(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 78:
Phòng Huyền Linh cười vỗ vai Vân Diệp: – Đúng là thằng bé thông minh, toàn thể văn võ bá quan trong triều đều bị ngươi thâu tóm gọn một mẻ, lão phu cũng được thơm lây chút đỉnh. Đợi đến ngày nghỉ hưu, ngươi nhất định phải tới nhà lão phu chơi nhé. Ngươi nên thân thiết với Di Trực, Di Ái nhiều hơn, đám trẻ ở với nhau sẽ hợp ý, không như lão phu, chỉ biết cằn nhằn thôi.
Lý Cương lão tiên sinh vốn là người chính trực, giọng khô khốc nói: – Ngươi thông tuệ, đa trí, vốn là điều đáng mừng, nhưng thủ đoạn của ngươi không hợp với tác phong quân tử. Lão phu biết ngươi không phải hạng tham tài, chỉ vì muốn kiến lập Khác vật viện mà làm vậy. Nếu ngươi muốn khai sáng hướng đi mới, ắt phải lập thân cho chính, đừng để lầm đường lạc lối, làm việc phải có chừng mực. Thà lấy trong ngay thẳng còn hơn cầu lợi bất chính, nếu không chỉ có thể vinh quang nhất thời, lập thân bất chính khó mà lâu dài.
Vân Diệp thất kinh, đây mới đúng là kiến thức của bậc đại gia. Y vội vàng chỉnh y phục, cung kính thi lễ sát đất: – Tiểu tử xin nhận lời dạy.
Khổng Dĩnh Đạt vỗ tay vui vẻ nói: – Trẻ nhỏ dễ dạy, trẻ nhỏ dễ dạy!
Tảo triều kết thúc, Lý Nhị về tới hậu cung. Ngồi trên giường thấp, sắc mặt ông biến đổi không ngừng, lúc thì nhếch miệng cười, lát lại nghiến răng ken két. Trường Tôn hoàng hậu bưng bát canh hạt sen đến bên cạnh mà ông cũng không hề hay biết. Hoàng hậu đặt khay lên bàn, tới bên cạnh Lý Nhị, khẽ xoa bóp vai cho hắn. Lý Nhị nắm lấy tay hoàng hậu, ngăn bà lại rồi kéo tới trước mặt mình: – Quan Âm tỷ tỷ, nói chút chuyện nhà cho ta khuây khỏa đi, triều chính hôm nay đúng là một mớ hỗn độn.
Trường Tôn hoàng hậu không hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ cần là chuyện triều chính, Lý Nhị không nói, bà tuyệt đối không hỏi. – Thiếp thân hôm nay đặc biệt chuẩn bị năm trăm quan tiền, định cho Thành Càn. Nó và Vân Diệp lập Khác vật viện, e rằng không có tiền sẽ khó khăn. Thiếp thân chỉ giúp được chúng chừng đó thôi, còn lại chúng phải tự dựa vào bản thân rồi. Nhị ca, Vân Diệp e là người bạn đầu tiên của Thành Càn. Mấy ngày trước chúng ta ở Đông cung nhìn thấy ba bọn chúng nghịch ngợm, thiếp thân bỗng nhiên thấy cảm khái. Thành Càn từ nhỏ chưa bao giờ vui vẻ đến thế, thiếp thân có thể cảm nhận được.
Lý Nhị có chút ảo não, tựa hồ chỉ cần nghe tới cái tên Vân Diệp là ông lại đau đầu. Cầm bát canh sen nhiệt độ vừa vặn lên, húp hai hơi đã cạn. – Này, có phải thiếp thân nói cái gì không đúng lúc không? Trường Tôn hoàng hậu lau miệng cho Lý Nhị, cười hỏi.
Bực bội kéo tay hoàng hậu ra: – Hiện giờ ta nghe thấy cái tên tiểu tử đó là đau đầu. Nàng không cần chuẩn bị tiền cho Thành Càn nữa, bọn chúng tự giải quyết rồi.
– Tự giải quyết? Chàng phê tiền cho bọn chúng ở triều đường à?
– Đúng, phê rồi, phê tới hơn hai vạn quan.
Lý Nhị chỉ nghĩ thôi đã xót đứt ruột. Bốn cái móng sắt cướp của ông ta tới bốn ngàn quan, còn chưa tính đánh cược với đám đại thần. Không ai quỵt nợ cả, tối đa tới ngày mai là trong tay Vân Diệp sẽ có hai vạn sáu ngàn quan. Đây là cái lý gì chứ? Cung điện trong hoàng cung của trẫm không có tiền sửa, phải để đó rách nát nửa năm rồi, vậy mà tên tiểu tử đó sửa cái viện tử năm mẫu mà dùng hơn hai vạn quan tiền?
– Á, Bệ hạ sao lại cấp cho Khác vật viện nhiều như thế? Thần thiếp tính toán chỉ một ngàn quan là đủ. Trường Tôn hoàng hậu mặt biến sắc.
– Nàng tưởng ta muốn à? Lý Nhị đem chuyện xảy ra trên triều hôm nay kể hết cho hoàng hậu. Trường Tôn hoàng hậu ôm ngực thở phào, tức giận nói: – Bừa bãi quá! Đến hai vạn sáu ngàn quan, có thể làm bao việc cho triều đình, sao có thể để một tên tiểu tử vị thành niên tiêu phí lung tung? Thiếp thân phải tuyên Vân Diệp tiến cung ngay, cho y để lại sáu ngàn quan, còn lại nộp vào công khố làm việc khác. Ít nhất cũng phải tu sửa hoàng cung mới được. Y còn vị thành niên, chính là lúc thần thiếp phải trông nom, dạy dỗ.
