Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 793:

Khuê nữ nhà ngươi mấy tuổi vỡ lòng, giờ học được những gì rồi? Việc này cần hỏi rõ, tránh trường hợp ngoài xinh đẹp nhưng bên trong vẫn là kẻ ngốc thì khốn.

Con bé bắt đầu đọc sách từ năm tuổi, tiên sinh luôn khen nó thông minh lanh lợi, gần như nhìn qua là nhớ, bách gia chư tử cái gì cũng tinh thông, thiên văn địa lý cũng từng đọc qua. Nói đến con gái, Bàng Chuẩn lắc đầu đầy vẻ gian nan:

– Nhưng nó là nữ tử. Nếu nó là nam tử, tại hạ hà cớ gì phải mặt dày đeo bám Vân hầu? Thư viện năm nay tuyển một bảng chính khoa, ba bảng khác dù rời thư viện vẫn còn đường mưu sinh. Bàng Chuẩn này cũng được coi là gia tài vạn quan, cần gì phải làm vậy chứ. Thi Nhi mà thi chính khoa thì đỗ chắc chín phần, nhưng nhi tử của ta thì...

Thấy hắn ta đau thương từ tận đáy lòng, Vân Diệp vỗ vai an ủi:

– Nhi tử nhà ngươi không tiện vào thư viện, nhưng khuê nữ nhà ngươi, nếu đúng như lời ngươi nói, ta đảm bảo sẽ dạy dỗ nên người. Ngươi có hai đứa con, không dựa vào được nhi tử thì dựa vào khuê nữ, có gì to tát đâu? Chuyện của ngươi ta đã nghe Lão Kim kể rồi, tay trắng lập nghiệp, cũng là kiêu hùng một phương. Đại trượng phu khó tránh khỏi cảnh thê không hiền, tử bất tài; có khuê nữ giỏi là ông trời đã ban ân rồi.

Bàng Chuẩn cười ha hả nói:

– Vân hầu nói chí phải, chuyện sau này cứ để đấy, chỉ cần khuê nữ được nhập học là lão phu đã cảm kích vô cùng rồi.

Nói đoạn, hắn kín đáo nhét viên thiền ngọc vào tay Vân Diệp, hai người nhìn nhau cười ý nhị.

– Vân hầu, lần này tuyển hơn tám trăm học sinh, áp lực của thư viện lớn chưa từng có. Chúng ta chẳng những lo cơm ăn áo mặc cho chúng, còn phải lo lối ra trong tương lai. Trách nhiệm thật quá nặng.

Hứa Kính Tông môi khô nứt nẻ, xem ra hôm nay hắn cũng đã nói không ít. Vân Diệp rót cho hắn một cốc nước, đợi hắn thở đều mới cất lời:

– Thư viện Ngọc Sơn không thể chỉ giáo dục ra quan viên. Nếu thế thì cần gì phải xây dựng một thư viện lớn như vậy? Mỗi năm chỉ cần trăm học sinh là đủ. Kẻ có tài thì làm quan, kẻ không có tài thì về dân gian. Bốn tầng lớp, công nông học thương, cái nào mà chẳng cần nhân tài? Ngay ở thảo nguyên, ngươi dám nói không có một thú y đạt tiêu chuẩn sao? Thư viện Ngọc Sơn phải khuếch trương sức ảnh hưởng đến mọi tầng lớp dân gian mới có sức sống. Ngươi nghĩ xem, Tắc Hạ học cung của người Tề năm xưa giờ ở đâu? Vì nơi đó chỉ dạy thanh đàm, thuật tung hoành, trên bàn rượu thì có vẻ vô địch, nhưng thực tế lại như lâu đài cát bên bờ biển, chỉ một làn sóng lớn là sụp đổ.

– Có một nghìn bảy trăm bốn mươi ba người tham gia khảo thí, gần như là tinh túy của Đại Đường. Ai nấy đều có thư tiến cử từ lão sư, ai cũng là bậc tài trí. Kỳ thực, Lý Cương tiên sinh coi trọng nhất là học sinh bảng hai và bảng ba. Học sinh ở đây tương lai được đưa tới học quán châu phủ, ngươi cho rằng để làm gì?

Vân Diệp cười gian nói xong, đùi dưới bàn rung liên tục ra hiệu. Hứa Kính Tông cười sảng khoái đáp:

– Kế hay! Như vậy, các học quán bên ngoài sẽ trở thành nơi cung cấp nhân tài cho thư viện ta, khiến thư viện trở thành học phủ lớn nhất Đại Đường, đó là sự thật không ai có thể phủ nhận. Nói một câu khó nghe, dù tương lai có tranh giành, bất kể ai lên vị trí tối cao, đều không thể thiếu sự ủng hộ của thư viện. Cao, đúng là cao! Nào Vân hầu, chúng ta cạn chén!

Dứt lời, hắn uống cạn chén trà.

