(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 801:
Ngày đầu tiên không có động tĩnh, sang ngày thứ hai vẫn bặt vô âm tín, Vân Diệp bắt đầu cảm thấy mình sắp bị cái nắng đầu hè nướng chín tới nơi. Bất chợt, một tiếng kêu vang vọng thu hút sự chú ý của y. Con chim trên cao vội vã bay vút vào núi, biến mất dạng. Chắc hẳn Đơn Ưng đã thành công rồi.
Năm mươi hai người đi, giờ chỉ ba mươi mốt người về, trong đó hai người n��m trên cáng, máu thịt be bét. Lòng Vân Diệp nhói đau. Đổi lấy một con chim ưng mà mất hai mạng người, còn liên lụy cả Cẩu Tử, vụ này lỗ nặng rồi.
– Cẩu Tử và hai mươi huynh đệ vẫn mai phục ở đó, muốn xem liệu có ai đến tìm con chim ưng không. Nếu có, họ sẽ theo dõi tới tận sào huyệt của chúng.
Vân Diệp đang đau xót đến mức muốn ngất lịm, nhưng nghe câu đó, y lập tức lấy lại tinh thần. Kiểm tra thương tích của hai thương binh, y phát hiện vết thương tuy kinh khủng nhưng không làm tổn hại nội tạng, đúng là may mắn trong cái rủi.
– Con ưng này được lắp móng sắt, hơn nữa chúng có thể cử động tự nhiên như thật. Chỉ riêng đôi thiết trảo này thôi đã đủ thấy sự khéo léo tuyệt vời. – Vô Thiệt nhận xét, nhìn con chim ưng đang mắc kẹt trong lưới sắt.
Vân Diệp ngồi xuống, quan sát đôi móng sắt đen xì. Chúng trông cứ như mọc tự nhiên từ chân con chim ưng. Y cầm lấy, lay thử hai bên, thấy chúng không hề nhúc nhích chút nào.
– Đám người này nhất định đã dùng bí pháp cố định móng sắt vào xương chim ưng, nếu không chẳng thể chắc chắn đến vậy. Nhìn xem, cái móng này không chỉ có tác dụng như móc, đao, liềm mà còn có thể cân bằng trọng lượng cho chim ưng. Dù con ưng không thể vận dụng hết tất cả tính năng của cái móng này, nhưng trong chiến đấu, xuất phát từ bản năng, tác dụng của nó còn lớn hơn gấp bội so với móng tự nhiên.
Đơn Ưng đột nhiên hỏi: – Đại ca, sau chuyện này, huynh có thể cho đệ đôi ưng này được không?
Vân Diệp ngẩng đầu, thấy Đơn Ưng có vẻ rất khẩn khoản. Y cười nói: – Xong xuôi mọi chuyện rồi, chim ưng cũng chẳng còn tác dụng gì. Ngươi thích thì cứ mang đi. Có điều, ta nghe nói chim ưng trưởng thành sẽ không bị người thứ hai thu phục đâu. Ngươi giữ nó cũng vô ích, thậm chí còn nguy hiểm.
– Đại ca, đệ vốn không hy vọng gì chúng sẽ khuất phục. Tên của đệ có chữ ưng là vì từ nhỏ đệ đã thích chim ưng, nên nương thân mới đặt tên này. Hùng ưng thì phải bay lượn tự do, bị người ta sai bảo đi lại chẳng ra thể thống gì.
– Ngươi định thả nó đi à? Ngươi thấy đấy, thứ này rất hung dữ, làm người ta bị thương tích cơ mà?
– Có gì to tát đâu, mỗi năm số người bị hổ, báo cắn chết đâu có ít? Biết anh hùng, trọng anh hùng thì phải thế chứ! Hai con chim này là vương giả trong loài ưng, phải để chúng tự do. Vô Thiệt nghe vậy cũng chỉ biết bó tay. Hắn chẳng thể nào lý giải nổi đám người này. Kẻ địch càng đáng sợ thì càng phải giết cho nhanh gọn, ai đời có cơ hội giết địch mà lại chần chừ, đứng “hát tuồng” thì kiểu gì cũng chết. Vân Diệp tuyệt đối sẽ không làm chuyện ngu xuẩn đó. Nếu vừa rồi Đơn Ưng không lên tiếng, Vân Diệp đã ra tay kết liễu nó rồi. Trong quan niệm của y, không hề có những suy nghĩ kỳ quái như vậy.
