Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 787:

Tiểu Nha giờ đã là đại cô nương mười ba tuổi, vòng ngực đã phổng phao, mái tóc đen óng mượt. Tuy không phải mỹ nhân tuyệt sắc, nhưng nàng có vẻ đẹp hoạt bát, khỏe khoắn. Chỉ có điều, nàng vẫn làm nũng như trước, dụi đầu vào ngực ca ca, cứ thế dụi tới dụi lui như mũi khoan, hy vọng thuyết phục được ca ca cho ở nhà, không tới thư viện nữa. Vào thư viện rồi, y phục phải t��� giặt, ăn cơm phải tự ra nhà ăn lấy, mỗi ngày phải chạy bộ, tối phải luyện công. Vô Thiệt công công thật biết hành người, mới học hai ngày đã muốn gãy lưng, ai mà luyện được tới mức trồng cây chuối!

Vừa thốt ra lời thô tục, nàng đã bị nãi nãi đánh khẽ, rồi bị mắng xối xả:

– Trời đất ơi, đó là ân điển cháu tự đi xin, giờ lại không muốn? Ông trời ơi, ngoài kia, những tiểu tướng công vì tranh giành suất vào thư viện mà đánh nhau vỡ đầu, cháu còn kén cá chọn canh, có phúc mà không biết hưởng phúc. Mong ông trời sai thiên lôi đánh chết cái thói lười biếng này của cháu!

Vân Diệp ôm lấy Tiểu Nha, gõ nhẹ lên đầu nàng:

– Tới thư viện phải quy củ, không được ức hiếp đồng học, không được vứt sâu vào cổ áo người ta, không được thả chuột vào chăn người ta. Một khi bị bắt sẽ bị phạt nặng. Lần trước theo ca ca tới thư viện, muội cũng thấy cảnh Hầu Kiệt bị phạt đắp giả sơn rồi. Ta không muốn muội bị cha Hồng Quả Nhi bắt đi đắp giả sơn đâu, muội biết đó, cha Hồng Quả Nhi gần đây sắp phát điên rồi.

Tiểu Nha lè lưỡi. Hồng Thành điên đến mức nào, nàng biết rất rõ.

Nhà ai mà luôn có kẻ dạ hành xuất hiện thì đều sẽ phát điên. Trước kia chỉ có một tên, hiện giờ hay rồi, cùng lúc xuất hiện tận hai tên. Cứ tối đến, chó trong nhà lại chui rúc vào phòng Hồng Thành, không dám ra ngoài. Ngày đầu tiên, nó vừa sủa một tiếng đã suýt bị người ta ném đá vẹo mồm. Ngày thứ hai, chưa kịp sủa thì đã bị bịt mõm, bốn chân trói gô lại rồi ném vào ổ gà. Từ đó, con chó không dám hó hé gì nữa, thấy ở bên chủ an toàn hơn nhiều.

Hồng Thành mặc khôi giáp đứng cả đêm trong sương lạnh cũng không phát hiện ra kẻ dạ hành, nhưng sáng sớm nhìn thấy con gái mình ôm con búp bê to tướng mặt mày hớn hở, lửa giận bốc từ lòng bàn chân lên. Con gái mình ở Vân gia có ba tháng liền biến thành đại mỹ nhân thiên kiều bá mỵ, một khuê nữ như vậy đưa vào cung cũng đủ tư cách.

Nay Hồng Thành không còn là người cha xui xẻo vác cái mặt đưa đám đi khắp nơi cầu xin người ta cưới con mình, mà là vênh váo đi khắp nơi khoe con mình đẹp ra sao. Không tin ư? Bá tước phu nhân đ�� tổ chức tới tám lần yến tiệc gia đình rồi, khách mời toàn là các phu nhân nhà huân quý. Có ai khi về mà không tấm tắc khen con gái nàng xinh đẹp chứ?

Khi đã biết hắc y nhân là ai, Hồng Thành dứt khoát không đồng ý hôn sự này. Trước đây, chỉ cần tìm cho con gái một chàng trai có tiền đồ là được, giờ đây, chỉ riêng tiền đồ thôi thì chưa đủ. Hắn ta nhất định phải có gia sản hùng hậu, tài cao chí lớn nữa. Còn Cẩu Tử ư? Dựa vào đâu mà đòi cưới con gái xinh đẹp của ta? Đại gia đây khinh bỉ!

Hắn tìm đến nhà Vô Thiệt lý luận, kết quả bị người ta một trận uy hiếp rồi đuổi đi: “Nếu đồng ý hôn sự này thì thôi, nếu không đừng trách lão phu dẫn đồ tôn đi cướp! Ngươi có bẩm báo với bệ hạ cũng vô dụng thôi! Lão phu hầu hạ bệ hạ bấy nhiêu năm, dù không có công lao thì cũng đã vất vả. Ngươi nghĩ bệ hạ sẽ đứng về phía ai? Tới khi đó chiếu thư hạ xuống, cẩn thận Cẩu Tử mang khuê nữ của ngươi đi, thậm chí còn không nhận ngươi là nhạc phụ.”

Muốn giữ được chuồng dê thì trước tiên phải đảm bảo chuồng dê nhà mình không bị thủng. Mấy ngày qua, Hồng Thành khổ sở vô cùng. Rồi sau khi xuất hiện hai hắc y nhân, hắn ta đã hết cách. Một kẻ dụ hắn đi khắp nơi, kẻ còn lại lén lút gặp gỡ con gái của hắn.

