Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 784:

Mức độ nghiêm ngặt của kỳ khảo hạch tại thư viện Ngọc Sơn, ở một số phương diện, còn vượt xa đại khảo của triều đình. Đại khảo triều đình vốn là cuộc thi chọn hiền tài cho quốc gia, ít nhiều còn giữ thể diện cho sĩ tử, nhưng thư viện Ngọc Sơn thì khác. Ở đây, việc kiểm tra thể chất bắt buộc đến mức phải cởi bỏ y phục, thậm chí còn có cả khâu kiểm tra y liệu nghiêm ngặt đến đáng sợ. Học sinh do Tôn Tư Mạc đào tạo đều là những y quan tương lai. Mỗi khóa, không ít học sinh bị quân đội tuyển thẳng đi, chẳng cần qua đại khảo. Chỉ cần nhập ngũ, họ đã được phong chức Tuyên tiết giáo úy chính bát phẩm – một cấp bậc đáng nể, trong khi bác sĩ ở Thái Y Thự cũng chỉ là tòng thất phẩm.

Dựa theo luật của Đại Đường, người có tật kín hay bệnh nan y đều không được làm quan. Bởi vậy, học sinh của thư viện buộc phải vượt qua cửa ải này. Vân Diệp chỉ tay về phía đám khảo sinh đang lục tục đi vào lều, đoạn nói với Tiểu Vũ – người đang kéo áo mình làm nũng:

- Con xem đi, chỉ riêng ải này là con đã không qua được rồi. Cởi sạch y phục kiểm tra, đi ra rồi con còn mặt mũi nào nhìn ai nữa?

- Có gì đâu. Con đi mời Tôn gia gia kiểm tra thì làm gì có ai dám gièm pha nữa. Ai mà dám nói láo, sẽ bị bệnh nhân khác đánh chết. Sư phụ cho con vào thư viện đi mà, Tôn gia gia thương con như cháu, con đi nói nhất định ông sẽ đồng ý.

- Không được. Đại Nha cô cô của con năm xưa cũng từng muốn vào thư viện, nhưng cuối cùng không được, đành phải ở lại pha trà rót nước hầu hạ các lão tiên sinh. Mà đến việc này con cũng chẳng làm nổi, ngay cả nội y của mình cũng do Bính Đầu giặt cho. Đừng tưởng vi sư không biết chuyện này nhé. Vào thư viện rồi, con xem có ai còn được mang theo phó dịch theo hầu không?

Tiểu Vũ do dự nhìn Bính Đầu đang lẽo đẽo theo sau mình, trong lòng không nỡ rời xa, nhưng nghĩ tới lý tưởng của bản thân, nàng cắn răng nói:

- Không sao, Bính Đầu có thể ở nhà, cứ năm ngày con về nhà một chuyến.

- Mang theo cả đống y phục bẩn về nhà bắt Bính Đầu giặt cho à? Vào thư viện là phải tự lập, con phải biết rằng mỗi tháng con chỉ có mười đồng, phải tự ăn, tự mua đồ dùng sinh hoạt, gia đình cũng sẽ ngừng cấp tiền tiêu vặt. Con tiêu pha hoang phí quen rồi, có mà không chịu nổi đâu. Thôi, cứ ở nhà mà "hại" sư phụ là được rồi.

Vân Diệp đang tán gẫu vu vơ với Tiểu Vũ, đột nhiên nghe thấy đằng trước tiếng người huyên náo, dường như có chuyện gì đó xảy ra. Đó là khu vực của quan lại Lễ Bộ. Chẳng biết họ lại lên c��n gì, cứ hễ thư viện chiêu sinh là đám người này lại tới đặt một cái bàn, kiểm tra cả những học sinh đã được thư viện tuyển chọn. Chắc chắn là giờ đang bới bèo tìm bọ rồi đây.

- Con của tiện dân mà cũng dám nhòm ngó thần khí của Đại Đường ta sao? Lôi kẻ này đi! Đừng để vấy bẩn chốn văn hoa bảo địa này!

Nghe câu này, Vân Diệp khẽ nhíu mày, liền bước tới xem rốt cuộc có chuyện gì.

