(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 77:
Vân Diệp bị người ta bắt nạt, đành định trốn trong nhà không ra ngoài nữa.
Nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng dừng, Lý Nhị đã muốn tìm thì dù Vân Diệp có trốn đến chân trời, ông ta cũng sẽ tìm ra bằng được. Một chỉ dụ nhẹ nhàng đã đến tay y, từ Lý Thừa Càn – Viện phán Viện Khác Vật Đại Đường kiêm Trường sử hành quân Tả Vũ Vệ.
Tìm khắp các cơ quan nhà nước c���a Đại Đường, chẳng ai biết Khác Vật Viện là cái nơi nào. Cuối cùng, khi hỏi Lý Thừa Càn, hắn mới chỉ cho y một viện tử cực lớn bên cạnh Duyên Hỉ môn hoàng thành, khắp viện cây cối um tùm, diện tích năm mẫu, trong hoàng thành cũng coi là một viện tử có hạng rồi, đương nhiên không thể so với Trung Thư, Môn Hạ ở gần đó.
Chỉ có điều, viện tử đã quá cũ nát, cửa sổ cái thì đã rời ra cả rồi, đứng trong phòng ngẩng đầu lên là thấy bầu trời xanh ngắt. Tới triều Đường đã một thời gian, Vân Diệp biết hiện giờ Lý Nhị rất nghèo, nhất là sau khi bị Hiệt Lợi bắt chẹt một trận thì càng nghèo hơn. Nghe nói Tử Thần Điện, nơi ông ta làm việc ngày ngày, cũng hè thì nóng nực, đông lạnh giá, cung điện mới tu sửa vẫn còn dang dở, khiến hoàng thành trông rất khó coi.
Nhưng một nơi thế này thì làm sao ta làm việc được? Đây là một cơ quan, là cơ quan khoa học mà ta từng nói với Lý Thừa Càn, là nơi cần làm việc thực tế. Song, một cơ quan ngay cả cửa sổ cũng không có thì liệu có thể hy vọng nghiên cứu ra được điều gì?
Đây không phải là th��i kỳ mà chỉ cần nhiệt huyết sục sôi là có thể chinh phục tất cả. Vân Diệp là một người theo chủ nghĩa thực dụng tuyệt đối, nếu muốn có thành tích, vậy phải có thành quả tương xứng. Hoàn cảnh thực tế của y so với Khác Vật Viện trong tưởng tượng chênh nhau quá xa.
Chỉ có ba mươi mấy người, lại là những người tài về "khác vật" được tuyển từ các quan thị tòng. Có người già, có người trung niên, chỉ không có thanh niên. Nhân tài trẻ tuổi có chuyên môn về "khác vật" mới là thứ Vân Diệp cần. Trong số những người này, có người chuyên về kiến trúc và thổ mộc – chính là kiến trúc sư, cũng có thể dùng được. Lại có người chuyên môn xem phong thủy định mộ huyệt cho người ta. Vì sao lại có cả phong thủy sư được phái tới? Có người chuyên môn đào kênh – à, vị này là công trình sư thủy lợi. Thợ rèn? Thợ ngói? Thợ mộc? Còn có một vị cứ nói "cùng lý tận tình cho tới chết" mà y chẳng hiểu là có ý gì nữa.
Trán Vân Diệp nổi gân xanh chằng chịt. Đây có phải là nơi mình hằng mơ ước không?
Y sai kiến trúc sư tính toán xem sửa sang lại cả viện tử tốn bao nhiêu tiền. Y yêu cầu phong thủy sư tìm trong viện tử một căn phòng tốt nhất để làm nơi làm việc. Y sai các thợ thuyền kiếm con cháu của họ tới giúp sửa chữa. Y bảo vị bá bá cứ nói "cùng lý tận tình" kia làm văn thư ghi chép lại mệnh lệnh của mình rồi truyền đạt đi. Không thể không nói, tính phục tùng của người Đường rất đáng khen, chỉ mất ba ngày là đã sửa sang được sáu gian phòng.
