Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 790:

Vân Diệp thì chẳng mấy bận tâm. Đối với hắn, một khi đã bước chân vào thư viện thì phải đoạn tuyệt mọi ảnh hưởng từ gia đình. Còn việc sau này đám tiểu thư khuê các có trở nên ngang ngược, kiêu ngạo hay không thì liên quan gì đến hắn? Xưa nay, kẻ có học vấn thì ai mà chẳng có chút kiêu ngạo. Các vị đã đưa con gái đến đây thì đừng mong thư viện sẽ đào tạo ra những kẻ vô dụng. Năm xưa khi thành lập thư viện, Ngưu Tiến Đạt từng nói: cho dù là một nắm bùn vào thư viện cũng sẽ được rèn thành thép.

Lý Cương và Nguyên Chương chẳng muốn chuốc thêm bực bội vào thân, thế nên họ giao toàn quyền xử lý cho Vân Diệp, còn mình thì chuyên tâm lo chuyện chính sự của thư viện. Hơn một nghìn bảy trăm đứa trẻ đang thi cử, ai còn hơi sức đâu mà bận tâm đến mấy chuyện vặt vãnh kia. Vả lại, tuổi đã cao, không còn chịu nổi những chuyện tức bực; tĩnh tâm tu dưỡng mới là đạo lớn. Đến trường thi xem lũ trẻ khảo thí còn vui hơn nhiều so với việc ngắm đám tiểu thư yểu điệu làm dáng. Về phần Hứa Kinh Tông, hắn cho rằng một khi đã vào thư viện thì tiền bạc không thể thiếu. Hắn đòi mỗi tiểu thư năm trăm ngân tệ, đây cũng là kết quả sau khi đã trưng cầu ý kiến của Lý Cương.

Theo Lý Cương, danh tiếng của thư viện vô cùng trân quý. Nếu các ngươi muốn mượn danh này để tô điểm cho gia tộc mình thì đừng trách thư viện tham lam. Năm trăm ngân tệ này thư viện còn chẳng muốn nhận, nếu có thể đuổi hết đám tiểu thư đi thì mới là tốt nhất. Bởi lẽ, sự có mặt của các cô nương ở đây sẽ ảnh hưởng đến việc học tập của những học sinh khác.

Lý Nhị từ khe rèm nhìn đám tiểu cô nương nối nhau vào viện tử, quay lại nói với Trường Tôn thị:

- Nàng xem đi, cuộc sống sung sướng của những đứa nhỏ đó kết thúc rồi. Vào thư viện rồi thì không thể ra khỏi đây mà vẫn là những kẻ tầm thường được nữa. Lý Cương, Nguyên Chương, Vân Diệp, cả Hứa Kính Tông, những người này không ai chấp nhận học sinh cẩu thả. Trẫm dám cược, Cao Dương và Lan Lăng sẽ được dạy dỗ để trở thành những nhân vật không kém gì cô cô Bình Dương của chúng ta. Trẫm sẽ đợi xem ba năm sau chúng sẽ như thế nào.

- Bệ hạ vừa rồi còn nói Vân Diệp tính kiếm chút tiền, đối phó cho xong chuyện, sao chớp mắt lại thành thế này?

- Vừa rồi nếu hắn cho những đứa nhỏ đó mang hòm lớn rương nhỏ vào, trẫm sẽ giữ nguyên ý kiến. Nhưng giờ nàng xem đi, ngoại trừ y phục, những thứ khác đều không được mang theo. Trẫm bất giác nhớ tới đám Thanh Tước khi nhập học cũng y như thế. Xem ra Vân Diệp không định cho đám khuê nữ này sống thoải mái rồi. Hoàng hậu à, ba năm sau nàng cứ đ���i mà xem, sẽ có 'yêu nghiệt' ra đời thôi.

Nói xong, chẳng đợi Trường Tôn thị bày tỏ ý kiến, Lý Nhị đã ra lệnh xa giá quay về thành. Khuê nữ đã giao cho thư viện thì chẳng còn gì phải lo lắng. Hối hận chưa bao giờ là cảm xúc Lý Nhị từng biết đến.

