(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 799:
Một tòa lầu cao ngắm nhìn trăm vẻ thế gian, Mạnh Hạo Nhiên đã viết nên câu “Khí đầm Vân Mộng vây quanh, trồng trềnh sóng lượn lay thành Nhạc Dương.” ắt hẳn phải có một tấm lòng khoáng đạt. Quốc gia cường thịnh mới sinh ra những nhân tài lãng mạn như Lý Bạch, Mạnh Hạo Nhiên, đương nhiên khi quốc vận sa sút lại thai nghén những bậc tài nhân mang nỗi sầu bi, trách móc thế thái nhân tình như Đỗ Phủ, Bạch Cư Dị. Chỉ đọc thơ thôi cũng đủ để cảm nhận sự hưng thịnh hay suy vong của xã tắc.
Phạm Trọng Yêm có thể vui buồn hờn giận, nhưng Vân Diệp thì không. Y phải giữ một tâm trí tĩnh lặng như giếng cổ ngàn năm, thong thả bước trên Duyệt Quân Lâu, ngắm nhìn thế gian nhuốm một màu trời nước. Trong màn chiều bảng lảng, dường như có mãnh thú đang ẩn mình rình rập, trên trời cao một con chim ưng vẫn lượn vòng…
Biến kẻ thù vô hình thành hữu hình là vấn đề Vân Diệp đã trăn trở mấy ngày nay. Mình đứng dưới ánh mặt trời, mà địch lại ẩn mình trong bóng tối, không nhìn thấy, thì làm sao đối phó nổi?
Có điều, giờ thì không cần phải nghĩ ngợi nữa. Khắp nơi là lưu dân, thủy tặc, cướp đường. Đám người này ắt hẳn không thể cưỡng lại được cám dỗ. Chiêu dụ bọn chúng, dùng đao thật thương thật mà chém giết với Vân Diệp, chẳng phải đó là cách sao?
Chỉ e bọn chúng sẽ không ra mặt đấu đá như vậy. Lưu Phương viết thư nói mình đã tới Nhạc Dương, nhưng Vân Diệp ngay cả một bóng người cũng không thấy đâu. Động Đình Hồ rộng tám trăm dặm, có thả mười con hổ vào cũng bặt tăm. Không biết lão Lưu sẽ làm thế nào để ép những kẻ ẩn mình trong bóng tối phải lộ diện đối đầu với Vân Diệp. Đây là việc đòi hỏi nghị lực phi thường và trí tuệ mẫn tiệp, mà Lưu Phương thì lại không thiếu cả hai.
Đám người đó chẳng hề tuân theo quy củ nào cả. Rõ ràng mặt nạ quỷ đã trao cho Trường Tôn Xung, vậy mà giờ đây lại đưa tới một cỗ thi thể, là ý gì? Sóng Động Đình Hồ không ngừng vỗ vào Duyệt Quân Lâu. Một chiếc thùng gỗ lớn bị sóng đẩy vào sát chân lầu. Vừa nhìn đã thấy một thi thể đeo mặt nạ quỷ bên trong. Vân Diệp sai người cẩn thận viết ba chữ lên thi thể, sau đó lại cho kéo ra Động Đình Hồ bằng thuyền. Hiệu quả đến đâu cứ chờ xem. Thay đổi hay không là việc của chúng, biện giải hay không là việc của ngươi. Có quyền lực trong tay, cớ sao lại không dùng? Kẻ nào tự tiện vứt bỏ bất kỳ quyền lợi nào của mình, đều là kẻ ngu xuẩn.
Dã tâm khiêu chiến của đối phương chưa bao giờ ngừng nghỉ. Vân Diệp đành viết cáo thị, thông báo với lưu dân các vùng lân cận rằng chỉ cần rời bỏ chốn hoang dã mà trở về, sẽ đư��c quan phủ chiếu cố, mọi tội lỗi trước đây đều được xóa bỏ. Quan Đình Lung trước kia cũng muốn làm thế, nhưng chức vị của ông lại không cho phép.
