(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 771:
Thôi Cửu gần như nhảy cẫng lên:
- Thật sao! Tiên sinh sẽ tới Nhạc Châu làm thứ sử ư? Ha ha ha, chỉ cần tiên sinh ngồi vào đại đường, đám học sinh này xem thử tên khốn nào dám hó hé!
- Khốn kiếp, ta bắt bọn chúng ngậm miệng thì chẳng phải ta cũng thành vương bát đản sao? Đừng mừng quá sớm, ta có đến Nhạc Châu hay không còn phải xem các ngươi xây dựng nền móng thế nào. Nếu trước khi ta tới mà các ngươi vẫn chưa chuẩn bị xong, các ngươi biết tính ta rồi đấy. Trước đây ở thư viện, cùng lắm là ta bắt các ngươi đắp giả sơn; lần này nếu có ta giúp sức mà vẫn không làm nên chuyện, ta sẽ bắt các ngươi ra Động Đình Hồ mà đắp đảo. Các ngươi thiếu người ư? Vậy thì năm nay, các học sinh khóa trên sẽ đến Nhạc Châu thực tập, đó là sự giúp đỡ lớn nhất ta có thể làm cho các ngươi. Tự mà liệu lấy!
Thôi Cửu hớn ha hớn hở cáo biệt, nhưng vừa ra đến cửa lại ngập ngừng nói:
- Tiên sinh, hai tên khốn đó thậm chí còn phá sập nhà của đám học sinh, khiến bọn con phải dầm mưa cả tháng trong lều cỏ, vậy mà để chúng thăng quan dễ dàng như thế, trong lòng con thực sự không cam tâm.
- Ai bảo thăng quan nhất định là chuyện tốt? Triều đình hiện đang mở rộng Mục Mã Giám. Ta nghe nói ở mục trường dưới Âm Sơn đang thiếu một vị mục giám và một mục thừa, vừa hay là một chức chính lục phẩm, một chức tòng lục phẩm. Chúng sẽ cai quản hàng trăm Hồ tử chăn ngựa cho triều đình, nghe đồn béo bở lắm đấy!
Thôi Cửu có điên mới tin rằng chăn ngựa lại có gì béo bở. Triều đình kiểm soát số lượng chiến mã cực kỳ nghiêm ngặt, tăng giảm một con cũng phải báo lên. Nghĩ đến cảnh hai lão thư sinh khoác áo lông cừu chăn ngựa trên thảo nguyên mà Thôi Cửu đã thấy lạnh toát từ đầu đến chân. Hắn không khỏi xót xa cho hai lão đầu béo ú đó, có điều làm thế thực sự quá tốt rồi. Mình đã xong việc, đương nhiên phải ghé Yến Lai Lâu một chuyến. Không biết dáng vẻ hiện giờ của mình có còn lọt vào mắt xanh của các nàng không đây.
Xem bản kế hoạch của họ, thiện cảm của Vân Diệp dành cho Quan Đình Lung tăng thêm một bậc. Lão ta đang liều cả mạng già, đến cả học sinh thư viện cũng phải làm việc đến tối tăm mặt mũi. Chắc chắn lão ta còn thê thảm hơn nhiều.
Vân Diệp xem bản vẽ. Một tháp chuông cao vun vút đứng sừng sững, khu dân cư chỉnh tề, đường xá thẳng tắp, quan nha nguy nga, chợ búa náo nhiệt, vườn cảnh đẹp đẽ... chỉ thiếu mỗi hoàng cung là thành một phiên bản Trường An hoàn chỉnh. Lão già này rốt cuộc nghĩ cái gì vậy?
Chuyển Trường An tới Lưỡng Hồ là suy nghĩ của kẻ não mọc ở mông! Ngươi muốn thành trì quy mô hùng vĩ, khí phái cũng được thôi, nhưng chuyển Trường An tới Lưỡng Hồ là có ý gì? Trường An chỉ có một, nhất định chỉ có một! Với tâm thái của Lý Nhị, ông mà biết có người xây thành Trường An thứ hai, thể diện của đế kinh sẽ để vào đâu? Huống hồ tòa thành này còn đẹp hơn, mới hơn cả Trường An hiện tại.
Quá đáng nhất là lão còn viết thơ vào tranh! Lão tử (ta) đã trộm bao nhiêu thơ như vậy mà lão không chọn, lại đi chọn bài "Giảo định thanh sơn bất phóng tùng, lập căn nguyên tại phá nham trung, thiên ma vạn kích hoàn kiên nhận, nhâm nhĩ đông tây nam bắc phong." Khí thế thì khí thế thật, nhưng đây là chí khí của một kẻ cứng đầu, cố chấp, muốn cắm rễ vào chỗ không thuộc về mình! Lão phu tử này đúng là không biết làm người!
Bám chặt núi xanh chẳng buông rời, Gốc mọc bền vững nơi vách xa. Ngàn đập muôn va vẫn cứng chắc, Bốn bề gió cuộn mặc thổi qua. Trúc thạch - Trịnh Bản Kiều.
Ta đây (kẻ số khổ) đành phải tự ra tay thôi. Tòa thành vuông vức đó đư��c biến thành một khu đô thị xây dựng dựa vào núi. Vị trí Nhạc Châu vốn rất tốt: Khói mây Vân Mộng bao quanh, xa xa vẳng tiếng sóng bên thành Nhạc Dương. Ý cảnh tuyệt vời như thế, nên viết hai câu thơ này lên chứ không phải cái bài thơ thể hiện sự cứng đầu kia!