Lý Nhị bệ hạ rất khảng khái, ban xuống hai nghìn gánh lương thực cho Vân Diệp làm vốn lập nghiệp. Còn tiền ư? Không có đâu. "Nếu đã có tiền rồi thì cần ngươi làm gì nữa?", đó chính là câu trả lời của Lý Nhị bệ hạ.
Đứng trên triều, trong đầu Vân Diệp chỉ có ý nghĩ làm thế nào để lát nữa moi được một nghìn quan tiền từ tay Hộ bộ Thượng thư, tối thiểu cũng phải ứng khẩn cấp tám trăm quan. Nếu không có tiền, Khác Vật Viện phải ngừng hoạt động. Bản thân y thì không sao, một năm không có bổng lộc cũng chẳng đáng gì, nhưng ba mươi mấy thủ hạ dưới quyền thì không thể chịu đựng được. Chỉ có lương thực thì không đủ sống ở Trường An, mà lương thực lại không dám tự ý bán đi, vì đó là trọng tội.
"Một vạn quan ư? Ôn Thượng thư, xa kỵ ti của Binh bộ chúng ta mỗi năm tiêu hao hơn vạn thớt ngựa. Nếu như không bổ sung thêm chiến mã mới, ngài bảo kỵ binh Đại Đường của ta biến thành bộ binh à?"
Lý Tích nổi giận trừng mắt, lớn ti��ng chỉ trích Hộ bộ Thượng thư keo kiệt.
Vị tướng quân này đòi một vạn quan tiền mà vẫn chưa thỏa mãn. Vân Diệp rất hy vọng một nghìn quan của mình chỉ là con số nhỏ trong mắt Ôn Thượng thư.
Lý Tịnh đứng ra nói giúp Lý Tích: "Lãng phí chiến mã, năm sáu phần mười đều do tổn hại móng ngựa gây ra. Đó là nguyên nhân chính cản trở kỵ binh xuất kích. Hai năm qua, sĩ tốt Đại Đường ta nằm gai nếm mật, thề phải rửa nhục, nên huấn luyện khắc khổ, những chiến mã bị tổn thương cũng là điều đáng giá."
Ôn Đại Nhã không lùi bước: "Một vạn quan là khả năng lớn nhất của Hộ bộ rồi, muốn nhiều hơn thì phải đợi tới sang năm."
Triều đường thời đầu Đại Đường rất cởi mở, chỉ cần có lý lẽ, đều có thể trình bày một cách thấu đáo. Lý Nhị bệ hạ ngồi trên ngự tọa cao vời vợi, nhìn các thần tử tranh luận. Đó là cảnh ông ta thích thấy, phản ứng của từng người đều là đối tượng quan sát của ông ta. Ông ta phát hiện ra Vân Diệp hình như có điều muốn nói, tiến lên vài bước rồi lại lùi về. Chẳng phải y đang bận rộn xây dựng Khác Vật Viện ư? Sao lại chạy lên triều đường thế này? Khi thấy y kéo Thái tử thì thầm to nhỏ, thì biết đến tám phần y đã có cách giải quyết khó khăn mà Lý Tích vừa nói.
Nhớ lại mấy ngày trước, y cùng Thái tử và Trình Xử Mặc ngâm bài "Thiếu Niên Ca", lòng ông ta sinh tâm tư kỳ quái: "Hổ con cất tiếng, trăm thú hoảng loạn. Chim ưng thử cánh, bụi cuốn ầm ầm?" Trẫm muốn xem Khác Vật Viện mà ngươi khoác lác kia có cách gì giải quyết được khó khăn ngàn năm chưa thể giải quyết.
