(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 792:
Trời vừa mới sáng, cánh cổng thư viện đã bị vây kín. Bất kể nam nhân hay nữ nhân, người lớn hay trẻ nhỏ, ai nấy đều khao khát nhìn về phía cánh cổng. Dù người đông như trẩy hội, nhưng các tiểu thương chẳng bán được gì. Người bán trứng gà rao khản cả cổ cũng chẳng ai ngó ngàng. Những người ở quán rượu nếp của Hoàng Thử thì khỏi nói, họ đã quá quen với cảnh này. Các nhân viên dựa cột bàn tán, thậm chí còn cười nhạo khi thấy người bán trứng gà bị mắng chửi.
Ai nấy đều biết rõ tình hình của thư viện: sáng sớm trống chưa gõ, muốn thư viện mở cửa chỉ là nằm mơ. Giờ đây, đám đông dù đói mấy cũng chẳng có tâm trạng mà ăn uống gì, họ phải đợi thư viện dán bảng, khi đó người ta mới tính chuyện buôn bán được.
Trên con đường đá xanh, bảy tám thớt ngựa chạy tới. Tất cả đều mặc quan phục, chỉ nhìn kiểu dáng đã biết là quan viên Lễ Bộ. Việc đọc tên sẽ do họ đảm nhiệm.
Thư viện vẫn theo lề lối của mình. Tiếng trống báo bữa sáng vang lên, đám đông đang dài cổ ngóng đợi mới thấy cánh cổng chính mở ra. Bốn quân sĩ khiêng khay gỗ bước ra từ bên trong, trang bị đầy đủ, đợi quan viên Lễ Bộ mở niêm phong.
Thích Đại Lễ lúc này lại đóng vai Lễ Bộ Thị lang, hôm nay phụ trách kiểm tra niêm phong. Ông kiểm tra kỹ lưỡng một lượt, thấy dấu niêm phong còn nguyên vẹn, liền mở niêm phong đầu tiên rồi đưa cho quan viên bên cạnh. Hai quan viên khác kéo quyển trục ra, có người đã chuẩn bị sẵn hồ dán, cẩn thận dán từng tờ lên tường.
- Kinh Triệu, Vương Nguyên Nhất, Liễu Đông Thành, Hà Bắc, Đới Uy...
Quan viên Lễ Bộ đọc tên. Kỳ khảo thí nhập học của thư viện Ngọc Sơn năm Trinh Quán thứ mười đã kết thúc, tổng cộng tuyển chọn được tám trăm mười bốn người. Có sĩ tử từ Nhai Châu xa xôi nhất, thậm chí cả sĩ tử từ Hải Châu cũng được nhập học, không có thứ hạng, không điểm số, cũng chẳng nói rõ thân phận. Chẳng mấy ai biết, cái tên Lý Trinh từ Kinh Triệu kia chính là Hán Vương.
Trương Gián Chi nghe từ đầu tới cuối. Bảng đầu tiên không có tên hắn, lòng lạnh ngắt đi một nửa. Hắn tự thấy mình thi không tệ, vậy mà vẫn không có tên. Bảng thứ hai, thứ ba đều không có, lòng hắn nguội lạnh như tro tàn. Hắn biết, tên càng đọc sau thì thứ hạng càng cao, đó là thông lệ của thư viện, và hắn chưa đủ giỏi để có tên trên bảng cuối cùng.
- Hà Dương, Lại Thắng Nghĩa. Kinh Châu, Cát Thiên Lai. Kinh Triệu, Trương Gián Chi...
Đầu Trương Gián Chi nổ tung, tai ù ù, nước mắt tuôn lã chã. Hắn ngửa đầu lên, mặc cho nước mắt tuôn rơi dưới ánh mặt trời. Lúc này hắn cảm thấy mình vô cùng mạnh mẽ. Là con trai của một kỹ n���, vậy mà tên hắn lại nằm trên bảng cao nhất. Kiếp này còn gì để hối tiếc nữa?
