(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 783:
Cẩu Tử quay về thuyền nhỏ, cầm một chiếc lông ưng lớn, đưa cho Vô Thiệt như dâng báu vật, nói rằng mùa hè dùng làm quạt cũng không tồi, có thể coi là bảo bối. Một sợi lông này đủ sánh ngang với chiếc quạt lông ngan trắng tuyền của Ngọc Sơn tiên sinh, Vô Thiệt nghe vậy vuốt cằm rất tán đồng.
“Tiểu tử, chuyện lão phu vừa ra tay ngươi chớ nên nhắc tới. Dù sao cũng là giúp Trường Tôn gia, chúng ta đã giúp thì giúp cho trót. Hai con dị ưng kia coi như đã mất rồi, bất kể ai sở hữu hai bảo bối ấy cũng đều coi trọng như tính mạng. Trường Tôn gia coi như đã kết thù sâu nặng với người ta rồi, ha ha ha. Như thế thì chút thù oán của Vân gia thấm vào đâu, chỉ cần cẩn thận một chút, nói không chừng người ta sẽ quên mất Vân gia.”
“Không thể nào đâu Vô Thiệt gia gia. Sư phụ vừa mới lừa của người ta ba mươi mấy vạn quan. Tiểu tử ở Nhạc Châu còn suýt giết chết chủ mưu, tiện tay giết thêm vài thủ hạ của hắn nữa. Trường Tôn gia chẳng qua chỉ bị liên lụy thôi.”
Địch Nhân Kiệt có chút xấu hổ: “Sư đồ các ngươi làm được chuyện gì tốt đẹp cả đâu. Đúng là lo không hết, kẻ lớn còn chưa làm người ta yên tâm thì đứa bé đã nối gót. Có điều chẳng sao, miễn là dị nhân thì sẽ chẳng để ý tới mạng người. Đám người đó trước nay coi mạng người như cỏ rác, bao gồm cả bản thân họ. Nhưng mà hai con ưng thì... khửa khửa, tiểu tử, ngươi xem đi, mục tiêu báo thù hàng đầu của người ta nhất định là Trường Tôn gia. Lão phu cũng có thể coi là dị nhân, ít nhất thì lão phu nghĩ thế.”
Từ sau khi con ưng bị trọng thương, dọc đường không còn bị tập kích nữa. Đến khi Địch Nhân Kiệt tới Lạc Dương, đợi Hoàng Hà tan băng để về Trường An thì đã là mùa xuân tháng ba rồi.
Vân gia hôm nay không khí cực kỳ nghiêm trang, nhưng vẻ vui sướng thì không sao che giấu được. Tân Nguyệt là tâm điểm, vì Vân gia đại phu nhân hôm nay sẽ lâm bồn.
Nhà phú quý sinh con khác với nhà bình thường. Sinh nở cũng cần phải có sự khác biệt. Nếu như chỉ sinh một làm sao thể hiện được sự đặc biệt của cáo mệnh phu nhân? Sinh liền hai đứa mới đích thực là đại phu nhân.
Tin vui đến bất ngờ, cả nhà reo hò. Vân gia lại thêm cháu chắt rồi! Một tiểu thiếu gia, một khuê nữ, đều do Đại phu nhân sinh ra. Điều lạ là, hoàng gia theo thông lệ ban thưởng, nhưng khuê nữ lại được thưởng nhiều hơn hẳn tiểu thiếu gia.
Vân Diệp trong phòng bế hai đứa con, mừng tới không khép miệng lại được. Chàng không dám mảy may nhúc nhích, nãi mụ cẩn thận đặt hai đứa bé vào lòng hầu gia, còn khéo l��o đỡ đầu các bé, chỉ sợ có sơ sẩy gì.
Trong phòng đặt hai chiếc giường, một dành cho Tân Nguyệt, một dành cho Lý An Lan. So với Lý An Lan, sắc mặt Tân Nguyệt tốt hơn nhiều. Nàng lại sinh ra một nhi tử, đây là phúc lớn bằng trời, ông trời cũng chiếu cố nàng. Lý An Lan sinh khuê nữ, Tân Nguyệt tức thì thấy những lo lắng trước kia của mình thật nực cười. Một cô con gái thì có là gì, nghĩ thôi đã thấy vui rồi.
“An Lan muội tử, đây là chuyện chẳng đặng đừng. Đứa bé này phải được ghi vào gia phả Vân gia, chỉ có thể dùng cách ấy. Con do muội sinh, cả nhà đều biết, nhưng những chuyện phức tạp của người lớn quá nhiều, chỉ đành ủy khuất muội.”