Sau khi Phòng Huyền Linh trách mắng các vị thần làm ồn, Lý Nhị liền lên tiếng:
"Lam Điền Hầu Vân Diệp, trẫm thấy ngươi tựa hồ có lời muốn nói, cứ mạnh dạn góp lời, chỉ cần có lý, điều gì cũng có thể nói. Khác Vật Viện mà ngươi và Thái tử mới thành lập, tuy còn có phần đơn sơ, nhưng thiếu niên trên con đường gập ghềnh của mình càng thể hiện bản lĩnh."
Đến nước này rồi, Vân Diệp cắn răng đứng ra, giơ ba ngón tay lên:
"Cho thần ba nghìn quan, thần sẽ giải quyết vấn đề hao tổn vó ngựa."
Đó là lần đầu tiên y chủ động đứng ra nhận việc. Lý Thừa Càn khẩn trương nhìn y, toát mồ hôi thay y. Nơi này không phải là đám huynh đệ tán phét ba hoa với nhau, đây là triều đường, nơi lời nói ra nặng tựa ngàn cân, không thể nuốt lại được.
Lý Tịnh nhìn Vân Diệp không nói gì. Lý Tích hơi ngạc nhiên. Ôn Đại Nhã đi tới nói:
"Ngươi có biết, nói ra những lời này, lão phu sẽ không coi ngươi là một đứa nhỏ mười mấy tuổi nữa, mà là Lam Điền Hầu của Đại Đường ta."
Y cảm kích chắp tay với Ôn Thượng thư:
"Đại nhân có thể coi lời này là lời của Viện phán Khác Vật Viện Đại Đường. Ba nghìn quan, hạ quan cần bạc. Sáu ngày, đó là thời hạn giải quyết vấn đề, đó là lời cam kết của Khác Vật Viện."
Mắt Ôn Đại Nhã lóe lên vẻ lạ, hai tay vỗ vào nhau, nói lớn:
"Hay! Quả nhiên anh hùng xuất thiếu niên! Vó ngựa hao tổn không chỉ gây ra lãng phí lớn, mà còn làm hỏng thời cơ chiến đấu. Chỉ cần ngươi giải quyết được khó khăn này, lão phu sẽ cắn răng chắt bóp từ ngân khố Hộ bộ ra một trăm quan tiền cho ngươi, giúp Khác Vật Viện sớm ngày phát triển thuận lợi."
Vân Di��p cùng vỗ tay với Ôn Đại Nhã, ai nấy hài lòng về chỗ của mình.
Lý Nhị mỉm cười nhìn các thần tử đánh cược, chỉ nói:
"Lam Điền Hầu, trẫm rất tò mò, ngươi định giải quyết ra sao? Đến mức độ nào thì mới coi là thành công?"
Vân Diệp đã suy nghĩ kỹ rồi, tự tin nói:
"Từ Trường An tới Lạc Dương đi về mất một nghìn năm trăm dặm. Thần định cử hai kỵ sĩ, mỗi người hai ngựa, xuất phát từ Trường An. Tới Lạc Dương rồi sẽ lấy ấn tín hoặc thư chứng nhận đã đến nơi, rồi quay về theo đường cũ. Về tới Trường An xong, kiểm tra vó ngựa không hề bị tổn hao gì thì thần thắng, ngược lại là thua. Bệ hạ thấy sao?"
Ngưu Tiến Đạt hơi lo lắng hỏi: "Đó là nguyên nhân ngươi cần sáu ngày ư? Nhưng chẳng phải ngươi cần thời gian để chế tạo vật dụng cần thiết sao?"
"Tiểu thần không hiểu một vấn đề đơn giản như vậy mà vì sao ngàn năm qua không ai giải quyết được. Chúng ta đều biết đi chân đất sẽ bị thương, nên mới phát minh ra giày. Vậy sao không cho ngựa đi giày?"
Triều đường xôn xao.
Lý Cương đứng ra chỉ tay vào Vân Diệp, miệng run rẩy không nói lên lời. Mãi nửa ngày sau mới thốt lên được mấy chữ:
"Đồ nhãi ranh!"
