Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 796:

Đã xuất hiện hai cỗ thi thể, một cỗ khóc, một cỗ cười, không biết tiếp theo sẽ có vẻ mặt thế nào? Vân Diệp nằm ngửa mặt lên trời, chuyện đã đến nước này, chỉ còn cách gặp chiêu phá chiêu thôi.

Chuyện này ta chưa từng nghe nói tới. Biến xác chết thành ra như vậy thật điên rồ, không hợp lễ nghi. Người chết phải y phục chỉnh tề, diện mạo an lành. Chẳng ai muốn chết rồi lại nằm chung với những tử thi mang đầy oán hận như thế, liệu xuống âm phủ họ còn có thể nghe sai bảo nữa không?

Vân Diệp cũng không che giấu chuyện Hoa Tư chi quốc. Anh kể lại những chuyện mình đã gặp phải cùng những nghi ngờ cho hai ông lão nghe. Thấy họ chìm vào trầm tư, Vân Diệp không quấy rầy thêm, anh vào khoang thuyền tìm tên khốn Cẩu Tử, muốn hỏi cho ra nhẽ cái vụ dám cho khuê nữ nhà người ta vào bao tải mà vác đi.

Khi vào trong, Vân Diệp cứ ngỡ sẽ thấy Hồng Quả Nhi khóc lóc sướt mướt, ai ngờ cô nàng lại cười tít mắt, chẳng hề có vẻ thương tâm nào, thậm chí còn cười đùa với Cẩu Tử và Tiểu Ưng. Vân Diệp thấy thế thì biết ngay Hồng Thành nuôi cô khuê nữ này công cốc rồi. Cố nén sự khó chịu lại, anh hỏi Hồng Quả Nhi: "Lát nữa tới Lạc Dương, ta sẽ bảo thương đội Vân gia đưa ngươi về Trường An. Ngươi muốn gả cho Cẩu Tử cũng được, ta sẽ đích thân đứng ra làm mai, cha ngươi ắt phải nể mặt. Nhưng tự ý làm bừa thế này, còn để mặt mũi cha ngươi ở đâu nữa?"

Hồng Quả Nhi mặt biến sắc, Cẩu Tử cũng kinh hoàng. Lời của Vân Diệp có sức nặng hơn lời Hồng Thành rất nhiều, anh đã nói đưa đi thì chắc chắn sẽ đưa đi.

"Hầu gia, xin ngài thương cho Quả Nhi. Nếu nàng ấy về sẽ bị đưa vào hoàng cung. Nghe nói cha của Quả Nhi đã chuẩn bị đưa nàng tới phủ Tông Nhân để lập hồ sơ rồi."

Nghe vậy, Vân Diệp mới cảm thấy dễ chịu hơn. Nếu Hồng Thành đã có ý đồ dâng khuê nữ cho hoàng đế để lấy lại sự tín nhiệm, thì Cẩu Tử cũng chẳng làm gì sai cả.

Khi thuyền cập bến Lạc Dương, Vân Diệp xuống thuyền đi thăm Đại Nha. Cùng lúc này, sáu tờ quân lệnh cũng lên đường. Các thuyền đội của thủy sư Lĩnh Nam, vốn đang phân tán ở nhiều nơi để vận chuyển hàng hóa, sẽ toàn lực bàn giao công việc, sau đó tiến vào Trường Giang, tập kết tại Nhạc Châu. Vân Diệp quyết định trốn trong quân doanh, anh không tin đám người kia có thể xuyên qua quân doanh để tìm mình. Nếu ngay cả ở đó mà còn chưa đảm bảo được an toàn, thì không còn nơi nào trên đời này an toàn nữa.

Lưu Phương xuống thuyền giữa đường, mang theo mấy chục người. Vân Diệp hỏi, nhưng ông ta không trả lời, chỉ nói sẽ đến Nhạc Châu đúng hẹn, không để lỡ việc. Vô Thiệt muốn đi cùng nhưng bị ông ta từ chối. Ông ta lấy yêu bài của Vân Diệp đổi lấy một con ngựa tại dịch trạm. Nhìn bộ dạng vội vàng của ông ta, Vân Diệp đoán chắc chắn có chuyện trọng yếu.

