(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 776:
Hầu gia, lão nô đang định nói chuyện này đây. Nơi đó tốt lắm, lần trước lão nô đi qua, đảo chỉ có chu vi mười trượng, không đáng gọi là đảo, chỉ như một đống cát mà thôi. Nhưng lần thứ hai đi qua, hòn đảo ấy đã rộng cả trăm trượng. Lần này về, lão nô đặc biệt dành thời gian đi xem, nó lại lớn thêm không ít. Hầu gia, đây đúng là bảo bối! Bốn năm mà đã lớn gấp mười mấy lần, cứ thế này thì trăm năm sau nó sẽ lớn đến mức nào?
Lão Lưu gật đầu phấn chấn báo cáo:
Giờ hầu gia hãy cầu xin bệ hạ ban ân, lấy hòn đảo đó biến thành sản nghiệp của nhà ta. Dù sao nơi đó cũng hoang vu, chỉ toàn lau sậy mọc um tùm. Với thể diện của hầu gia, việc có được nó không khó. Đợi đến khi Bảo Bảo thiếu gia lớn lên, hòn đảo đó làm bến tàu hải vận thì chẳng thành vấn đề gì. Quan trọng nhất là vị trí rất tốt, ngay cửa Trường An, ngày kiếm được bạc triệu cũng là chuyện nhỏ.
Vân Diệp nghe mà ngây người, con mẹ nó đây là cách nghĩ của người đời Đường sao? Họ đã chuẩn bị sự nghiệp cho đời con cháu Vân gia rồi. Ai hiểu đảo Sùng Minh hơn ta? Hơn nghìn năm sau nó biến thành một hòn đảo rộng lớn bằng cả một huyện, được xưng là "Trường Giang môn hộ, Đông Hải doanh châu", là đảo phù sa bồi đắp lớn nhất thế giới. Khắp đảo địa thế bằng phẳng, cây cối tươi tốt, sản vật phong phú. Vậy có nên ra tay ngay lúc này không? Để nó mang tên Vân Gia thật hoành tráng!
Nhưng Lão Lưu suy nghĩ thực sự quá đơn giản. Giờ ra tay không phải là muộn mà là quá sớm. Phần đất đối diện với dòng sông sẽ không ngừng sụp xuống, còn phù sa lại bồi đắp ở phía sau. Nhìn hòn đảo này không ngừng lớn lên, nhưng vị trí của nó lại liên tục biến hóa, không ngừng dịch chuyển ra phía biển. Hôm nay xây ở giữa đảo một gian nhà, hôm sau đã có thể bị cuốn trôi ra biển cùng với cát. Chuyển nhà hàng năm thì không phải là một cách hay ho.
Tuy nhiên, nghĩ tới việc giá đất cứ liên tục tăng, Vân Diệp đột nhiên nhận ra mình có thể tận dụng hòn đảo này. Tứ Hải hiệu chẳng phải đang đối đầu với mình sao? Vì sao phải cùng chúng liều mạng ở Nhạc Châu?
Thấy hầu gia đang chìm trong suy tư, Lão Lưu cười híp mắt đặt chén trà xuống, đi ra dặn Lưu Tiến Bảo rằng hầu gia đang suy nghĩ, tuyệt đối không được quấy rầy nếu chưa được gọi.
Vân Diệp không trầm tư quá lâu. Khi định thần lại, đèn lồng trong sân đã được treo lên. Tân Nguyệt đi bên lão nãi nãi không ngừng chào hỏi các chưởng quầy. Mọi người thấy Vân Diệp đi ra đều tới thỉnh an, vô cùng quy củ và lễ độ.
Đợi mọi người ngồi xuống, Vân Diệp đứng dậy nhìn mười bốn vị đại chưởng quầy, thêm vào Lão Tiền, Lão Phương, tổng cộng mười sáu vị đại quản sự có tiếng tăm, ngồi quanh cái bàn lớn, đợi Vân Diệp ban lời.
– Chẳng có gì để nói, mọi người đều rất giỏi, đã tốn bao tâm sức để nuôi nấng tên bại gia tử nổi tiếng như ta đây. Lĩnh Nam đạt lợi nhuận cao nhất, lần này Lão Lưu giành được phần thắng. Trong số năm miếng ngọc bội này, cho Lão Trang một cái, ông được cái thứ hai. Lần sau ai muốn có thì phải làm tốt hơn Lão Lưu mới được...