Thành vuông vức vừa tốn công tốn của, từ góc độ quân sự lại chẳng có chỗ hiểm yếu để phòng thủ. Vì thế, một nửa số thành thị xuất hiện ở triền núi, thành hình dạng cầu thang. Kiểu kiến trúc này rất có lợi cho việc mua bán phòng ốc: chỗ thấp là chợ búa phồn hoa, chỗ cao tùng xanh ngát, mang khí phái của kẻ đứng trên cao nhìn xuống, thấy núi non đều nhỏ bé. Đây đích thị là lựa chọn hàng đầu của các hào môn đại hộ, chứ lão ta cứ xây nhà ở bình nguyên lại sát tường thành thì lão tử bán cho ai? Ai mà thích bị máy ném đá dội đá vào đầu chứ?
Suốt ba ngày, Vân Diệp không thò đầu ra ngoài, cũng chẳng gặp ai. Y đối chiếu với bản đồ phác thảo. Chẳng cần phải quá tinh tế làm gì, y cứ đưa vào những gì phù hợp với mỹ học của mình. Còn về phần tương lai thành thị sẽ ra sao, thì chỉ có trời mới biết. Vân Diệp đâu phải kiến trúc sư, Đại Đường có nhân tài chuyên môn ở phương diện này, nhưng có đánh chết họ cũng chẳng vẽ được bản mô hình đẹp như thế.
Sau khi vẽ xong, Vân Diệp thấy bản vẽ này rất có tố chất "lừa tình." Nhìn hai tòa tháp chuông Đông Tây cao tận trời xanh, nhìn Động Đình Hồ bên cạnh đẹp đẽ nhường nào, đúng là thấy rõ cá bơi dưới đáy, bên trên có mây trắng bồng bềnh. Động Đình Hồ đúng là một Khúc Giang được phóng đại!
Còn về phần hàng năm lũ lụt tràn lan, đê điều sụp đổ cả đống, bao nhiêu người thành thức ăn cho cá thì tất nhiên không được vẽ lên. Làm vậy sẽ mất cả cái đẹp. Cứ lướt qua là được, lão tử (ta) cũng biết dùng thủ pháp Xuân Thu mà.
Những mái ngói cong cong ẩn hiện trong rừng cây trùng điệp đủ để đám huân quý muốn mua nhà cho con cháu nảy sinh ý nghĩ độc chiếm. Trên bản vẽ còn đặc biệt ghi chú hệ thống cống ngầm cực lớn, đảm bảo thành thị không có chút ô uế nào, khiến Trường An bẩn thỉu lộn xộn không thể nào sánh bằng.
Mời Lý Cương tiên sinh chấp bút viết lên mười bốn chữ "Khói mây Vân Mộng bao quanh, xa xa tiếng sóng bên thành Nhạc Dương," mang khí thế quân lâm thiên hạ. Thôi Cửu thấy bản vẽ này gần như phát cuồng, liền xách Địch Nhân Kiệt đang tô màu trên bản đồ ném qua một bên. Hắn định ném cả Tiểu Vũ đi, nhưng bắt gặp đôi mắt phượng long lanh của cô bé thì xấu hổ lùi lại, xoa tay mời Tiểu Vũ rời bản đồ để mình hắn xem cho đã.
- Tiên sinh, không được rồi, ngài không biết sao? Đất ở nơi đó quá mềm, không thể xây được nhà cao. Hơn nữa, chỗ đất cao này toàn là nham thạch cực cứng, đục đẽo vào lửa tóe ra, lại chẳng có đại thụ. Còn nữa...
- Quan trọng gì chứ? Không xây được lầu cao thì ta biến nó thành chợ. Chỗ không trồng được cây to thì biến thành diễn võ trường, quân doanh. Ai nói với ngươi quân doanh phải trồng cây? Còn việc xây quân doanh ra sao là chuyện của Binh Bộ, liên quan chó gì đến chúng ta? Dù xây quân doanh thành chuồng lợn thì cũng là Binh Bộ mất mặt. Tốn công vào thứ không đáng làm gì! Nghĩ cách đưa họ đến đó là được!
Thôi Cửu sùng bái nhìn tiên sinh, tự đập vào đầu mình, mắng bản thân ngu xuẩn. Hắn cầm bút lông, cùng Tiểu Vũ và Địch Nhân Kiệt tô màu. Vân Diệp nhìn thấy hắn tỉ mỉ vẽ vô số hoa quế nở rộ hai bên đường, mỉm cười gật đầu rồi đi ra ngoài.
Có bản vẽ này là có thể bán nhà rồi! Vân gia trước giờ vẫn thế, bán là phải bán cho sớm, như nhà ở Ngọc Sơn hay phường Hưng Hóa vậy. Một khi ra tay muốn sở hữu, đến bã cũng chẳng vớt được. Cái nhà ồn ào của Úy Trì gia tặng miễn phí cho Lão Trình, nay trở thành pháp bảo đuổi ác khách của Trình gia. Từ khi Vân Diệp nói căn nhà đó có thể tĩnh tâm, nó liền biến thành của Lý Hiếu Cung. Toàn bộ Ngọc Sơn, duy nhất chỉ có một căn nhà là có thể có được một cách tùy tiện, còn các căn nhà khác sớm đã trở thành sản nghiệp bất khả xâm phạm của các gia tộc lớn.
Nơi đây có cảnh trí đẹp nhất, trường học tốt nhất, y viện và y sĩ tốt nhất. Tiện thể nói luôn, nơi này còn có thủ vệ nghiêm ngặt nhất. Mỗi ngày khi chập tối, binh sĩ canh gác đứng trên đỉnh núi hú lên những tiếng sói tru thê thảm, khiến tất cả người dân sống ở đây đều cảm thấy yên tâm.
Những dòng chữ này là tài sản trí tuệ của truyen.free, hãy tôn trọng công sức biên dịch.