Một lão già trên bốn mươi tuổi phẫn nộ đứng ra chỉ trích Vân Diệp nói năng bừa bãi: "Thần đàn hặc Lam Điền Hầu Vân Diệp ăn nói huênh hoang, lừa bịp thiên hạ trên triều đường, coi thường bệ hạ. Nếu không trừng phạt thì không thể răn đe thiên hạ."
Lý Tịnh mặt đầy thất vọng, Lão Trình lo lắng vô cùng, Ôn Đại Nhã cũng thở dài không nói nữa.
Vân Diệp đứng giữa triều đường cười hì hì nhìn đám đại thần hỗn loạn, ra hiệu cho Thái tử, người đang định đứng ra nói đỡ cho y. Lão Ngưu vừa định đi lên thì Lão Trình kéo lại, thì thầm bên tai:
"Ông quên tên tiểu tử này làm việc gì mà không nắm chắc chín phần thì sẽ không lỗ mãng đứng ra đâu sao? Tên tiểu tử này e là đang nhịn cười lắm đây. Cái Khác Vật Viện gì đó của y đang nghèo rớt mùng tơi, mấy lão phu tử kia e rằng khó thoát khỏi lòng bàn tay của y."
Ông ta nhìn thấy Vân Diệp ra hiệu với Thái tử, ngón cái ngón trỏ gập lại, ba ngón tay kia thì giơ lên, nghe con trai nói đó là dấu hiệu của vạn sự đại cát. Lão Trình và Lão Ngưu không lo nữa, đứng một bên xem Vân Diệp rốt cuộc trêu đùa đám lão phu tử này thế nào.
Phòng Huyền Linh bước ra khỏi hàng chất vấn: "Lam Điền Hầu, lời vừa rồi ngươi nói có phải là đùa không?"
Vân Diệp vẫn cái bộ dạng lấc cấc đáng ăn đòn: "Bẩm Trung thư lệnh đại nhân, mỗi lời hạ quan nói đều là thật, thế nhưng chư vị đại nhân lại không tin."
"Nếu đã vậy, lão phu tuyên bố cuộc cá cược giữa ngươi và Ôn Thượng thư sẽ bắt đầu vào ngày mai. Nếu có chút sai lệch nào, không thể lấy chút trừng phạt nhỏ mà xoa dịu cơn giận của chư vị đại nhân đâu, ngươi hãy nghĩ cho kỹ đi."
Vị đại nhân này thật tốt bụng, còn suy nghĩ cho Vân Diệp. Sau này có cơ hội nhất định phải báo đáp, Vân Diệp nghĩ thầm.
Phòng Huyền Linh đi tới giữa triều thi lễ với Lý Nhị:
"Khởi bẩm bệ hạ, lão thần vừa mới hỏi Lam Điền Hầu, y vẫn quyết tâm tiếp tục cuộc cá cược, không hề có ý nuốt lời. Để công bằng, cho y sáu ngày được không ạ?"
"Chuẩn tấu."
Lý Nhị nói vỏn vẹn. Ông ta muốn xem xem Vân Diệp gỡ bỏ nút thắt này ra sao.
"Vi thần có lời muốn nói."
Vân Diệp chạy ra. Cơ hội moi tiền hiếm có thế này làm sao bỏ lỡ cho được.
"Mấy ngày trước được bệ hạ ban thưởng, trong nhà vi thần nhân khẩu đơn bạc, chưa dùng hết gia tài vạn quan. Nếu đã cùng Ôn Thượng thư đánh cược, thì cùng mấy vị đại thần vừa chỉ trích vi thần đây đánh cược cũng chẳng sao. Lấy vạn quan tiền này đánh cược, vi thần tin rằng ý tưởng của mình có thể thực hiện được. Không biết chư vị đại nhân có dám đánh cược không?"
