(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 80:
Ngày hôm đó quả là một sự hiểu lầm. Ta thấy công chúa xinh đẹp nên không kìm được lòng nói năng lung tung, như thể kiếp trước ta đã quen biết công chúa của ngươi, kiếp này mới được gặp lại. Về tới nhà, ta vô cùng hối hận, suốt đêm làm bao món ăn ngon cho ngươi và công chúa, không ngờ công chúa lại không nỡ ăn, mang tặng bệ hạ. Kết quả là ta bị bệ hạ trừng phạt, không cho đi học nữa, còn phải làm việc ở cái Khác vật viện gì đó. Ngươi biết không, cái Khác vật viện đó đổ nát đến nỗi ngay cả cửa sổ cũng chẳng có, ta bị lạnh mấy ngày rồi.
Giả bộ đáng thương, hi vọng khơi lên lòng đồng tình của Tiểu Linh Đang, để giúp ta hoàn thành nguyện vọng đưa Lý An Lan về nhà.
Tiểu Linh Đang không nói, chỉ nhìn phía sau lưng y. Vân Diệp cứ ngỡ nó đang nhìn hạt dẻ, liền rộng rãi nhét hạt dẻ vào tay con bé.
– Đồ phóng đãng! Lần trước ta giáo huấn ngươi vẫn chưa đủ sao? Giờ ngươi còn dám lừa gạt Tiểu Linh Đang, thật đáng ghét.
Thôi rồi! Lý An Lan tới khi nào thế? Vừa rồi y nhập tâm diễn quá nên không hề hay biết.
Sau đầu có tiếng gió truyền tới. Chết tiệt, là mũi kiếm! Vân Diệp co chân chạy, chậm một bước thôi là mất mạng như chơi.
Phải nói rằng nữ tử triều Đường rất hung hãn, huống chi Lý gia từ nhỏ đã nuôi dạy nữ nhi như nam nhi, kỵ mã, bắn cung, mọi thứ đều tinh thông. Ngay cả một cực phẩm như Bình Dương công chúa cũng được nuôi dưỡng mà thành. Với gia phong như thế, việc hun đúc nên mấy công chúa hung hãn cũng chẳng có gì lạ.
Vân Diệp chạy trước, Lý An Lan cầm cuốc đuổi sát phía sau. Tiểu Linh Đang vừa bóc hạt dẻ vừa chậm rãi đuổi theo.
Từ xa nhìn thấy Tống Liêm ung dung bước ra từ Thính Đào các, Vân Diệp bước chậm lại, điều hòa hơi thở, đứng ở bên đường đợi Tống Liêm tới, khom lưng hành lễ trước, ra vẻ học sinh ngoan cung kính sư trưởng.
Tống Liêm vừa định nói không cần đa lễ thì thấy Lý An Lan từ bên cạnh xông ra, giơ cuốc định đánh gãy chân Vân Diệp.
– Dừng tay.
Tống Liêm nổi giận. Trong hoàng cung, đường đường một hoàng nữ lại dám đánh một vị hầu gia, sao mà chấp nhận nổi! Công sức giáo dục bao năm trời xem ra đã đổ sông đổ biển hết rồi.
Lý An Lan lúc này mới phát hiện ra Tống Liêm. Vị lão phu tử này gần như là thầy của tất cả hoàng tử, hoàng nữ trong cung, nàng cũng không ngoại lệ. Đây vốn là một nghiêm sư cương trực, cổ hủ, không ngờ lại bị ông ta bắt gặp, thế này thì gay to rồi.
– Thể thống gì đây! Thể thống gì đây! Trước kia dạy ngươi phải khiêm tốn, hiền lễ, ngươi đã vứt hết đi đâu rồi? Một hoàng nữ mà chạy ầm ầm đã là thất lễ, đằng này lại còn định đánh m��t vị quốc hầu. Lão phu phải hỏi Hoàng hậu nương nương đã dạy ngươi 'phụ nhân chi lễ' như thế nào mới phải.
Lão Tống đã nổi giận, hậu quả thật nghiêm trọng! Cho dù Vân Diệp đang cười thầm đến sái quai hàm, nhưng mặt vẫn giữ vẻ nghiêm túc mà hành lễ:
– Tống sư xin bớt giận. Tất cả đều là lỗi của tiểu tử. Mấy ngày trước tiểu tử vô ý mạo phạm công chúa, dù đã nhận lỗi, nhưng chắc Công chúa điện hạ trong lòng vẫn còn giận. Tiểu tử chịu vài gậy để công chúa nguôi giận cũng là điều nên làm, xin tiên sinh đừng trách tội.