Đám phụ nhân nhìn khuê nữ của mình bước qua cánh cổng lớn, cánh cửa đỏ thắm nặng nề bị hai ma ma lực lưỡng đóng sập lại. Có người đã rưng rưng nước mắt, tự hỏi không biết con gái mình ở trong đó có được sống an nhàn thư thái hay không.

Vân Diệp thấy cánh cổng lớn đã đóng, cũng chắp tay rời đi để xem đám khảo sinh thi cử thế nào, liệu có tiến bộ hơn khóa trước hay không. Điều làm hắn vui mừng nhất là đề toán học năm nay khó hơn năm ngoái, nhưng đám khảo sinh này dường như đã quen rồi, vẫn theo kịp bước tiến của thư viện.

Cao Dương nắm tay muội tử của mình, men theo hành lang đến nhị môn thì nhìn thấy một nữ nhân kỳ dị, đeo một mặt nạ vỏ cây, chỉ để lộ đôi mắt sáng rực.

Việc nhận định nhan sắc một nữ nhân có phải tuyệt thế giai nhân hay không vốn là một thứ kiến thức mà cả nam lẫn nữ trong hoàng tộc đều thông thạo. Cao Dương chỉ cần nhìn vóc dáng thướt tha của người phụ nữ này, lại thêm đôi tai gần như trong suốt, là đã biết ngay đây là một mỹ nữ tuyệt sắc, hơn nữa còn là một mỹ nữ đã chín mọng. Cao Dương bất giác hơi cúi xuống, bộ ngực mới lớn của mình khiến nàng có chút bực tức.

- Từ nay trở đi, các ngươi sẽ do ta quản lý. Các ngươi có thể gọi ta là Ma Cơ. Bây giờ, các ngươi hãy tháo tất cả trang sức trên người xuống, cho vào giỏ trúc trước mặt. Thư viện sẽ cất giữ giúp các ngươi, đến ngày nghỉ có thể xin lại để đeo. Có điều, ta cho rằng các ngươi không cần đâu, vì các ngươi sẽ không có thời gian mà đeo.

Cao Dương sắp xỉu tới nơi rồi. Một mỹ nam tử đẹp đến mức quá thể đáng, mang theo nụ cười ấm áp như gió xuân, đặt giỏ trúc trước mặt các nàng. Động tác của hắn tao nhã mà đầy nhịp điệu, mỗi cử động như một bài thơ, hơn nữa còn là một bài thơ tinh xảo đến mức Vân Diệp cũng phải trầm trồ. Nghe giọng nói êm ái đầy sức hút của hắn, đến khi Cao Dương tỉnh lại thì mới phát hiện mình đã giao toàn bộ trang sức ra rồi, bao gồm cả ngọc bài mẫu thân để lại.

Xứng Tâm đưa giỏ trúc đến trước mặt Cao Dương, ôn tồn nói: - Công chúa, vật đeo người này hẳn là do trưởng bối ban tặng, không tiện rời thân. Cứ giữ lại thì hơn.

Cao Dương cảm thấy máu toàn thân đang dồn ầm ầm lên đầu, mặt đỏ bừng. Nàng như đang trong mơ, lấy ngọc bài từ trong giỏ ra, rồi lập tức đeo lên người ngay trước mặt Xứng Tâm.

Không chỉ riêng Cao Dương, các tiểu cô nương khác cũng đều bị mỹ nam tử này mê hoặc. Vẻ đẹp mang chút âm nhu này hoàn toàn phù hợp với gu thẩm mỹ của các nàng, chứ không phải kiểu mãnh tướng cơ bắp râu ria. Hình ảnh tình lang trong mơ của các nàng trước đây, vừa thấy Xứng Tâm liền trở nên cụ thể hơn bao giờ hết.

Vốn tưởng rằng phải phí một phen nước bọt, ai ngờ lại diễn ra thuận lợi như thế. Đương nhiên có người không bị mê hoặc, như Tiểu Nha, ngang nhiên nói với Xứng Tâm:

- Ngươi đi chọn giường cho ta, ta muốn cái ở dưới. Đệm phải trải thật dày, mỗi ngày phải mang đệm của ta ra phơi. Ngươi biết đấy, ta sợ nhất là chăn đệm ẩm ướt.

Tiểu Nha lập tức hứng chịu vô số ánh mắt hung tợn. Cao Dương chỉ muốn lao vào cắn xé Tiểu Nha. Một mỹ nam tử như vậy mà lại bị sai bảo như phó dịch, thật đúng là phí của trời!

