Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 778:

Đứng ở cửa điện nhìn Phòng Huyền Linh và Vân Diệp tranh chấp, Lý Thái quay đầu hỏi phụ thân:

– Sao không bán cho y? Mấy năm qua tên này nhúng tay vào đủ chuyện, giàu hơn cả hài nhi. Kiếm được mười vạn quan là chuyện tốt, một hòn đảo nát, chẳng lẽ cứ phải ra vẻ trí giả như Phòng tướng để rồi thân bại danh liệt sao?

Trường Tôn thị đánh yêu Lý Thái một cái:

– Con biết cái gì! Vân Diệp xưa nay không thấy lợi không ra tay. Lần này vội vàng bỏ ra mười vạn mua đất, nhất định có điều cổ quái, nói không chừng có Tức Nhưỡng thật.

Lý Thái bất lực nói với mẫu thân:

– Chắc chắn có điều cổ quái, nhưng hài nhi lấy đầu ra bảo đảm Tức Nhưỡng là chuyện bịa đặt. Tuy hài nhi không đoán ra y định làm gì, nhưng có thể xác định được một điều: với tính tham tiền của y, đánh chết cũng chẳng bỏ tiền ra mua một hòn đảo nát.

Lý Nhị thấy Lý Thái khẳng định như thế thì cười hỏi:

– Tại sao?

– Mọi người bị mười vạn quan làm hoa mắt rồi, không nhìn Vân Diệp mang vào hoàng cung chỉ có ba cái rương, làm sao chứa được mười vạn quan chứ? Vàng bạc ư? Phụ hoàng cứ nhìn mà xem, hai thị vệ khiêng nhẹ nhàng, chứng tỏ bên trong đó không hề có vàng bạc gì. Những thứ bảo bối khác không thể dùng làm tiền tệ. Phụ hoàng nhìn thấy cái rương đầu chất đầy kim tệ, cùng lắm chỉ có một hai nghìn thôi. Hài nhi dám cược, đáy rương rỗng tuếch.

– Hơn nữa, rõ ràng y có thể xin phụ hoàng hạ chỉ sớm, vì sao cứ nói lăng nhăng cả buổi, đợi khi Phòng tướng vào mới nói? Rõ ràng là muốn đẩy Phòng tướng vào lò lửa.

– Còn nữa, hì hì, phụ hoàng trở nên dễ tính từ bao giờ thế? Lại còn phối hợp với Vân Diệp rất đúng lúc, quân thần hai người rõ ràng muốn hại Phòng tướng.

Lý Nhị ngửa mặt cười dài, cười xong đi tới đá Lý Thái một cái, chắp tay sau lưng bỏ đi. Tâm tình dường như cực kỳ khoan khoái, bộ dạng mọi sự nằm gọn trong lòng bàn tay, nhìn mà buồn nôn!

Trường Tôn thị xúc động nắm tay Lý Thái:

– Thanh Tước, con nói cho mẫu thân nghe, Tức Nhưỡng thực sự không tồn tại à? Nếu thế thì tiếc quá. Nếu có nó, quốc lực Đại Đường ắt sẽ thịnh vượng như mặt trời ban trưa.

– Mẫu hậu, đừng nghĩ tới nó nữa, không có đâu. Đại Đường muốn như mặt trời giữa trưa phải dựa vào lương thực ở ruộng, hàng hóa ở tác phường, gươm đao trong tay binh sĩ, còn những thứ khác thì bỏ hết đi.

– Nhưng hòn đảo đó thực sự đang lớn dần và vươn ra biển. Công văn ghi rõ như vậy, nhất định không thể nghi ngờ. Quan địa phương dù có hồ đồ đến mấy cũng không dám lấy chuyện này ra đùa cợt. Thứ sử Tùng Châu đưa lên văn thư chẳng những c�� con dấu của ông ta mà còn có cả trưởng sử và tư mã, không thể làm giả được.

Lý Thái nhìn bầu trời âm u bên ngoài, đấm đầu phiền muộn nói:

– Nhất định có chỗ nào đó không ổn, nhưng không ổn ở đâu thì chỉ là hài nhi chưa nghĩ thông mà thôi. Đợi khi nghĩ ra, hài nhi sẽ biết Vân Diệp muốn làm gì.

Nói xong, Lý Thái ngồi bệt xuống bậc thềm bạch ngọc, tay chống cằm, vẻ mặt thất thần. Trường Tôn thị sai người mang hai cái đệm tới, ngồi xuống cùng nhi tử, hai mẹ con cùng chống cằm nhìn ra ngoài.