– Nói bậy! Đúng là đúng, sai là sai. Ngươi vô ý mạo phạm, nếu đã tỏ lòng hối lỗi thì nàng ta phải rộng lượng khoan thứ, như thế mới không phụ công lão phu dạy bảo nhiều năm. Lòng mang oán hận mà báo thù, có chút nào hợp với phong thái quân tử đây?
Chắc là giận đến mức mất trí rồi, Lý An Lan không nghĩ ngợi gì đã buột miệng:
– Ai cần ngươi giả dối cầu tình chứ!
Thôi rồi! Lửa giận của Lão Tống bị đốt lên, quay sang chỉ Lý An Lan mà nói:
– Về phòng tự kiểm điểm, chép một trăm lượt "Nữ Giới", lão phu sẽ bẩm báo với Hoàng hậu nương nương.
Lý An Lan ấm ức khóc lớn rồi bỏ về phòng. Tiểu Linh Đang ôm gói hạt dẻ rang đường, cẩn thận rúc sau bồn hoa nghe trộm.
– Tống sư, xin cho tiểu tử được thưa một lời. Mấy ngày trước đúng là tiểu tử đã sai. Vị An Lan công chúa đây từ nhỏ đã chịu nhiều cô khổ, tính tình không tránh khỏi có phần cực đoan, xin Tống sư hãy tha cho nàng ấy một lần.
Nói xong vái dài không chịu đứng dậy.
Lão Tống thở dài:
– Thôi được rồi, tính tình con bé quá khích, sau này khó tránh khỏi việc chuốc họa vào thân. Nếu ngươi đã cầu xin, lão phu sẽ tha cho nó một lần này.
Nói rồi bỏ đi luôn, đến cả chuyện tìm Vân Diệp hỏi về "Tam Tự Kinh" cũng quên khuấy đi mất.
Tiểu Linh Đang cảm thấy vị tiểu tướng công này là một người tốt. Bị công chúa ức hiếp mà không để bụng, còn cầu xin cho công chúa, đúng là một người rất đỗi tốt bụng. Công chúa chọn y làm phò mã có lẽ cũng chẳng tệ chút nào.
Một người tóc hoa râm quỳ thẳng trước cửa Vân phủ. Bên cạnh là một phụ nhân đang quỳ, phía sau là hai đứa bé đang đứng. Phó dịch trong nhà muốn họ rời đi, nhưng người đàn ông kia lại nói hắn đã được Hầu gia dùng mười quan tiền mua về, để đợi Hầu gia ra. Khi phó dịch nói Hầu gia đã vào hoàng cung rồi, hắn liền bảo mình có thể đợi được.
Vân Diệp cưỡi ngựa vội vã về phủ, từ xa đã thấy cổng phủ chen chúc một đám đông. Y còn tưởng đã xảy ra chuyện gì. Vừa đến gần, phó dịch đã phát hiện Hầu gia về phủ, liền hô to một tiếng, đám đông hiếu kỳ xem náo nhiệt cũng giải tán hết.
– Ngươi tên là gì... gì nhỉ? À phải, ngươi là Tiền Thông? Là người bán mình ở chợ Tây phải không?
– Lão nô khấu kiến Hầu gia.
Tiền Thông quỳ dưới đất dập đầu bồm bộp:
– Mau đứng lên đi, không sợ người ta cười cho à? Ngươi đâu phải lão nô nhà ta. Ta chỉ là nhất thời cao hứng thấy ngươi đáng thương nên thưởng cho hai thỏi bạc thôi, có gì to tát đâu.
– Hầu gia trọng nghĩa, Tiền Thông xin nhận ân. Khi đó Hầu gia đã vứt lại hai mươi quan tiền rồi vội vã rời đi. Hầu gia có thể không coi chuyện này ra gì, nhưng Tiền Thông tuyệt nhiên không thể làm thế. Nay vợ ta đã khỏi bệnh, tự đến phủ nghe lệnh.
Đúng là một người giữ chữ tín, Vân Diệp thầm thở dài:
– Nếu ngươi một lòng muốn báo đáp ân tình, thì ta đang thiếu một mạc liêu (trợ tá), vậy ta chọn ngươi. Hiện giờ, ngươi hãy cùng ta đi làm việc. Ngươi hãy nói với quản gia cô cô bảo người an bài chỗ ở cho mẹ con Tiền phu nhân, nói là Tiền tiên sinh mà ta mời đến.
Vân Diệp thiếu người đến phát điên rồi, tất nhiên sẽ không bỏ qua một người hữu dụng như Tiền Thông.