Quan lớn chính tam phẩm trong triều làm Thứ Sử địa phương là tiền lệ xưa nay chưa từng có. Thứ Sử một thượng châu như Tấn Dương cũng chỉ là tòng tam phẩm, một hạ châu như Nhạc Châu, quan ngũ phẩm làm Thứ Sử đã là sử dụng tài năng lớn vào việc nhỏ. Tuy nhiên, làm vậy cũng có lợi ích của nó. Nơi này, lời Vân Diệp nói ra chính là mệnh lệnh. Những quan viên từng tranh cãi gay gắt với Quan Đình Lung giờ đây đứng trước mặt Vân Diệp chỉ biết dạ vâng tuân lệnh. Một quan địa phương nhỏ bé sao dám nghi ngờ lời của một vị quốc hầu?
Thế nên, Vân Diệp nói khoan thứ tội danh cho lưu dân thì chính là khoan thứ. Mọi vấn đề phát sinh, dù thế nào cũng không đổ lên đầu mình. Nhạc Châu giờ đây có một chỗ dựa vững chắc, chẳng những che nắng mà còn chắn mưa. Nhiệt tình làm việc của quan viên phía dưới cao ngất, làm đúng thì được thưởng, làm sai không bị phạt, chỉ những kẻ không làm gì mới bị Thứ Sử đại nhân xử lý.
Lần này coi như được mở mang tầm mắt. Cuốn sách bình khảo quan viên cấp dưới, từng được các Thứ Sử trước coi là bảo bối, giờ bị Hầu gia ném vào bồn lửa như rác rưởi. Nhìn đốm lửa màu xanh lam bắn ra, có người ủ rũ, có người vui mừng, càng có người định dùng đại lễ mà quỳ rạp xuống. Mọi thứ đều không còn thuộc về quá khứ nữa. Công hay lỗi đều đã xong, tất cả đã bị đốt sạch. Các Thứ Sử khác dùng thứ này để uy hiếp cấp dưới, thâu tóm đại quyền, nhưng Vân Diệp thì không cần. Chỉ kẻ mù mắt mới đi tranh quyền với một vị quốc hầu.
Đốt thứ đó là phạm pháp, có điều mọi người rất thông minh giữ im lặng. Ai dám gọi người của Bách Kỵ Ti trong đại sảnh ra hỏi? Thứ Sử đại nhân có quyền, nhưng người của Bách Kỵ Ti vốn không quen lộ mặt giữa thanh thiên bạch nhật. Khi Thứ Sử đại nhân hỏi rõ về chức quan của mình, liền bị đuổi khỏi đại sảnh, lý do là chức quan quá thấp, không xứng biết chuyện của Thứ Sử đại nhân, mà phải gọi trưởng quan tới.
Trưởng Sử Hàn Thành mồ hôi đầm đìa, ai mà ngờ cấp dưới thân cận của mình lại là người của Bách Kỵ Ti. Hắn ta xưa nay vẫn là người mà y tin tưởng nhất.
“Ba tên các ngươi không cần lộ diện nữa. Nhạc Châu không thể không có người giám sát. Có điều các ngươi nhớ kỹ, đừng có làm loạn. Hầu gia ta chặt đầu vài tên tiểu binh thì chẳng cần chịu trách nhiệm nào đâu.”
Tiền Thăng rất muốn nhảy dựng lên mà mắng chửi, nhưng ông ta không dám. Cách làm của Vân Diệp càng đáng sợ hơn. Giờ đây, ai là bằng hữu, ai là mật thám, chỉ có trời mới biết. Rốt cuộc có hay không, chỉ một mình Vân Diệp biết. Ba tên thôi sao? Đi lừa quỷ thì có!
Vân Diệp là chủ soái đương nhiên phải ở trên thuyền chỉ huy. Thuyền đậu ngay cạnh Duyệt Quân Lâu. Bốn phía xung quanh toàn là chiến hạm. Những chiến hạm vốn dành cho biển khơi nay bơi vào hồ, với uy thế đủ sức nghiền nát mọi thứ, khiến người ta khiếp sợ. Huống hồ bên trên bố trí chi chít nỏ tám trâu cùng máy ném đá dày đặc, càng khiến không ai dám bén mảng đến gần.