Vân Diệp mong đợi con sinh ra, nhưng không tán đồng sự ép buộc của Trường Tôn thị. Một nữ nhân sinh con gian nan vất vả thế nào, cớ sao nhất định phải nói là con người khác sinh, không cho nàng được hưởng niềm vui trọn vẹn, dù có lý do to bằng trời.
“An Lan, con là của nàng, không ai đoạt đi được. Ở nhà ta, ai sinh là của người đó, không có chuyện gửi nuôi. Sinh con chỉ là một phần, dạy d��� sau này càng quan trọng. Hiện giờ nàng đem con cho khỉ, mấy năm sau nó nhất định coi khỉ là mẹ. Cho nên, không thể xem nhẹ việc tự mình nuôi dạy.”
Nghe vậy, khuôn mặt nhợt nhạt của Lý An Lan mới có chút sắc máu. Nàng đưa tay đón lấy khuê nữ, dùng mũi cọ vào làn da non mềm, vô cùng yêu thương.
Tân Nguyệt cũng bế một đứa, nhưng nàng lại không ngừng nhìn khuê nữ trong lòng Lý An Lan. Nàng cũng muốn khuê nữ, có điều bảo nàng đổi lấy đứa bé của Lý An Lan, nàng sẽ điên ngay.
“Đừng nhìn nữa, có thích đến mấy cũng là con người ta. Trông con mình cho tốt đi. Nàng nhìn xem, bế con kiểu gì thế, bé trớ ra rồi.”
Vân Diệp không dám trêu chọc phụ nhân đang ở cữ. Mấy bà phó phụ nhón chân nhón tay đào một lỗ trên tường, chuẩn bị đưa Lý An Lan sang phòng khác. Phụ nhân ở cữ không được di chuyển, nên việc đả thông hai gian phòng thành một là chuyện duy nhất có thể làm.
Địch Nhân Kiệt mặc áo lông điêu ngồi xe ngựa về nhà, thấy cửa treo đèn lồng liền cười vui vẻ. Biết sư mẫu lại sinh rồi, chàng vội vội vàng vàng chạy vào nhà, làm Lão Tiền ��uổi theo hụt hơi. Người bên ngoài về không được vào phòng cữ, tránh mang về thứ không lành.
Không cần Lão Tiền ngăn cản, Tiểu Vũ và Tiểu Nha đã khoanh tay trước ngực đứng ở hành lang, chặn đường Địch Nhân Kiệt. Hai cô cằm hếch cao, bộ dạng như sơn tặc đại vương.
“Tiểu Nha cô cô, sư tỷ, lần này tiểu đệ rảnh rỗi ở Lạc Dương, đặc biệt tới chợ trên sông mua bánh hạnh hoa cho hai người, còn có kẹo mạch nha. Tiểu Ưng thúc thúc, Đại Nha cô cô cũng có quà, đang ở khoang xe bên ngoài. Đệ chỉ muốn đi thăm tiểu sư đệ thôi, mong hai vị nhường đường cho.”
Nghe thấy có lễ vật, sắc mặt hai “đại vương” ấm áp hơn nhiều. Tiểu Nha định tránh đường thì Tiểu Vũ nói: “Nghe nói lần này ngươi giết người ở Nhạc Châu, cho nên không được vào thăm tiểu sư đệ. Phải tắm rửa, trừ tà mới được vào trong. Lớn chừng đó rồi mà còn không hiểu quy củ!”
Lão Tiền vội nói: “Kiệt thiếu gia, lão nô đã chuẩn bị nước tắm cho thiếu gia rồi. Quả tùng, lá bạc hà đều được ngâm trong nước. Chỉ cần tắm xong, bước qua bồn lửa là có thể vào thăm tiểu thiếu gia, tiểu nương tử. Nhà ta năm nay toàn chuyện tốt!”
Địch Nhân Kiệt miễn cưỡng tới phòng mình tắm rửa, vì nhà tắm trong nhà chưa bao giờ có phần của nó và sư phụ.