Hết cách. Muốn thư viện tồn tại mãi, cần phải tránh cái vòng lặp cứ vài trăm năm lại thay đổi triều đại. Vân Diệp cố sức biến thư viện thành một sự tồn tại độc lập. Nếu như tranh thủ trước khi chết mà biến thư viện độc lập thoát ly trần thế được, thì đó sẽ là công huân lớn nhất của hắn. Hiển nhiên, Hứa Kính Tông cũng nghĩ như vậy. Mục tiêu này lớn hơn quan tước nhiều, trói mình vào thư viện là để tìm cho con cháu một hải đảo vĩnh viễn không chìm giữa biển khơi.

Đây là ngày bận rộn nhất trong năm của Vân Diệp. Hứa Kính Tông vừa mới rời đi thì Hi Mạt Đế Á đã tới. Nàng vừa bị Lý Cương tiên sinh giáo huấn đúng hai canh giờ, lại mò đến văn phòng Vân Diệp, nằm ngửa ra ghế tựa như không xương, chẳng hề có ý thức của một nữ nhân, ôm ấm trà tu ừng ực, yếu ớt cất tiếng:

– Chẳng phải chỉ là làm viện trưởng phân viện nữ tử thôi sao? Có cần phải giáo huấn ta đến thế không? Lão nhân gia tuổi cao rồi mà không chịu nghỉ ngơi. Nói đi, ngươi có yêu cầu gì? Ta còn phải đi xem đám học sinh ngoan của ta nữa.

Vân Diệp lấy một quyển trục đưa cho Hi Mạt Đế Á:

– Ta chẳng có gì để nói, chỉ có một vài quy định. Hy vọng cô tuân thủ nghiêm ngặt. Đây là ý kiến thống nhất của mọi người sau khi bàn bạc.

– Tốt, ngươi có tiêu chuẩn là tốt rồi. Ta thích nữ học sinh, dạy đám nam tử thối thật bực mình. Bọn chúng không nghe giảng, cứ nhìn trộm ta. Lên lớp thì hỏi, tan học cũng hỏi, còn hỏi rất nhiều. Hai năm qua ngươi không thấy ta đã già đi nhiều rồi sao?

Hi Mạt Đế Á hờ hững nhận lấy quyển trục, vừa mở ra xem đã la lớn:

– Vì sao ta không thể ở cùng với những tiểu cô nương thơm tho mềm mại đó? Vì sao ta không thể mời chúng tắm rửa? Ta cũng là nữ tử mà! Hả? Không được có những động tác tiếp xúc thân thể kỳ quái? Thế này là ý gì?

Vân Diệp nhìn bầu ngực cao vút phập phồng vì giận dữ của Hi Mạt Đế Á, giọng điệu tiếc nuối và thê lương nói:

– Biết làm sao được, cô có tấm thân nữ nhân xinh đẹp, nhưng bên trong lại là trái tim của nam nhân cường đại. Kim Trúc tiên sinh cùng cô đi tới tận cuối Đại Giang, kết quả bị cô làm nổi giận rồi ốm nặng một trận, thiếu chút nữa mất mạng. Tháng hai mai vẫn nở, cô không phân biệt được hoa mai và hạnh hoa thì đã đành, nhưng trời lạnh mà lại mặc áo sa mỏng manh, mang ô đi dạo trong rừng mai là có ý gì? Kim Trúc tiên sinh khoác áo cho cô, cô lại đẩy ông ta vào vũng nước. Ông ta vốn yếu, sốt liền ba ngày cô có biết không?

Hi Mạt Đế Á ngượng ngùng nói:

– Ngươi luôn nói "hạnh hoa yên vũ Giang Nam" là cảnh đẹp nhân gian, cầm ô đi trong mưa phùn li ti không gì sánh bằng. Ta chỉ muốn cảm thụ cái ý cảnh đó, ai ngờ Kim Trúc tiên sinh như nổi điên muốn khoác áo cho ta, ta sơ ý đẩy ông ta một cái...

– Cô còn mặt mũi mà nói sao? Có biết bao nhiêu người vây quanh không? Cô thu hút toàn bộ người ở Tùng Giang tới rồi, họ bàn tán tới xem nữ nhân Hồ tử động lòng xuân trong mưa, thể diện thư viện mất hết rồi! Nếu không vì chuyện đó, Kim Trúc tiên sinh thèm quản cô sao? Cô có biết ông ấy vốn là người không quan tâm tới chuyện bên ngoài không?

Nhắc đến chuyện này, lửa giận của Vân Diệp phun trào từ cổ họng:

– Đây là chuyện kẻ ngu xuẩn mới làm. Cô là nữ nhân khó khăn lắm mới thoát khỏi miệng sư tử, sao lại làm chuyện ngu xuẩn đến vậy?

– Còn chẳng phải ngươi sao? Ngươi là tên lừa đảo, lừa tất cả mọi người! Cái gì mà Tức Nhưỡng, cái gì mà đảo di động, giả hết! Không biết vì sao ngươi lừa gạt, Kim Trúc tiên sinh nói ngươi có dụng ý khác, còn bắt ta không được nói lung tung. Không phải vì ngươi, ta bỗng dưng chạy tới Trường Giang làm gì?

