(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 777:
Phòng Huyền Linh thở phào, thế là ổn. Triều đình không tổn thất gì, Nhạc Châu phá sản cũng chẳng sao, vốn dĩ vùng đất này xưa nay nào có giàu có gì. Thế nhưng, nghĩ đến cảnh nơi đó sắp xuất hiện hơn vạn nạn dân, Phòng Huyền Linh đành phải hạ lệnh Giang Nam tây đạo sẵn sàng ứng cứu. Đám nạn dân này hoàn toàn do tự mình chuốc lấy. Nếu chẳng ham tiền bán đất cho Quan Đình Lung, đáng lẽ sau khi tân thành hoàn thiện, họ đã có thể đi làm công, không những nuôi sống cả nhà mà còn có chút tích góp, nghiễm nhiên trở thành dân thành thị rồi.
Một tòa thành lớn không thể không có những ngành nghề chủ chốt để chống đỡ. Thậm chí Vân Diệp đã thương lượng với các thương gia Trường An, chuẩn bị trồng trà quy mô lớn ở đó. Vân gia thậm chí phái quản sự tới trồng trà khắp Quân Sơn, vậy mà giờ đây mọi thứ đã bị hủy hoại sạch. Người dân Nhạc Châu tự tay phá hoại sinh kế, hủy diệt tương lai của chính mình. Việc khai phá Lưỡng Hồ không nhất thiết phải xây thành tại đó, đổi sang nơi khác cũng chẳng hề hấn gì. Thủ đoạn lãnh khốc của Vân Diệp khiến Phòng Huyền Linh ớn lạnh.
Chỉ là y muốn một đảo cát làm gì? Vì sao lại cấp bách đến thế? Một trăm quan một mẫu ư? Cái đảo nhỏ đến nỗi tìm trên bản đồ cũng chẳng thấy, mà lại đáng giá đến vậy ư? Cho dù ở đó có vàng cũng chẳng có giá như vậy. Không được, hòn đảo đó chỉ có chu vi mười mấy mẫu, triều đình đâu có thiếu hơn nghìn quan tiền. Cần phải dò h��i cho rõ ngọn ngành.
Lúc này, Vân Diệp đang cùng Địch Nhân Kiệt bàn chuyện Nhạc Châu. Khi y kể lại lúc mình rời đi, vô số người đứng bên bờ, có người cầu khẩn y đừng đi, sẵn lòng bán lại đất theo giá hiện hành, y cười vang sảng khoái.
– Sư phụ, nếu giờ đồ nhi mua đất ở đó, liệu có thể mua được với giá như ở trấn Vi Thủy không? Đồ nhi tính toán, ba vạn quan là đủ. Nơi đó không tệ, chỉ cần nối nó với Nhạc Châu, sẽ là một khoản đầu tư một vốn bốn lời.
Vân Diệp định xoa đầu Địch Nhân Kiệt. Địch Nhân Kiệt quay đầu né tránh, không cho xoa, cười lớn:
– Không thể! Chỉ cần con mua đất, đám người kia sẽ lại đẩy giá lên. Chúng ta cứ đợi. Dù sao xây một tòa thành cần nhiều thời gian, chúng ta không khởi động thì không hao phí, còn đám người kia khi nào còn kẹt vốn ở trấn Vi Thủy, ngày đó họ còn chịu tổn thất. Theo tính toán, Tứ Hải hiệu đã bỏ vào đó hơn năm mươi vạn quan, một số phú thương Giang Nam khác cũng đã rót vào đó hai mươi vạn quan. Những hương dân ban đầu bán đất giá rẻ, sau lại mua vào với giá cao, lần này sẽ trở thành lưu dân. Triều đình một tháng trước đã ban hành chính lệnh cấm mua bán nhi đồng, vì vậy Giang Tây đạo phải lo liệu cái ăn cho họ. Bọn họ chính là cư dân đầu tiên của tân thành, chuyện tốt thường lắm gian truân, để họ chịu khó một phen vậy. Vi sư đảm bảo, lần sau có đánh chết bọn họ cũng không dám bán đất nữa đâu.
