(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 785:
Trường Tôn thị cũng đau đầu, ba bốn chục tiểu nương tử yêu kiều quỳ khóc đứt gan đứt ruột trước điện Lưỡng Nghi. Bản thân bà cũng mủi lòng, bởi toàn là khuê nữ nhà huân quý, tuổi từ mười đến mười bốn. Khó lắm mới vỗ về được, ấy vậy mà chúng lại kiến nghị xin được vào học tại thư viện Ngọc Sơn.
– Không được!
Trường Tôn thị từ chối ngay. Thư viện đã trở thành một cơ cấu quan trọng của Đại Đường, nơi triều đình mong đợi nhân tài không ngừng xuất hiện. Sao có thể đồng ý cho mấy nha đầu đến đó quấy phá? Nữ hài tử biết chữ, đọc sách là đủ rồi; chỉ cần thạo quản gia, tính toán sổ sách, nếu học được chút thi ca thì càng tốt. Còn về phần học vấn kinh thế trong thư viện, nữ tử không biết thì hơn, biết càng nhiều càng chẳng có lợi. Phu quân tương lai của chúng đều là người quyền quý, nữ tử mà xen vào chính sự thì thật không hay. Nàng tuyệt đối không đồng ý.
Cao Dương không ngờ lại lấy đôi tai lừa Vân Diệp tặng nàng ra đeo, rồi khóc lóc nói:
– Cổ nhân nói tri thư đạt lý. Trong "Tam Tự Kinh" mà Vân Diệp thuật lại cũng có câu "người không học, không bằng vật". Hài nhi vì không có học vấn mới bị Vân Diệp dùng đôi tai lừa này mà sỉ nhục. Hài nhi không muốn sống vô tri như vậy nữa. Mẫu hậu cũng biết, Phòng Di Ái vốn tính thô lỗ là thế, vậy mà học ở thư viện vài năm liền đã biết nhiều hơn hài nhi rất nhiều. Như vậy, hài nhi là một hoàng nữ, còn chút thể diện nào nữa?
Các tiểu cô nương mười mấy tuổi đã được gia đình định hôn sự rồi. Phu quân của chúng phần lớn đều xuất thân từ thư viện. Nghĩ đến tương lai mình sẽ bị chồng coi như lũ ngốc, liền khóc lóc thảm thiết.
Trường Tôn thị mày nhíu chặt lại. Bà nghĩ, nữ tử quá nhu nhược thật không phải chuyện tốt. Chẳng hạn như các thê thiếp không biết chuyện, không hiểu trượng phu mình đang làm gì, đôi khi vì quan tâm mà lại khiến trượng phu bất mãn, vì quan tâm không đúng chỗ.
Sau khi đám nha đầu rời đi, hoàng hậu triệu tập rất nhiều các vị cáo mệnh phu nhân, trong đó có cả Tân Nguyệt vừa mới rời phòng cữ. Các phu nhân ấy nhao nhao dò hỏi chuyện riêng tư của Vân gia từ nhỏ đến lớn, đặc biệt là những lời phu thê nói với nhau trong đêm, càng khiến họ thêm hứng thú.
Tân Nguyệt thẹn tới mức mặt đỏ ửng như bánh bao hấp. Những câu hỏi của đám phụ nhân đó không những lớn mật mà còn cổ quái.
Một lão phu nhân tóc bạc gõ gậy chống nói:
– Nơi này toàn người đã có gia thất cả rồi, việc gì phải ngại ngùng. Chuyện này liên quan đến cả đời c��a đám khuê nữ, chúng ta phải cẩn thận. Đừng nói chi đến việc hiểu chúng nó, ngay cả lão phụ đây, đối diện với hai đứa cháu trai vừa từ thư viện về cũng không hiểu nổi tâm tư của chúng. Vậy mà hai đứa bé đó được lão phụ nuôi nấng từ nhỏ đến lớn. Nếu giữa phu thê mà chẳng thể nói chuyện với nhau, làm sao có thể mỹ mãn được?
Tức thì có không ít người hùa theo, nhưng nhìn nét mặt họ là đủ biết quan tâm tới con cái là chuyện nhỏ, chuyện hóng hớt bí mật của Vân gia mới là điều họ thực sự quan tâm.
Tân Nguyệt cúi đầu nói:
– Chuyết phu chưa từng nói lời lẽ kỳ quái ở nhà, cũng chưa bao giờ nói lời mà thiếp thân không hiểu, chuyện trong khuê phòng vẫn rất tốt đẹp…
– Vân Diệp nổi danh tâm tư linh hoạt, tất nhiên sẽ không để ngươi cảm thấy bị ghẻ lạnh. Nam tử trên đời được mấy người tinh tế như thế? Ngươi được xem như gả vào nhà tốt rồi, dù cho Vân gia có đông cô em gái (của chồng) cần lo hồi môn đi chăng nữa, thì cũng không đáng ngại.
Tân Nguyệt chẳng còn nhớ mình rời hoàng cung bằng cách nào, chỉ còn nhớ hình như mình đã đồng ý thành lập một phân viện nữ tử trong thư viện. Đám quý phụ nhân ấy hiếm khi có cơ hội tham dự đại sự như vậy, tất nhiên có người hăng hái bày mưu tính kế, người khác lại hào phóng móc hầu bao, người thì ra sức tuyên truyền, đến cả Trường Tôn thị cũng phải kinh ngạc.
Hứa Kính Tông cầm văn thư xem mà mặt tối sầm như đít nồi. Trước mặt ông là một nữ quan trong cung xinh đẹp, sau lưng có một hàng dài ma ma, ai nấy mặc áo xanh gọn gàng, bộ dạng tinh minh mẫn cán, chỉ hơi chút sợ hãi với chốn văn hóa như thư viện, cúi đầu không dám nói gì.