Vân Diệp ở thư phòng nghe Địch Nhân Kiệt kể chuyện Nhạc Châu từ đầu tới cuối, thở phào nói: “Chúng ta làm việc tốt đôi khi chưa chắc đã khiến người ta mang ơn. Giờ con làm việc cũng tính là hiểu được vài đạo lý rồi, vi sư rất yên tâm. Mười ngày sau kỳ khảo hạch của thư viện, con cũng tham gia đi. Thứ con học được ở Vân gia đã vượt xa người cùng tuổi, cho nên khiêm nhường là thứ con phải học. Tới thư viện là muốn con giao thiệp với người khác nhiều hơn. Chuyện tiếp khách đã ổn thỏa, con không cần xen vào nữa. Hãy đặt tâm tư vào đọc sách. Đợi nghỉ hè thì tới nhà mình ở, phụ thân con mấy tháng nữa là tiến kinh rồi.”
Nghe Địch Nhân Kiệt đối đáp đâu ra đấy, Vân Diệp chẳng biết phải đánh giá học sinh của mình ra sao nữa. Thông tuệ, cơ trí đều thuộc hàng thượng thừa, thiếu sót duy nhất là chưa nắm vững được lòng người. Tới thư viện ở cùng đám bạn cùng tuổi nói không chừng tốt hơn, dù sao trong nhà âm khí quá nặng.
Bất kể bên ngoài xảy ra chuyện gì thì việc cày cấy mùa xuân luôn là đại sự hàng đầu, không thể xem nhẹ. Toàn bộ nam đinh Vân gia ra ruộng. Năm nay, Vân gia đại thiếu gia Vân Bảo Bảo thực hiện điệu nhảy cầu mùa, trên người mặc y phục với rất nhiều túi nhỏ lủng lẳng, đầu buộc bông hoa lớn, nhảy nhót vài cái trong ruộng coi như xong. Lưu Tiến Bảo giành được cho nhà một chiếc sừng trâu đất. Lão Tiền phủ vải đỏ lên, mời lão nãi nãi đưa tới nhà thờ tổ. Đây là thể diện.
Cảnh tượng tương tự diễn ra ở khắp nơi trên Quan Trung, vạn vật phục sinh, lòng người cũng phục sinh. Khi những vũng nước nhỏ dưới mái hiên vang lên tiếng tí tách, tin báo Hầu Quân Tập xuất một vạn binh từ Ân Sơn, cùng mười vạn quân thảo nguyên diệt chín họ Chiêu Vũ đã báo về kinh sư.
Cùng lúc này, hai người Trương Kiệm, Khế Bật Hà Lực thừa lúc Cao Ly nội loạn mà tiến binh, đẩy chiến tuyến tới Liêu Thủy. Nếu chẳng phải mùa xuân nước lên thì Khế Bật Hà Lực đã đẩy chiến tuy��n tới Áp Lục Thủy.
Thành Đại Vương đã được tu sửa, nhưng thủy đạo bị phong kín, muốn học Vân Diệp đốt thành là không thể. Tường thành qua hai năm tu sửa vẫn đen xì xì, nghe nói nước múc trong giếng ra tới nay vẫn còn mùi khói lửa.
Thương đội Vân gia xuất phát tới Cao Ly. Vinh Hoa mang nhi tử rời đi, không biết khi nàng gặp lại Uyên Cái Tô Văn thì tâm tình sẽ phức tạp thế nào. "Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ, thì sao có chuyện gió thu làm chiếc quạt đau lòng; Bỗng dưng cố nhân đổi lòng, lại nói là tình người luôn dễ đổi thay." Vân Diệp thêm vào vô vàn đoạn động lòng người cho câu chuyện tình đẹp thê lương của bọn họ, với những chủ đề sinh và tử, sinh ly và tử biệt, niềm tin và trung thành, lừa gạt và phản bội, thật và giả, hư và ảo. Muốn nhìn thấu tất cả cần lòng tin chân chính.
Vinh Hoa nhìn thấu cõi đời, lấy tinh thần kiên cường nhất của mình giành lấy chiến thắng cuối cùng. Chỉ là cái giá sau thắng lợi quá thảm. Không biết Cao Sơn Dương Tử, người đang ở Cao Ly giúp Uyên Cái Tô Văn đoạt quyền, sẽ đánh giá tình c���m này ra sao. Có lẽ tình cảm chưa từng có trên người ả. Sự thành công của chế độ khiển Đường sử khiến địa vị ả ở nước Oa tăng vọt, chỉ kém Uyển Tuyền Nam hoàng tử. Một nữ nhân có dục vọng quyền lực cực lớn muốn dùng nhan sắc công chiếm Cao Ly thì khả năng rất khó, vì thứ duy nhất Uyên Cái Tô Văn có hiện giờ là quyền lực, hắn sẽ không nhường cho ai hết.
