa to bằng nắm đấm nhỏ, xúc liên tục, hạt cơm dính đầy mặt, ăn một cách ngon lành.

Lý An Lan trang điểm lộng lẫy. Lý Dung ngẩng đầu nhìn mẹ cười thật tươi, sau đó lại cúi xuống tiếp tục bới cơm ăn. Về phần rau xanh thì đánh chết cũng không đụng vào.

- Tân Nguyệt, cô xem đó, ba cha con người ta kìa: một vị thì hồn vía bay bổng, hai vị còn lại thì hệt như đang nuôi lợn. Cô nói gì họ cũng chẳng nghe lọt tai đâu, phí công làm gì. Trong nhà có Linh Đang trông coi rồi, không cần chúng ta lo.

Vân Diệp nhướng mày liếc Lý An Lan, hậm hực nói: - Hai bà bầu trang điểm lộng lẫy như thế là cho ai xem? Chẳng lẽ đã nhìn trúng tên hòa thượng tuấn tú Biện Cơ, chuẩn bị thay lòng đổi dạ? Các nàng đi cũng không sao, nhưng ngàn vạn lần đừng dẫn Cao Dương theo. Lão phu thấy Cao Dương có một đoạn nghiệt duyên chưa dứt. Chẳng lẽ lại ứng vào người tăng nhân đó? Phòng Di Ái thật đáng thương.

Lý An Lan bĩu môi: - Bớt làm bộ thế ngoại cao nhân đi! Cao Dương gần đây bận đến nỗi chân không chạm đất, không ngừng chạy đi Lạc Dương, Tấn Dương. Phòng Di Ái, phò mã của nàng ta, luôn tháp tùng ở bên cạnh. Hai đứa chúng nó dính với nhau như mật, Mẫu hậu còn lo chuyện không hay sẽ xảy ra. Trước khi đi Tấn Dương, Mẫu hậu còn căn dặn đấy.

- Vậy thì xong rồi. Hoàng hậu không dặn thì còn đỡ, dặn rồi thì hỏng việc! Nói không chừng giờ nàng đã thành đại di rồi, Phòng gia chuyến này phải cấp tốc làm hôn sự thôi. Nàng đi đi, Hầu gia ta không còn mặt mũi nào nữa.

Lý An Lan bực mình đánh Vân Diệp một cái, cười mắng: - Con đang ở đây này, nói chuyện xấu hổ như vậy không sợ dạy hư con sao? Gia giáo của Vân gia ở Trường An đã chẳng còn thanh danh gì rồi!

Hai đứa bé thấy nhắc tới mình thì đồng loạt ngẩng lên, mặt mũi ngây ngô lấm lem khiến Tân Nguyệt phì cười. Vân Diệp lấy gà quay trên giá xuống, xé hai cái đùi ra, cho vào bát mỗi đứa một cái, còn mình thì gắp măng ăn.

Nghe nói muốn đi gặp Huyền Trang, lão nãi nãi tất nhiên cũng muốn đi. Bà mà đi một cái là cả Vân gia trống hoác, chỉ còn ba cha con đi tản bộ tiêu cơm. Bất tri bất giác, họ đi tới tiền viện, nhìn thấy mũ đầu hổ trong tay Vinh Hoa, Vân Diệp cười hỏi:

- Đứa bé có khỏe không?

- Nhờ phúc của Hầu gia, khuyển tử vẫn an khang.

Vân Diệp gật đầu: - Cô đừng vội. Hiện giờ Liêu Đông băng thiên tuyết địa, sông lớn đóng băng cả rồi. Đợi tới khai xuân đã. Cô định theo đoàn cống sứ tới Cao Ly hay đi cùng thương đội của Vân gia?

- Vân Hầu, thiếp thân vẫn chưa hiểu vì sao ngài lại thả mẹ con thiếp thân về. Là con tin, thiếp thân ý thức được thân phận con tin của mình. Xin ngài đừng thương xót mẹ con thiếp thân, nếu không dù có về Cao Ly thì mẹ con thiếp thân cũng chỉ có một con đường chết mà thôi.

- Đây là một vụ giao dịch. Mẹ con cô trở về, cái giá là phải đảm bảo cho thương đội Vân gia bình an. Uyên Cái Tô Văn hiện đang làm mưa làm gió ở Bình Nhưỡng, cả Cao Ly bị hắn tắm máu. Nghe nói rất nhiều thương đội Đại Đường bị vạ lây. Cô ở Vân gia không ít thời gian, hẳn biết mạng người của Vân gia quý giá đến mức nào. Đưa mẹ con cô về, Uyên Cái Tô Văn sẽ đảm bảo thương đội Vân gia rút lui an toàn. Chẳng phải thế là tốt sao?

Vinh Hoa cười thê thảm: - Cái danh dâm phụ của thiếp thân nhất định đã truyền khắp Cao Ly rồi. Thiếp chỉ mong đưa đứa bé về, giao cho Tô Văn. Đây là cốt nhục của huynh ấy, coi như báo đáp lại tình cảm của huynh ấy. Còn về phần thiếp thân, xuất gia cũng không tệ. Thiếp thân vốn định tự sát, chỉ là không nỡ bỏ con mà đi, muốn nhìn nó trưởng thành giống phụ thân của nó. Đến khi đó, thiếp thân chết cũng thỏa mãn.

Thấy phụ nhân khóc, Lý Dung ưỡn ngực, làm bộ dạng nam tử đại trượng phu. Còn về Vân Bảo Bảo thì ngậm ngón tay, chảy nước dãi nhìn mũ đầu hổ của người ta.

- Uyên Cái Tô Văn nếu đến chút năng lực phân biệt thị phi cũng không có, thì dựa vào cái gì mà đối đầu với ta?

Mọi quyền sở hữu đối với bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free