Các khảo sinh đang vây quanh, thấy tiên sinh đi tới, liền đồng loạt nhường đường. Đám quan viên Lễ Bộ đang quát tháo một học sinh, thấy Vân Diệp liền lên tiếng:

- Vân hầu tới đúng lúc lắm! Các tiên sinh của ngài sao lại để con của tiện tỳ vào thư viện như thế này? Đây chẳng phải là sỉ nhục Đại Đường sao? Mong Vân hầu lập tức sai người đuổi kẻ này ra khỏi Ngọc Sơn.

Vân Diệp không thèm liếc nhìn mấy tên quan đó, mà cầm lý lịch trên bàn lên, hỏi khảo sinh đang vận áo vải gai thô kia:

- Đừng sợ, nói cho ta biết tịch quán của ngươi.

Khảo sinh bị quát mắng kia, vẫn cắn răng kiên trì đứng đó. Nghe Vân Diệp hỏi, hắn lập tức chắp tay đáp:

- Bẩm tiên sinh, tiểu sinh là người huyện Mạnh Dương, Kim Châu.

Vân Diệp gật đầu:

- Cha ngươi chức gì? Mẹ ngươi làm nghề gì?

Khảo sinh mặt tái mét, siết chặt tay, lí nhí nói:

- Tiểu sinh từ nhỏ đã không biết phụ thân là ai. Gia mẫu năm xưa từng là ca kỹ, nay dệt vải kiếm sống qua ngày.

Đám quan viên Lễ Bộ cười ồ lên nhạo báng, các khảo sinh khác thì xôn xao bàn tán. Chỉ có Vân Diệp vẫn bình thản lật xem lý lịch, rồi hỏi tiếp:

- Thư viện chỉ mở cửa cho người Đại Đường. Làm sao ngươi có thể chứng minh mình không phải là người nước ngoài?

Các quan viên Lễ Bộ và đám khảo sinh khác lại càng cười rống lên. Con của ca kỹ thì làm sao đảm bảo được huyết mạch chính tông của mình đây? Đúng là một vấn đề lớn! Mẫu thân hắn năm xưa còn chẳng biết ai là cha đứa bé nữa là đằng khác.

Thiếu niên đó mặt tái mét đi, hai tay ấn xuống đất, đến nỗi nền đất đã lún sâu vào trong rồi. Có thể thấy hắn đang cố gắng hết sức để nhẫn nại, không bỏ đi. Chỉ có thể ngoi lên nhờ vào thư viện, nhưng nỗi hổ thẹn đã ăn sâu vào tận xương tủy khiến hắn thống khổ vô cùng.

Vân Diệp thấy hắn cắn khóe miệng đến bật máu, nhưng Vân Diệp vẫn tỉnh bơ hỏi lại lần nữa. Thiếu niên ấy ngẩng mạnh đầu lên, trừng đôi mắt, nói từng chữ một:

- Mẫu thân ta năm xưa là kỹ nữ.

Vân Diệp gật đầu. Mang thân phận này đi học, cần phải có quyết tâm và sức chịu đựng vượt xa người thường. Che giấu không phải là cách hay, chỉ có nói thẳng ra mới đúng. Hắn đặt lý lịch xuống, đoạn nói với đám quan viên Lễ Bộ:

- Hắn không có vấn đề gì, có thể tham gia khảo thi. Đóng dấu làm thủ tục cho hắn đi.

Đám quan viên Lễ Bộ tưởng mình nghe nhầm rồi. Từ xưa tới nay, tiện dân không được phép đặt chân vào chốn cao sang quyền quý. Đây là tổ lệ mà. Chẳng lẽ thư viện Ngọc Sơn muốn phá vỡ thông lệ này, tự ý mở ra một con đường sống cho tiện dân hay sao?

Khảo sinh vừa rồi bị bắt quỳ trên mặt đất vì thân phận tiện dân, giờ đây không sao tin nổi vào tai mình. Hắn không hiểu vì sao vừa rồi mình bị sỉ nhục, mà chỉ chớp mắt một cái đã xoay chuyển tình thế đến thế? Hắn đã chuẩn bị tâm lý để bị sỉ nhục, chỉ mang theo một tia hi vọng mong manh nhất đ��� đến dự thi. Mẫu thân hắn trước khi hắn đi còn ôm hắn khóc, nói rằng con mình tài học đã đủ rồi, nhưng không thể vượt qua khoảng cách vô hình, sẽ bị đối đãi bất công. Vừa rồi, hắn đã gần như định bỏ đi, vậy mà thoáng cái đã được tham gia khảo thí?

