Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 770:

Không đành lòng nhìn người phụ nữ khóc, cha con Vân Diệp tiếp tục đi. Vân bảo bảo mệt rồi, ôm chân phụ thân không muốn đi nữa, đòi cha cõng. Thằng bé ba tuổi vẫn còn mặc bỉm, khi mông lạnh toát của nó chạm vào cổ, Vân Diệp kéo cổ áo lên một chút che kín mông con, rồi cùng Lý Dung rời khỏi tiểu viện của Vinh Hoa.

Đây là lần cuối cùng Vân Diệp tiếp xúc với người phụ nữ kiên c��ờng, vĩ đại này. Về sau, nàng trở thành mẫu thân của Cao Ly vương, hy sinh tất cả vì người Cao Ly, được người dân Cao Ly tôn là Thần mẫu. Tâm nguyện của nàng vậy là cũng thỏa rồi.

Đương nhiên Vân Diệp chẳng biết chuyện đó. Hiện giờ, đưa con về ngủ trưa là quan trọng nhất. Công văn của y đã chất cao như núi, khai xuân thư viện sẽ tổ chức khảo thí để đón tân sinh. Hiện Hứa Kính Tông đã bận rộn chuẩn bị. Con cháu huân quý Trường An được ưu tiên nhập học theo lệ, một đặc quyền mà họ đã tốn không ít tiền của để có được.

Thực sự, Vân Diệp không muốn mở đống công văn Quan Đình Lung gửi tới từ Nhạc Châu. Chúng chất đầy cả một rương, nào là bản đồ, phân bố nhân khẩu, phân bố tài nguyên, bản sơ thảo thành thị... Những điều này không phải một văn nhân kiểu cũ như Quan Đình Lung có thể làm nổi. Mấy lão già trong thư viện bị lừa gạt, kích động đến mức xách hành lý theo tới Lưỡng Hồ, hô hào mười năm gian khổ sẽ lập nên một thiên đường. Giờ chẳng biết đã bị muỗi đốt chết chưa.

Một tên đen như than nhe răng cười với Vân Diệp, toàn thân chỉ còn hàm răng là trắng. Vân Diệp nhìn rất lâu mới nhận ra là ai. Đây còn là mỹ thiếu niên của Trường An nữa không?

"Thôi Cửu, sao lại ra nông nỗi này? Ngươi bị nướng trên lò than à?"

"Bẩm tiên sinh, Thôi Cửu bị thổ dân bắt được, thành ra thế này là do phơi nắng. Vốn tưởng tới mùa đông sẽ ổn, ai ngờ vẫn thế. Chắc phải cần nửa năm nữa thay da mới được."

"Gian khổ lắm hả?"

Vân Diệp đặt công văn xuống, đứng dậy rót cho hắn một chén trà. Y rất muốn biết một thiếu niên phong lưu xuất thân từ cao môn đại hộ như hắn đã bị Quan Đình Lung sử dụng thế nào mà ra nông nỗi này. Vân Diệp không hài lòng.

"Không ạ."

Thôi Cửu vừa nói xong hai chữ thì nước mắt trào ra. Hắn vội vàng lau đi, lấy trong lòng ra một bản kế hoạch thư đặt lên bàn Vân Diệp, ánh mắt nóng cháy.

Vân Diệp không lật xem, mà nói:

"Còn không? Chưa nói nơi đó hoàn cảnh ác liệt, sơn dân hung hãn đủ để các ngươi chịu hết khốn khổ. Bao nhiêu năm qua, vô số tông tộc lớn nhỏ đã xem sông hồ núi non là của riêng mình. Nơi đó có bao nhiêu họ, có bấy nhiêu thế lực. Các ngươi là người ngoài, bọn họ không hiểu các ngươi làm gì, không biết thành lớn xây xong sẽ có lợi thế nào, chỉ biết hiện tại các ngươi đang chiếm đất của mình."

"Nhạc Châu vốn là quê hương của lúa gạo, tiếc là một nơi tốt như vậy bị bọn họ chia cắt thành những vùng nhỏ. Không biết cái đạo lý đông người thì sức lớn. Nhà nào biết nhà đó thì sao khai phá được vùng đất này."

Vừa nhắc đến chuyện khai phá Lưỡng Hồ, Thôi Cửu liền quên bẵng mục đích ban đầu của mình, mắt đỏ hoe nói:

"Tiên sinh nói rất đúng! Bọn học sinh tuyên truyền cái lợi của việc xây thành, nhưng đám cổ hủ đó cứ lắc đầu bảo không hiểu. Phát cho bọn họ ít dê, chớp mắt đã bị họ ăn sạch. Sau này hỏi dê đâu, họ đều trả lời là chưa từng thấy bao giờ."

"Quan viên Nhạc Châu cũng không phối hợp. Kẻ nào cũng chỉ chiếm chức mà không làm việc. Quan phu tử bị đám dân ương bướng đánh vỡ đầu, bọn họ cũng không thèm thăm hỏi, chỉ khoanh tay xem trò cười. Văn thư đàn hặc bọn họ của Quan phu tử bị một vị th�� lang của Lại bộ chặn lại. Người này còn nói Quan phu tử bản thân vô dụng, không khống chế được cấp dưới thì còn mặt mũi nào đi đàn hặc? Đúng là đồ vô dụng. Năm xưa ông ta nhậm chức ở Nhạc Châu, quan viên đều là người tài cán. Nếu có gì sai, nhất định là do năng lực của Quan Đình Lung chưa đủ."