Vân Diệp cười phá lên, chỉ Hi Mạt Đế Á đang thở hổn hển nói:

– Muốn vạch trần ta thì phải thông minh hơn ta! Cho ta biết, cô có chứng cứ gì nói ta nói dối, ta lừa đảo? Hòn đảo đó có to ra không? Có di chuyển không? Phía dưới không chừng có Tức Nhưỡng, chỉ là cô chưa tìm ra mà thôi. Khoa học chú trọng nhất là chứng cứ, có bản lĩnh thì chứng minh ta nói dối đi! Nếu không, hãy cúi đầu xuống, ngoan ngoãn làm theo lời ta.

Hi Mạt Đế Á cứng họng. Vân Diệp nói không sai, nàng đã đo đạc rồi. Khi ấy, Kim Trúc tiên sinh kể truyền thuyết về con rùa cực lớn ở biển có thể kéo đảo chạy lung tung, tiên sơn ngoài biển cũng là thế, khi ẩn khi hiện. Hi Mạt Đế Á hoàn toàn không tin những lời ma quỷ đó, bởi tri thức của nàng chưa đủ để hiểu nguyên nhân hình thành đảo. Hòn đảo này, ở phương Tây nhất định cũng được coi là thần tích.

Bị Vân Diệp ép học thuộc tất cả quy định, chỉ cần phạm một điều là sẽ đối mặt với nguy cơ bị trừ lương. Hiện Hi Mạt Đế Á phải nuôi rất nhiều người, lương bổng không thể bị trừ, đành lau nước mắt đi tới phân viện nữ tử gặp học sinh của mình.

– Hi Mạt Đế Á, Hi Mạt Đế Á! Nghe nói cô tới làm tiên sinh cho bọn ta, thật tốt quá! Ấy, cô sao lại khóc? Tên khốn kiếp nào bắt nạt cô? Nói cho ta biết, ta sẽ đi đánh gãy chân hắn!

Vân Nha từ xa nhìn thấy Hi Mạt Đế Á, lập tức hưng phấn chạy tới. Đột nhiên phát hiện Hi Mạt Đế Á đang khóc, nàng phẫn nộ muốn chủ trì công đạo, rất có phong thái bá đạo của Vân hầu.

– Là tên khốn kiếp Vân Diệp! Y luôn ức hiếp ta, hôm nay còn nói sẽ trừ bổng lộc của ta. Ngươi cũng biết đấy, nếu không có bổng lộc, làm sao nuôi được đám Đại Mễ? Cáp Tư Đinh cũng chẳng thể làm thịt nướng cho ngươi ăn nữa, bọn họ chỉ đành đi nhảy cho người ta xem để kiếm tiền, để người ta ức hiếp!

– Nhất định là Hi Mạt Đế Á sai rồi! Sư phụ không bao giờ bắt nạt người khác, chỉ khi người ta sai lầm mới làm vậy. Tiểu Nha, ngươi quên rồi sao? Trước kia sư phụ uy hiếp ta rất nhiều lần, nói muốn trừ tiền của ta, nhưng chỉ nói thôi, chưa bao giờ làm. Sư phụ không thèm dùng loại thủ đoạn này đâu.

Tiểu Vũ cầm một cái túi đi ra. Vừa rồi nghe thấy Hi Mạt Đế Á khóc lóc, bất kể là ai nói xấu sư phụ thì Tiểu Vũ đều không vui.

– Oa, Tiểu Kiệt mang quả khô tới rồi! Mau cho ta nếm! Thương đội Tây Vực có mỗi cái này là hay ho.

Vân Nha cũng chẳng ngốc, chẳng qua là tính cách quá hoạt bát, tay chân luôn hành động trước khi đầu óc kịp suy nghĩ. Nàng lấy một nắm quả khô nhét cho Hi Mạt Đế Á, hòng làm cho chuyện này qua đi.

Cao Dương ăn một chút, ngưỡng mộ nói:

– Lúc vào thư viện, đồ ăn của ta đã bị lấy hết rồi, chẳng để lại chút nào. Lan Lăng cũng bị thu hết kẹo, sao các ngươi lại mang vào được?

Tiểu Nha len lén nhìn Hi Mạt Đế Á một cái, thấy nàng cũng đang ăn ngon lành, liền cười khì khì:

– Người thông minh nhất trên đời này là ca ca ta, thứ hai là tứ ca ngươi, còn thứ ba là Tiểu Kiệt! Yên tâm, chỉ cần có Tiểu Kiệt, chúng ta sẽ có đồ ăn mãi mãi không hết.

Trí tuệ của Vân Diệp được Đại Đường từ trên xuống dưới công nhận, trí tuệ của Lý Thái cũng đã được thấy rõ. Vì thế, Cao Dương không có ý kiến gì với hai vị này. Tuy nhiên, nàng không thừa nhận người tên là Tiểu Kiệt kia. Có điều, nể mặt đống quả khô, nàng đành không nói tới nữa. Nội dung này được biên tập cẩn trọng và thuộc bản quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free