Vân Diệp nổi giận đùng đùng rời cửa cung, lập tức lệnh một đám hộ vệ đón lấy những chiếc rương, gian nan khiêng lên xe để về trang viện. Người ta xui xẻo thì làm chuyện gì cũng không suôn sẻ. Xe đi được mấy bước, rắc một tiếng, trục xe gãy, rương bị bật ra. Một đống tiền vàng đổ xuống ào ạt, lăn khắp đường phố. Vân Diệp càng điên tiết, vung roi quất túi bụi mã phu và đám hộ vệ trông rương, chẳng thèm quản những đồng vàng rơi trên mặt đất.

May là đầu lĩnh hộ vệ Vân gia biết phải làm gì, quát lệnh toàn bộ hộ vệ mau chóng đi nhặt vàng, bản thân rút đao khỏi vỏ, hung ác nhìn chằm chằm đám người xem náo nhiệt. Kẻ nào dám nhặt vàng của Vân gia, dứt khoát sẽ bị chém chết.

Vân Diệp dùng mười vạn quan mua đảo cát, bị tể tướng đại nhân trí tuệ phá vỡ gian mưu, đành tức tối mang tiền về nhà. Lập tức, chuyện này trở thành đề tài nóng nhất của đường phố Trường An, thậm chí có cả vở kịch "Tể tướng trí phá quyền gian" lưu hành trong dân gian.

Chính thức đẩy sự kiện lên cao trào là tin khẩn tám trăm dặm của thứ sử Tùng Châu. Hồng Lĩnh cấp sứ ngày đêm không nghỉ từ Tùng Châu về cấp báo, phía hạ du của hòn đảo đó lại có thêm một hòn đảo cát nhỏ sắp nổi lên mặt nước, xem chừng chỉ hai tháng nữa thôi là sẽ nổi lên.

Trường An sôi sùng sục, toàn thiên hạ cũng sôi sùng sục theo. Thần vật trong truyền thuyết không ngờ đã thực sự xuất hiện tại nhân gian. Có nó làm chứng cứ, thế là các truyền thuyết thần tiên khắp nơi lại sống dậy.

Ngươi dám nói không có Chúc Dung à? Ngươi dám nói không có Ứng Long à? Ngươi dám nói Đại Vũ không biến thành búa lớn phá núi đá à? Ai bảo nam nhân không thể sinh con? Đại Vũ chính là do cha ông ta sinh ra sau khi ông ấy chết ba năm, ông ta nhảy ra từ trong đá, mặc dù khối đá đó là do mẹ ông ta hóa thành.

Có sự tồn tại của Tức Nhưỡng, những truyền thuyết liên quan tới nó liền trở thành sự thật. Vân Diệp trốn trong phòng nghe Lão Tiền kể chuyện lưu truyền trong dân gian, nước dãi chảy dài cũng không hay biết. Bởi lẽ, người có sức sáng tạo và trí tưởng tượng chân chính nhất chính là quần chúng nhân dân lao động. Người khác tin hay không thì Vân Diệp mặc kệ, ít nhất lúc này thì y tin rồi, Tức Nhưỡng, nó phải là Tức Nhưỡng.

Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt tới nhà thăm Vân Diệp nằm trên giường đắp khăn ướt thở vắn than dài:

– Tiểu tử cũng to gan quá đấy. Loại thần vật như Tức Nhưỡng cũng dám mưu đồ? Mau mau bỏ ý nghĩ đó đi, về nhà trồng cây, đừng nghĩ tới Tức Nhưỡng nữa. Thứ đó chỉ quốc gia mới được sở hữu, hoàng đế mà sở hữu cũng còn bị coi là bất kính với trời cao rồi. Tìm được là phải thờ trên Thần Nông đàn, phàm nhân đừng nghĩ tới.

– Không có Tức Nhưỡng, đó chỉ là một hòn đảo nát mà thôi.

Vân Diệp bật dậy, g���m lên vào mặt Trình Giảo Kim và Ngưu Tiến Đạt, gân xanh trên cổ nổi lên, vẻ mặt khủng bố hung tàn.

Ngưu Tiến Đạt buông một tiếng thở dài, nói thuận theo y:

– Được được, không có không có, toàn là do bọn chúng bố láo bố lếu. Cứ nằm xuống đi, bá bá sẽ đi đánh đám khốn kiếp nói năng lung tung đó. Cháu ngủ đi, đừng nóng.

