(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 775:
Lý Nhị nhíu mày không nói, Trường Tôn thị tiếp lời:
– Với một người như ngươi, mọi việc ngươi làm đều đáng giá, bởi ngươi có trí tuệ tương xứng với hành động. Nhưng dân chúng vô tri, họ chỉ nhìn thấy lợi ích trước mắt mà không nghĩ đến lâu dài. Đấu với ngươi, họ sẽ tan xương nát thịt, ngươi nhẫn tâm thế sao?
Vân Diệp ngồi xuống đất gãi đầu:
– Kẻ ngu xuẩn thì có lý lẽ của mình, còn người thông minh thì phải nhường nhịn sao? Nương nương xem đi, đây liệu có phải là kế sách mà một đám dân chúng vô tri có thể nghĩ ra không?
Vân Diệp lấy báo cáo của thương đội Vân gia đưa cho Lý Nhị, hậm hực nói:
– Bắt đầu từ trấn Thúy Vi, bọn chúng đã dần mua đất đai một cách có quy mô, có tổ chức. Trước sức hấp dẫn của kim tiền khổng lồ, đất công của bốn huyện đều bị bán. Ai là người mua? Là dân chúng. Họ lấy đâu ra tiền của? Thương đội Vân gia đã bí mật điều tra, phát hiện một thương gia của Tứ Hải hiệu đang ngấm ngầm thao túng. Chỉ cần dân chúng điểm chỉ, Tứ Hải hiệu sẽ bỏ tiền ra mua giúp họ. Vi thần đã tính toán, Tứ Hải hiệu chẳng kiếm được một đồng lợi nhuận nào. Mục đích của chúng là không cho thần xây thành, hại người không lợi mình đến mức này thật khiến người ta ghê rợn.
Nói tới đó, y cười khổ:
– Bệ hạ, đám người này đã đưa ra cái giá gì để Bệ hạ không can thiệp vào chuyện Nhạc Châu vậy?
– Thường Hòa!
Lý Nhị chẳng hề ngạc nhiên, bình thản nói ra nguyên nhân.
Vân Diệp chà tay đi quanh phòng, cấp bách nói:
– Bệ hạ, bọn chúng yêu cầu Người không được can thiệp vào tất cả những chuyện liên quan đến việc xây thành sao?
Lý Nhị khó khăn gật đầu. Nếu không nhổ tận gốc mối họa tiềm ẩn này, mặc cho chúng thống lĩnh các đội cấm vệ trong cung, ắt sẽ xảy ra chuyện kinh thiên động địa. So với điều đó, chuyện Nhạc Châu chỉ là mụn ghẻ ngoài da mà thôi.
Sắc mặt Trường Tôn thị cũng tỏ vẻ khó xử, định an ủi Vân Diệp, nhưng lại thấy mặt y tràn ngập niềm vui. Y xoa tay đi vòng tròn, hết nhìn bản vẽ lại nhìn bản đồ, rồi bất chấp lễ nghi mà cười lớn, cười cực kỳ thống khoái. Vẻ lạnh băng trên mặt Lý Nhị cũng dần tan đi, ông cùng Vân Diệp cười lớn, bao nhiêu buồn bực suốt thời gian qua tan biến sạch trong tiếng cười ấy.
– Bệ hạ, quả lê này tên là Tiểu Hồng Quả, do Linh Đang đặt tên. Hôm qua nó được treo ở cửa sổ cả đêm, giờ băng vừa tan, ăn sẽ ngon nhất, Bệ hạ thử đi.
Lý Nhị nhận lấy quả lê đen sì, bóc vỏ, cắt một miếng, gật đầu liên hồi. Xem ra loại lê n��y rất hợp khẩu vị của ông. Trường Tôn thị cũng cầm lấy một quả lê, hồ nghi nhìn hai vị quân thần. Rõ ràng vừa rồi Bệ hạ còn rất đau đầu, nhất là lần này Vân Diệp không được dùng tới quyền uy triều đình, thiếu đi chỗ dựa lớn. Tình hình Nhạc Châu lại ác liệt, không có tiên cơ, lại mất cường quyền, lấy gì mà tranh đấu? V���y mà giờ đây, bọn họ như quên béng chuyện đó, chỉ bình luận cách ăn lê.
Ăn hết sạch quả lê lúc nào không hay, Lý Nhị lau miệng, vỗ vai Vân Diệp rồi vén rèm đi trước. Trường Tôn thị vội chạy theo, phát hiện trượng phu không ngồi kiệu mà đi trong gió tuyết, lại đi rất nhanh. Với tư thế oai hùng, lưng thẳng tắp, ông chớp mắt đã tới hoa viên, hệt như trước kia mặc giáp nghênh địch. Mắt Trường Tôn thị ướt nhòe, đã nhiều năm bà không thấy trượng phu lộ ra khí khái này. Bà biết, vị hoàng đế từng rung trời chuyển đất ấy đã quay trở lại.
Ổn định lại tâm tình, bà cũng không lên kiệu, vén váy đuổi theo trượng phu. Đất phủ một lớp tuyết, rất trơn. Vân gia không bao giờ dọn tuyết, nghe nói vì Vân Diệp thích nhất là được dẫm trên tuyết.
Suýt nữa thì trượt ngã, một cánh tay mạnh mẽ đã đỡ lấy bà. Ngẩng đầu lên, bà bắt gặp ánh mắt ấm áp của Hoàng đế đang nhìn chăm chú vào mình. Mặt bà ửng hồng, đứng thẳng dậy hỏi nhỏ:
– Bệ hạ không còn phiền não nữa sao?