Bất kể thái độ của Vân Diệp với người Cao Ly ra sao, nhưng y hâm mộ và khâm phục Vinh Hoa, đó là sự thực.
Người Đường đã quen với tin chiến thắng rồi, cho nên giết bao nhiêu địch chỉ là con số khô khan. Chỉ có từng xe kim ngân tài bảo đưa về Trường An mới khiến bọn họ vây quanh xem.
Hầu Quân Tập mang về Trường An chỉ có châu báu, không có con tin vương tộc, chín họ Chiêu Vũ đã thành truyền thuyết.
Quan Trung trở nên ngày càng chật chội, chẳng phải vì gần đây sinh nở quá nhiều, mà là trong Tần Lĩnh luôn có người chạy ra tìm quan phủ, hi vọng được cấp hộ tịch.
Quan viên huyện Lam Điền vừa mừng rỡ, vừa đau khổ, vì khi những người ăn mặc rách nát, quỳ trước huyện nha của mình, hắn thậm chí tìm thấy mấy người quen cũ trong số đám người như ác quỷ đó.
Toàn dân chạy nạn, lâu nhất thậm chí tới tận năm Đại Nghiệp. Thật không biết những người này đã tranh giành thức ăn với dã thú ra sao.
Hoàng đế chẳng quan tâm còn đất đai hay không, ông ta cho rằng cương vực mình khai phá được đủ cho bách tính. Nếu cần, ông ta thấy mình vẫn có thể cầm đao kiếm đi mở mang cương vực. Một đạo thánh chỉ chiêu dụ lưu dân, miễn toàn bộ tội trạng của họ. Bọn họ khóc lóc cảm tạ sự nhân từ của hoàng đế, còn huyện lệnh Lam Điền lại thầm rầu rĩ vì đất đai ngày càng ít.
Xuân ấm hoa nở, cảnh thái bình thịnh thế khắp nơi. Âm nhạc mới của Quy Tư liên tục xuất hiện ở Trường An. Rất nhiều điệu múa mỹ lệ chưa từng có được biểu diễn ở Trường An. Kịch viện phường Hưng Hóa mỗi ngày đều biểu diễn một tiết mục khác nhau. Phường Hưng Hóa vào thời khắc hoa lê đua nở vốn là lúc đẹp nhất. Chẳng biết từ khi nào du khách thịnh hành chuyện dựng ô, nằm dưới hoa lê bay lả tả, hoặc thương cảm, hoặc vui mừng, hoặc mang chút mong đợi.
Thiếu niên lang phía đối diện sao không nhìn qua đây? Mình đã dùng tư thế uyển chuyển nhất thể hiện vóc dáng mỹ miều của mình, vì sao chàng lại hờ hững với hoa lê?
Tiểu Vũ mặc nam trang trở thành mỹ nam hiếm có trên đời. Có điều nàng không vui chút nào. Thư viện đại khảo, Địch Nhân Kiệt đã tham gia khảo thí, sư phụ lại đuổi mình tới phường Hưng Hóa xem vũ kịch. Ông còn nói nữ hài tử phải như thế, ngửi hương hoa, học vũ đạo, cho dù vào bếp học mấy món ăn mới cũng tốt, không cần chen lấn với một đám nam nhân thối hoắc. Thư viện tới nay vẫn chưa có nữ học sinh. Trước kia nghe nói tới câu chuyện Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài, một câu chuyện ngu ngốc. Nếu ba năm mà không ai nhận ra Chúc Anh Đài là nữ thì bộ dạng của nữ nhân đó phải kinh khủng đến mức nào?
Tiểu Vũ là tiểu mỹ nữ, ngay cả kẻ mù cũng nhận ra nàng là nữ tử. Sư phụ không muốn đưa con vào bầy sói. Con cứ ở hậu viện cùng sư nương học tập quản gia hoặc thêu hoa mới là chuyện nên làm.
“Sư phụ lừa con. Con đứng ở đây bao lâu như thế, đám nữ nhân ngu xuẩn kia có ai nhận ra con là nữ tử đâu. Bọn họ còn liếc mắt đưa tình với người ta đến sắp lác mắt rồi, dạng ngu ngốc như thế mà cũng xứng làm nữ tử à?”
Tiểu Vũ làu bàu ngắt đóa hoa lê cuối cùng trên cành xuống, ném bừa đi. Nàng tìm một nữ tử xinh đẹp nhất, đi tới bên cạnh, đẩy nha hoàn của cô ta ra, hôn chụt vào má tiểu nương tử đó, cắn vành tai tiểu nương tử, nói nhỏ: “Từ nay về sau nàng là của ta.”
