(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 782:
Sau khi chiếc thuyền nhỏ cùng đội thuyền tiến vào vận hà, những vụ tập kích mới dần lắng xuống. Hộ vệ nhà Trường Tôn Xung thiệt hại nặng nề, nhưng không ai biết họ bị thứ gì làm bị thương. Vì không có cách nào giải thích, người ta đành nghĩ tới quỷ quái, cho rằng ác quỷ chết thảm ở Nhạc Châu đã trở về báo thù, và đó trở thành lời giải thích duy nhất.
Ban ngày, Trường Tôn Xung lên thuyền lớn thăm các hộ vệ. Ông lão Vô Thiệt bất chợt hỏi Địch Nhân Kiệt, người đang nướng cá ăn: – Tiểu tử, rõ ràng ngươi biết đó là thứ gì, sao không nói cho hắn biết? Để hắn trơ mắt nhìn thị vệ nhà mình chết thảm như vậy. Hình như quan hệ giữa sư phụ ngươi và hắn cũng không tệ mà. – Vô Thiệt gia gia, chính vì quan hệ không tệ nên mới không thể nói. Nếu không nói, thì họ sẽ không chết. Không chết, thù hận sẽ không sâu. Không thành kẻ địch của kẻ xấu kia, thì sẽ thành kẻ địch của bệ hạ. Người cho rằng nên chọn ai làm kẻ địch? Dù sao sư phụ tiểu tử vẫn luôn không chút do dự đứng về phía bệ hạ, tiểu tử cho rằng cách làm của sư phụ không thể sai được. Đây là chuyện vô cùng phiền toái, phải làm cho thù hận lớn lên. Có lúc giúp người ta chết lại là giúp đỡ, có khi cứu người lại là hại người ta.
Vô Thiệt đẩy phần cá của mình về phía Địch Nhân Kiệt, ra hiệu cậu bé ăn. Chỉ khi thấy cậu ăn hết, ông mới vuốt râu: – Sau khi lão phu chết rồi, ngươi hãy để ý đến Cẩu Tử nhiều một chút, đừng để nó bị người ta lợi dụng. – Cẩu Tử ca rất thông minh, đâu cần tiểu tử giúp đỡ. – Thông minh nỗi gì? Những việc nó làm dạo gần đây ngu xuẩn đến mức hết cách cứu chữa rồi. Một đại nam nhi mà dễ dàng lún sâu vào lưới tình không thoát ra được, rõ ràng biết đó vẫn là một khuê nữ, chẳng qua chỉ gầy đi mấy chục cân mà đã làm hồn phách nó bay bổng cả lên. Hừ hừ, gầy đến nỗi mông chẳng còn, làm sao mà sinh nở được, trông không thuận mắt bằng lúc còn béo.
Cùng Trường Tôn Xung lên thuyền lớn, Cẩu Tử quan sát kỹ dấu vết. Cuối cùng, hắn nói kẻ giết người không phải là quỷ quái, bởi những vết móng vuốt kia không phải của khô lâu, mà hẳn là một loại chim. Hắn lấy tay mình so với dấu vết trên mạn thuyền rồi nói với Trường Tôn Xung: – Là một loài chim rất lớn, trông có vẻ là chim ưng, nhưng chưa bao giờ thấy chim ưng nào to như thế.
Ma quỷ mới đáng sợ, chứ một con chim ưng khổng lồ thì có gì đáng sợ đâu. Trường Tôn Xung có chết cũng không chịu về thuyền nhỏ, dù đám hộ vệ quỳ xuống cầu khẩn cũng vô ích. Một mình ngồi trong khoang thuyền điều chỉnh nỏ tám trâu, hắn lắp cho nỏ những mũi tên mang móc ngược, đuôi bu��c thừng. Đây vốn là thứ dùng để săn cá voi.