Quan Đình Lung đứng trên cổng tây Nhạc Châu, nhìn những hương dân la khóc ầm ĩ khi bị chủ nợ đuổi ra khỏi nhà, chỉ còn cách kéo nhau đến thành Nhạc Châu. Đến giờ họ vẫn không thể hiểu nổi tại sao mấy ngày trước mình còn là phú ông, mà chớp mắt đã nợ chồng chất. Muốn bán thân làm nô cũng chẳng ai thèm. Không có việc gì để làm, bị đuổi khỏi nhà mà vẫn phải cảm tạ người ta vì đã miễn nợ cho mình.
Những gia đình có nữ nhi xinh đẹp lo sợ con mình sẽ bị chiếm đoạt. Ai ngờ lần này quan phủ quản lý rất nghiêm ngặt, thiếu niên đồng tử không được làm nô. Về việc bao nhiêu tuổi được coi là thiếu niên và đồng tử, Quan Đình Lung cho rằng cứ chưa lập gia đình thì đều tính là như vậy. Chính vì điều này, dù thèm khát khuê nữ của con nợ đến mấy, đám chủ nợ cũng đành trơ mắt nhìn mỹ nhân cùng cả nhà bình an rời đi.
Nhạc Châu có rất nhiều người chết. Ngày nào cũng có xác chết nổi lên ở Động Đình hồ, toàn là những người ăn mặc sang trọng. Sau khi tới Duyệt Quân lâu ăn uống no say, họ liền gieo mình xuống hồ.
Thời gian qua, Vân Diệp bận rộn giao thiệp với người của Lại bộ, dùng đủ mọi thủ đoạn cứng rắn lẫn mềm mỏng để mua đảo cát ở cửa Trường Giang. Y đã bắt đầu không từ bất kỳ thủ đoạn nào. Giờ đây, người của Hộ bộ cứ thấy bóng dáng Vân Diệp là tránh xa, bởi vì Vân Diệp quá đỗi nhiệt tình, cứ mời Thị lang đi ăn cơm, rồi lại đưa tới Yến Lai Lâu, khiến thanh danh của y trở nên vô cùng tồi tệ. Tể tướng không lên tiếng, vậy ai dám bán đảo cát cho y đây?
Thuyền đội của Thủy sư Lĩnh Nam neo đậu tại đảo cát, dựng lên rất nhiều lều vải, xua đuổi tất cả thuyền bè đến gần, tuyên bố đây là cấm địa quân sự, người thường không được tự ý ra vào.
– Đó là một hòn đảo biết lớn lên, nhất định là đất lành thần linh ban cho nhân gian, nghe nói liên quan tới Tức Nhưỡng.
Ngư dân địa phương nhanh chóng truyền tai nhau tin đồn. Bởi dân chúng luôn thích tin rằng nơi mình ở là đất lành:
– Năm năm trước không có hòn đảo này. Lão hán tận mắt trông thấy một hòn đá lớn từ trời rơi xuống, sau đó mặt nước nhô lên một bãi cát nhỏ, chỉ vỏn vẹn một trượng, vậy mà năm năm sau đã biến thành như bây giờ. Trời ơi, một năm mà nó có thể sinh ra mấy mẫu đất như vậy, chỉ Tức Nhưỡng của thần tiên mới có năng lực đó, còn gì khác có thể giải thích nổi!
Tin tức phát hiện Tức Nhưỡng ở cửa Trường Giang lan truyền nhanh chóng, không cánh mà bay. Vân Diệp phái binh lính đồn trú trên đảo là để tìm Tức Nhưỡng. Có thứ này, đầm lầy Giang Nam sẽ nhanh chóng biến thành ruộng tốt. Đó chính là nguyên nhân Vân Diệp từ bỏ trấn Vi Thủy. Chỉ cần có Tức Nhưỡng, Vân Diệp muốn bao nhiêu đất mà chẳng được? Cần gì phải bỏ tiền ra mua?
Viên Thiên Cương làm như vô tình nhắc đến chuyện này với Vân Diệp. Một số đại hòa thượng cũng tìm đến dò hỏi. Cuối cùng đến cả Hoàng hậu cũng không nhịn được mà hỏi y rốt cuộc trên đời có Tức Nhưỡng hay không?
– Toàn là lời đồn nhảm, trên đời này làm gì có thứ đó. Tin đồn không thể tin được. Thần sở dĩ phái binh lính lên đó là để lập trạm trung chuyển hàng hóa, giảm bớt nỗi khổ đường xa vạn dặm.