Tiền Thông cũng không phải người làm giá. Dù sao hắn cũng tự nhận mình là người của Vân phủ, tất nhiên không bận tâm đến việc làm nô phó hay mạc liêu, chắp tay hành lễ và nói:
– Kính cẩn tuân lệnh.
Liền dặn nương tử vài lời rồi đứng bên cạnh Vân Diệp nghe an bài công việc.
Tiền Thông quả không hổ là người gốc Trường An. Việc mua người vốn tưởng phức tạp vậy mà bị hắn đơn giản hóa đi rất nhiều. Một hàng bốn, năm nha tử (buôn người) đứng trước mặt Vân Diệp, tùy Hầu gia lựa chọn.
Vân Diệp không chọn, chỉ nói với nha tử rằng y cần nam đồng từ mười đến mười bốn tuổi, cần thông minh, tốt nhất là biết chữ. Nhân số khống chế trong khoảng mười lăm người. Nếu có nữ đồng cực kỳ thông minh thì cũng có thể nhận.
– Tiền bạc thì ta không hỏi tới, nhưng lai lịch phải rõ ràng, thanh bạch. Nếu ngươi dám lừa gạt, bổn Hầu gia sẽ khiến ngươi sống không bằng chết.
Cuối cùng Vân Diệp cảnh cáo mấy tên nha tử, y không muốn trở thành kẻ đầu sỏ buôn bán trẻ con.
Bốn nha tử vỗ ngực cam đoan sẽ không làm cái chuyện thất đức ấy. Vả lại quan phủ quản lý rất nghiêm ngặt, xảy ra chuyện này thì không cần Hầu gia ra tay, nha dịch cũng sẽ lột da bọn họ.
Chợ người! Đó là một thứ đặc sắc khác của vương triều phong kiến. Khi nhỏ, học lịch sử nhìn trong tranh một nam tử tráng kiện bị chủ nô béo ú cạy miệng xem răng, cảm giác chẳng khác gì mua súc vật. Nữ nô càng phải đối mặt với hiện thực tàn khốc hơn, ngày ngày gặp phải sự khinh nhờn, quấy nhiễu không ngớt. Trong pháp luật Đại Đường, nô phó ngang hàng với gia súc, thậm chí không bằng. Tự ý giết trâu sẽ bị quan phủ tra hỏi, còn bị phạt, nói không chừng còn bị giam vài ngày để cảnh cáo người khác. Chẳng hề nghe thấy chuyện đánh chết nô phó mà bị quan phủ hỏi tới bao giờ. Mặc dù trong "Đường luật sơ nghị" có ghi rõ ràng rằng vô cớ giết nô phó sẽ bị đánh một trăm trượng, nhưng chưa từng có ai bị phạt vì tội này.
Trình Xử Mặc nói mỗi ngày đều có xác chết không tên bị ném ở Loạn Táng cương. Kim Ngô vệ mỗi ngày tuần tra đều nhìn thấy cả, chỉ cần không phải khổ chủ thì không ai hỏi han. Đó gọi là "dân không tố cáo thì quan không truy cứu".
Tiền Thông rất hữu dụng, đến nhà có vài ngày đã đưa mọi việc trong nhà vào nền nếp, đúng là một người rất giỏi giang. Lão nãi nãi bảo quản gia cô cô hãy lui về, chỉ cần quản lý nội viện là đủ rồi, ngoại viện giao cho Tiền Thông quản lý. Cả nhà họ ở trong một cái tiểu viện nhỏ, cũng vui vẻ lắm.
– Lão Tiền, ngươi làm quản gia trong nhà thật thiệt thòi cho ngươi quá. Đợi ta tìm được nhân tuyển thích hợp thì ngươi không cần làm việc này nữa, đến bên cạnh ta giúp đỡ, được chứ?
Vân Diệp có chút áy náy. Rõ ràng đã nói là làm mạc liêu, chẳng hiểu sao lại biến thành quản gia mất rồi.
– Ha ha, Hầu gia nghĩ nhiều rồi. Lão phu nhân có hỏi lão nô làm quản gia có ấm ức không. Lão nô đã nói với Lão phu nhân rằng trước khi đến Vân phủ, lão nô đã đổi thân phận của mình thành tiện dân rồi. Nếu đã mất đi tôn nghiêm thì thân phận lương dân cũng không còn thích hợp với lão nô nữa. Lúc trước, khi vươn tay ra thì đã định sẵn là thành tiện dân rồi, nếu không có Hầu gia trợ giúp. Sợ rằng lão nô chẳng bán nổi bản thân với giá hai mươi lượng bạc, tiện nội cũng sớm đã chôn xuống đất vàng rồi.
Nay Hầu gia đang lúc ý chí bừng bừng, thẳng tiến về phía trước. Tiền Thông bán thân quy thuận theo hầu gia, nói không chừng lại là phúc khí.