Vân Diệp vừa đốc thúc các quan viên Lễ Bộ làm việc, vừa hỏi hắn:

- Vẫn chưa hiểu sao?

Khảo sinh vẫn còn hoang mang, lắc đầu. Vân Diệp lại nói:

- Đại trượng phu thì có chuyện gì không thể nói ra đâu. Vừa rồi ta hỏi ngươi là muốn xác nhận tình huống thực tế, cũng như lòng dạ của ngươi. So với việc che che đậy đậy để rồi cuối cùng bị người ta phát hiện, làm bản thân thân bại danh liệt, chi bằng quang minh chính đại thổ lộ ra, dùng nỗ lực của mình giành lấy sự tôn trọng của người khác. Qua đó có thể thấy ngươi là người có nghị lực. Nếu thi được vào thư viện, ngươi sẽ là người tài hữu dụng cho quốc gia. Hãy thi cho thật tốt. Vào thư viện rồi, ngươi sẽ thấy những nỗ lực mà mình bỏ ra không hề uổng phí chút nào. Hãy xem những lời này như bài học đầu tiên ta dạy ngươi khi tới thư viện.

Nói xong, Vân Diệp lạnh lùng nhìn những khảo sinh khác vừa rồi đã cười nhạo hắn:

- Hiện giờ các ngươi chưa phải là học sinh của thư viện, cho nên thư viện không thể can thiệp vào các ngươi. Nhưng hãy nhớ kỹ, một khi may mắn được tiến vào thư viện, tốt nhất hãy bỏ cái thói sỉ nhục người khác đi. Nếu không, kỷ luật của thư viện sẽ cho các ngươi biết thế nào là hối hận thực sự.

Lời nói lạnh như băng của Vân Diệp khiến đám thiếu niên kia ớn lạnh xương sống. Nhớ tới những hình phạt mà các học trưởng từng tốt nghiệp ở thư viện đã truyền tai nhau, kẻ nào kẻ nấy liền im như thóc, không dám ho he lời nào nữa.

- Tạ ơn tiên sinh, học sinh Trương Gián Chi cả đời không quên lời dạy bảo của tiên sinh.

Vân Diệp đứng đó, nhận đại lễ ba lạy của hắn. Sau đó, hắn kéo Tiểu Vũ đang quệt môi hờn dỗi về nhà. Con của một kỹ nữ còn được thi vào thư viện, vậy mà mình lại không được. Tiểu Vũ không chịu nổi sự bất công này.

Khi Vân Diệp bế tiểu nhi tử, tiểu khuê nữ đi đâu, Tiểu Vũ cũng lẽo đẽo theo bên cạnh. Vân Diệp tới thỉnh an nãi nãi, Tiểu Vũ cũng không rời nửa bước. Tóm lại, Vân Diệp đi đâu, Tiểu Vũ theo đó. Vân Diệp không chịu nổi sự phiền phức đó nữa, cuối cùng đành nói:

- Muốn vào thư viện học không phải là không thể được, nhưng con phải dùng cách khác để đạt được mục đích mà không làm phiền ta. Giở trò vô lại thế này thì không tính.

Tiểu Vũ khó khăn lắm mới được lời hứa, liền ôm choàng lấy sư phụ một cái, mừng rỡ đi tìm Tiểu Nha để thương lượng đối sách. Còn Thì Thì thì khỏi phải nói, cô bé rất nghe lời sư phụ, bảo không cho tới thư viện là dứt khoát không tới.

Tiểu Vũ có mấy cô bạn thân thiết chốn khuê phòng, còn Tiểu Nha thì giao du càng rộng rãi hơn. Vậy nên, họ đã ép Lý Ám – người vẫn luôn quấn quýt lấy Thì Thì – đưa mình và một đám "đồng bọn" vào hoàng cung. Danh nghĩa là thỉnh an Hoàng hậu, đó cũng được xem là chính sự. Có điều, bọn chúng đã thông đồng với Cao Dương và Lan Lăng, dàn dựng một vở kịch với một đám tiểu cô nương khóc lóc trước điện.

Mọi quyền sở hữu trí tuệ đối với văn bản đã qua biên tập này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free