Vân Diệp nói chắc như đinh đóng cột, nhưng hòn đảo đó lại to lên rất nhiều. Chỉ cần người sáng suốt chắc chắn sẽ phát hiện ra. Tức Nhưỡng đó chính là một đại lục. Thiên hạ vốn phân thành Đông Thắng Thần Châu, Nam Chiêm Bộ Châu, Tây Ngưu Hạ Châu, Bắc Câu Lô Châu, điều này đã định sẵn. Song, ngũ hành thiếu một thì không thể hoàn thiện, nên trời đã giáng Tức Nhưỡng, hy vọng thêm một khối đại lục để đủ năm châu. Hiện tại Tức Nhưỡng vẫn còn nhỏ, đợi nó nối với địa mạch, thì sẽ không ai có thể làm gì được nữa. Tức Nhưỡng đang di chuyển dần ra biển, một tháng không gặp sẽ thấy nó đi ra biển thêm mấy trượng.
Chỉ nói suông thì chẳng ai tin, nhưng hòn đảo đó ngay cửa Trường Giang, đang dần lấn ra biển. Vân Diệp dù quyền thế ngút trời cũng không thể bịt miệng tất cả. Huống hồ quan viên địa phương đích thân lên đảo, chứng thực hòn đảo đang lớn lên và di chuyển ra biển. Một đạo tấu chương dâng lên, cả Trường An liền xôn xao.
Phòng Huyền Linh chẳng kịp mang giày đã vội vã chạy vào hoàng cung. Thấy Vân Diệp đang thuyết phục Hoàng đế bán hòn đảo cho y với giá mười vạn quan. Tiền cũng đã được dâng vào hoàng cung, Hoàng đế chấp thuận, chuẩn bị viết chiếu thư thì Phòng Huyền Linh quát lớn:
– Chậm đã!
Khiến Hoàng đế giật mình run tay, mực nhỏ lem trên giấy.
– Bệ hạ, chuyện Tức Nhưỡng đã được xác thực. Thứ sử Tùng Châu đích thân lên đảo, phát hiện hòn đảo đang lớn dần và di chuyển. Tuy chưa thể xác định chính xác có phải là Tức Nhưỡng hay không, nhưng lão thần cho rằng hòn đảo này tuyệt đối không thể đem bán.
– Phòng tướng, ta với ông xưa nay không thù không oán, vì sao lại phá hỏng chuyện của ta? Phu tử nói 'kính quỷ thần nhưng tránh xa'. Ông là đệ tử Nho gia chính tông, vì sao lại tin vào lời đồn nực cười về Tức Nhưỡng? Ta chỉ mua một cái đảo cát không người, kiếm thêm thu nhập cho gia đình, ông cứ cố tình gây khó dễ là vì nguyên cớ gì?
Nhìn Vân Diệp tức đến bốc khói, trong lòng Phòng Huyền Linh thư thái như uống mật ngọt, vỗ vai Vân Diệp cười:
– Lão phu biết, chẳng qua chỉ là đảo cát thôi mà, loại đó thì nhiều vô kể. Đừng nói đảo cát, ngay cả đảo lớn hoang vu cũng có vô số. Vân hầu muốn xây biệt viện để thỏa chí ẩn sĩ, lão phu nhất định sẽ tương trợ. Chậc chậc, mười vạn quan, thật hào phóng.
Đỗ Như Hối đứng bên cạnh vuốt chòm râu dài, nhìn Vân Diệp phất tay áo bỏ đi, thầm bội phục mà chắp tay với Phòng Huyền Linh. Giờ đây đã đến lúc triều đình thể hiện quyền uy rồi. Y liền hạ lệnh cho Thủy sư Lĩnh Nam phong tỏa mặt sông, không cho bất kỳ ai lấy bất kỳ cớ gì lên đảo. Một khi phát hiện, lập tức xử tử không cần hỏi. Tất cả người của Vân gia cũng không được phép lên đảo. Ngũ Lễ Giáo Úy sẽ phụ trách việc này, nếu có lòng riêng, tuyệt đối sẽ không khoan thứ.
Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, nơi tinh hoa câu chuyện được giữ gìn trọn vẹn.