(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 795:
Vân Diệp đỡ Lý Cương tiên sinh nằm xuống, đắp chăn cho ông. Lý Cương dõi mắt nhìn Vân Diệp buông màn, rồi lên tiếng: – Con sẽ chẳng còn ở Trường An lâu nữa đâu. Chuyện thư viện cứ tạm gác lại, hãy lo cho gia đình nhiều hơn. Lần này con đi ít nhất cũng phải ba năm, nếu mọi chuyện không suôn sẻ, ba năm vẫn là ngắn ngủi. Yên tâm, ta không chết sớm đến vậy đâu.
Tay Vân Diệp hơi run. Lời lão tiên sinh nói đã chạm đúng nỗi lo canh cánh trong lòng y. Vân Diệp muốn cất tiếng, nhưng thấy ông đã nhắm mắt lại đành thôi. Y thổi tắt nến rồi rời phòng. Mấy ngày qua, các tiên sinh của thư viện đều không về nhà, ai nấy đều ở phòng riêng của mình. May mắn là việc chiêu sinh đã hoàn tất, mọi người có thể nghỉ ngơi.
Đêm xuân ở Ngọc Sơn trong vắt như nước, mang theo chút hơi lạnh. Hoa đào trên núi vẫn chưa nở. Hồng Thành đã tuần tra quanh hai dãy phòng của thư viện, bắt quả tang và xử phạt hai tên tiểu tử lẻn vào nhà ăn ăn vụng. Ông ta bắt chúng ăn hết bát cơm, sau đó mới đuổi hai tên học sinh lớn ra ngoài vận động cho tiêu cơm. Vừa trông thấy Vân Diệp, hai tên học sinh liền xấu hổ chùi mép, rồi giương tai lên nghe Hồng Thành "cáo trạng" Vân Diệp.
– Sao, tối ăn chưa no à? Vân Diệp lấy làm lạ. Cơm nước của thư viện vốn nổi tiếng đầy đủ, sao lại có chuyện đói bụng thế này?
– Bẩm tiên sinh, không phải chúng con ăn không no. Là vì chúng con ra hậu sơn xem thợ xây tường bao, quên mất thời gian nên về không kịp bữa, bụng lại đói meo. Quán của Hoàng Thử hôm nay lại không mở cửa, đành phải lẻn vào nhà ăn ăn vụng. Chúng con đã phạm quy định, xin tiên sinh trách phạt.
– Đó là các ngươi không may rồi. Hồng viện giám đã xử phạt các ngươi rồi đấy. Giờ thì các ngươi ăn no căng bụng rồi, nên đi lại một chút để tiêu cơm, tránh đầy bụng.
– Chúng không bị đầy bụng. Tối nay chúng phải trực đêm với ta! Hồng Thành nói xong, liền dẫn hai tên học sinh tiếp tục đi tuần quanh tường bao. Vân Diệp vốn định hỏi chuyện nỏ tám trâu, nhưng thấy Hồng Thành đã đi xa, lại biết rằng vẫn chưa có kết quả gì đáng kể, lại thêm Hồng Thành đang có vẻ uất ức, nên y đành thôi.
Vừa tới cửa, Vân Diệp đột nhiên nghe thấy một âm thanh quen thuộc. Y ngẩng đầu lên nhìn, bầu trời đêm đen kịt không thấy gì cả, nhưng cảm giác áp lực khiến người ta sởn gai ốc vẫn còn đó. Lần trước y có cảm giác này là khi Lý Nhị nổi giận, dù cơn giận đó không nhắm vào y, nhưng loại cảm xúc ngập tràn bạo ngược đó vẫn khiến Vân Diệp cả đời khó quên.
Y nghiêng tai lắng nghe một hồi, nhưng ngoài tiếng gió trong núi thì không còn tiếng động nào khác. Vân Diệp lắc đầu, đẩy cửa bước ra rồi bất chợt quay đầu lại. Lòng y bất chợt chùng xuống khi thấy một bóng đen khổng lồ lướt qua đỉnh núi, chớp mắt đã biến mất.