Vân Diệp gõ bàn:

"Người ta nói đúng. Các ngươi ngay cả thủ hạ của mình còn chưa xử lý xong, dựa vào cái gì mà lại định ra kế hoạch xây tân thành? Xây một tòa thành lớn cần nhân lực, tài lực, vật lực. Con số khổng lồ thế nào, các ngươi đã tính tới chưa? Chưa chỉnh hợp được lực lượng của mình đã tùy tiện ra tay, bị đánh là đáng đời."

"Nhưng bọn họ ngu muội không thể nói nổi!"

Nhìn Thôi Cửu kích động đứng bật dậy, lòng Vân Diệp như có hoa nở. Ha ha ha, cuối cùng cũng có người nói người Triều Đường ngu muội. Cái nhìn này không phải chỉ lão tử có nữa!

"Thôi Cửu, nếu các ngươi cho rằng quan viên Nhạc Châu phải thay đổi, vì sao không làm? Đẩy bọn họ đi là được. Quan phu tử rất được Bệ hạ tán thưởng, lại có h���o hữu là Tiêu Vũ. Đám đại lão Đỗ Như Hối, Phòng Huyền Linh đều hiểu rõ Bệ hạ đưa Quan phu tử tới Nhạc Châu làm gì. Theo lý mà nói, đẩy đám người này đi dễ dàng."

Thôi Cửu chắp tay:

"Không giấu tiên sinh, học sinh cũng dùng tới thủ đoạn xấu xa này, nhưng quan viên Nhạc Châu vô cùng đoàn kết. Bọn họ cùng tiến cùng lui, một người có nạn, tám phương chi viện. Thêm vào đó, thanh danh của bọn họ không tệ, rất được lòng dân. Tấu đàn hặc của Quan phu tử bị chặn lại, lần này học sinh tới là để mong tấu đàn hặc được đưa lên qua tiên sinh."

Vân Diệp cười đau cả bụng, lấy cuốn sách thật dày đập lên đầu Thôi Cửu. Đám học sinh này, sự thư sinh trên người quá đậm rồi. Ngay cả Quan Đình Lung cũng thế. Triều đình có quy định, tấu chương của châu ngoài chỉ có thể dâng lên qua Trung thư tỉnh. Một khi vượt cấp, phân lượng của bản tấu sẽ giảm mạnh, dù có lý mười phần cũng chỉ còn ba phần. Nếu như tể tướng trực ban mạnh mẽ một chút, nói không chừng lập tức ném tấu chương vào lò lửa, không thèm để ý. Hoàng đế cũng chẳng làm gì được, vì nó căn bản không đúng trình tự.

Xem ra Quan Đình Lung bị dồn vào đường cùng rồi. Là Biệt giá mà không làm gì được Trưởng sử, Tư mã, cho thấy bản thân không đủ tố chất ở quan trường, không đối phó được những chuyện phức tạp.

***

Đứng đầu một châu là Thứ sử. Tiếp đó là Biệt giá, Trưởng sử, Tư mã. Lục sự, Tham quân sự. Lục tào: Ty công, Ty thương, Ty hộ, Ty binh, Ty pháp, Ty sĩ.

Nhạc Châu chưa có Thứ sử là để chỗ cho Vân Diệp.

Hỏi rõ ràng danh húy, kinh lịch của Trưởng sử, Tư mã Nhạc Châu, Vân Diệp lấy một tờ giấy, viết tấu báo công giúp Quan Đình Lung. Đàn hặc là hành động của tiểu nhân, còn báo công là nâng đỡ người sau – đó là quy củ bất thành văn trên quan trường. Y đã tận lực rồi, còn việc có được phê chuẩn hay không là do Bệ hạ quyết định. Dù thành hay không, người được báo công cũng chỉ có thể cảm kích đến rơi lệ.

Còn về phần tể tướng đọc được, chỉ cần không liên quan tới mình thì đều cười hà hà, tác thành chuyện tốt. Tấu báo công chưa bao giờ nghe nói bị trả về, vì người ��ưa tấu lên Bệ hạ nhất định là cận thần của thiên tử. Chẳng ai vô duyên vô cớ làm mất mặt cận thần của thiên tử.

"Tiên sinh, bọn họ luôn giở trò xấu, tiên sinh còn đề cử họ thăng quan, lẽ nào lại như vậy?"

Thôi Cửu rất không hài lòng cách làm của Vân Diệp, vội ngăn cản.

"Quan phu tử trong lúc thiếu người nhất lại phái ngươi về, chẳng phải để ngươi hoàn thành việc này à? Ngươi bận tâm bọn họ thăng quan hay giáng chức làm gì, chỉ cần bọn họ rời khỏi Nhạc Châu là được. Một tên chính thất phẩm, một tòng lục phẩm mà ngươi cũng lấy ra để ta phải tốn công thì chẳng phải đang sỉ nhục ta sao? Chỉ biết cắm đầu cắm cổ làm, chẳng biết ngẩng đầu nhìn đường. Xem ra nếu ta không tới Nhạc Châu làm thứ sử, các ngươi sẽ chẳng thể sống yên ổn."

Nội dung truyện được bảo hộ bản quyền bởi truyen.free, mọi hình thức sao chép không được phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free