Thấy bọn họ kiên trì, Vân Diệp đành đồng ý: – Giờ mới bắt được một con, trên trời còn một con nữa đấy. Các ngươi nghe tiếng kêu của nó là biết nó đang phẫn nộ đến mức nào rồi. Mau bố trí đi, nếu không nó nổi điên lao xuống thì chúng ta gặp họa lớn!
Toàn bộ nỏ tám trâu đều được lên dây cung. Lần này, thứ bắn ra không phải là tên, mà là những tấm lưới lớn buộc vào các khúc gỗ nhẹ. Đơn Ưng đã tính toán từ trước khi quay về, ngay từ đầu hắn đã không định giết chết con ưng này.
Trên mặt hồ đột nhiên nổi gió. Từng hồi thanh âm cổ kính, trầm trầm vang vọng tới, đó là tiếng huân. Vân Diệp phất tay, Dương Nguyệt Minh lập tức dẫn mấy trăm quân sĩ lên bến tàu, hướng thẳng về phía phát ra âm thanh kỳ lạ đó.
Tiếng kêu của chim ưng càng lúc càng dồn dập, tiếng huân cũng càng lúc càng cao vút. Nếu hai âm thanh này mà không có liên hệ với nhau, đánh chết Vân Diệp cũng không tin.
Vân Diệp đặc biệt ghét thứ âm thanh này. Y nghe nó như tiếng khóc than ai oán, còn Nhan Chi Thôi thì từng nói, nghe tiếng huân mà cứ thấy cảnh áo tang phủ khắp phòng.
Trước kia, y từng đội nón rộng, mặc áo vải, chân đi giày gai, chống gậy gỗ, cùng lão tiên sinh vượt rừng, qua sông. Một đêm nọ, nửa đêm gõ cửa chùa, khách không có cơm đãi, chỉ có duy nhất một khúc huân.
Ngay lập tức, bụng y kêu ầm ĩ như sấm hòa cùng tiếng ếch nhái. Vị khách ngồi đó, nước mắt cứ thế chảy dài khi nghe hai khúc “Sơn Quỷ” và “Tô Vũ Mục Dương” bi ai. Điều này càng khiến Vân Diệp căm hận thứ âm nhạc đó. Bất kể là ai, một khi đã bị một lão tăng trông như quỷ dùng những khúc nhạc nức nở dày vò suốt nửa canh giờ, rồi sau đó lại xoay người bỏ đi, ngay cả một lời chào cũng chẳng thèm, cứ như đã nể mặt lắm rồi, thì cũng đều có tâm trạng giống Vân Diệp thôi. Nhan Chi Thôi đã phải lấy trong ống tay áo ra một tấm vàng, đặt lên bồ đoàn và nói “thất lễ”, rồi bảo Vân Diệp cõng về. Đã cho vàng rồi còn phải xin lỗi, Vân Diệp thầm nghĩ, cái loại “lỗi” này y muốn người ta xin mình mãi.
Có thể thổi thứ nhạc trầm hùng vang vọng đến tận mây xanh cũng là một loại bản lĩnh. Con ưng trên trời trông có vẻ rất đau khổ, lúc thì bay về phía đông, lát lại lượn về phía tây, không muốn rời khỏi khu vực này.
Con chim ưng bị nhốt cũng lồng lộn, móng vuốt cào nát bươm ván gỗ. Vân Diệp suy nghĩ một hồi, rồi bảo Đơn Ưng giữ chặt đầu chim. Y mò mẫm trên đầu nó một lúc, quả nhiên phát hiện một mảnh sắt cực mỏng ẩn sau gáy. Mảnh sắt này không ngừng phát ra tiếng cộng hưởng ù ù với tiếng huân, tiếng huân mạnh thì nó rung mạnh, tiếng huân yếu thì nó rung yếu.