– Hạ quan đã hiểu thượng dụ của nương nương rồi, không biết vị nội quan này xưng hô ra sao?
– Bản quan Lai Anh, nhậm chức Cục lệnh trong cung. Lần này tới đây là để khảo sát xem nên bố trí phân viện nữ tử ở đâu thì tốt. Đợi ngày thư viện khai giảng, các tiểu nương tử sẽ vào học. Việc sắp xếp khóa trình, yêu cầu ăn ở đều do chúng tôi quy định. Nếu cần tiên sinh nào, thư viện sẽ phải đáp ứng. Hiện tại, hãy bố trí chỗ ở cho những ma ma này ngay, không được trì hoãn.
Hứa Kính Tông tức thì bị lửa giận xộc lên đầu. Mình đường đường là tứ phẩm viện giám, bị một nữ tử tòng thất phẩm sai bảo thì còn ra thể thống gì nữa? Đây là thư viện, là địa bàn của lão tử, không phải dịch đình cục. Một nữ quan dám cáo mượn oai hùm như thế là sao?
– Thư viện chưa nhận được ý chỉ của bệ hạ. Dù nhận được cũng phải nghiên cứu rồi mới xem có thỉnh cầu bệ hạ thu hồi mệnh lệnh hay không. Từ xưa tới nay, những mệnh lệnh ban xuống vô cớ đều không được chấp nhận. Nữ tử chăm chồng dạy con là được, học hành gì chứ, thật vớ vẩn.
– Thư viện là của hoàng gia, nương nương là mẫu nghi thiên hạ. An bài mấy tiểu nương tử vào học có gì to tát? Quan viên như ông, ta thấy nhiều rồi. Có cần ta đi báo với nương nương rằng thư viện không nhận chỉ dụ của nương nương không?
Hứa Kính Tông đột nhiên không còn giận nữa. Mình là một nhân vật lớn, cãi nhau với một nữ tử miệng lưỡi chua ngoa thì thật mất thể diện. Ông cẩn thận cuộn tờ chỉ dụ lại, đặt vào tay Lai Anh, phất ống tay áo bỏ đi, thầm nghĩ: ‘Ta không nhận chỉ dụ này, các ngươi làm gì được nào?’
– Hì hì, Hứa viện giám suy nghĩ cho cẩn thận. Nương nương có lẽ không làm gì được ông, nhưng những tiểu nương tử muốn tới thư viện học, ông không thể đắc tội với bất cứ ai trong số họ đâu. Chuyện này do chính các tiểu nương tử khóc lóc cầu xin mới có được. Ông làm hỏng chuyện của chúng, hậu quả còn thảm khốc hơn cả bị đày đi xa. Cho ông biết, tổng cộng là sáu mươi tiểu nương tử, đứng đằng sau là hai mươi sáu vị huân quý. Chỉ cần một vị nổi giận là ông khổ sở không ít.
Hứa Kính Tông suy nghĩ rất lâu, buông một tiếng thở dài, quay về ghế ngồi. Ông cầm bút phê chuẩn một viện tử trước kia bị bỏ hoang cho Lai Anh, sai phó dịch mở cửa quét dọn, chuẩn bị tiếp đón đám bà cô này.
Lai Anh giành được thắng lợi cuối cùng, đắc ý lắc mông tiến vào tiểu viện đó, cực kỳ hài lòng với không gian khép kín này. Ả học theo thư viện đánh số mỗi phòng, làm xong yêu cầu xây nhà ăn, nhà tắm cho nữ tử, thứ gì nam giới có thì nữ giới cũng phải có.
Có điều lần này người tiếp đãi ả đã không còn là Hứa Kính Tông nữa, mà là Vân Diệp. Hắn cầm lấy xem bản kế hoạch của ả xong xé nát tan tành, trừ chỗ ở, còn lại phủ định hết.
– Muốn ăn cơm? Hãy đến nhà ăn xếp hàng. Muốn tắm? Hãy đến nhà tắm của Hoàng Thử. Muốn chơi? Xin lỗi, thư viện không cung cấp, chỉ cung cấp chạy bộ buổi sáng và luyện công buổi tối. Một khi đã vào thư viện, tất cả đều là học sinh, không ai có thể là ngoại lệ. Khóa trình sẽ do thư viện sắp xếp, tiên sinh cũng do thư viện bố trí. Gọi Hi Mạt Đế Á tới, bảo nàng kiêm nhiệm chức Viện trưởng phân viện nữ tử.
– Vân hầu, ngài nhất định không tiện dạy các tiểu nương tử môn thể dục, hay là hạ quan xin mời mấy nữ thị vệ trong cung đến dạy, ngài thấy sao?
Lai Anh là một trong hai tỳ nữ được Trường Tôn thị tín nhiệm nhất, vốn đã quen thói mắt chó khinh người. Ả có thể coi thường Hứa Kính Tông, nhưng không dám coi thường Vân Diệp. Chọc giận y, nàng sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp gì.
– Không cần, thứ thư viện ít thiếu nhất chính là người. Những tiểu nương tử này đều chưa gả, nam tử mà dạy chiến đấu, thể dục cho các nàng thì không thích hợp. Ta nghĩ Vô Thiệt tiên sinh dạy sẽ không thành vấn đề. Còn về phần chạy bộ buổi sáng do Hồng Thành dẫn đội, hai người này ở trong hoàng cung đã quen việc rồi, có kinh nghiệm hơn nhiều so với nữ thị vệ. Cứ thế đi, ngày mai, trước khi mặt trời lặn, phải có mặt tại thư viện. Ai không đến đúng giờ sẽ bị hủy bỏ tư cách.
Vân Diệp dứt khoát phất tay nói.
Nội dung bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, mong quý vị độc giả lưu ý.