"So với việc che giấu mãi để rồi cuối cùng bị người ta phát hiện, khiến bản thân thân bại danh liệt, không bằng quang minh chính đại mà bộc lộ, dùng nỗ lực của mình để giành lấy sự tôn trọng của người khác." Lời nói của vị tiên sinh trẻ tuổi ấy lại vang lên bên tai hắn. Không sai, ta không thể lựa chọn cha mẹ, nhưng ta có thể lựa chọn con đường của chính mình! Hắn hét lớn một tiếng, cảm thấy mọi u uất trong lòng đều tan biến sạch.
Mặc kệ những ánh mắt kinh ngạc của mọi người xung quanh, Trương Gián Chi chen qua đám đông, đi tới khu vực báo danh, cung kính nói với quản sự:
- Hai vị tiên sinh, học sinh là Trương Gián Chi đến từ Kinh Triệu. Đây là giấy dự thi, xin tiên sinh ghi danh hộ.
Quản sự thư viện mỉm cười nhận lấy giấy dự thi để đối chiếu. Một quản sự béo tốt nói:
- Tiểu tướng công giỏi giang quá, có tên trên bảng thứ tư! Tương lai nhất định sẽ là trọng thần triều đình. Thấy tiểu tướng công ăn mặc đơn sơ, biết là gia cảnh không dư dả. Thế này, cậu cứ mặc áo bào của thư viện trước đã. Ha ha, ta cũng là người nghèo khổ mà, áo gấm không về làng khoe thì còn gì là thú vị! Tiểu tướng công đợi ở đây, ta đi xin áo bào cho cậu. Nếu như Đại quản sự còn ở đây, nói không chừng còn xin được cho cậu vài đồng bạc trắng, về mà bày tiệc mừng mời láng giềng.
Trương Gián Chi vội khom người tạ ơn. Giờ hắn đang nghèo khó vô cùng, từ trưa hôm qua tới giờ chẳng có lấy một hạt gạo nào vào bụng. Lời của vị quản sự thật đúng tâm ý hắn, làm sao mà không vui cho được!
Đúng là khi đắc ý thì mọi việc đều thuận lợi. Trương Gián Chi như người trong mộng, vận may mười lăm năm trời như bùng phát cùng một lúc, khiến hắn không dám tin mình đã thành công.
Mặc áo bào mới của thư viện, với trong lòng trăm đồng bạc trắng nặng trịch, hắn vuốt ve áo mãi, sợ làm bẩn. Tiền trong túi như muốn bay đi mất, hắn phải giữ chặt mới yên tâm. Thành Trường An mùa xuân vẫn nguy nga tráng lệ. Trương Gián Chi ưỡn ngực, hiên ngang bước vào thành trong ánh mắt hâm mộ của viên quan coi thành.
- Trời ơi, sao có người xấu thế? Cái đầu heo, cái mặt trâu, chân thì ngắn cũn, mắt lại lồi như cóc, bụng phệ thế kia, đá một cái không biết có lăn đi không?
Đám tiểu nương tử hôm nay bị lệnh nhốt trong viện, không được ra ngoài chơi, do Ma Cơ dẫn đi làm quen với môi trường xung quanh. Vân Nha xưa nay vốn không chịu an phận, thêm vào việc Ma Cơ luôn chiều chuộng nàng, nên đã tìm cách trèo lên tường xem náo nhiệt. Bên ngoài đúng là quá náo nhiệt.
Tiểu Vũ giữ thang hô:
- Mau xuống đi, đến lượt ta rồi! Ai mà xấu thế?
Thấy Tiểu Nha không chịu xuống, Tiểu Vũ liền buông tay ra leo lên. Nhìn theo hướng Tiểu Nha chỉ, cô bé tức thì bật cười không ngớt. Đúng là có một tên béo lùn đang lượn quanh sư phụ, đi vài bước đã phải đưa tay lau mồ hôi. Sư phụ chẳng thèm để ý, đi nói chuyện với người khác, còn tên béo kia thì cứ lẽo đẽo theo sau, đuổi cũng không đi.
