Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 79:

Ngươi lại có mưu đồ xấu gì đây? Đã lừa bệ hạ, lừa quần thần, ngươi còn định lừa ai nữa?

Giọng Trường Tôn hoàng hậu, thanh thoát mà uy nghiêm, chợt vang lên phía sau.

– Tâu nương nương, xin cho thần được thưa. Đây rõ ràng là chuyện đôi bên tự nguyện, sao lại có thể gọi là lừa gạt được ạ? Hơn nữa, tiểu thần làm tất cả cũng là vì Khác Vật Viện. Khác Vật Viện mang danh hoàng gia, nếu xét đến cùng thì bệ hạ và tiểu thần cũng coi như cùng một thể. Giả sử cái tiếng xấu lừa lọc mà đồn ra, thử hỏi còn ai dám qua lại với tiểu thần nữa chứ?

Y vội vã phản bác, tuyệt nhiên không dám nhận cái tiếng xấu này.

– Quả nhiên là lòng dạ hiểm độc! Ngươi còn dám kéo cả bệ hạ vào cuộc. Ngay từ lúc ngươi đòi mang danh hoàng gia, bổn cung đã thấy có điều không ổn, nhưng chưa biết rốt cuộc là ở điểm nào. Giờ đây thì đã rõ, ngươi cậy vào chút thông minh vặt mà làm càn làm bậy. Hôm nay ngươi không giải thích rõ ràng, chuyện này sẽ không yên đâu!

Trường Tôn hoàng hậu dường như chỉ còn thiếu nước nói thẳng ra rằng: Ngươi mà không mau giao tiền thì đừng hòng thoát.

Lý Thừa Càn lần đầu tiên cảm thấy mình và mẫu thân, cùng cả Vân Diệp, có một khoảng cách quá lớn. Chắc chắn không phải vì học vấn... tuyệt đối không phải học vấn! Hai chữ "tham tiền" đó, có đánh chết hắn cũng không dám thốt ra.

– Lòng nhân từ của nương nương soi rọi khắp mọi ngóc ngách Đại Đường ta, vi thần vô cùng cảm kích. Vừa hay, tiểu thần có một khoản tiền dư, dưới sự cảm hóa của nương nương, thần quyết định dâng lên một nửa để nương nương ban ân cho vạn dân.

Vân Diệp tỏ ra vẻ mặt thành khẩn nhận lỗi:

– Bổn cung là mẫu nghi thiên hạ, vài đồng tiền lẻ thì có đáng gì mà nói.

Tàn nhẫn thật! Vân Diệp thầm rên rỉ trong lòng. Một nửa mà vẫn chưa thỏa mãn sao? Bà không thể nào để ta phí công vô ích như thế được!

– Lòng dạ bao la của nương nương khiến vi thần thật không biết giấu mặt vào đâu. Thôi được, thần quyết định dâng lên hai vạn quan, chỉ mong đổi lấy một nụ cười của nương nương.

Hết cách thật rồi! Đây là giới hạn cuối cùng của Vân Diệp, nếu còn chưa thỏa mãn, e rằng y chỉ còn nước lăn ra khóc lóc ăn vạ mà thôi:

– Ừm, ngươi đúng là thằng bé biết điều, lại thức thời. Thấy ngươi thành tâm như vậy, bổn cung đành miễn cưỡng nhận lấy vậy. Sau này, bổn cung sẽ thay ngươi ban ân huệ khắp thiên hạ.

Sau một hồi suy tính, nương nương đại nhân mới miễn cưỡng chấp nhận khoản hai vạn quan Vân Diệp hứa dâng. Bà để lại hai biên lai giao nhận rồi quay về hậu cung.

– Diệp Tử, đó là mẹ ta sao?

Lý Thừa Càn không tin lắm:

– Đó chính là Hoàng hậu nương nương.

Vân Diệp hờ hững đáp:

– Mẹ ta không như thế.

– Thế nên ta mới nói đó là Hoàng hậu nương nương mà. Thừa Càn à, ngươi phải học hỏi thật kỹ vào đấy.

...

Lão nãi nãi nhàn nhã đi dạo trong hoa phòng nhà mình, phía sau theo bốn tôn nữ lớn nhỏ.