– Làm tướng quân mong đợi chiến trận, làm hoàng đế mong đợi đối thủ. Hào khí bất chấp mà Vân Diệp vừa thể hiện đã khiến trẫm cảm động. Đám người kia muốn thống khoái đấu với Vân Diệp một trận, ngờ đâu Vân Diệp càng mong muốn được mặc sức phá phách một phen. Chúng nghĩ trẫm không can thiệp vào là Vân Diệp bất lợi, nhưng cũng có nghĩa là y có thể muốn làm gì thì làm. Nhạc Châu sẽ trở thành nơi hai bên tranh đấu, xem ai có thủ đoạn cao hơn. Trẫm sẽ ngồi ngoài quan sát, chỉ cần đám người kia bị Vân Diệp ép lộ ra sơ hở, đó sẽ là lúc trẫm rửa hận.
Lý Nhị phủi tuyết hoa trên người, rũ áo choàng, ôm Trường Tôn thị đi về hoàng cung.
Giao thừa năm Trinh Quan thứ chín lặng lẽ tới trong ngày mưa tuyết đan xen. Khi chuông tối vang lên, Trường Tôn thị, Tần Quỳnh vốn phải chết trong năm nay lại được ở nhà mình nâng chén mừng năm mới. Còn Vân Diệp lại nhốt mình trong phòng, dâng một nén hương vì tâm nguyệt của mình. Bên cạnh đầu lâu của Tham Qua có một chậu rượu, Vân Diệp vùi đầu vào đó, đấy là cách uống rượu mà y thích nhất.
Mùng sáu Tết, Vân gia đóng cửa, từ chối tất cả khách khứa. Mới sáng sớm, Tân Nguyệt và Lý An Lan đã với cái bụng bầu to tướng mà bận rộn tíu tít. Hôm qua, thương đội cuối cùng từ thảo nguyên về đã vào trang. Tết, chợ nghỉ ba ngày, và trong ba ngày này, Vân gia cũng không tiếp người ngoài.
Bảo nha hoàn treo thẳng lại đèn lồng hết lần này tới lần khác, trán Tân Nguyệt đã lấm tấm mồ hôi. Hôm nay không thể qua loa. Kiểm tra xong đại sảnh, nàng còn phải xuống bếp xem xét. Các đầu bếp trong thành và trong sơn trang đều đã được triệu tập về nhà để chuẩn bị bữa tiệc hôm nay.
Cứ ba năm một lần, Vân gia lại triệu tập toàn bộ gia tướng và các chưởng quỹ bên ngoài về, để họ báo cáo thành tích ba năm, đồng thời ghi chép lại dân tình phong vật ở các nơi. Lần trước Vân Diệp không có nhà, lão nãi nãi đã thay gia chủ cảm tạ ba năm vất vả của họ. Tuy cũng náo nhiệt, nhưng vẫn có chút tiếc nuối vì không gặp được gia chủ.
Năm nay thì khác, gia chủ không phải xuất chinh mà ở nhà đợi mọi người. Liệu có được trở thành cung phụng hay không, cần Hầu gia lên tiếng.
Chưởng quỹ Lĩnh Nam Lưu Đức Công đang trò chuyện với Hầu gia. Lưu Tiến Bảo canh ngoài cửa. Lão Giang cầm nỏ ngáp ngắn ngáp dài trên nóc nhà, toàn thân quấn trong áo lông cừu dày. Trông có vẻ lười nhác, nhưng hai cái tai thì cảnh giác nghe ngóng động tĩnh bốn phương.
– Lão Lưu, mấy năm qua để ông làm việc ở vùng hẻo lánh Lĩnh Nam, vất vả cho ông rồi. Không ngờ ông lại mang về nhiều lợi nhuận như thế, thật ngoài dự liệu của ta.
– Hầu gia, đây là điều lão nô nên làm mà. Gia đình không hề bạc đãi lão nô chút nào, lẽ nào lão nô lại không dốc sức làm việc chứ?
– Ông cũng là một đại chưởng quỹ uy trấn một phương, thân phận nô lệ cũng đã được cởi bỏ rồi, sao còn luôn miệng xưng là lão nô, nghe mà thấy sởn gai ốc.
Ghét nhất cái thói của đám người này, làm người tự do không thích, nhất quyết muốn làm nô bộc. Bản thân đã làm nô bộc thì thôi đi, nguyện vọng lớn nhất còn là muốn con cái mình cũng thành nô bộc của Vân gia. Chẳng hiểu trong đầu họ chứa đựng thứ gì nữa.
– Hầu gia, lão nô ở Trường An có thể nói là không người thân thích. Trong nhà chỉ có lão thê và đứa con trai yếu đuối. Thằng bé Tình Nhi này thiên tính nhu nhược, nếu không có Vân gia chống lưng cho, dù lão nô có kiếm được gia sản vạn quan thì cũng chẳng giữ nổi, nói không chừng còn là nguồn tai họa. Hầu gia thương lão nô chỉ có chút cốt nhục này mà thu nhận nó.
– Được rồi, được rồi. Trong Vân gia đâu thiếu cái ăn, có điều cái tính của hắn chẳng làm nổi việc gì. Để hắn tới cửa hiệu làm hỏa kế, bị đám bà nương mua hàng mắng cho khóc thút thít. Thật không biết một người kiên cường như ông sao lại sinh ra đứa con nhu nhược như vậy. Thôi, để hắn ở lại nhà chiếu cố vườn hoa vậy, ta sẽ bảo đám Tiểu Nha không được bắt nạt hắn.
Lão Lưu mừng rỡ muốn quỳ xuống bái tạ thì bị Vân Diệp kéo lên. Đột nhiên Vân Diệp nhớ ra một chuyện, hỏi:
– Lão Lưu, xây trạm trung chuyển trên hòn đảo cát ở cửa Trường Giang là ý của ông à?
Quý độc giả đang thưởng thức bản chuyển ngữ độc quyền của truyen.free.