Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 780:

Nhìn Tiền Thăng lưỡi thè ra, sắp tắt thở đến nơi, chưởng quầy trẻ chỉ còn biết lắc đầu, sai hộ vệ chém đứt dây thừng cứu người, rồi nói với Hàn Thành đang thắt thòng lọng ở bên cạnh: – Được rồi, được rồi, các ngươi mang hết tiền tới đây đổi đi, lão tử không muốn ở chốn quỷ quái này thêm một khắc nào nữa.

Hàn Thành và Tiền Thăng cuối cùng cũng giành được chiến thắng, ôm chồng khế ước dày cộp mà khóc như con nít. Chưởng quầy Tứ Hải hiệu cũng thấy mũi cay cay, chuẩn bị rời đi. Dù sao nơi này cũng không phải chỗ ông ta nên nán lại lâu, việc ông ta có mặt ở đây vốn chỉ để xem rốt cuộc Hàn Thành và Tiền Thăng đang diễn trò hay thật sự hối lỗi. Giờ thì đã chứng minh rồi, họ đang chuộc tội. Chỉ là, tên tiểu tử kia tới đây làm gì?

Địch Nhân Kiệt cười hì hì tiến lại, cung kính vái hai người Hàn Thành và Tiền Thăng: – Hai vị tiên sinh nay đã hoàn thành lời hứa của mình, thật là đáng mừng. Thích công lần này không cần đi Âm Sơn chính là nhờ công của hai vị. Hiện giờ chỉ cần đưa khế ước cho vãn bối, hai vị có thể vô ưu vô lo về Trường An chúc thọ Thích công. Việc hai vị bù đắp xong sai lầm của mình, ấy chính là món quà Thích công thích nhất.

Hàn Thành cứ như thấy quỷ, vội vã trao khế ước cho Địch Nhân Kiệt, lớn tiếng nói: – Trả lại ba vạn quan tiền bán nhà của bách tính Nhạc Châu ta! Đòi nhà chỉ là việc đầu tiên, ta còn muốn khoản tiền bán nhà cao hơn đã hứa trước kia với bách tính, ba vạn quan, không được thiếu một xu.

– Đương nhiên rồi. Hai vị xem, ở Duyệt Quân Lâu có neo đậu một chiếc thuyền lớn, trên đó chở đầy tiền, ước chừng ba vạn sáu nghìn quan. Ba vạn quan là tiền bán nhà của bách tính, sáu nghìn quan là tiền bồi thường gia sản cho hai vị. Tiền tiên sinh, đây là ngọc bội tổ truyền của ngài, thời gian qua tiểu tử luôn giữ bên mình, chỉ sợ bị mất.

Tiền Thăng cướp ngay lấy ngọc bội, lau thật kỹ: – Ngọc bội này là của hồi môn của con gái ta! Một tên tiểu tử thối, đồ môn đệ phú quý như ngươi giữ khư khư bên mình làm gì? Con gái ta sẽ không gả cho loại người như ngươi đâu!

Câu nói này khiến lòng sùng kính của Địch Nhân Kiệt tan biến sạch sẽ. Hắn sầm mặt tiễn hai người họ lên xe, rồi đi tới trước mặt chưởng quầy Tứ Hải hiệu đang nghiến răng nghiến lợi, lịch sự thi lễ nói: – Gia sư muốn tiểu tử chuyển lời cho tiên sinh. Việc xây dựng tân thành sắp bắt đầu rồi. Gia sư cảm tạ tiên sinh vì đã cung cấp tài chính cho tân thành, còn giúp di chuyển toàn bộ hương dân và triệu tập đủ lao lực cho công trình này. Tiểu tử thay gia sư cảm tạ tiên sinh. Sau khi tân thành xây dựng xong, công lao khảng khái của tiên sinh nhất định sẽ được lập bia truyền tụng.

– Làm sao ngươi xác định ta chính là đối thủ của sư phụ ngươi? Ta chỉ là một chưởng quầy thôi mà.