Hắn nhìn rất thoáng, chẳng có vẻ gì là ấm ức. Hẳn nhiều năm sống chao đảo, khốn khó đã mài mòn hết khí anh hùng trong lòng hắn. Nay vừa được hưởng ngày tháng yên bình, phú quý ở Vân phủ, lòng hắn liền thấy thỏa mãn. Quản gia cô cô len lén kể với Vân Diệp rằng, khi vừa an bài cả nhà Tiền phu nhân vào tiểu viện, Tiền phu nhân liền khóc nức nở, sờ hết một loạt đồ dùng trong nhà, còn luôn miệng hỏi đây thực sự là nơi ở của chúng ta sao?
Tạm thời chưa nói đến cái phúc khí mà Tiền Thông nhắc đến rốt cuộc là gì, chỉ cần hắn nguyện ý, đó đã là phúc khí rồi. Nơi lòng ta an ổn chính là cố hương vậy.
Trong thư phòng yên ắng, Vân Diệp vẫn đang viết, y đã duy trì trạng thái này ròng rã sáu ngày rồi.
Khác vật viện vốn dĩ một nghèo hai trắng, trước đó chưa từng có ai nghĩ đến việc thành lập một cơ cấu như thế này. Nếu chẳng phải Vân Diệp kiên trì, đồng thời đảm bảo sẽ tự cấp tự túc, thì Hoàng đế sẽ không nuôi một cơ cấu trông như trò cười này đâu. Trong mắt ông ta, Khác vật viện chỉ là một trò tiêu khiển trong tay Thái tử và Vân Diệp. Nếu có thu hoạch thì chỉ là niềm vui bất ngờ, còn nếu không có thu hoạch thì cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Ông ta đã đánh giá sai Vân Diệp. Là một người hiện đại, y đã quen thuộc với loại mô hình khởi nghiệp này rồi. Chỉ cần Hoàng đế cho chính sách, y có thể lập nghiệp bằng tay trắng. Lý Nhị không tính đến khoản đầu tư vô hình của y. Hai chữ "Hoàng gia" đủ giá trị bằng vạn quan tiền, huống hồ trong cái "Đường luật" thủng lỗ chỗ, Vân Diệp thấy có thể đi xe ngựa qua lại chứ chẳng phải luồn lách.
Khác vật viện đang khua chiêng gõ trống để tu sửa. Ba mươi mấy vị lão nhân được chia thành sáu tổ, mỗi người một việc, rành mạch phân minh. Y thuê mấy chục người sao chép tài liệu địa lý mượn từ Công Bộ. Vân Diệp muốn làm quen lại với Đại Đường. Quân giới thuộc về cơ mật, Quân Khí Giám không nể mặt y, nghiêm khắc từ chối những yêu cầu phi phận sự của Khác vật viện, ngay cả Lý Thừa Càn cũng đụng đầu vào tường. Tương Tác Giám thì còn dễ nói chuyện hơn, mượn được một số bản vẽ làm vũ khí dân dụng, đồng thời nói rõ đây là nể mặt Thái tử điện hạ nên mới có ưu đãi đặc biệt.
Đồ của mình xấu cũng thấy quý! Đó là lời phán đoán của Vân Diệp. Càng xem các loại tài liệu, Vân Diệp càng tức giận. Ngươi nhìn cái hình cái cày này đi, chẳng những vẽ khó coi, ngay cả kích cỡ cũng không đánh dấu. Toàn bộ bản vẽ được chú thích qua loa vài dòng, chỉ nói dùng vật liệu gì mà không nói rõ cách làm, có ma mới biết phải làm như thế nào. Vả lại, đầu lưỡi cày lại là hình tam giác, ngay cả lưỡi dao thiết yếu cũng chẳng có. Chả trách chỉ có thể dùng trâu cày ruộng, ngựa căn bản kéo không nổi, đúng là rác rưởi!
Cuốc làm bằng gang ư, rác rưởi! Liềm chỉ dài có một xích, rác rưởi! Cái gì, hạt giống rải bằng tay? Vậy cái loại cày có lỗ gieo hạt đã bị vứt xó ở đâu rồi? Nó chẳng phải đã được phát minh ra từ thời Hán rồi sao? Sao Quan Trung, nơi có nông nghiệp phát đạt nhất Đại Đường, vẫn còn dùng tay reo mầm? Đám khốn kiếp này, ngay cả máy liên hợp gieo cày cũng làm thất lạc mất rồi, thật không thể tha thứ được!
Nội dung này được truyen.free cung cấp, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức để bảo vệ quyền tác giả.