Sau khi lấy mảnh sắt ra, con chim ưng trở nên ôn hòa hơn nhiều, nằm yên trên sàn thuyền, ngẩng nhìn con chim còn lại đang bay lượn trên trời và kêu liên tục.
– Đây là thứ khống chế chim ưng à? Nó là cái gì thế? – Đầu óc đơn thuần của Đơn Ưng đang rối bời.
– Trong rương bách bảo của Tiểu Linh Đang có một bộ chuông, tổng cộng mười cái. Đó là quà ta tặng nàng, ngươi đi mượn nàng về đây, ta sẽ biểu diễn một trò hay cho mà xem! – Vân Diệp không thèm trả lời câu hỏi thừa thãi của hắn.
Rất nhanh, Đơn Ưng mang tới một cái hộp bạc tinh xảo. Tiểu Linh Đang theo sát phía sau, rõ ràng là lo Đơn Ưng làm hỏng bảo bối của mình, vì đó là món quà sinh nhật do phu quân nàng tặng.
Mở hộp ra, bên trong xếp rất nhiều chiếc chuông từ nhỏ tới lớn. Vân Diệp lấy một cái cỡ vừa, thử rung nhẹ một tiếng. Thấy mảnh sắt trên đầu chim không có phản ứng, y lại cầm một chiếc chuông khác lên rung. Đến khi thử chiếc chuông thứ tư, mảnh sắt cuối cùng cũng có phản ứng, rung một cái, nó cũng rung theo, vô cùng thú vị.
Vân Diệp cười l���n, rung chuông điên cuồng. Chỉ nghe thấy tiếng leng keng leng keng chói tai, con chim ưng trên trời liền chao đảo, rơi thẳng xuống. Rơi được nửa chừng, nó lại vỗ cánh bay vút lên. Vân Diệp treo chiếc chuông lên, tiếng huân dồn dập, khiến chuông dù không gió cũng tự kêu leng keng.
Vân Diệp càng cười khoái chí, nghiến răng nghiến lợi mà rung chuông. Đơn Ưng và Vô Thiệt ngẩng đầu nhìn trời, chỉ thấy con chim ưng đang quay cuồng trên không trung, tựa hồ vô cùng đau đớn.
– Thế nào? Con chim ưng này giờ đâu còn uy hiếp được ta nữa rồi! Nếu muốn, hôm nay ta sẽ giết chết nó! – Nói rồi, y đắc ý rung chuông trái phải, miệng còn ngâm nga bài hát chẳng ai hiểu nổi: – Leng keng, leng keng, chuông reo leng keng...
Con chim ưng trên không trung như một món đồ chơi, lúc thì bị tiếng huân quấy nhiễu, lúc lại bị tiếng chuông hỗn loạn mê hoặc, không ngừng phát ra những tiếng kêu kinh hoàng. Đơn Ưng nhắm mắt không nỡ nhìn. Hắn đột nhiên điều khiển nỏ tám trâu, nhắm thẳng vào con chim ưng đã hạ xuống rất thấp. Hắn không dùng búa mà dùng tay bóp cò, lực phản chấn cực mạnh khiến mu bàn tay hắn toạc máu.
Ba mũi tên rít lên bay vút. Đơn Ưng nhắm chặt mắt, như thể đã thấy cảnh con chim trúng tên. Nhưng Vân Diệp lại không muốn con chim ưng chết dễ dàng như vậy, một món đồ chơi thú vị thế cơ mà! Khi phát hiện ý đồ của Đơn Ưng, y lắc mạnh chiếc chuông trong tay một cái. Con chim ưng đau đớn quay tròn trên không, khiến ba mũi tên chỉ sượt qua người nó.
Con chim dưới đất cất tiếng kêu thê lương. Con chim trên trời liền lao thẳng xuống. Đám Đông Ngư vội vàng giật mạnh nỏ tám trâu bằng búa gỗ, một cái lưới lớn được phóng ra, chụp về phía nó.
Không ngờ, nó chỉ dùng cánh quạt nhẹ một cái, tấm lưới đã rơi xuống. Vân Diệp và Đơn Ưng đều bị lưới trùm lên. Trong lúc luống cuống, cả hai không tài nào thoát ra khỏi tấm lưới cá đang vướng trên người.