Địch Nhân Kiệt cười: "Vào thời khắc mấu chốt, kẻ đứng đầu chịu trách nhiệm nhất định phải tận mắt chứng kiến công việc mình muốn làm rốt cuộc thành hay bại. Thành công thì tiến tới, thất bại thì rút kinh nghiệm, đây là một thói quen tốt. Tiểu tử nhìn khắp những người ở đây, trừ chưởng quầy ra thì không thấy ai có tư cách làm đối thủ của gia sư.

– Chưởng quầy nhìn người mặc cẩm bào kia mà xem. Tuy trên người toàn những trang sức giá trị không nhỏ, nhưng nhìn cử chỉ, dáng điệu thì biết ngay đó là một hạ nhân. Mặc áo gấm mà người vẫn hơi ngả về phía trước, mắt nhìn xuống đất, đó là thói quen của nô phó, nên hắn không thể là người đó được.

– Lại nhìn vị bên cạnh, trông có vẻ khí vũ hiên ngang, được coi là một đấng trượng phu. Nhưng vai trái cao, vai phải thấp, chứng tỏ chân trái ngắn hơn một đoạn. Tuy khi đi lại không nhìn ra, đó là vì hắn đã dùng nghị lực cực lớn để sửa dáng vẻ của mình, nhưng khi đứng yên, thói quen đó lại hiển hiện. Quan trọng nhất là tay hắn có một thanh đoản mâu, với vóc người hùng tráng của hắn thì đoản mâu này quá ngắn, nên hắn chỉ là một hộ vệ cầm vũ khí cho người ta.

– Thật ra, mấy thứ đó đều chẳng là gì cả. Chủ yếu là vì chưởng quầy thiếu hai ngón tay. Tuy ngài đeo găng tay nhưng nhìn kỹ vẫn nhận ra. Hai ngón tay của ngài chắc hẳn đã mất khi đấu với gia sư, mà gia sư về sau tìm rất lâu không thấy hai ngón tay này, chỉ còn lại xương. Người còn nói với tiểu tử rằng rất có thể ngài đã ăn mất chúng khi trúng thuốc mê rồi. Vì thế, tiểu tử mới dám khẳng định chưởng quầy là người đứng đầu, và tất nhiên phải tới chào hỏi.

Chưởng quầy nhìn bàn tay trái của mình, vẻ thống khổ hiện rõ trên mặt. Một tên hộ vệ hung hăng nói: – Thiếu chủ, để tiểu nhân chém tên tiểu tử này, tiết hận cho người!

Địch Nhân Kiệt vừa lui vừa nói với gã tráng hán: – Có biết vì sao ta nói thừa với các ngươi nhiều như thế không? Vì nỏ tám trâu lắp tên tốn thời gian lắm.

Nói xong, hắn lăn ngay vào một hố đất bên cạnh.

Chưởng quầy mặt biến sắc, ngã ngay xuống đất, cố gắng co mình lại nhỏ hết mức có thể, vì đây là thủ đoạn ứng phó tốt nhất với nỏ. Bốn hộ vệ của hắn cũng làm theo y hệt. Thế nhưng hồi lâu không nghe thấy tiếng nỏ dồn dập đáng sợ, họ ngẩng đầu lên mới phát hiện Địch Nhân Kiệt đã chạy tới bên xe ngựa. Trước khi lên xe, hắn còn hét lên: – Các ngươi đừng đuổi theo! Có nỏ tám trâu thật đấy! Lần này là gia sư ta nể tình lần trước ngươi đã tha cho gia sư một mạng. Nếu các ngươi còn đuổi theo thì ta không khách khí nữa!

Một tên hộ vệ ở lại bảo vệ thiếu chủ, ba tên khác đuổi theo xe ngựa của Địch Nhân Kiệt. Chưa chạy được mấy bước, họ đã thấy người bay lên, ngực tê dại không còn cảm giác gì. Lúc này, tiếng dây nỏ giật mới vang lên.