Vân Diệp ở lại nhà Đơn Ưng một ngày. Tên tiểu tử này rất biết cách sống, viện tử tuy không lớn, nhưng được cái bài trí đẹp đẽ. Đại Nha, mang bụng bầu, e lệ ra thỉnh an đại ca, sau đó vui vẻ đi làm cơm tối. Nàng biết ca ca mình rất kén ăn, nên tự mình làm mấy món để ca ca nhắm rượu.

Đơn Ưng mặc y phục thường ngày khiến Vân Diệp nhìn mãi vẫn thấy không quen, nhất là chiếc mũ tứ phương cao vút – đó là trang phục của những viên ngoại nhà phú quý, sao hắn lại đội lên? Có điều, nhìn trang phục của hai tên huynh đệ hắn, Vân Diệp không còn thấy lạ nữa. Nếu từ ổ rùa mà lại nuôi được phượng hoàng thì mới là lạ. Một tên thì hận không thể đem hết gia sản đeo trĩu lên người, một tên thì bôi son trát phấn như một nam tử đào hoa. Nghe nói gần đây ở Lạc Dương rất thịnh hành kiểu trang điểm này. So ra, Vân Diệp với búi tóc gài trâm ngọc, mặc bào xanh, trông thế nào cũng thấy nghèo khổ.

"Kẻ có tiền ở Lạc Dương đều thế này à?"

Vân Diệp lấy đũa chỉ vào hai tên đang ăn uống ở bàn khác. Đơn Ưng có lẽ đã nhận ra, anh ngại ngùng cởi mũ, bỏ áo bào ra, chỉ mặc áo trong, trông cũng thuận mắt hơn vừa rồi.

"Sao? Định an cư lạc nghiệp ở Lạc Dương à? An cư không phải chỉ cần có một cái nhà là xong, mà còn phải có kế mưu sinh tương ứng nữa. Một cái xưởng làm diêm lợi nhuận ít ỏi, phần lớn tiền lại bị ngươi lấy đi cứu tế, vậy ngươi lấy gì mà nuôi Đại Nha với đứa con sắp chào đời?"

Là đại cữu ca, anh phải hỏi cho ra nhẽ chuyện này. Chẳng may Đơn Ưng lại đi làm cướp bóc, Đại Nha cả đời sẽ phải lo lắng theo. Làm vợ sơn tặc đâu có sung sướng gì, hơn nữa còn vô cùng nguy hiểm.

"Phiền đại ca quan tâm, Tiểu Ưng vô cùng cảm kích. Thời gian trước đệ có nhận được thư của Hi Đồng, hắn nói có một vụ mua bán lớn muốn liên thủ với đệ. Trong thư hắn không nói rõ, nhưng vì đệ phải đi cùng đại ca tới Nhạc Châu nên đã từ chối, cũng không hỏi thêm nữa. Có vẻ như hắn muốn đi lên phương Bắc giải quyết một chuyện gì đó."

Nghe vậy, Vân Diệp đã hiểu rõ. Hi Đồng muốn tới Bắc Cực săn gấu, sau đó đem da về bán. Người thường tới Bắc Cực e rằng không thể trở về được, chỉ có những người như Đơn Ưng mới có thể sống sót thoải mái ở đó. Hắn muốn tìm một bạn đồng hành xứng đáng.

Đại Đường có một điểm không hay là, khi huynh đệ, thê nhi mỗi người một phương, muốn gặp nhau phải đi rất xa. Vương Bột từng có thơ: "Hà tất ngậm ngùi nơi rẽ lối, Giống tuồng nhi nữ, lệ đầy khăn." Cảnh tượng này đã diễn ra vô số lần tại Bá Kiều. Trước kia Vân Diệp không quen nhìn nam nhân khóc lóc khi chia tay, nhưng giờ thì đã quen rồi. Hai huynh đệ, một ở Lĩnh Nam, một ở Mạc Bắc, đời này muốn gặp nhau chỉ đành dựa vào câu thơ: "Khắp trong biển, còn người tri kỷ; Ở góc trời, như xóm láng gần." Lời thơ của Vương Bột miêu tả rất chân thực, chẳng trách thơ của hắn lưu truyền hơn nghìn năm.