Mục đích của con chim không phải là tấn công người mà là tóm lấy con chim ưng đang ở trên thuyền, định bay đi. Vân Diệp khó khăn lắm mới thoát khỏi tấm lưới, vội vàng ngăn đám Đông Ngư đang chuẩn bị công kích.
Con chim ưng không thể gỡ được tấm lưới. Tấm lư���i đó đã bị Vân Diệp đóng chặt xuống sàn thuyền rồi. Dù nó có nỗ lực thế nào cũng hoài công. Sợi thừng bị kéo căng, cách mặt đất tới ba xích, nhưng tiếc là chỉ đến thế mà thôi. Thấy không thể mang đi được, nó đành bỏ lại. Đông Ngư cười gằn, định lắp trường tiễn lên nỏ tám trâu để bắn ra, nhưng bị Đơn Ưng đá lộn nhào. Thấy Đơn Ưng mắt đỏ kè, Đông Ngư đành tự nhận xui xẻo mà thôi. Đơn Ưng bình thường đã không thể chọc giận, nay hắn đang nổi điên thì càng không thể. Cứ nhìn Hầu gia đang giả ngây giả ngô là biết ngay cả y lúc này cũng không muốn chọc vào Đơn Ưng.
Ưng bay lên trời quả nhiên vô cùng lợi hại, chớp mắt đã biến mất trong tầng mây. Thế nhưng, chỉ trong tích tắc, lại thấy một chấm đen từ tầng mây lao thẳng xuống. Nhìn cảnh nó đầu dưới chân trên, ai cũng biết ngay nó không còn muốn sống nữa rồi. Vân Diệp ôm chặt hộp chuông, tay kéo Tiểu Linh Đang, chui tọt vào khoang thuyền. Đơn Ưng kêu lớn, các nỏ thủ lập tức chuẩn bị, liên tục ba lớp lưới phòng ngự được giăng ra che kín mũi thuyền. Nếu nó cứ lao xuống như vậy, không chừng con thuyền sẽ bị thủng một lỗ lớn.
Chỉ nghe tiếng “phụt phụt”, hai tấm lưới đầu tiên dễ dàng bị xé rách. Tấm lưới thứ ba chắc chắn nhất, sợi thừng to như ngón cái bị kéo căng đến mức mấy sợi nhỏ bị đứt, có điều vẫn ngăn được con chim.
Một tiếng va chạm rất lớn vang lên, con thuyền không ngừng lay động. May mắn là không sao cả, chỉ rung lắc một chút thôi chứ không bị thủng. Không biết đây là loại ưng gì mà kinh khủng đến vậy, chắc hẳn không kém con của Quách đại hiệp trong truyền thuyết là bao.
Vân Diệp thò đầu ra, thấy con chim ưng đầu đã xuyên qua mắt lưới, rũ xuống. Con ưng trên thuyền không ngừng dùng chiếc mỏ dài đẩy đầu con chim kia, tiếng kêu không ngớt. Xem chừng đây đúng là một đôi phu thê.
– Sao mà phân biệt được chim đực với chim cái nhỉ? – Vân Diệp gãi mũi hỏi Vô Thiệt.
– Xéo đi!
Vô Thiệt cũng vô cùng phẫn nộ. Hắn thầm nghĩ, đám người này đúng là điên rồi! Thứ hại người bị diệt trừ thì phải vui mừng mới đúng chứ! Đơn Ưng rút đao, tấm lưới cá tức thì bị ánh đao chói lòa chém tan nát. Hắn đi tới cạnh con chim ưng, cúi đầu xuống, lấy ra sau gáy nó một tấm lá thép rồi thuận tay ném đi. Vân Diệp nhanh chóng vồ lấy. Đây là thứ tốt mà, bọn trẻ ngày nay chẳng biết trân trọng gì cả, đúng là tạo nghiệt!
Con chim ưng hình như đã chết rồi. Trên thuyền, trừ Vân Diệp đang vui mừng, những người còn lại đều mặt mày trang trọng như thể cha chết vậy. Vân Diệp rủa thầm trong lòng.