Đang cười chảy nước mắt thì chuyện chẳng lành ập đến. Chiếc thang đổ ập, hai nha đầu treo lủng lẳng trên tường, ôm chặt tường mà la inh ỏi. Đúng lúc Thì Thì tới thư viện thăm hai đứa bé, nàng chạy dọc theo bờ tường, dẫm lên tường lấy đà rồi nhảy lên. Trước tiên bế Tiểu Nha xuống, tiếp đó là Tiểu Vũ, rồi sầm mặt mắng:
- Đều là đại cô nương cả rồi, sao còn nghịch ngợm không đứng đắn thế này? Nếu ngã thì sao hả?
Không ngờ, động tác vừa rồi của nàng lọt vào mắt đám tiểu nha đầu. Cả đám há hốc mồm nhìn Thì Thì không thể tin vào mắt mình. Lan Lăng chạy tới lắc cánh tay Thì Thì:
- Thì Thì tỷ tỷ, dạy muội đi, muội cũng muốn leo tường!
Cao Dương ghét nhất việc nữ tử khác được chú ý hơn mình, liền kéo Lan Lăng lại, quát:
- Cái con nha đầu nhà quê dã man này, dựa vào đâu mà dám lên mặt trước chúng ta? Tiên sinh nói: "Hiệp dĩ võ phạm cấm, nho dĩ văn loạn pháp." Cái đám hiệp khách các ngươi đáng ghét nhất! Cẩn thận không thì bị Đại Lý Tự bắt đày ra biên quân, đi đánh nhau với dã nhân đấy!
Thì Thì thường ngày nói rất ít, nhưng lại rất hiểu chuyện. Thấy bộ dạng đáng ghét của Cao Dương cũng không thèm chấp nhặt. Nàng nhìn thấy Tiểu Vũ cứ không ngừng xoa cánh tay, liền vén ống tay áo Tiểu Vũ lên, thấy cánh tay Tiểu Vũ bị xước một mảng da lớn. Nàng lấy một cuộn vải bố trong túi ra băng bó. Mấy tiểu nha đầu trong nhà bị thương như cơm bữa, vả lại nàng học võ nên luôn mang theo đồ trị thương bên mình.
Tiểu Vũ thả ống tay áo xuống:
- Lý Linh, ngươi chết chắc rồi! Thì Thì tỷ là tẩu tử của ngươi đấy, ngươi dám ăn nói vô phép như thế à? Thì Thì tỷ, mau lấy ngọc bội mà Dương Phi nương nương tặng tỷ ra, bắt nó xin lỗi đi!
- Nói láo! Ảm ca ca không thèm lấy ả đâu, cùng lắm thì cũng chỉ làm thứ phi thôi! Mà dám bắt ta xin lỗi ư? Vũ Mị, ngươi đừng có mà bắt nạt người khác thái quá!
Cao Dương như con mèo bị dẫm phải đuôi, nhảy dựng lên, chẳng có chút ưu nhã nào của công chúa.
- Hừ, Lý Linh! Đại đệ tử của sư phụ ta chính là Thì Thì tỷ, ai mà dám để tỷ ấy làm tiểu thiếp chứ? Dương Phi đã dùng đủ lễ nghi để cầu thân với sư phụ ta, vậy mà sư phụ ta còn nói lỗ vốn! Ta sẽ đi nói với Lý Ảm, bảo hắn xử lý ngươi!
Thì Thì tức giận đánh khẽ Tiểu Vũ một cái, mặc kệ Cao Dương đang làm loạn. Nàng kéo Tiểu Vũ và Tiểu Nha về phòng của chúng, để xem cuộc sống của chúng ở thư viện ra sao.
Vân Diệp cực kỳ phiền não. Chỉ có bốn hạn ngạch mà không thể đáp ứng đủ cho đám đồng liêu đang phát điên lên. Đồng đội trong quân thì còn có thể chấp nhận, nhưng đến cả những tên thương nhân đầu bò thân lợn cũng sán đến thì thật là mất mặt.
- Vân hầu, tại hạ là Bàng Chuẩn của Kim Ngọc Các. Trước kia tại hạ làm ăn ở vùng núi sâu, nơi ấy có được một viên thiền ngọc, là bảo bối hiếm có. Tại hạ không cầu gì khác, chỉ mong Vân hầu có thể cho khuyển tử vào thư viện học. Khuyển tử chỉ nhất thời sơ suất, vào thư viện rồi nhất định sẽ thành rường cột quốc gia trong tương lai.