Vân Diệp nhớ Na Mộ Nhật, nhớ khuê nữ, nhớ Hi Đồng, cũng nhớ đội viện binh Mông Gia Trại đang trên đường về Lĩnh Nam. Rời nhà mới hai ngày mà anh đã nhớ nãi nãi, nhớ Tân Nguyệt, nhớ Lý An Lan, nhớ Linh Đang. Lúc đi, Linh Đang đã khóc đứt ruột, khiến anh muốn quay đầu lại, tiếc rằng anh phải lấy hết dũng khí để giong buồm nam hạ.

Người đa sầu đa cảm rất dễ say, anh cứ uống hết chén này đến chén khác, cuối cùng thì say bất tỉnh nhân sự. Loại chuyện này không thường xảy ra với Vân Diệp. Lần này, chỉ vì một câu nói của Đơn Ưng, trong lòng anh lại khơi lên nỗi buồn vô hạn. Anh nghĩ, chỉ có mình là Hầu gia mà lại phải sống xa nhà, rời vợ. Anh có thể ép Na Mộ Nhật ở lại, giữ Hi Đồng ở lại, nhưng anh đã không làm, để họ làm theo cảm tính. Hiện giờ, một người đang chăn cừu ở thảo nguyên, nói không chừng khuê nữ nước mũi lòng thòng đang chập chững theo sau lưng mẹ. Hi Đồng vì hai mấy bà vợ và một đống con cái mà phải tới Bắc Cực săn gấu mấy tháng trời? Tất cả là vì sao? Ta là Hầu gia cơ mà! Vân Diệp cứ thế kêu gào trong lòng cho tới khi chìm vào giấc mộng.

Đại Nha ngồi ở đầu giường không ngừng lấy khăn ướt lau dọn những thứ ca ca nôn ra. Thấy ca ca vật vã trong mơ, nước mắt giàn giụa, nàng thầm nghĩ, đây mới là đại ca chân thật nhất. Đại ca lúc này tuy không phong lưu tiêu sái, không tràn trề tự tin như thường ngày, nhưng Đại Nha cảm thấy, đại ca của mình vốn dĩ phải là như thế này.

Đơn Ưng ngồi ở bệ cửa sổ, nhìn thê tử chăm sóc đại ca. Hắn cảm thấy điều này cũng không tệ. Hắn cứ tưởng đại cữu ca là một trang hảo hán, trời đè không cúi, đất nứt không sao, thì ra cũng có lúc suy sụp như vậy. Thật không tệ chút nào.

Vân Diệp chỉ muốn nôn thốc nôn tháo cho hết cả dạ dày ra, anh khó chịu vô cùng. Cách chế rượu chẳng ra gì của Vân gia, nói cho cùng, giống cồn hơn là rượu trắng. Đây căn bản là cách làm cồn, về sau vì tham tiền mới dần dần pha thêm nước mà biến thành rượu. Thiếu tới vài trăm năm văn hóa về rượu, những thứ đốt cháy giai đoạn mà đưa ra luôn có khiếm khuyết. Chẳng trách Úy Trì Cung uống rượu xong lại muốn tự sát.

Vân Diệp vật vã mãi tới tận canh ba mới thiếp đi. Đại Nha buông rèm, rồi được Đơn Ưng đỡ về phòng ngủ. Còn hai con sâu rượu say khướt ngoài sân thì Đơn Ưng mặc kệ luôn.

Khi trời sáng hẳn, Vân Diệp mới tỉnh lại. Anh cảm giác như muốn tách não ra khỏi đầu, đầu chỉ khẽ lắc lư một cái thôi cũng đau muốn chết. Anh bảo phó dịch lấy một chậu nước lạnh tới. Anh vùi mặt vào đó, lạnh tới toàn thân run lên, nhưng cảm giác dễ chịu hơn nhiều.

Ăn cái gì nôn cái đó. Anh thích nhất là cháo gạo nát âm ấm. Húp một hơi hết sạch, nhưng cháo còn chưa kịp tới dạ dày đã nôn hết ra, chẳng còn chút nào. Không ăn được nữa, Vân Diệp đành đặt bát xuống. Hôm nay phải tới phủ Đô đốc Lạc Dương báo danh, không thể chậm trễ. Sắp trưa mới đi là thất lễ rồi.

Mọi nội dung trong bản biên tập này thuộc bản quyền của truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free