Nỏ tám trâu xưa nay luôn là sát khí khiến người ta nghe tên mà vỡ mật trên chiến trường, với tầm bắn xa, lực lớn và độ chính xác cao. Từ khi Vân Diệp thêm cho nỏ tám trâu hệ thống bánh xe răng cưa, trước kia cần cả một đội mới sử dụng được, nay chỉ cần hai người thao tác: một phụ trách lên dây, một phụ trách ngắm bắn. Nếu trước kia nỏ tám trâu một khắc bắn ba mũi tên, thì bây giờ một khắc bắn tới hai mươi mũi tên, huống hồ Công Thâu Mộc còn cải tạo thành một lượt ba phát hoặc bắn từng phát một. Với Vân Diệp, thứ này chẳng kém gì súng ống đời sau.

Địch Nhân Kiệt được Vân Diệp dạy dỗ, cái đạo quân tử "không đứng dưới tường đổ" của Nho gia đã được hắn phát huy đến cực điểm. Hắn vừa vào chiếc xe ngựa đã lắp tấm sắt là lập tức ra lệnh xạ kích. Còn về phần lời tha vừa nói thì... ngài cứ coi như chưa nghe thấy nhé.

Sáu cỗ nỏ tám trâu luân phiên xạ kích, những mũi tên to bằng tay trẻ con bay cuồng loạn, xuyên qua các hộ vệ cùng đám phó dịch ngụy trang, ghim phập xuống đất. Kẻ bị thương đưa tay muốn rút tên trên người ra, nhưng động tác vô ích này chỉ kết thúc khi mũi tên thứ ba ghim trúng họ.

Địch Nhân Kiệt bịt miệng nôn khan. Tên hộ vệ bị bắn trúng đầu, não bắn tung tóe, thật là kinh tởm. Dù vậy, hắn chỉ thấy dạ dày hơi khó chịu, trong lòng thì hả hê lắm. Trong mạch truyền thừa của Vân Diệp, hắn mới là đệ tử khai sơn. Còn về phần Tiểu Vũ và Thì Thì, chẳng ai coi ra gì, họ chỉ là đeo danh nữ đệ tử để mai sau kiếm được trượng phu địa vị cao, có nhân mạch rộng mà thôi. Chỉ nhìn tiền hàng tháng trong nhà là đã thấy khác biệt rồi.

Khi nhỏ, tiền được phát theo tuổi: Thì Thì nhiều nhất, Địch Nhân Kiệt ít nhất. Hiện giờ vẫn vậy. Vấn đề là Địch Nhân Kiệt có quyền tới phòng tài vụ lấy tiền, không quá ba trăm quan thì sư phụ không hỏi tới. Mà Thì Thì, Tiểu Vũ lại không có quyền lợi này, không chỉ riêng chúng mà đám Tiểu Nha, Đông Tây Nam Bắc cũng vậy. Đây là quyền lợi riêng của nam tử trong các gia đình đại hộ, tương lai Lý Dung, Vân Bảo Bảo sẽ có, nhưng Vân nha đầu thì không. Quy củ này đến cả Tiểu Vũ kiêu ngạo nhất cũng không có ý kiến gì, điều duy nhất nó có thể làm là cùng Tiểu Nha ăn cướp tiền của Địch Nhân Kiệt.

Mỗi khi Địch Nhân Kiệt cười toe toét nhận năm quan tiền từ tay quản gia là hắn đã chuẩn bị tinh thần bị cướp rồi, chỉ mong họ lúc ra tay đừng đánh vào đầu. Bất kể là bị đánh đập ra sao, Địch Nhân Kiệt đều sùi bọt mép ngã ngay ra đất, tiền bạc rơi vãi bên cạnh. Đến khi hai tên cường đạo bịt mặt cầm tiền đi rồi, hắn mới ung dung đứng dậy phủi đất cát trên người, rồi làm gì thì làm nấy.

Truyen.free giữ quyền sở hữu đối với nội dung biên tập đặc sắc này, mong độc giả trân trọng công sức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free