Vân Diệp nói rất thoải mái, nhưng vẻ mặt lại nghiêm túc. Thấy Vân Diệp lấy bạch ngọc hoa văn hình mây ra, cúi người, cung kính dùng hai tay trao cho Lão Lưu, Lưu Đức Công môi run lẩy bẩy, chùi tay lên áo rồi mới nhận lấy, giơ cao lên cho mọi người cùng chiêm ngưỡng. Sau đó, do Tân Nguyệt đích thân buộc vào thắt lưng ông ta. Lão nãi nãi khom người cảm tạ công sức ba năm vất vả.
Phát ngọc bội xong, Vân Diệp phủi tay nói:
– Phần thưởng của các ông còn nhiều hơn cả Lão Lưu, toàn là vàng đấy. Ta đã đặc biệt đổi lấy kim tệ ở hộ bộ. Đây là số kim tệ đầu tiên của triều Đường, được gia công tinh xảo, không giống cái ngọc bội của Lão Lưu do ta rảnh rỗi mà khắc ra, vốn chẳng đáng giá là bao.
Lão Lưu mặt đỏ gay:
– Đúng đó chư vị ca ca, tiểu đệ ba năm nỗ lực mới đổi được cái ngọc bội chỉ đáng giá năm quan. Nhìn mọi người mà xem, chậc chậc, vậy mà lại được đến cả trăm kim tệ!
– Lão Lưu khốn kiếp! Được voi đòi tiên à? Lão tử đây đã phải bỏ ra một trăm kim tệ, thêm năm trăm quan tiền nữa mới đổi được đó, ông có dám chơi không?
Cao Ly Lão Thôi thèm thuồng ra mặt, vờ đưa tay lấy ngọc bội của Lão Lưu. Lão Lưu ôm ngọc bội chạy thật xa, làm mọi người cười rộ lên.
Tây Vực Lão Lý cúi đầu uống rượu chẳng nói năng gì, hết chén này tới chén khác, gần như đã say mềm. Vân Diệp đi tới bên cạnh, vỗ vai hỏi:
– Ngày vui thế này sao lại rầu rĩ thế này?
Lão Lý cười hổ:
– Hầu gia, lão nô nhìn sổ sách của người khác, thấy hổ thẹn không sao tả xiết. Ai cũng kiếm tiền đầy túi đầy bị, lão nô không còn mặt mũi nào về đối diện với gia đình. Hầu gia đã cho lão nô nhân thủ tốt nhất, hộ vệ mạnh nhất, nhưng lợi nhuận thu về lại chẳng bằng hai phần mười của Lão Lưu. Hầu gia không trách mà còn an ủi, đúng là đáng chết vì thẹn.
– Bảo ông đi Tây Vực không phải chỉ để kiếm tiền. Mỗi lần ông dùng nửa đội lạc đà vận chuyển sách vở mà không bị lỗ vốn đã là nhờ năng lực xuất chúng của ông rồi. Ông tìm được cổ thành Lâu Lan là một phát hiện vĩ đại. Kim Trúc tiên sinh còn muốn đồng hành cùng thương đội để khảo sát. Cả một đế quốc to lớn biến mất trong sa mạc, nhất định phải tìm ra nguyên nhân, để chúng ta cũng có thể đề phòng trước nếu chẳng may gặp phải tai nạn tương tự. Đây là một môn học vấn cao siêu, đừng đem tiền bạc ra mà so sánh. Nào, cạn chén!
Lão Lý cuối cùng cũng vui lên, cùng Vân Diệp cạn chén rượu lớn, nhanh chóng hòa mình vào không khí vui vẻ của đám đông. Lão nãi nãi cười rất vui, lần đầu uống tới hai chén rượu, làm mọi người hò reo không ngớt.
Vân Diệp xong xuôi mọi việc bên này, rửa mặt đi thẳng tới tửu phường. Nơi này cũng hò reo nói cười, thấy Lão Giang cùng Vân Diệp đến, lập tức quỳ xuống nghênh tiếp gia chủ.
Xé một cái đùi gà, Vân Diệp vỗ bàn, ra hiệu mọi người ng���i xuống. Nơi này dễ nói chuyện hơn, toàn là gia thần, là những người thân thiết nhất trừ huyết thống ra, chẳng cần phải khách sáo gì. Lão Giang lôi từ trong phòng một cái rương sắt, bên trong toàn là kim tệ, đổ ra, kim tệ đầy bàn. Vân Diệp cầm cái xương gà chỉ đống kim tệ:
– Ai cũng có phần. Phần nhiều hay ít, các ngươi cứ tự mình tính toán mà làm. Nếu có thắc mắc gì thì cứ nói với ta. Đều là người một nhà, không cần nói nhiều lời. Tóm lại, chừng nào Vân gia còn cơm ăn thì các ngươi sẽ không chết đói. Thời buổi này mà không đoàn kết thì khó mà sống nổi. Gia đình ta không mong địa vị cao sang hơn ai, chỉ mong mọi người đều được sống bình an cả đời.