Dỗ Vân Diệp yên tĩnh lại, Lão Trình Lão Ngưu rời phòng ngủ của Vân Diệp, tới đại sảnh. Trình Giảo Kim vỗ đầu:

– Lão Ngưu, bệnh điên của thằng bé này càng ngày càng nặng. Có điều toàn là vì Tức Nhưỡng cả, đó là thần vật thượng cổ. Sư môn của nó có lai lịch quỷ dị, biết đâu đã biết được điều gì đó. Ông xem, một đứa bé chưa bao giờ thèm để ý tới kỳ vật bảo bối, giờ bị Tức Nhưỡng làm nổi điên, phát hiện ra bảo bối mà lại không lấy được, nếu là ta cũng chẳng chịu nổi.

– Ông nói lăng nhăng gì đó! Bệ hạ vốn đồng ý bán đảo cát cho Tiểu Diệp, bị Phòng Huyền Linh phá hoại. Không được! Chúng ta phải đi tìm Phòng Huyền Linh mà lý luận, tăng thêm năm vạn nữa. Nếu không bán, chớ trách lão phu thất lễ. Thằng bé này chưa bao giờ thiết tha một món bảo bối đến thế, được hay không thì phải xem mới rõ.

Trình Giảo Kim tán thành, cùng Ngưu Tiến Đạt đánh tới nhà Phòng Huyền Linh. Kết quả không bắt được người, Lão Phòng đi rồi. Vợ của ông ta cũng không biết đi đâu. Phòng Di Ái chưa nói hết lời đã bị Lão Ngưu kéo ra chuồng gia súc. Hai lão tướng sát khí đằng đằng đó làm người vợ đanh đá của Phòng Huyền Linh nấp vào nội trạch không dám ho he nửa lời. Không tìm được chính chủ, hai vị lão soái đành quay về, bắt Tôn Tư Mạc tới khám bệnh cho Vân Diệp.

Tôn Tư Mạc tới nhà, liếc nhìn Vân Diệp một cái, không khám bệnh mà bảo gia tướng lục soát phòng ngủ từ trong ra ngoài, sai người canh giữ nghiêm ngặt, không có lệnh thì không được tự ý ra vào.

Xong xuôi, ông mặc kệ hai lão tướng đang đứng ngồi không yên, tự ngồi xuống pha trà uống. Uống chán rồi mới gõ bàn nói với Vân Diệp:

– Tiểu tử, đóng kịch tiếp đi, trêu đùa các trưởng bối thấy vui lắm à? Có biết hôm nay Trình bá bá, Ngưu bá bá của ngươi đại náo phủ tể tướng, lật đổ cả sư tử đá không? Chuyện gì đã ép ngươi phải làm điều khốn kiếp như thế?

Vân Diệp vẫn đạp giường rầm rầm, nhưng tay chấm nước trà viết ba chữ "Ao Khúc Giang", sau đó lại tiếp tục giả điên.

Tôn Tư Mạc không hiểu chuyện gì, nhưng nhìn hai vị lão tướng câm nín là biết xảy ra chuyện lớn rồi. Định hỏi thì Trình Giảo Kim cắt ngang:

– Tôn tiên sinh, chuyện này càng ít người biết càng hay. Thằng bé này muốn tất cả mọi người biết nó nổi điên vì Tức Nhưỡng, điều chúng ta có thể làm là giúp nó tuyên truyền. Ngày mai lão phu sẽ lên triều xin ân điển.

Tôn Tư Mạc gật đầu, cầm bút kê một đơn thuốc dài, đưa cho Trình Giảo Kim. Đây là đơn thuốc trị bệnh điên thực sự, sắc uống hàng ngày, nhưng không cần uống cũng được.

Trình Giảo Kim và Ngưu Tiến Đạt gật đầu, sau đó ba người vội vã rời Vân gia. Một người về dược lữ nghĩ phương thuốc, hai người kia về nhà thảo bản tấu, đều rất bận rộn.

Triều đình muốn tập trung toàn bộ sức lực xây thành ở Tùng Châu để trông coi Tức Nhưỡng. Đây là một tòa quân thành, trừ quân sĩ thủ vệ ra thì không cho phép người không liên quan đặt chân lên đảo cát. Chỉ cần ��ợi khai xuân là sẽ lập tức thi hành.