Ai là con mồi tốt nhất? Đương nhiên Địch Nhân Kiệt sẽ không làm. Lúc ra khỏi nhà, sư phụ đã dặn, ai chết cũng được, mình phải sống lành lặn trở về nhà mới là thượng sách. Xưa nay Địch Nhân Kiệt rất nghe lời sư phụ, nhất là loại chuyện này, lời dạy của sư phụ phải nghiêm khắc quán triệt. Một thiên tài mà lại bị đem ra làm mồi nhử bắt chim ưng, Địch Nhân Kiệt nghĩ không đáng chút nào. Mình còn bao hoài bão lớn chưa thực hiện, lỡ có chuyện gì thì biết tìm ai mà khóc?
Không thuyết phục nổi Địch Nhân Kiệt, Trường Tôn Xung đành phải tự mình làm mồi. Hắn mặc áp giáp ngồi trên sàn thuyền, nhìn hoàng hôn buông xuống, mồ hôi đẫm lưng. Cẩu Tử ôm nỏ tám trâu, mắt không chớp nhìn bầu trời.
Địch Nhân Kiệt cẩn thận nấp trong khoang kín trên thuyền nhỏ, chỉ hé mắt nhìn con thuyền đối diện. Cậu bé cũng cực kỳ hứng thú với loài chim ưng khổng lồ này, cảnh tượng thế này đâu phải ai cũng có dịp chứng kiến.
Sau khi mặt trăng đã lên, bầu trời chuyển sang màu xanh lam tuyệt đẹp, vầng trăng tròn vành vạnh treo trên mặt nước phẳng lặng. Đội thuyền lặng lẽ tiến về phía trước. Ngoài vài con cá thỉnh thoảng nhảy khỏi mặt nước, mọi thứ đều tĩnh lặng. Các thuyền phu đều biết đêm nay rất nguy hiểm, nên rúc mình trong khoang thuyền không dám ra ngoài.
Trường Tôn Xung lần đầu tiên nảy sinh cảm giác bi tráng. Từ nhỏ đến lớn, mình luôn là đứa con cưng của Trường An. Năm tuổi đã ngâm thơ, tám tuổi đã làm phú. Nếu không có sự xuất hiện của Vân Diệp, chắc chắn mình đã là tài tử tài hoa nhất. Đôi khi hắn vô cùng ghen ghét Vân Diệp, vì dường như y là đứa con cưng của trời đất, có trong tay mọi thứ trên đời.
Khi hắn còn đang thấy tương lai mình mờ mịt, thì Vân Diệp lại đi chệch hướng, bỗng nhiên trở thành kẻ đứng đầu Trường An tam hại. Còn mình vẫn là đại tài tử được quân quý tán dương. Còn về Vân Diệp, đó là một tên bại hoại, là sỉ nhục của giới sĩ tử, là sâu bọ trong giới đọc sách.
Chuyện trên đời này lạ ở chỗ đó. Một thứ sâu hại như Vân Diệp bất kể làm gì hình như hoàng đế đều không giận, hoàng hậu cũng luôn thân thiết và chiếu cố y. Nếu như không phải Trường Tôn Xung chắc chắn Vân Diệp và hoàng đế không chút quan hệ huyết thống nào, thì hắn đã cho rằng tên này là kết quả của mối quan hệ giữa hoàng đế và hoàng hậu trước khi thành thân.
Hoàng hậu là cô cô ruột của mình, vì sao lại đối xử với người ngoài như Vân Diệp còn tốt hơn cả đứa cháu ruột này? Y cùng công chúa làm chuyện trái lễ pháp, nhưng dựa vào đâu mà con trai y lại có thể thống trị tám trăm dặm đất phong? Giờ đây công chúa lại danh chính ngôn thuận ở trong nhà y như một tỳ thiếp, dựa vào cái gì?
Vân gia và nhà mình cùng phát tài, nhưng dựa vào đâu mà Vân gia lại đường hoàng mang bạc ra phơi dưới ánh mặt trời? Còn nhà mình thì phải chui lủi “ngâm nước thuốc” dưới ánh nến? Dựa vào cái gì mà xe đổ trên đường phố, tiền vàng lăn lóc, vậy mà người Trường An đều coi là chuyện cười truyền nhau? Đám ngự sử ngôn quan chết sạch rồi ư? Vì sao chúng cứ đút tay trong ống tay áo cười mà không ai nghĩ tới đi tìm hoàng đế cáo trạng?