Nói xong, nàng buông tiểu nương tử toàn thân mềm nhũn đó xuống bãi cỏ, chỉnh trang lại y phục của mình, lấy cái quạt cực lớn ra thong thả bước vào rừng lê.
“Ngươi là ai?”
Tiểu nha hoàn kinh hoàng cố gắng lấy hết dũng khí hướng về phía Tiểu Vũ hô to: “Nhớ kỹ, tên của ta là Vân Ngũ.”
Giọng Tiểu Vũ từ xa truyền tới, khiến các thiếu nữ khác ré lên. Tiểu nương tử ngã trên bãi cỏ thẹn thùng lấy khăn tay che mặt.
“Nữ nhân ngu xuẩn.”
Tiểu Vũ phẫn nộ đi ra khỏi rừng lê, muốn ngửa mặt lên trời cười thật lớn. “Đó là nữ nhân đấy ư? Sư phụ nói trong rừng lê luôn có nhân duyên tốt, những tên đầu heo cứ nhìn nữ nhân mà chảy nước dãi kia là nhân duyên tốt của mình ư? Quá đáng nhất là đám khốn nạn đó nhìn nữ nhân chảy nước dãi thì đành vậy đi, nhưng nhìn bản thiếu gia cũng chảy nước dãi là sao? Buồn nôn, đúng là đáng chết! Thôi, về nhà. Chẳng may không tìm được nam nhân thích hợp thì dùng tạm Tiểu Kiệt. Chỉ nó mới khiến mình cảm thấy còn giống nam nhân.”
Hầu Kiệt nhìn thấy Tiểu Vũ rồi, nhưng không dám tới gần, vừa rồi mình nghe thấy cái gì vậy? Không có nam nhân tốt thì dùng tạm Tiểu Kiệt? Trời ơi mình nghe thấy cái gì thế?
Hầu Kiệt run rẩy dựa vào cây lê trượt xuống đất, lẩm bẩm: “Lấy Tiểu Kiệt dùng tạm ư? Ta là Hầu Kiệt, các tiên sinh luôn gọi ta là Tiểu Kiệt. Trừ mẹ ta gọi ta là bảo bối, tỷ phu, tỷ tỷ, các huynh đệ đều gọi là Tiểu Kiệt. Tiểu Kiệt kia chính là ta? Ha ha ha, chính là ta!”
Tiểu Vũ chẳng hề bận tâm vừa rồi vô tình gây ra hiểu lầm, cưỡi lên lưng lão đại của nhà Vượng Tài, phóng như bay về Vân gia trang viên. Vũ kịch trong kịch viện chỉ lừa được loại không có óc như Thì Thì. Xem kịch mà còn nước mắt giàn giụa đúng là vớ vẩn. Tởm nhất là Lý Ảm ngồi bên cạnh đưa cho khăn tay, trông như tên ngu xuẩn.
Sư phụ nói, ngu xuẩn là một loại bệnh, có thể truyền nhiễm. Tránh xa kẻ ngu càng xa càng tốt, kẻo một ngày mình cũng trở thành đồ ngu xuẩn xem kịch mà chảy nước mắt.
Lão đại nhà Vượng Tài năm nay vừa trưởng thành, vóc dáng còn cao hơn phụ thân. Nhất là bộ lông, trông thế nào cũng thấy cao quý. Không giống như Vượng Tài, suốt ngày làm lông mình rối bù, dáng vẻ bê tha, giống tên nghiện rượu hơn giống ngựa. Chẳng hiểu vì sao sư phụ lại thích Vượng Tài. Khi thay lông, chỉ cần cưỡi một cái là toàn thân đầy lông ngựa, thế mà còn không cho người ta cưỡi, làm như mình thèm lắm ấy.
Nha hoàn Bính Đầu của Tiểu Vũ cũng cưỡi ngựa rất tốt. Chủ tớ buông dây cương, để chiến mã mang mình phi nước kiệu. Dọc đường có vô số sĩ tử đang tới Ngọc Sơn, nhìn thấy kỵ thuật của hai chủ tớ họ, người vỗ tay, người huýt sáo. Người Đại Đường, dù là nữ tử cũng nên có kỵ thuật tốt.
Nội dung chuyển ngữ này được bảo vệ bản quyền bởi truyen.free.