Chẳng có ai kêu gào bán đất ở Tùng Châu. Đất đai nơi này đều là của quốc gia. Sở dĩ các phú thương chỉ đành trơ mắt nhìn nhân viên khảo sát của thư viện ngồi thuyền thuận dòng đi ra đảo. Hi Mạt Đế Á tiên sinh và thị nữ ngồi một gian thuyền. Nàng cực kỳ say mê thần thoại, từ những vị thần khỏa thân của phương Tây cho đến những ma quái thích nuốt mây phun khói của phương Đông, nàng đều vô cùng hứng thú.

Các quý phụ Trường An gửi gắm hi vọng lớn vào chuyến hành trình của Hi Mạt Đế Á, hi vọng những việc nam nhân không làm được, cuối cùng sẽ do một nữ tử hoàn thành. Cho nên hành trang của nàng nhét đầy vàng bạc. So ra thì Kim Trúc tiên sinh nghèo khó hơn nhiều, chỉ vỏn vẹn một phụ tá, một con lừa và một thư sinh mà thôi.

Ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt, Kim Trúc nhíu mày. Ông ta xưa nay luôn ngứa mắt với sự xa hoa của Hi Mạt Đế Á. Một người làm học vấn, thanh tâm quả dục là yêu cầu cơ bản. Khoe khoang ầm ĩ thế này đâu phải là thái độ đoan chính, nhưng quan chức của Hi Mạt Đế Á ngang bằng với ông ta, nên đành ngậm miệng không nói gì.

– Kim Trúc tiên sinh, nay chủ nhân của thư viện đang nổi điên ở nhà, thư viện cũng không được yên. Chúng ta phải mau chóng lấy được Tức Nhưỡng, biết đâu chừng có thể giúp y tỉnh táo lại.

Kim Trúc tiên sinh nhẹ nhàng lùi ra sau một bước, cái thói quen tới sát người khác để nói chuyện của Hi Mạt Đế Á làm ông ta chịu không thấu:

– Đính chính một chút, thư viện là của hoàng gia, không liên quan tới Vân hầu. Vân gia chỉ là nhà tài trợ tư nhân, Vân hầu cũng là viện chính. Có những lời không thể nói lung tung như vậy được.

– Thứ hai, Tức Nhưỡng có tồn tại hay không còn phải đợi khảo chứng. Là một học giả, điều tối kỵ là nghe tin đồn. Đôi khi chính mắt chúng ta nhìn thấy còn chưa đáng tin, huống chi là lời đồn thổi. Lần này nếu không có công văn của quan nha, ta đã chẳng buồn đi một chuyến. So ra thành cổ Lâu Lan còn có sức hấp dẫn hơn.

– Thứ ba, Vân hầu không điên, ngài ấy chỉ không khống chế được cảm xúc của bản thân mà thôi. Một người tính cách quá phong phú sẽ có những lúc tâm tình quá khích như thế. Chỉ cần yên tĩnh vài ngày là ổn, đó là phiền não của người thông minh.

– Thứ tư, chúng ta chỉ có mười ngày khảo sát. Ta hi vọng có thể lập tức tập trung vào nghiên cứu, không phí tâm sức vào những việc dư thừa. Nếu Hi Mạt Đế Á tiên sinh còn việc khác phải làm, ta sẽ không đợi đâu. Một khi lên đảo là ta sẽ làm việc ngay.

Kim Trúc tiên sinh nói liền một hơi rồi xoay người bỏ đi. Lại thấy có điều không ổn, quay lại chắp tay thi lễ với Hi Mạt Đế Á, sau đó vào khoang thuyền nghỉ ngơi.

– Quái vật, quái vật, một tên ngốc chỉ biết làm việc. Sớm đã nghe nói tới Giang Nam mỹ cảnh, chẳng lẽ lại không đi xem sao được? Nghe bằng hữu ở Giang Nam nói, hạnh hoa xuân vũ ở Giang Nam làm ướt áo mềm, mỹ nhân tha thướt cầm ô lướt trên phố. Mỹ nhân như mình mà không đến đó, há chẳng phải uổng phí cả chuyến đi sao? Hừm, thư viện này chẳng có mấy kẻ bình thường.

Nhìn nàng õng ẹo bước đi trên mạn thuyền mà ảo tưởng như đi trong hạnh hoa xuân vũ, học sinh thư viện trừng mắt nhìn đám thuyền công. Mỹ cảnh này chỉ có nàng xứng đáng thưởng thức.

Khi Lý Thừa Càn tới thăm Vân Diệp phát hiện ra y rất bình thường. Trừ việc thích dùng bát sứ to uống trà thì mọi hành động, đi lại đều không khác gì người thường. Hắn vui mừng nói:

– Diệp Tử, ngươi khỏi bệnh rồi à?