Tiểu Vũ ngẩng đầu nhìn trời, thuận tay rút cây trâm ném vào giỏ, còn những thứ như kẹp tóc thì nàng không định bỏ. Xứng Tâm vừa định nói những thứ khác cũng phải tháo ra thì nghe thấy Tiểu Vũ khẽ hừ một tiếng. Hắn vội vàng cúi đầu xuống, tránh xa Tiểu Vũ, bởi hắn không chỉ một lần bị nàng cho nếm mùi đau khổ rồi.

Lai Anh sợ tới mức toàn thân run rẩy, chân nhũn ra không chống đỡ nổi cơ thể. Ngay cả một người trưởng thành như ả, cũng thất thần ngay khi nhìn thấy Xứng Tâm. Đám tiểu thư khuê các chưa tiếp xúc nhiều với đời này làm sao kháng cự nổi sự quyến rũ đó chứ? Thư viện sao lại để một nhân vật như vậy ở trong phân viện nữ tử? Mà xem ra còn ở lâu dài nữa.

Chẳng may có chuyện gì xảy ra thì mình khỏi phải sống nữa. Bất kể là ai có chuyện gì, thì người chết chắc chắn là mình! Lai Anh vừa mở miệng thì Xứng Tâm đã tới bên cạnh, nắm tay ả thì thầm bên tai:

- Đây là do Hầu gia an bài, cô đừng làm hỏng chuyện. Yên tâm, ta sẽ là người chịu trách nhiệm, không ảnh hưởng tới thanh danh các tiểu cô nương đâu.

Dù đã rõ Xứng Tâm là thái giám, Lai Anh vẫn bị luồng hơi ấm áp bên tai làm choáng váng, suýt chút nữa đứng không vững. Đến khi Xứng Tâm đi sang một bên để đánh dấu từng món trang sức, hồn vía của ả vẫn chưa về. Tỉnh lại rồi, ả tức tối dậm chân: "Trong cung chẳng thiếu gì thái giám tuấn tú, sao hôm nay mình lại kém cỏi đến thế này!"

Đám tiểu cô nương tò mò bước vào phòng, phát hiện mỗi gian phòng đều có giường đôi. Tiểu Vũ và Tiểu Nha rất nhanh chóng đến chiếm lấy giường dưới gần cửa sổ, rồi nói với các tiểu cô nương khác:

- Hai cái giường này đều có người rồi. Muốn nằm giường dưới thì sang phòng khác, thích nằm giường trên thì ở lại.

- Tiểu Vũ, Tiểu Nha, ta là công chúa, ta đương nhiên ở phòng này. Các ngươi đi phòng khác đi, ta thích cây thạch lựu ngoài cửa sổ.

Cao Dương là loại người xưa nay không biết tới hai chữ "lý lẽ".

Tiểu Vũ vẫn trải đệm, chẳng thèm ngẩng đầu lên, cười khẩy:

- Lý Linh, ngươi không biết nơi này là đâu à? Đây là thư viện! Ở ngoài kia ngươi là công chúa Cao Dương, ta tất nhiên sẽ hiểu đạo tôn ti. Nhưng đã đến thư viện rồi thì cái danh hiệu công chúa không ăn thua nữa đâu. Đừng nói là công chúa, ngay cả thân vương cũng phải ra vườn tỉa hoa rồi kia kìa. Ca ca ngươi không nói cho ngươi những quy củ này à?

Tiểu Nha thấy Cao Dương nắm tay lại tựa hồ muốn đánh nhau, vội vàng khuyên. Lan Lăng cũng vội đẩy tỷ tỷ mình ra ngoài, tìm phòng khác. - Bỏ đi Cao Dương, cô không đấu lại Tiểu Vũ đâu. Nó học được rất nhiều thủ đoạn từ Thì Thì tỷ tỷ, ngay cả nam tử bình thường còn không đánh nổi. Cô mau đi tìm phòng khác đi, kẻo đến cuối cùng lại không có cả chỗ nằm.

Mọi quyền đối với tác phẩm này đều thuộc về truyen.free, nơi bạn có thể khám phá thêm vô vàn câu chuyện hấp dẫn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free