Toàn bộ gian nhà phía bắc đã được đứa cháu trai phá bỏ vách ngăn, tạo thành một gian lớn. Hai bức tường trước sau được khoét rỗng, thông với hệ thống ống khói mà thằng cháu gọi là "tường ấm". Thế nên, dù bên ngoài vẫn còn chút giá rét, bên trong phòng lại ấm áp như mùa xuân.

Không chỉ có bức tường ấm áp, sắc xuân còn thể hiện rõ qua màu xanh mướt của đủ loại rau trong phòng: rau chân vịt xanh ngan ngát, hẹ non vàng nhạt, rau cải xanh đậm... Thậm chí còn có mấy cây dưa chuột đang trổ bông vàng li ti. Nhất Nương cẩn thận dùng bút lông chấm từng nụ hoa, cháu trai đã dặn rồi, mỗi đóa hoa đều phải chấm thì mới kết quả được, dù nàng chẳng hiểu lý do là gì.

Từng hàng hộp gỗ được thợ mộc chế tác, đặt gọn gàng vào các ô nhỏ. Bên trên rải lớp vải cũ đã luộc qua, rồi phủ thêm một tầng đất mục dày chừng nửa xích. Nước đậu nành ủ lên men vài ngày bốc ra mùi thum thủm được cháu trai dùng để tưới cách nhật. Nhờ vậy mà số rau này lớn nhanh hơn cả hạt giống của nhà nông.

Lão nãi nãi hài lòng ngắm những cây dưa chuột trong chum thấp, mơ màng tưởng tượng đến ngày chúng kết thành trái dưa tươi non mơn mởn.

Riêng ớt thì lão nãi nãi tuyệt đối không cho đám tiểu nha đầu tay chân lóng ngóng động vào. Mãi mới nảy mầm được mười mấy cây, đứa cháu còn dặn nếu giống ớt này chết thì nó sẽ nhảy sông. Bà nào dám để cháu mình nhảy sông, nếu nó mà nhảy thật, thì bà lão này còn thiết sống làm gì nữa chứ.

Những bông ớt màu trắng, không mùi, đã có một số cây ra trái nhỏ xanh mướt. Nghe cháu trai nói, giống ớt này được khách lãng du mang từ tận đại dương cách mấy vạn dặm về, chết đi là không còn tìm đâu ra nữa.

Dưa Côn Lôn cũng mọc rất tốt, những chiếc lá to đã sắp phủ kín bồn hoa. Trên thân cây đã kết những trái nhỏ, phần đài hoa vẫn còn bám chặt.

Bức tường hướng về phía mặt trời được mở rất nhiều cửa sổ. Nếu không phải mái nhà được chống đỡ bằng vô số cột, e rằng căn phòng này đã sập từ lâu. Cửa sổ nhiều đồng nghĩa với ánh sáng mặt trời dồi dào. Cứ đến giữa trưa, khi ánh nắng gay gắt nhất, phải mở tung cửa để rau xanh hấp thụ ánh sáng. Đến lúc mặt trời lặn, khí lạnh ùa về, mới đóng cửa sổ lại.

Những việc này đều do Nhất Nương và Nhuận Nương đảm đương. Diệp Nhi đã dặn dò rồi, đây là một phần của hồi môn của các nàng, bất kể sau này gả vào hào môn hay nhà thường dân, có được tài năng này sẽ không bao giờ bị ức hiếp, có thể sống an vui cả đời.

Nhất Nương cài trâm vàng trên đầu, dáng đi yểu điệu thục nữ, đúng là một đại cô nương đã cập kê, nay đã sắp mười bốn tuổi. Mấy ngày trước, Trình phu nhân có mai mối cho nàng một người họ hàng xa của Bùi gia. Chàng trai ấy mười lăm tuổi, mắt to lông mày rậm, trông đoan chính không chê vào đâu được, lại là người ngoan ngoãn, hiểu biết lễ độ, chỉ cần nhìn thêm một cái cũng khiến người ta phải ngượng ngùng. Điều này thì chẳng hề giống đứa cháu trai chút nào. Cha của chàng trai làm huyện lệnh một huyện ở Kiếm Nam, tuy chức quan nhỏ, nhưng cũng xuất thân từ thư hương danh giá.

Khi hỏi Nhất Nương, nàng chỉ xấu hổ im lặng. Thằng cháu liền nói muốn đuổi tên tiểu tử kia đi, rồi đòi đánh gãy chân hắn, khiến Nhất Nương phải vội ôm chặt lấy. Cảnh tượng đó khiến bà thông gia và Trình phu nhân đều bật cười đến tắt thở.