Hồng Thành tức bể phổi. Trước kia con gái béo ú thì ngươi trốn thật xa, giờ trở nên xinh đẹp rồi thì bám dính như kẹo kéo. Con gái cũng chẳng có chút chí khí nào, quên hết những khổ sở trước kia, cười tươi như hoa vậy.

– Vân hầu, ngài có thể cho ta mượn nỏ tám trâu không? Nếu có bốn bộ thì tốt nhất.

Hôm nay là ngày thư viện nhập học khảo thí. Từ sáng sớm, Vân Diệp đã dậy, ăn mặc gọn gàng, chuẩn bị mang Vượng Tài tới thư viện. Ai ngờ Hồng Thành mặt mày tang thương tới mượn nỏ tám trâu.

– Nỏ tám trâu là trọng khí quốc gia, là vật phẩm quan trọng của binh gia, làm sao có lý tự ý đem ra dùng được? Huống hồ...

Vân Diệp nói về quốc pháp nửa ngày trời, Hồng Thành dường như chẳng lọt tai, lớn tiếng hỏi lại:

– Có cho mượn không?

– Nó ở hậu viện, do Lão Giang quản lý. Ngài lấy một cỗ thôi được không?

– Ít nhất phải có hai. C�� hai tên tiểu tặc, một cỗ bắn không chết. Lão phu muốn mỗi tên một cỗ, bắn cho chết là tốt nhất.

Nói đoạn, hắn đi thẳng xuống hậu viện tìm Lão Giang.

– Lão Tiền, ông đi bảo Cẩu Tử và Tiểu Ưng, tối nay đừng tới Hồng gia, nguy hiểm lắm.

Vân Diệp dặn dò xong, liền nhảy lên lưng Vượng Tài, dẫn theo đám hộ vệ đi thẳng tới thư viện.

Mặt trời vừa mọc, trước cửa thư viện đã nườm nượp người. Quảng trường rộng rãi chật kín đủ các loại xe ngựa, xe trâu, cứ như toàn bộ xe cộ ở Trường An kéo hết tới đây vậy. Kẻ chào bạn gọi bè, người xưng huynh gọi đệ khắp nơi. Đám người bán hàng rong đeo giỏ trúc lên cổ, tay cầm thanh la, không ngừng chen lấn trong đám đông, chào hàng ầm ĩ. Đằng xa dưới lán, rượu nếp nhà Hoàng Thử bán hết bát này đến bát khác, chồng bát ở bên sắp cao bằng lán rồi, bốn người bán hàng đến thời gian thở cũng không có. Cửa bên thư viện mở rộng, mười sáu võ sĩ võ trang đầy đủ, cầm đao đứng hai bên, không một ai dám bước qua tấm bia đá lớn có khắc chữ “Hoàng gia Ngọc Sơn thư viện”.

Hôm nay l�� ngày Lý Cương tiên sinh thể hiện quyền uy. Ông mặc bào phục màu thiên thanh, ngồi ngay ngắn trước đại môn. Mái tóc trắng được chải chuốt chỉnh tề, gương mặt nghiêm trang. Vân Diệp, Nguyên Chương đứng phía sau. Hứa Kính Tông, Ly Thạch cùng với Kim Trúc vừa mới trở về, và Hi Mạt Đế Á đều đợi ở đại môn. Bọn họ là giám khảo, ai nấy đều trang trọng, nghiêm túc. Ngay cả Hi Mạt Đế Á cũng theo quy củ mặc thanh sam thùng thình, búi tóc, trên đầu chỉ cài một cây kim trâm, không hề có bất kỳ trang sức nào khác.

Lý Cương đưa mắt nhìn mặt trời, sau đó được Vân Diệp dìu đứng dậy từ xe lăn. Ông bước tới trước tượng phu tử, rửa tay, vái ba vái. Xong xuôi, ông quay người lại, quát lớn:

– Trời cao làm chứng, thư viện Ngọc Sơn của ta công bằng vô tư! Đất dày chứng giám, thư viện Ngọc Sơn của ta đối xử mọi người như nhau! Bất kể là con cháu quan gia hay hàn môn sĩ tử, chỉ cần có thành tích kiệt xuất là đều có thể vào thư viện học. Đây là lời thề của Ngọc Sơn. Nếu làm trái, trời người thần linh sẽ phỉ nhổ!

Lý Cương đọc một câu, các tiên sinh thư viện đọc theo. Khi đọc xong, tất cả cùng bái thiên địa. Một nén hương siêu lớn được đốt lên, và tán lễ quan của lễ bộ cất giọng hô vang:

– Mở long môn.

Đại môn thư viện ken két mở ra. Nếu như có ai tự cho mình hơn người, hoặc thấy kỳ khảo thí bình thường không đủ thể hiện tài hoa của mình, có thể vào mê trận thử vận may. Chỉ cần an toàn rời khỏi đại môn, thư viện sẽ xếp hàng hoan nghênh. Khi ấy ngươi sẽ không còn là học sinh nữa, mà đã trở thành tiên sinh của thư viện rồi.

Đáng tiếc, ngoài Hi Mạt Đế Á ra thì chưa có ai thành công. Các khảo sinh đều rất hiểu chuyện, mỗi người đi qua trước mặt Lý Cương đều khom lưng hành lễ rồi mới đi vào cổng bên, lấy giấy dự thi, sau đó được học sinh lớp trên dẫn vào trường thi. Kiểu thi lộ thiên trước đây đã bị thư viện bãi bỏ.

Bản chuyển ngữ này được thực hiện và sở hữu bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free