Cứ hai canh giờ, lại có thợ lặn xuống kiểm tra đại thuyền. Vân Diệp không định rời khỏi quân doanh nữa. Có lợi thế lớn như vậy, cớ gì không dùng? Tất cả mọi biện pháp của y đều nhằm ép kẻ địch từ bóng tối bước ra ngoài ánh sáng. Một khi hai quân đối chiến, Vân Diệp tự tin nắm chắc phần thắng trong tay.
Chính lệnh không ngừng được ban xuống từ trên thuyền. Quan phủ Nhạc Châu được phát động toàn diện. Rất nhiều quan viên cưỡi lừa, dẫn theo lão bộc, đến các vùng hoang dã để khuyên bảo lưu dân. Hãy nắm lấy cơ hội ngàn năm có một này, mau chóng nhập tịch, khi đó sẽ được phân chia ruộng đất. Thứ Sử đại nhân còn đặc biệt xin Bệ hạ ân chuẩn miễn ba năm tiền lương, ba năm không nộp thuế. Còn muốn gì hơn nữa?
Tên thủ lĩnh lưu dân bị bắt cũng đã trở về, lời nói của hắn không giống với quan phủ tuyên bố. Muốn nhập tịch ư? Đâu có dễ. Phải làm khổ dịch một năm, được quan phủ nuôi ăn, một năm sau mới được phân đất. Nếu muốn làm công thì phát tiền, đối đãi như lương dân bình thường.
Tiền Thăng nghe thấy lời ấy thì cười ha hả. Ông ta cưỡi lừa đến chỗ bọn thủy tặc, nói rằng chúng chỉ cần rời khỏi đầm lầy, là có thể được nhập tịch. Vân Diệp nói như vậy, có người chịu ra mới là lạ. Một việc công đức tốt đẹp như vậy mà bị sự thô lỗ, ngu dốt của Vân Diệp phá hỏng hết. Rốt cuộc thì nhãi con vẫn chỉ là nhãi con thôi.
Chuyện lần trước, Tiền Thăng đổ hết lỗi lên đầu đám thương nhân bất lương. Mình là quân tử đường hoàng, không dung mưu ma chước quỷ, việc bị mắc bẫy là điều bình thường. Dù sao lỗi lầm cũng đã chuộc, chẳng còn áy náy gì nữa. Cơn đau qua đi, người ta thường dễ quên lắm.
Năm xưa vốn không muốn làm quan, chẳng qua chỉ là ra mặt vì dân thôi. Giờ phải nghe lệnh tên nhãi con, làm sao trong lòng không khó chịu cho được? Đúng thì cũng đành chịu đi, miễn có lợi cho dân là được. Nhưng không biết thì đừng có chỉ huy bừa, bắt đám lão phu phải đi chùi đít cho ngươi. Lại tốn công giải thích cho người dân lần nữa, rằng không cần làm khổ dịch gì hết.
Người đời đều tin mình đến nhân gian là để chịu khổ. Ai mà tin lời đám quan viên cưỡi lừa mồm mép liến thoắng kia? Làm gì có sói không ăn thịt, làm gì có chó không ăn phân? Vô duyên vô cớ mà ban ơn, ai tin cho nổi? Phải lấy cáo thị của quan phủ, tính đến trường hợp xấu nhất, rồi hạ thêm một cấp nữa mới có thể tin được.
Quả nhiên là vậy! Đại Cẩu đã mang về tin tức chuẩn xác. Phạt khổ công một năm, làm gì? Đào đất, đốt gạch, đập đá thôi. Quan phủ không có người sai bảo, nên mới miễn cưỡng cho mọi người một con đường sống. Thế là mọi chuyện đã rõ ràng. Nếu quan phủ đã cần người, thì sẽ không quá đáng đâu. Nghe nói còn được nuôi ăn. Ở đâu mà chẳng phải làm để no bụng? Đầm lầy ngày càng đông đúc, suốt ngày tranh giành địa bàn, người chết liên tục. Thôi thì, rời đầm lầy còn hơn, chấp nhận để quan phủ chèn ép một chút, dù sao bọn họ còn có chút lý lẽ.
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm trí tuệ của truyen.free, xin được giữ bản quyền.