Lão Giang quỳ xuống nói lớn:
– Chúng con xin thề chết bảo vệ gia viên!
Đám võ nhân vốn chẳng màu mè khách sáo. Gia chủ đã ban thưởng thì cứ việc nhận, chẳng ai đếm xem được bao nhiêu. Mỗi người tự lấy một nắm, thấy vẫn còn rất nhiều. Lão Giang, với tư cách là người đứng đầu, đã lấy thêm một nắm nữa, thì bấy giờ những người còn lại mới yên tâm chia nhau. Cân vàng chia, bát rượu lớn uống, đó mới là cách họ thích.
Vân Diệp uống liền ba bát, ngã vật xuống đất, nôn thốc nôn tháo.
Qua Nguyên Tiêu, quan phủ khai ấn, bắt đầu làm việc. Công văn đầu tiên Phòng Huyền Linh nhìn thấy không phải là công văn về chuyện tân thành Nhạc Châu đang gây xôn xao dư luận ở Trường An, dù ông đã chuẩn bị tinh thần để đau đầu vì chuyện này. Vân Diệp nổi tiếng khó đối phó, nhưng trong biểu mừng xuân lên hoàng đế lại chỉ nói muốn mua bãi cát ngoài cửa Trường Giang, chuyện Nhạc Châu không nói tới một chữ.
Quan Đình Lung lòng đã nguội lạnh như tro tàn. Vì bù đắp lại thiệt hại ba mươi vạn quan, ông cắn răng bán mấy vạn mẫu đất đang sở hữu ở trấn Vi Thủy, có được bốn mươi vạn quan. Đây là giao dịch nhà đất lớn nhất Đại Đường. Nộp hết thuế má xong, ông trơ mắt nhìn người của tiền trang lấy đi ba mươi tư vạn quan, chỉ đưa cho ông ta một tờ giấy xác nhận đã thanh toán. Nhạc Châu phá sản rồi.
Mọi thứ trở về con số không. Nghe nói Quan Đình Lung trốn trong quan nha không ra nữa, tất cả mọi việc giao cho một thằng nhóc mười ba mười bốn tuổi làm. Nghe nói cái tên tiểu tử mặt tròn trĩnh đó là đệ tử của Vân Diệp. Chuyện đầu tiên nó tới Nhạc Châu là bán đất trả nợ. Vô số tiền nhàn rỗi đổ dồn vào mảnh đất thưa thớt bóng người này. Chỉ cần có người bán đất ở trấn Vi Thủy là lập tức có người mua, toàn là với giá cao.
Mới đầu bán một ít, mọi người còn giữ tâm lý xem náo nhiệt, quan phủ vốn không biết làm ăn, thất bại là điều nằm trong dự liệu. Nhưng lại bán một hơi toàn bộ đất đai đi thì khả nghi quá. Nếu thong thả bán, ít nhất cũng có thể bán được sáu mươi vạn quan. Nhưng bán nhanh chóng thế này là hoàn toàn chẳng màng đến việc khiến giá đất hạ xuống, cứ như bán tháo để giữ mạng làm người ta khiếp hãi. Giá đất cứ xuống mãi, cuối cùng, một nghìn hai trăm mẫu đất thậm chí đã trở về mức giá ban đầu.
Làm xong việc này, Địch Nhân Kiệt bắt đầu chuẩn bị hành trang, mua ít đặc sản Lạc Châu chuẩn bị về Trường An, ngay cả nơi chuẩn bị xây thành cũng chẳng thèm liếc mắt tới. Trước khi đi, hắn làm một việc rất kỳ quái: tới lầu duyệt quân cao nhất ở cửa tây thành Nhạc Châu, bày một bàn rượu thịt, một tấm vải lớn treo xuống, bên trên viết tám chữ "ngươi thắng rồi, lão tử không chơi nữa."
Địch Nhân Kiệt ngồi tới chiều, thấy không có động tĩnh, thức ăn trên bàn vẫn còn nguyên, liền lên thuyền lớn của thủy sư Lĩnh Nam nghênh ngang bỏ đi.
Bản quyền của tác phẩm này thuộc về truyen.free, xin vui lòng tôn trọng công sức biên tập.