Bàng Thi Nhi yếu ớt tựa vào bậu cửa sổ, thẫn thờ nhìn bầu trời đêm bên ngoài, thi thoảng lại lấy khăn tay màu trắng khẽ chấm khóe mắt. Trường Tôn Lan từ trên giường bò dậy, khẽ nói: – Thi Nhi, mau ngủ đi. Mai là chính thức đi học rồi, ta nghe nói con nhỏ Thì Thì đó hung dữ lắm, ngươi ngủ sớm đi, ai biết mai sẽ gặp chuyện gì.
Thi Nhi gật đầu, khép rèm cửa sổ lại, rồi trèo lên giường mình, nằm cuộn tròn như một chú mèo nhỏ. Chẳng bao lâu sau, tiếng thở đều đều của nàng đã vang lên. Trường Tôn Lan cũng chui vào chăn, ôm gối ngủ thiếp đi.
Cả thư viện chìm vào bóng tối. Vân Diệp ngồi khoanh chân trên giường, đôi mắt trong bóng tối phát ra ánh sáng xanh như mắt sói. Hai tay y siết chặt tấm đệm, lưng tựa vào tường, cứ ngồi im lìm như vậy.
– Không được, phải mau chóng rời Trường An! Kế "thay mận đổi đào" đã không thành công, bọn chúng chẳng tìm gây sự với Trường Tôn gia mà lại nhắm thẳng vào thư viện! Không được, cả gia đình lẫn thư viện đều không thể xảy ra chuyện gì! Nếu mục tiêu là mình, vậy y sẽ đi ngay ngày mai. Động Đình Hồ, núi cao nước sâu, chính là nơi thích hợp để quyết đấu sinh tử. Cứ xem xem, rốt cuộc là các ngươi mạnh hay ta lợi hại hơn! Căm hận trong lòng Vân Diệp chưa bao giờ ngùn ngụt như lúc này. Đám yêu quái ngàn năm từ trong hang chuột thi nhau thò đầu ra. Cứ ngỡ Lý Nhị luôn nắm giữ đế quốc này trong lòng bàn tay, không ngờ ông ta cũng có lúc bất lực. Con mẹ nó, cái thời đại này chẳng thể dựa dẫm vào ai được, chỉ có thể dựa vào bản thân. Chỉ có sức mạnh trong tay mình mới đáng tin cậy. Lão tử chỉ muốn sống yên ổn hết kiếp này thôi, mà lũ khốn các ngươi lại không chịu để yên. Được lắm, vậy thì cứ thử xem!
Vân Diệp bất ngờ rời nhà, Lý Nhị không hề ngạc nhiên. Ông lập tức nhanh chóng ký văn thư, ấn tín Thủy sư Lĩnh Nam cũng được trả lại cho y. Doanh trại Trường An còn điều mười lăm thuyền lớn theo Vân Diệp đến Nhạc Châu. Khi Ngũ Lễ Tư Mã mang lên thuyền một lượng lớn dầu hỏa, Lý Thái lại đưa tới cho Vân Diệp một trăm thùng gỗ được phong kín. Lúc này, sắc mặt Vân Diệp mới dịu đi một chút, bởi y hiểu, có phòng bị vẫn tốt hơn.
Đông Ngư, Nhân Hùng đều đã có mặt trên thuyền, Vân Diệp không hỏi tới. Nhưng việc Đơn Ưng có mặt lại khiến y không hài lòng: – Đại Nha có thai rồi, ngươi không ở Lạc Dương chăm sóc nàng, tới Trường An làm gì?
– Trình Giảo Kim nói huynh gặp phiền phức lớn, cho nên đệ mới tới đây. Không chỉ có đệ, Lưu Phương, Vô Thiệt tiên sinh cũng tới, chắc hẳn Cẩu Tử cũng sắp đến rồi. Nói xong, Đơn Ưng kiễng chân nhìn ra phía bến tàu.
Quả nhiên, Cẩu Tử đi một cỗ xe ngựa kéo theo cả một vệt bụi dài tới bến tàu. Hắn vác một cái bao tải lớn, vừa nhảy phóc lên thuyền đã lập tức hô "khởi hành". Sau đó, hắn một mình chui tọt vào khoang tàu, biến mất tăm.