Vân Diệp lườm hắn:

– Đúng thế, bệnh của ta khỏi rồi, nhưng bệnh của ngươi chưa khỏi. Ta muốn một hòn đảo nát, vì sao các ngươi không cho ta? Ta đã bỏ ra mười lăm vạn quan rồi, các ngươi còn chút lương tâm nào không? Một hòn đảo nát thôi mà muốn ta phải bỏ thêm bao nhiêu tiền nữa đây? Ngươi nói xem, ngươi nói xem...

Lý Thừa Càn luống cuống nhìn Vân Diệp giả điên mà không biết làm sao, nhưng phát hiện Tân Nguyệt rất thuần thục lấy chiếc bát sứ to nhét vào tay trượng phu. Chỉ thấy Vân Diệp ném vỡ liền bốn cái bát mới yên tĩnh lại, có điều vẫn thở phì phì.

– Thế là sao?

Lý Thừa Càn kinh ngạc hỏi Tân Nguyệt:

– Thái tử không biết, chuyết phu trước kia có thói quen đập đồ khi nổi giận. Chỉ cần có thứ cho chàng đập sẽ đỡ hơn.

Tân Nguyệt buồn bã nói:

– Vì sao phải đập loại bát này? Những món đồ gốm sứ khác trong nhà bị chàng đập hết rồi sao?

– Không phải, loại bát này rẻ tiền. Những món đồ khác đều là sứ quý đắt tiền, vỡ thì tiếc lắm. Chuyết phu thấy vừa xót của mà đập đồ thì không phát tiết được, thế này thoải mái hơn.

Lúc này Vân Diệp như mới tỉnh lại:

– Thừa Càn, huynh đến từ bao giờ đấy? Gần đây ta không được bình thường, lòng cứ rối loạn, ngươi đừng trách.

Lý Thừa Càn sợ hãi ngồi xuống nói chuyện với Vân Diệp, chỉ sợ làm y kích động lại nổi cơn. Cứ lúc tỉnh táo, lúc hồ đồ thế này làm hắn lo lắm.

– Hai ông Trình, Ngưu sáng nay ở đại điện cầu xin phụ hoàng ban đảo cát cho ngươi, đồng thời sẵn sàng trả hai mươi vạn quan. Kết quả không thành công, bị nhóm Phòng tướng uyển chuyển từ chối, nói rằng những nơi khác thì không thành vấn đề, chỉ có đảo cát không được. Các tiên sinh của thư viện đang ngày đêm đến đảo cát, chỉ cần nghiên cứu kết thúc là sẽ công bố với toàn quốc. Chuyện này liên quan tới quốc thể, không phải là vấn đề tiền bạc.

– Thôi, bỏ đi. Các ngươi không hiểu được chuyện ở đó là thế nào, làm như vậy là điều bình thường. Phòng tướng một lòng vì nước, ta không thể chỉ trích. Nói cho cùng, chính là do tâm tư của ta gây chuyện, khiến bệ hạ khó xử. Đây là lỗi của một thần tử. Ngày mai sẽ đi xin bệ hạ thứ tội, từ nay không nhắc tới đảo cát nữa.

Lý Thừa Càn nói chuyện có tình có lý, mặt cũng sáng. Cuối cùng không kìm được tò mò, lén hỏi:

– Diệp Tử, rốt cuộc có phải là Tức Nhưỡng hay không? Ngươi nói cho huynh đệ biết đi, ta sẽ nói giúp ngươi.

– Không có, không có, nói lăng nhăng.

Vân Diệp lại trở nên kích động:

– Ai bảo có Tức Nhưỡng? Thứ đó làm gì có khả năng xuất hiện ở thế gian? Trước kia nghe nói Bạch Ngọc Kinh...

Nói tới đó kinh hoàng vội bịt miệng lại, thi lễ qua loa với Lý Thừa Càn, chui tọt vào phòng mình, đóng cửa lại, ai gõ cửa cũng không chịu mở.

Thái tử không phải đi một mình, tùy tùng rất đông. Loại bái phỏng chính thức này không thể thiếu quan viên ghi chép, vệ quan và nghi trượng. Ánh mắt của những người chứng kiến trở nên kỳ dị, bọn họ không phải lần đầu nghe tới Bạch Ngọc Kinh.

Mọi quyền bản dịch của đoạn truyện này thuộc về TruyenTV.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free