Hôn sự đã định, nhưng thằng cháu trai không đồng ý cho thành thân ngay. Nó giải thích với bà thông gia rằng, không phải Vân gia làm cao, mà bởi hai đứa trẻ vẫn còn chưa thực sự trưởng thành. Thành thân sớm chỉ có hại, thậm chí còn ảnh hưởng đến việc sinh con đẻ cái sau này. Nhà người ta mười ba, mười bốn tuổi đã kết hôn, đó là vì đầu óc bị kẹp vào cửa rồi! Xương cốt còn chưa vững, tinh khí chưa ổn định, chẳng khác nào hoa màu chưa đến ngày đã thu hoạch, làm sao mong có được mùa bội thu? Đường luật quy định nam tử 18, nữ tử 16 tuổi mới được thành thân là hoàn toàn có lý. Cứ đợi thêm hai ba năm nữa, khi chúng trưởng thành hơn, lúc đó thành thân cũng chưa muộn.

Lão nãi nãi gọi Nhất Nương tới, khuôn mặt nhỏ nhắn bị hơi nóng trong phòng làm hây hây hồng thật xinh đẹp. Thấy nãi nãi nhìn, Nhất Nương nhớ lại chuyện hôm định thân, xấu hổ che mặt đi. Lão nãi nãi yêu thương gõ đầu nàng:

– Cháu là đứa có phúc.

Tiểu Nha ngồi trên cổ ca ca, miệng nhai cơm cháy. Phía sau, Tiểu Tây và Tiểu Bắc ra sức đẩy, nhưng chúng quá nhỏ yếu, không sao đẩy chiếc xích đu đi xa được. Thế là hai đứa liền chạy thật xa, rồi lao tới, khiến xích đu chỉ rung rinh chút đỉnh. Tức tối, chúng đành đi tìm các tỷ tỷ giúp đỡ.

Vân Diệp miệng ngâm nga bài hát, tâm tình rất tốt.

Y vừa tới hoàng cung để bàn chuyện phổ cập Tam Tự Kinh với lão đại nhân Tống Liêm thì tình cờ gặp Tiểu Linh Đang.

Tiểu Linh Đang nhìn thấy Vân Diệp, đôi mắt bé xíu lập tức ánh lên vẻ mong chờ. Nhưng rồi, khi không thấy hộp thức ăn quen thuộc trong tay y, bé lại thất vọng tràn trề. Đến khi Vân Diệp như làm phép, biến ra một gói hạt dẻ rang đường từ trong ngực áo, hai chiếc răng thỏ của bé dường như run rẩy, lập tức reo lên một tiếng rồi chạy xộc tới cướp lấy hạt dẻ.

– Gà ăn mày lần trước có ngon không?

Tiểu Linh Đang gật đầu liên hồi.

– Món khác càng ngon hơn, vì sao không ăn?

Tiểu Linh Đang mặt đầy ủy khuất.

– Ta đoán là công chúa ăn hết một mình, không cho ngươi ăn.

Tiểu Linh Đang kiên quyết lắc đầu.

– Ngươi xem ta làm phò mã của công chúa nhà ngươi được không?

Tiểu Linh Đang mở mắt cực to.

– Nhà ta có vô vàn món ngon, hoàng cung cũng chẳng thể sánh bằng. Nào là gà ăn mày, thịt kho tàu, bánh bao chiên, bánh trôi nước... Nhiều ơi là nhiều! Ngươi và công chúa cứ đến nhà ta, muốn ăn gì thì ăn, ăn đến béo ú cũng chẳng sao!

Vân Diệp lúc này thấy mình giống như kẻ lừa gạt trẻ em:

Tiểu Linh Đang hoàn toàn chìm đắm trong ảo tưởng, đến nỗi một giọt nước miếng cứ thế chảy ra từ khóe miệng mà bé không hề hay biết.

– Công chúa nói ngươi là đồ xấu xa.

Tốt! Cuối cùng cũng khiến tiểu nha đầu chịu mở lời rồi. Chỉ cần nó chịu nói chuyện, Vân Diệp tin mình đủ sức thu hút được bé. Dòng chảy câu chữ này, với mỗi tình tiết và cảm xúc, là một sản phẩm trí tuệ được truyen.free trân trọng mang đến độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free