"Lão phu Khổng Dĩnh Đạt, trong nhà tuy chỉ là trung lưu, nhưng một nghìn quan vẫn bỏ ra được. Xin cùng Vân Hầu đánh cược, lão phu mong Vân Hầu thắng, có điều lão phu thấy thật sự rất khó..."
"Lão phu Lý Cương..."
"Lão phu Sầm Văn Bổn..."
"Lão phu..."
Trong những tiếng đồng lòng cược Vân Diệp thất bại, có mấy âm thanh lạc điệu.
"Lão phu bỏ năm nghìn cược Vân Diệp thắng."
"Lão phu bỏ ba nghìn cược Vân Diệp thắng."
"Hồi bẩm phụ hoàng, nhi thần mấy năm qua cũng có chút tích góp, bỏ ra hai nghìn cược Vân Hầu thắng."
Nghe mấy câu này, Vân Diệp khó chịu như nuốt phải ruồi. Lão tử đánh bạc kiếm tiền để chém giết bốn phương, tung hoành thiên hạ, đột nhiên nhảy ra mấy kẻ kia chia phần, làm sao mà chịu nổi? Rốt cuộc là tên khốn nào?
Y hung hăng quay đầu tìm người, chỉ thấy Lão Trình, Lão Ngưu, Lý Thừa Càn – ba tên cướp đang chắp tay chúc mừng nhau.
Phòng Huyền Linh cười khà khà, cũng thêm vào một nghìn quan cược Vân Diệp thắng. Thế là hoàn thành cuộc cá cược. Chỉ cần Vân Diệp thắng, Khác Vật Viện trong vòng năm năm không lo chi phí. Nếu thua, e là phải bán cả hầu phủ mất thôi.
Vân Diệp không yên tâm, đòi một văn bản xác nhận hiệu lực của cuộc cá cược, cẩn thận thu giấy đánh cược vào lòng, rồi nhìn chư vị đại thần xung quanh cười hì hì.
"Chư vị đại nhân có thể về nhà chuẩn bị tiền rồi, Khác Vật Viện còn chờ trả lương đấy."
Cuối cùng, đã đến lúc Vân Diệp vênh mặt:
"Tiểu tử, muốn ba nghìn quan của lão phu thì lấy ra bằng chứng thực tế đi, lão phu sẽ lập tức đem tiền xe xe kéo đến cho ngươi ngay. Nếu không, lão phu thấy hầu phủ của ngươi không tệ, định nạp thêm một phòng thiếp rồi an bài ở nhà ngươi đấy."
Trường Tôn Vô Kỵ trêu đùa, khiến các đại thần cười vang cả triều, Lý Nhị cũng hơi nhếch mép.
"Trường Tôn bá bá, các đại nhân khác không tin thì còn có thể thông cảm được, người mà cũng không tin thì khiến tiểu chất thất vọng vô cùng. Con ngựa đóng móng sắt Tiểu Xung cưỡi từ Lũng về Trường An, bá bá có biết không?"
Y lại chắp tay với Lý Hiếu Cung:
"Đa tạ ba nghìn quan của vương gia, vãn bối xin nhận. Còn về móng sắt có tác dụng không thì ngài cứ về hỏi Hoài Nhân ca ca là sẽ hiểu rõ."
"Tiểu tử, ngươi nói Hoài Nhi con trai ta cưỡi ngựa đi giày chạy từ Lũng về Trường An? Còn có cả Trường Tôn Xung của nhà Trường Tôn ư?"
"Đương nhiên còn có Trình Xử Mặc của nhà Lô công gia nữa."
Lý Nhị bệ hạ không thể ngồi yên được nữa, lập tức tuyên triệu Trường Tôn Xung, Trình Xử Mặc, Lý Hoài Nhân đem ba thớt ngựa đóng móng sắt hỏa tốc đến cung.