Vân Diệp không cần nhìn cũng biết loại phụ thân như thế này sẽ sinh ra loại nhi tử ra sao. Quả nhiên, nhìn theo hướng Bàng Chuẩn chỉ, hắn thấy một tên tiểu tử chân tay ngắn ngủn, miệng rộng ngoác ra, cười ngốc nghếch về phía hắn. Tên này có lẽ IQ tuyệt đối không thể quá 50. Thiền ngọc là bảo bối thật, nhưng nếu cho tên này vào thư viện, Lý Cương nhất định sẽ truy sát mình.
- Không được, nhi tử của ngươi có vấn đề về trí tuệ! Dù thế nào cũng không thể vào thư viện. Chuyện này ngươi đừng nghĩ tới nữa, hoàn toàn không có khả năng đâu.
- Tại hạ cũng biết nhi tử mình hơi kém cỏi, nhưng khuê nữ của tại hạ vào thư viện thì không thành vấn đề chứ? Con bé đẹp như tiên nữ vậy.
Bàng Chuẩn vẫn không chịu từ bỏ. Vân Diệp lúc này đã hơi khó chịu rồi. Mẹ kiếp, ngươi trông thế này thì khuê nữ của ngươi làm sao đẹp được chứ! Để tránh đau tim, hắn quyết định không nhìn thì hơn.
- Vân hầu, ngài chỉ cần nhìn một cái thôi. Nếu khuê nữ của tại hạ không lọt vào mắt ngài, tại hạ sẽ lập tức cáo lui, không quấy rầy nữa.
Tên này do Lưu Hoằng Cơ giới thiệu, Vân Diệp không tiện trở mặt ngay, đành quay đầu sang nhìn nữ nhi cực phẩm của hắn.
Một nữ tử mặc một thân váy trắng tinh, làn da trắng nõn nà, tưởng chừng búng ra nước. Gương mặt thanh thuần, mỹ lệ, dáng vẻ yếu đuối khiến người ta chỉ muốn ôm siết vào lòng. Nàng đang lấy khăn lau nước dãi cho tên tiểu tử giống cóc kia, động tác cực kỳ ôn nhu và chăm chú. Thấy Vân Diệp nhìn sang, nàng xấu hổ quay đầu đi, chẳng những đỏ mặt tía tai, mà sắc hồng còn lan tới cổ, tới cả vạt váy lụa trắng...
Nhìn thấy nữ tử này, Vân Diệp bất giác trong lòng hiện lên câu nói: "Cánh tay ửng hồng, đôi chân trắng muốt, đôi môi chúm chím như cánh hoa đào." Hắn đã gặp nhiều mỹ nhân rồi, nhưng loại "dị chủng" này thì quả thực chưa từng thấy bao giờ. Chỉ một chút xấu hổ thôi mà máu huyết toàn thân khiến cả cơ thể nàng biến thành màu hoa hồng sao? Cái này... khụ khụ, cái này phải xem xét kỹ một chút.
Vân Diệp vừa định bước chân đi lại rụt về. Hắn hồ nghi nhìn Bàng Chuẩn. Một mỹ nhân quốc sắc thiên hương như thế, thực sự là khuê nữ của cái tên xấu xí này ư? Có thể khẳng định tên nhi tử kia trăm phần trăm là sản phẩm của hắn: mặt tròn, mũi sư tử, miệng cóc, bụng phệ, tay ngắn ngủn.
- Đây là khuê nữ của ngươi thật ư?
Vân Diệp xác nhận lại lần nữa một cách nghi hoặc:
- Tất nhiên ạ, khuê nữ của lão Bàng đây. Ngài có thể đi hỏi người khác xem.
Bàng Chuẩn vỗ bụng phành phạch.
"Chắc là biến đổi gen rồi." Vân Diệp thầm nghĩ. Bản chuyển ngữ này là tài sản trí tuệ của truyen.free.