Biết rằng sẽ chẳng có chuyện gì tốt đẹp, thuyền vừa rời bến thì Hồng Thành toàn thân giáp trụ xuất hiện. Ông ta điên cuồng múa đại đao đòi thuyền quay về. Vân Diệp vờ như không nhìn thấy, ngồi trên boong tàu trò chuyện với Vô Thiệt và Lưu Phương. Hai người này có vẻ đã kết thành bạn thân, trông rất thân thiết.
– Lần này tới Nhạc Châu chắc phải ở lại hai ba năm. Đến khi ấy Cẩu Tử mang con tới phủ, ông nghĩ Hồng Thành có nhận không? Vô Thiệt thản nhiên hỏi Lưu Phương.
– Khó nói lắm. Có điều Hồng Thành ngoài lạnh trong nóng, cho dù vẫn ngứa mắt với Cẩu Tử thì nể mặt cháu ngoại cũng sẽ không làm khó dễ gì. Còn về phần Cẩu Tử, hắn chịu khổ một chút thì cũng đáng đời. Đáng lẽ phải nhận hôn sự này từ sớm, đằng này lại đợi con gái nhà người ta xinh đẹp rồi mới động lòng, ai mà vui cho nổi! Nếu chuyện này rơi vào lão phu, nhất định sẽ phanh thây hắn để hả giận!
– Hai vị đừng nói với ta trong cái bao tải đó là Hồng Quả Nhi nhé. Chẳng may Hồng Thành mà đi tố cáo, Cẩu Tử sẽ nếm đủ. Chuyện này ta đây không biết gì đâu đấy! Vân Diệp phủi trách nhiệm.
– Hồng Thành chẳng có mặt mũi nào mà đi cáo quan. Cáo quan chỉ tổ rước nhục vào thân. Ngươi nghe nói nhà hào môn nào chỉ một chút là đi tố cáo quan lại bao giờ chưa? Bị đánh gãy răng cũng đành nuốt vào bụng, chứ không phơi bày ra cho thiên hạ biết. Chuyện của Cẩu Tử chỉ là chuyện nhỏ, ngươi bị người ta đuổi như chó mới là chuyện lớn! Chuyện gì khiến ngươi chẳng có thời gian dặn dò người trong nhà cẩn thận đã bỏ đi rồi? Tới mức hoàng đế cũng không bảo vệ nổi ngươi sao? Nói ra xem nào. Hai năm qua dạy học ở thư viện, xương cốt mềm nhũn ra rồi, chẳng biết còn đủ sức chống chọi lại phong ba nữa không?
Chuyện đã không thể giấu giếm được nữa. Nếu không nói ra, họ sẽ càng gặp nguy hiểm. Thủ đoạn của những kẻ đó vô cùng âm độc, chỉ cần bất cẩn một chút là sẽ rơi vào bẫy. Đám người đó hình như rất hiểu y, đến mức khiến y phải kinh hãi.
– Hai vị đã nghe nói tới chuyện "chín xác đón khách" chưa?
Vân Diệp có chút rầu rĩ, từ khi dính vào chuyện này chưa lúc nào được yên thân. – "Chín xác tiễn người" là tiễn người chết tới vương quốc của người chết. Đây là đại lễ của quý tộc, nghe nói thời thượng cổ còn tuẫn táng người sống như thế, cứ năm bước một tỳ, mười bước một đồng, hai mươi bước một phó. Ngươi là hầu tước, không thể nhận đại lễ chỉ dành cho quốc quân này. Ai lại hầu hạ ngươi như hoàng đế thế? Vô Thiệt rất tinh thông lễ nghi. Ông ta không ngờ có người lại tốn công sức lớn vì Vân Diệp đến vậy. Phải biết rằng chín cái xác này không phải cứ giết tùy tiện chín người là xong. Người đó phải có quan hệ huyết thống với chính kẻ cử hành nghi lễ mới được. Tức là, nếu muốn tuẫn táng, thì phải lấy người nhà mình ra khai đao, còn cỗ thi thể cuối cùng chính là bản thân người cử hành. Nghi lễ này vô cùng dã man, hung tàn, dù là đối với kẻ địch hay chính bản thân, nó đều tàn khốc khôn cùng.
Bản quyền dịch thuật này thuộc về truyen.free, mọi sự sao chép đều cần được sự cho phép.