Nghĩ tới đó, Trường Tôn Xung chột dạ nhìn quanh, mặt thẹn đỏ bừng, đưa tay che má nóng ran. Hắn đập đầu lên mạn thuyền mấy cái, thấy mình lúc này chẳng khác nào một kẻ tiểu nhân vô sỉ.
Định đứng dậy liền nghe thấy Cẩu Tử nói nhỏ: – Tới rồi.
Trường Tôn Xung rùng mình, ngẩng đầu lên chỉ thấy một con chim ưng cực lớn cứ như từ mặt trăng bay ra, bổ nhào xuống hắn như một tia chớp, khí áp khiến hắn ngạt thở.
Đao ở ngay bên đầu gối, nhưng Trường Tôn Xung không kịp rút, chỉ vội nghiêng người lăn tránh. Nỏ tám trâu trong tay Cẩu Tử rung lên mãnh liệt, ba mũi tên lóe sáng. Con chim ưng kêu thảm, bay vọt lên trời. Dây thừng bên cạnh Cẩu Tử bị kéo vùn vụt, thoáng chốc đã căng chặt, “két” một tiếng, dây thừng đã buông hết. Cẩu Tử cười cuồng dại, chuẩn bị kéo con chim ưng xuống để xử lý. Trường Tôn Xung gạt bỏ những suy nghĩ hỗn độn, cùng Cẩu Tử xoay bánh răng. Con chim không thể bay được, kêu lên thê thảm. Đám hộ vệ cũng cầm nỏ bắn liên hồi.
Nỏ tựa hồ không có mấy tác dụng với con chim ưng. Đôi cánh lớn của nó vỗ khiến tên bay tứ tán. Nhìn cảnh cuộc đại chiến giữa người và ưng hấp dẫn đó, Địch Nhân Kiệt suýt nữa nhảy dựng lên reo hò. Cậu bé định mở vách ngăn kín đáo để chạy ra chúc mừng, nhưng bị Vô Thiệt túm lại nhét vào. Chỉ nghe thấy một tiếng chim ưng kêu vang, gần như ngay bên tai, cứ như muốn đâm thủng màng nhĩ, cảm giác khó chịu đó len lỏi vào tận não.
Lại một con chim ưng khác lướt qua thuyền nhỏ, nhưng không thèm để ý tới, lao tới thuyền lớn. Địch Nhân Kiệt không ngờ cánh của chim ưng có thể hất văng người ta, móng vuốt tóm lấy một người quắp lên rồi buông ra. Cậu bé nhìn thấy đầu người kia rơi xuống đống đá lởm chởm bên sông.
Con ưng đến sau mổ đứt ba sợi dây thừng chắc chắn đang níu giữ con ưng kia. Con chim ưng được giải thoát kêu lên một tiếng rồi bay vút đi xa. Con ưng còn lại vừa muốn bay lên, khi lướt qua thuyền nhỏ, Vô Thiệt quát lớn, tay ông ném ra một vật tựa chiếc chập cheng, vừa vặn chém đứt một chân của con ưng, khiến nó "bộp" một tiếng rơi ngay trước mắt Địch Nhân Kiệt.
Con chim ưng lộn vòng trên không, thiếu chút nữa rơi xuống sông, miễn cưỡng ổn định lại thân hình, loạng choạng bay hút vào rừng cây đen kịt.
Địch Nhân Kiệt cẩn thận thu lại chiếc móng ưng, xác nhận vài lần không còn nguy hiểm mới từ khoang ngầm bò ra. Cậu bé rất lo lắng rằng người vừa bị rơi xuống bãi đá lởm chởm kia chính là Cẩu Tử.
Bản quyền của chương truyện này thuộc về truyen.free.