Nhìn ba con ngựa phóng như bay trên con đường đầy cát đá, cằm các vị đại thần như muốn rớt ra.
Thế này mà cũng được ư? Chỉ cần đóng lên móng ngựa một miếng sắt hình vòng cung là không cần lo lắng vấn đề mài mòn, hư hại nữa. Một khi móng sắt bị hỏng thì ném đi thay cái mới là được. Vân Hầu nói đúng, vấn đề đơn giản như thế vậy mà làm khó tướng soái gần nghìn năm, thật đáng cười, đáng cười.
Lý Nhị thì lại dở khóc dở cười. Lý Hiếu Cung bợp gáy con trai:
"Có chuyện này sao không nói cho ta? Ngươi có biết lão tử của ngươi đã mất ba nghìn quan vì bốn miếng sắt này không hả?"
Trường Tôn Xung mặt ủ rũ giải thích với lão tử của hắn:
"Phụ thân không biết đấy. Lúc trước Tiểu Diệp đóng móng sắt cho chiến mã của hai cha con đã bắt hài nhi phải thề không được tiết lộ với bất kỳ ai. Hài nhi nào có biết y dùng để hại người đâu, nếu không hài nhi sao dám che giấu."
Ôn Đại Nhã ngửa đầu thở dài:
"Lão phu vì bốn mảnh sắt này mà tốn bốn nghìn quan, nhưng tốn một cách tâm phục khẩu phục. Lão thần ngu muội, nhìn sự việc không thấu đáo, xin bệ h�� giáng tội."
Lý Nhị cười khổ:
"Ái khanh đâu có tội gì? Lấy bốn nghìn quan giải quyết khó khăn cản trở kỵ binh suốt ngàn năm qua là có công với xã tắc. Chuyện ngày hôm nay xảy ra ngay trước mắt trẫm, Lam Điền Hầu có bản lĩnh quá thần kỳ, đã mưu tính cả đám quân thần chúng ta trên triều đường. Chính chúng ta tự mình rơi vào bẫy, chẳng thể trách ai được. Chỉ là sau này đừng đánh cược với tên tiểu tử này, cho dù y có đưa ra yêu cầu hợp lý, cũng phải cân nhắc cho kỹ, đừng để y lợi dụng."
Ôn Đại Nhã gật đầu hết sức đồng cảm. Đây là điều Vân Diệp không ngờ tới. Mình chẳng qua nghèo quá hóa quẫn bách lại gây ấn tượng khắc sâu với bách quan Đại Đường. Sau này, tấu chương của y sẽ bị Lý Nhị nghiên cứu kỹ càng đề phòng bất trắc. Tam Tỉnh Lục Bộ càng thêm coi y như mãnh thú. Sẽ không còn chuyện dễ dàng bỏ ra bốn nghìn quan để mua bốn miếng sắt nữa đâu.
Lão Trình miệng cười tới mức nhét được cả nắm đấm vào, vỗ người này, vỗ người kia, phóng khoáng nói:
"Lão Lý, lão Lục, trong nhà có thiếu tiền thì nói với huynh đệ một tiếng, gia hạn thêm cũng chẳng phải là không thể. Chỉ là sau này đi Trâm Hoa Lâu thì ngươi trả tiền nhé, ha ha ha."
Cái mặt cứng ngắc của Lão Ngưu cũng lộ ra nụ cười hiếm có, gật đầu với Vân Diệp, có vẻ rất được an ủi. Lý Thừa Càn thì mừng tới mức cười chỉ thấy răng không thấy mắt. Lý Nhị thấy không quen, bảo hắn:
"Con còn chưa thành niên, cần nhiều tiền như vậy để làm gì? Về đưa cho mẫu hậu con, bù vào chỗ thiếu hụt trong cung."
Mặt Lý Thừa Càn tích tắc thành quả mướp đắng.
Tất cả bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, vui lòng đọc tại nguồn chính thức để ủng hộ tác giả.