Nhìn theo bóng lưng tha thướt của hoàng hậu, tâm trạng Lý Nhị đột nhiên tốt hơn rất nhiều. Bất kể là ai bỗng nhiên có thêm hai vạn quan vào túi, lại còn giải quyết được một rắc rối lớn thì tâm trạng cũng phấn chấn hơn, hoàng đế cũng không phải ngoại lệ.
Vân Diệp, Lý Thừa Càn, Trình Xử Mặc, Trường Tôn Xung, Lý Hoài Nhân đang nâng chén chúc mừng. Trưởng Tôn Vô Kỵ vốn là người khoáng đạt, bảo nhi tử kéo hai xe tiền lớn tới, nói là chấp nhận thua cuộc. Lý Hiểu Cung cũng rất sòng phẳng, cũng cho kéo hai xe lớn, đã chất thành núi ở trong sân rồi.
Lòng kính phục của người Khác vật viện với hầu gia như Hoàng Hà vỡ đê, không thể cản nổi. Lão gia gia tóc trắng ôm mười quan tiền đã chuyển vào khố phòng, chân bị vấp cũng không ngã, nặng tới sáu mươi cân đấy. Xem ra câu "tiền có thể xui khiến ma quỷ" là thật. Vị nhân huynh Cùng lý tận tâm nói lớn đến mức không thể lớn hơn được nữa, khiến các quan viên nhàn rỗi ở hai sảnh bên cạnh thò dài cổ sang nhìn. Người biết thì hiểu đây là Khác vật viện, người không biết còn tưởng đổi thành kho tiền rồi.
Phúc Thuận lâu, hầu gia đã lên tiếng rồi, hôm nay dọn dẹp xong nghỉ sớm một canh giờ, toàn thể tới Phúc Thuận lâu, hầu gia bao tất! Ai cũng biết Phúc Thuận lâu là chốn thế nào, đó không phải là nơi bá tánh phổ thông tới được, cũng không phải là nơi tiểu lại cấp thấp có thể đặt chân. Nó tọa lạc ở chợ Đông, chiếm giữ khu đất vàng ở cửa chợ Đông, nghe nói bên trong không thua kém hoàng cung là bao, chỉ phục vụ giới quyền quý cao cấp. Nếu không phải hầu gia bao, đám người chúng ta cả đời đừng mơ mà được bước chân vào. Được hầu gia chiêu đãi lớn như vậy, nửa đời sau có cái khoe khoang với hàng xóm rồi.
Tiễn đám Trình Xử Mặc đi, Vân Diệp đợi một người ở trong sân. Lý Thừa Càn không biết y đang đợi ai, hỏi mà y không đáp, đành đứng đợi cùng.
Ánh mặt trời buổi chiều mùa đông chiếu lên người, khiến người ta dễ sinh lười biếng. Lúc này khí hậu Trường An ẩm ướt, không khô lạnh như Tây An đời sau, trúc vẫn xanh, tùng vẫn mướt, trừ cây ngô đồng trụi lá, gần như không cảm thấy đang ở mùa đông.
Mùa đông không lạnh đối với Vân Diệp mà nói không phải là một tin tức tốt. Trứng châu chấu trong đất sẽ không bị lạnh chết, có nghĩa là nạn châu chấu cực lớn vào tháng sáu sẽ tới đúng hẹn. Triều đình chuẩn bị rồi, có vẻ Bệ hạ đã sẵn sàng cho những tổn thất, chỉ không biết bá tánh Quan Trung đã sẵn sàng cho điều này hay chưa?
Nhặt một cái cành cây, vô thức đào một cái hố nhỏ trong hoa viên, không tìm thấy trứng châu chấu. Y chỉ mong sử sách ghi chép sai lầm, Vân Diệp thà bị người ta cười nhạo còn hơn là mình đoán đúng.
Trường Tôn hoàng hậu phải tới rồi chứ. Lý Nhị Bệ hạ có lòng dạ của thiên cổ nhất đế, không mưu đồ với hơn hai vạn quan tiền của mình. Hoàng hậu nương nương mà bỏ qua mới là lạ. Qua mấy ngày tiếp xúc vừa rồi mà xét, vị hoàng hậu thông minh hiền huệ trong sử sách chính là một bà địa chủ đích thực, mà lại là một địa chủ có học thức. Có cơ hội chia sẻ nỗi lo với trượng phu thì bà ấy nhất định sẽ không bỏ qua, hai vạn quan tiền mua được bao nhiêu lương thực!
Vân Diệp tựa hồ nghe được tiếng tim hoàng hậu nương nương đang đập. Bản năng của bà là coi tiền tài như đống lương thực, không suy nghĩ xem nếu hai vạn quan tiền này được Vân Diệp vận dụng trong một năm sẽ thu lợi bao nhiêu.
Đây là thời đại mà kinh tế còn hoang sơ, bọn họ vẫn còn ở giai đoạn kinh tế sơ cấp, trao đổi hàng hóa. Việc trong nhà bá tánh không có một đồng tiền nào không phải là chuyện đùa, nhưng gia cảnh lại rất dư dả: có dê, có bò, có gà, có lương thực. Hôm nay thiếu muối thì lấy một con gà đi đổi, mai cần vải cho bọn nhỏ, đơn giản thôi, nhà còn có một con dê...
Nếu như Vân Diệp làm thương nhân, chẳng cần bao lâu đệ nhất phú thương trước kia của Đại Đường sẽ thành trò cười.
Mọi bản quyền nội dung thuộc về truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.