Đơn Ưng thả con chim còn lại ra. Nó không hề bỏ chạy mà cứ ngây người ở bên cạnh con chim đã chết, dùng chiếc mỏ dài rỉa lông, cứ như đang cẩn thận chải chuốt lại bộ lông cho bạn đời. Người ta nói, chim ưng cả đời chỉ có một bạn đời, một khi kết đôi là cả đời không chia lìa. Không biết con còn sống này sẽ phản ứng thế nào đây? “Nhạn Khâu Từ” đã nói rất hay: "Hỏi thế gian tình là gì mà lứa đôi nguyện thề sống chết? Lữ khách kẻ trời Nam người đất bắc khi đôi cánh mỏi, nhớ những lúc ấm lạnh." Giờ thì hay rồi, chúng không còn bị người ta sai khiến bay đi bay lại nữa. Vân Diệp rất mong đợi con chim ưng này sẽ diễn một màn bi thương thê lương, sau đó y sẽ ngâm lại bài “Nhạn Khâu Từ”, coi như chúng không uổng công đến cõi đời này.
Đơn Ưng mắt nhắm nghiền, không nỡ nhìn, cũng không nỡ nghe tiếng “cục cục” khe khẽ của con ưng. Anh hùng mạt lộ là thế! Nhớ năm xưa, trước khi tự sát ở Ô Giang, Bá Vương còn cùng Ngu Cơ hát khúc “Bá Vương Biệt Cơ”. Đường Minh Hoàng và Dương Quý Phi cũng thê thảm ly biệt chốn hoang dã. Vân Diệp kích động muốn ngâm thơ. “Mau lên chứ mày!”, y thầm nghĩ, “Ngươi lưu luyến lâu quá rồi đấy! Dùng móng sắt, hoặc húc đầu vào mạn thuyền là đạt được mục đích rồi. Cá nhân ta kiến nghị dùng móng sắt, như thế sẽ bi tráng hơn!”
Con ưng kia mãi mà không tự sát. Vân Diệp cho rằng nó đã đổi lòng rồi, chỉ làm bộ bi thương mà thôi. Y liền tiến lại gần, định quan sát xem tâm tình của con chim này có thật sự thích hợp để tự sát hay không.
Vừa tới gần, biến cố bất ngờ xảy ra. Con chim rõ ràng đã chết bỗng nhiên vỗ cánh, lao thẳng vào mặt y, hất Vân Diệp bay khỏi thuyền. Đám Đông Ngư hò hét “Cứu Hầu gia!”, rồi lao thẳng xuống nước.
Đơn Ưng lăn mình một cái, còn chưa đứng vững thì con chim còn lại cũng quạt cánh, buộc hắn phải lui lại. Hai con ưng như chiếc tàu lượn, chạy vài vòng trên sàn thuyền rồi tung cánh bay đi. Trong khoảnh khắc, chúng đã bay rất xa. Từ xa xa, lại nghe tiếng huân vang lên, lần này rất êm dịu. Đáng tiếc, hai con ưng không thèm để ý. Chúng bay thẳng vào phía sâu của hồ lớn, bất kể tiếng huân biến đổi thế nào cũng mặc kệ. Tiếng ưng cao vút truyền tới, tràn ngập niềm vui, dường như chuyến này đi là không định quay về nữa.
Vân Diệp được Đông Ngư kéo lên sàn thuyền, bụng y trương phềnh như cái trống. Vừa rồi bị cánh ưng đánh bất tỉnh, không biết đã uống bao nhiêu nước hồ. Vô Thiệt treo ngược Vân Diệp lên, nước hồ từ mũi, miệng y ồng ộc tuôn ra ngoài. Tiểu Linh Đang thì khóc còn thê thảm hơn cả đôi ưng vừa rồi.
Một tiếng nôn dài truyền ra. Vân Diệp mở mắt, khản giọng nói: – Không tha cho hai con ưng đó! Hầu gia ta nhất định phải ăn thịt chúng!
Tất cả mọi người đều nhìn về phía mặt trời, nơi hai con ưng vừa bay đi. Vô Thiệt trào phúng: – Không bắt được đâu! Vua không trung đã bay lên không trung rồi, ai mà bắt được nữa!
Nụ cười tươi rói của Hầu gia không còn nữa, giờ đầu y sưng vù như mặt heo. Tính khí cũng trở nên nóng nảy, động một chút là đánh người. Đơn Ưng cũng bị trúng một cước, nhưng hắn không oán trách, bởi hắn áy náy. Nếu không phải vì sự ương ngạnh của hắn, đại cữu ca đã không bị sưng đầu như vậy. Tiểu Linh Đang nhìn phu quân mình rồi lại quay ra mắng chửi con chim ưng. Nàng chống tay vào eo, chỉ trỏ về hướng con chim bay đi, rồi quay lại bảo với phu quân rằng nàng đã thay y báo thù rồi, sau này nên tránh xa thứ súc sinh lông vũ đó một chút. Con người lúc yếu đuối thường cần được an ủi. Vân Diệp gối đầu lên cặp đùi đầy đặn của Linh Đang, vuốt ve làn da láng mịn của nàng. Chân y gác lên bụng Vượng Tài, ngón chân gãi bụng cho nó. Đó là phương pháp Vân Diệp cho rằng có thể xoa dịu tâm hồn tổn thương của mình tốt nhất. Chỉ có điều, với chiếc khăn đen che mặt, trông y lại càng giống một ma quỷ.
– Một tháng nữa không thể gặp người khác đâu! Máu bầm không tan ngay được. Thuốc trị thương của lão phu rất linh nghiệm đấy nhé! Ngay cả Lão Tôn cũng từng lấy từ chỗ ta mà. Ta biết mùi không dễ ngửi, có mùi gà chết, nhưng đó chỉ là tì vết nhỏ thôi, miễn là có hiệu quả là được chứ gì. Người luyện võ đâu có cầu kỳ đến thế! – Vô Thiệt mỗi lần thay thuốc đều không quên quảng cáo một lần. Không có Tôn Tư Mạc ở đây, Vân Diệp đành phải chịu đựng nghe hắn nói và để hắn trát thứ dược cao không rõ thành phần đó lên mặt.
Lưu dân thì lại không sầu khổ như Vân Diệp. Bọn họ rất sung sướng, hỏi xem có nhà ai ngày nào cũng được ăn đến nứt bụng thế không? Sáng là cháo gạo, trưa là cơm kê, được rưới thêm một thìa nước thịt mà bình thường Tết mới có, tối lại là canh khoai tây hầm nhừ ăn kèm cơm trắng. Cơm gạo trắng thật sự! Đáng thương cho những người trồng gạo mà cả đời chẳng được ăn mấy bữa cơm như thế này. Ăn xong, họ chùi mép, chép miệng nói: – Nếu có thêm ít rau xanh thì tốt quá nhỉ!
Làm những công việc nặng nhọc này, khi đến đây họ đã biết rồi: đào đất, nung gạch, đập đá... tất cả đều không hề nhẹ nhàng. “Có điều, cái thằng đại tiểu tử nhà họ Chu sao mà may mắn thế! Nhẹ nhàng làm đội trưởng đập đá! Chó má thật! Chẳng qua nó làm việc trong công trường lâu nhất thôi chứ gì, tài nghệ của lão tử tốt hơn hắn nhiều! Bữa nào cũng được ăn cơm gạo, không sợ chết vì no. Hôm qua còn mang về cho lão nương một miếng thịt lớn. Chẳng trách trong bát mình chỉ có nước thịt, té ra thịt bị cái thứ chó má này mò hết rồi!”
Các quân gia tuy hung ác, roi quất “đen đét” nhưng thực ra chưa thấy họ đánh ai. Ngay cả khi nhìn thấy có người đẩy xe lên dốc chật vật, họ cũng chẳng buồn giúp một tay.
Bách tính là thế. Cuộc sống ở công trường đối với họ cũng không quá gian nan, có cái ăn, có chỗ ở, trẻ con cũng kiếm được đồ thừa ăn no bụng. Thế nên, họ chỉ mong công trình này không bao giờ hoàn thành.
Văn bản đã qua biên tập này thuộc về thư viện truyen.free, nơi lưu giữ tinh hoa truyện chữ.